Mùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó…
Chương 22: Công chúa kiêu ngạo
Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Sơ ThầnTruyện Ngôn TìnhMùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó… “Mày cho là mày chạy trốn được sao? Con gái bảo bối của ta!” Hắn mưu tính từ phía sau gắt gao ôm lấy Hàn Nhất Nhất.“Buông ra! Nếu như ông dám làm bậy, tôi nhất định sẽ nói cho mẹ biết, bà sẽ không tha thứ cho ông!” Hàn Nhất Nhất nghĩ đến Hàn Phong có thể trở về, hy vọng lúc đó hắn ta dừng lại.“Ha ha, con mẹ kia, mày nghĩ rằng tao thực sự yêu nó sao? Loại đàn bà từng bị nhiều đàn ông dùng qua như vậy, mày nghĩ rằng tao sẽ quan tâm nó sao? Thế nhưng tiểu bảo bối con thì khác, con còn chưa bị gã đàn ông nào chạm qua. Tuy rằng con lớn lên xấu xí, thế nhưng chỉ cần không có vết sẹo kia, con sẽ là một mỹ nhân. Đến lúc đó, ta giúp con phẫu thuật thẩm mỹ, bảo đảm tất cả đàn ông sẽ mê chết cho xem.”“Ông im miệng, tôi không thích nghe ông nói!” Cô cố gắng giãy dụa, càng giãy dụa hắn càng ôm chặt hơn.Từ phía sau cô, một vật thể nóng rực hướng đến gần cô càng ngày càng gấp. Cô tuy rằng chưa trải qua nhưng cô biết rõ kia là cái gì mà khuôn mặt cô đã sớm một trận hồng một trận xanh.Cô muốn lui lui không được, muốn chạy chạy không xong.Một tay hắn từ phía sau với ra phía trước, hướng lên phía trên đang từ từ duỗi ra. Hàn Nhất Nhất chặt chẽ bảo vệ trước ngực mình để tránh khỏi bị khi dễ.“Để cho ta tới giúp nó giải quyết, buông tay ra nào bảo bối!” Hắn không chút xấu hổ nào mà dùng miệng cắn tai cô. ! ! ! Toàn thân Hàn Nhất Nhất đã bắt đầu chịu không nổi cảm giác máu huyết trong cơ thể sôi trào, cô phải thoát khỏi gã đàn ông này.Tại thời điểm bạo phát lúc nào cũng rất đáng sợ, cô đột nhiên dùng hết khí lực toàn thân đem gã đàn ông phía sau đẩy ra sau một khoảng, một tay thừa lúc hắn không phản ứng hung hăng mà buông lên mặt hắn vài cái tát.“Mày cư nhiên dám đánh tao, chán sống hả?” Hàn Chí Viễn hiển nhiên thật không ngờ Hàn Nhất Nhất lại có thể giống như thế này, xem ra cô gái nhỏ này rất cứng đầu.“Tôi đánh ông, đánh ông, súc sinh không ai bằng này. Mẹ tôi đối xử với ông tốt như vậy, ông cư nhiên tổn thương bà ấy hết lần này đến lần khác, ông có còn là người nữa không? Ông có còn là đúng là một đàn ông hay không?” Cô xoay người lại đối diện hắn mà gào lên.“Lão tử có đúng là đàn ông hay không bây giờ để cho mày mở mang kiến thức, mụ già đó là người của tao, bây giờ lão tử làm cho mày cũng thành người của lão tử. Dám đánh lão tử, muốn chết chứ gì!”Gã súc sinh Hàn Chí Viễn không ai bằng này tiến lên, bổ nhào tới người cô nhưng bị Hàn Nhất Nhất khéo léo tránh được.Hàn Nhất Nhất bỏ chạy, khăn tắm của cô lại bị Hàn Chí Viễn từ phía sau bắt được, dùng sức xé xuống. Vật che đậy cuối cùng cũng rơi vào tay Hàn Chí Viễn.Nhìn thẩn thể Hàn Nhất Nhất, dục hỏa trong mắt hắn phun trào bùng cháy, ánh mắt như tê liệt lại.
