Mùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó…
Chương 26
Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Sơ ThầnTruyện Ngôn TìnhMùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó… “Con đàn bà điên, mày đừng tưởng, muốn lão tử chết mà được à!” Hàn Chí Viễn thấy Hàn Phong bị kích động nổi điên, liền sợ hãi lui về phía sau.Hàn Phong không nói hai lời, không suy nghĩ cầm thêm một con dao đuổi theo hắn. Nghĩ đến nàng vào cửa thấy một màn kia, còn có sắc mặt bi thương của Hàn Nhất Nhất, tất cả oán hận của nàng dồn nén nhiều năm bỗng nhiên bùng phát, giống như dòng thác ào ào không ngừng chảy.“Con đàn bà điên khùng, tao cảnh cáo mày, đừng có xằng bậy. Bằng không, tao đánh trả!”. Khổ nỗi trên tay Hàn Chí Viễn không có bất cứ thứ gì, bằng không hắn nhất định không để nàng chết dễ dàng. ! Hàn Phong từ từ nhắm hai mắt hướng về phía Hàn Chí Viễn chém tới nhưng bị hắn né được một dao, đồng thời hắn đá một cước trúng điểm yếu của người phụ nữ ở giữa bụng của Hàn Phong.Hàn Phong đã không còn vũ khí trên tay, thân thể ngã xuống trên mặt đất. Trong lúc nhất thời dĩ nhiên không cách nào di chuyển. .Hàn Nhất Nhất dùng sức mà lung lay cánh cửa. Hàn Phong đem cô đẩy mạnh vào phòng đồng thời không thương tiếc mà đóng cửa lại, đến nỗi cửa khóa còn bị lệch đi. Thanh âm bang bang bên ngoài cùng tiếng mắng nhiếc cãi lộn ầm ĩ khiến cho cô mất hồn mất vía.Cửa mở, thứ cô thấy được chính là Hàn Chí Viễn đang cưỡi trên người mẹ, hung hăng tát vào mặt bà, trong miệng tức giận mà gào lên: “Dám giết lão tử, chán sống, con mụ tai họa! !”Hàn Nhất Nhất cầm lấy một cây gậy, từ phía sau ném vào Hàn Chí Viễn, “Buông mẹ ra! Buông mẹ ra!”Hàn Chí Viễn bị đánh ngã, Hàn Nhất Nhất ở bên cạnh liền cầm gậy hung hăng đánh một lúc, sau đó mới buông gậy đến đỡ Hàn Phong.“Mẹ, con đỡ mẹ đứng lên, chúng ta rời khỏi đây, vĩnh viễn rời khỏi đây!”Hơi thở của Hàn Chí Viễn tràn đầy hung ác, khó có thể nào nuốt trôi được, bại dưới một kẻ d*m đ*ng một người quái dị, cư nhiên bị hai con đàn bà đùa bỡn. Hắn chống đỡ thân thể tiện tay nhặt lên con dao làm bếp ở bên cạnh.“Hai đứa chúng mày, đứa nào cũng đừng mong chạy thoát. Lão tử liều mạng với chúng mày!” Hắn cầm lấy con dao liền hướng về phía Nhất Nhất chém tới.“Nhất Nhất, chạy đi!” Hàn Phong nhìn thấy con dao làm bếp phóng tới, không có bất kì do dự nào mà đem Hàn Nhất Nhất đẩy ngã xuống đất, con dao làm bếp chém lên thân thể nàng, máu tươi giống như dòng nước máy không tắt được, ồ ồ tuôn ra.Hàn Nhất Nhất nhìn máu tươi kia không ngừng tuôn ra, sợ đến không biết làm sao.Không có việc gì, mẹ không có việc gì đâu! Cô gắt gao bụm lại vết thương, không cho máu lại tuôn ra ngoài. “Mẹ xem, máu đều chảy trở lại, đều chảy trở lại.”Hàn Chí Viễn nhìn một mảng đỏ tươi, lúc này đột nhiên thanh tỉnh lại. Con dao dính đầy máu tươi cũng phang một tiếng mà rơi trên mặt đất, phát rá âm thanh thanh thúy.“Bà mạng lớn như vậy sẽ không chết đâu, tôi thực sự không muốn bà chết!” Hàn Chí Viễn cố gắng giải thích.“Một tên hỗn đản, tôi liều mạng với ông!” Hàn Nhất Nhất nhặt con dao lên chuẩn bị cùng hắn đồng quy vu tận.“Đừng, Nhất Nhất! Nhất Nhất!” Hàn Phong dùng hết khí lực kêu gào, một tay còn túm lấy tay cô.Hàn Chí Viễn vừa nhìn thấy tình hình không ổn, nắm lấy cái áo khoác rơi trên mặt đất mà bỏ chạy. Trong đầu hắn lúc này còn hiện lên cảnh máu trên người Hàn Phong đang tuôn ra không ngừng. Cả người hắn không hết run rẩy, hắn nghĩ rằng may ra tử thần sẽ cho hắn một chút mặt mũi mà không để nàng chết.Hắn lúc này còn đang tìm đủ thứ lý do cùng vịn cớ rằng cái chết của Hàn Phong không can hệ gì tới hắn,là nàng ta tự hại chính mình.Hàn Phong lấy tay bụm lại vết thương, muốn bản thân có thể có thêm một chút sức lực. Nàng muốn nói cho Nhất Nhất rất nhiều chuyện đều không phải giống như nó tưởng tượng.
“Con đàn bà điên, mày đừng tưởng, muốn lão tử chết mà được à!” Hàn
Chí Viễn thấy Hàn Phong bị kích động nổi điên, liền sợ hãi lui về phía
sau.
Hàn Phong không nói hai lời, không suy nghĩ cầm thêm một con
dao đuổi theo hắn. Nghĩ đến nàng vào cửa thấy một màn kia, còn có sắc
mặt bi thương của Hàn Nhất Nhất, tất cả oán hận của nàng dồn nén nhiều
năm bỗng nhiên bùng phát, giống như dòng thác ào ào không ngừng chảy.
“Con đàn bà điên khùng, tao cảnh cáo mày, đừng có xằng bậy.
Bằng không, tao đánh trả!”. Khổ