“Mày cho là mày chạy trốn được sao? Con gái bảo bối của ta!” Hắn mưu tính từ phía sau gắt gao ôm lấy Hàn Nhất Nhất.
“Buông ra! Nếu như ông dám làm bậy, tôi nhất định sẽ nói cho
mẹ biết, bà sẽ không tha thứ cho ông!” Hàn Nhất Nhất nghĩ đến Hàn Phong
có thể trở về, hy vọng lúc đó hắn ta dừng lại.
“Ha ha, con mẹ
kia, mày nghĩ rằng tao thực sự yêu nó sao? Loại đàn bà từng bị nhiều đàn ông dùng qua như vậy, mày nghĩ rằng tao sẽ
quan tâm nó sao? Thế nhưng tiểu bảo bối con thì khác, con còn chưa bị gã đàn ông nào chạm qua. Tuy rằng con lớn lên xấu xí, thế nhưng chỉ cần
không có vết sẹo kia, con sẽ là một mỹ nhân. Đến lúc đó, ta giúp con
phẫu thuật thẩm mỹ, bảo đảm tất cả đàn ông sẽ mê chết cho xem.”
“Ông im miệng, tôi không thích nghe ông nói!” Cô cố gắng giãy dụa, càng giãy dụa hắn càng ôm chặt hơn.
Từ phía sau cô, một vật thể nóng rực hướng đến gần cô càng
ngày càng gấp. Cô tuy rằng chưa trải qua nhưng cô biết rõ kia là cái gì
mà khuôn mặt cô đã sớm một trận hồng một trận xanh.
Cô muốn lui lui không được, muốn chạy chạy không xong.
Một tay hắn từ phía sau với ra phía trước, hướng lên phía trên đang từ từ duỗi ra. Hàn Nhất Nhất chặt chẽ bảo vệ trước ngực mình để
tránh khỏi bị khi dễ.
“Để cho ta tới giúp nó giải quyết, buông tay ra nào bảo bối!”
Hắn không chút xấu hổ nào mà dùng miệng cắn tai cô. ! ! ! Toàn thân Hàn
Nhất Nhất đã bắt đầu chịu không nổi cảm giác máu huyết trong cơ thể sôi
trào, cô phải thoát khỏi gã đàn ông này.
Tại thời điểm bạo phát lúc nào cũng rất đáng sợ, cô đột nhiên
dùng hết khí lực toàn thân đem gã đàn ông phía sau đẩy ra sau một
khoảng, một tay thừa lúc hắn không phản ứng hung hăng mà buông lên mặt
hắn vài cái tát.
“Mày cư nhiên dám đánh tao, chán sống hả?” Hàn Chí Viễn hiển
nhiên thật không ngờ Hàn Nhất Nhất lại có thể giống như thế này, xem ra
cô gái nhỏ này rất cứng đầu.
“Tôi đánh ông, đánh ông, súc sinh không ai bằng này. Mẹ tôi
đối xử với ông tốt như vậy, ông cư nhiên tổn thương bà ấy hết lần này
đến lần khác, ông có còn là người nữa không? Ông có còn là đúng là một
đàn ông hay không?” Cô xoay người lại đối diện hắn mà gào lên.
“Lão tử có đúng là đàn ông hay không bây giờ để cho mày mở
mang kiến thức, mụ già đó là người của tao, bây giờ lão tử làm cho mày
cũng thành người của lão tử. Dám đánh lão tử, muốn chết chứ gì!”
Gã súc sinh Hàn Chí Viễn không ai bằng này tiến lên, bổ nhào tới người cô nhưng bị Hàn Nhất Nhất khéo léo tránh được.
Hàn Nhất Nhất bỏ chạy, khăn tắm của cô lại bị Hàn Chí Viễn từ
phía sau bắt được, dùng sức xé xuống. Vật che đậy cuối cùng cũng rơi vào tay Hàn Chí Viễn.
Nhìn thẩn thể Hàn Nhất Nhất, dục hỏa trong mắt hắn phun trào bùng cháy, ánh mắt như tê liệt lại.
Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Sơ ThầnTruyện Ngôn TìnhMùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó… “Mày cho là mày chạy trốn được sao? Con gái bảo bối của ta!” Hắn mưu tính từ phía sau gắt gao ôm lấy Hàn Nhất Nhất.“Buông ra! Nếu như ông dám làm bậy, tôi nhất định sẽ nói cho mẹ biết, bà sẽ không tha thứ cho ông!” Hàn Nhất Nhất nghĩ đến Hàn Phong có thể trở về, hy vọng lúc đó hắn ta dừng lại.“Ha ha, con mẹ kia, mày nghĩ rằng tao thực sự yêu nó sao? Loại đàn bà từng bị nhiều đàn ông dùng qua như vậy, mày nghĩ rằng tao sẽ quan tâm nó sao? Thế nhưng tiểu bảo bối con thì khác, con còn chưa bị gã đàn ông nào chạm qua. Tuy rằng con lớn lên xấu xí, thế nhưng chỉ cần không có vết sẹo kia, con sẽ là một mỹ nhân. Đến lúc đó, ta giúp con phẫu thuật thẩm mỹ, bảo đảm tất cả đàn ông sẽ mê chết cho xem.”“Ông im miệng, tôi không thích nghe ông nói!” Cô cố gắng giãy dụa, càng giãy dụa hắn càng ôm chặt hơn.Từ phía sau cô, một vật thể nóng rực hướng đến gần cô càng ngày càng gấp. Cô tuy rằng chưa trải qua nhưng cô biết rõ kia là cái gì mà khuôn mặt cô đã sớm một trận hồng một trận xanh.Cô muốn lui lui không được, muốn chạy chạy không xong.Một tay hắn từ phía sau với ra phía trước, hướng lên phía trên đang từ từ duỗi ra. Hàn Nhất Nhất chặt chẽ bảo vệ trước ngực mình để tránh khỏi bị khi dễ.“Để cho ta tới giúp nó giải quyết, buông tay ra nào bảo bối!” Hắn không chút xấu hổ nào mà dùng miệng cắn tai cô. ! ! ! Toàn thân Hàn Nhất Nhất đã bắt đầu chịu không nổi cảm giác máu huyết trong cơ thể sôi trào, cô phải thoát khỏi gã đàn ông này.Tại thời điểm bạo phát lúc nào cũng rất đáng sợ, cô đột nhiên dùng hết khí lực toàn thân đem gã đàn ông phía sau đẩy ra sau một khoảng, một tay thừa lúc hắn không phản ứng hung hăng mà buông lên mặt hắn vài cái tát.“Mày cư nhiên dám đánh tao, chán sống hả?” Hàn Chí Viễn hiển nhiên thật không ngờ Hàn Nhất Nhất lại có thể giống như thế này, xem ra cô gái nhỏ này rất cứng đầu.“Tôi đánh ông, đánh ông, súc sinh không ai bằng này. Mẹ tôi đối xử với ông tốt như vậy, ông cư nhiên tổn thương bà ấy hết lần này đến lần khác, ông có còn là người nữa không? Ông có còn là đúng là một đàn ông hay không?” Cô xoay người lại đối diện hắn mà gào lên.“Lão tử có đúng là đàn ông hay không bây giờ để cho mày mở mang kiến thức, mụ già đó là người của tao, bây giờ lão tử làm cho mày cũng thành người của lão tử. Dám đánh lão tử, muốn chết chứ gì!”Gã súc sinh Hàn Chí Viễn không ai bằng này tiến lên, bổ nhào tới người cô nhưng bị Hàn Nhất Nhất khéo léo tránh được.Hàn Nhất Nhất bỏ chạy, khăn tắm của cô lại bị Hàn Chí Viễn từ phía sau bắt được, dùng sức xé xuống. Vật che đậy cuối cùng cũng rơi vào tay Hàn Chí Viễn.Nhìn thẩn thể Hàn Nhất Nhất, dục hỏa trong mắt hắn phun trào bùng cháy, ánh mắt như tê liệt lại.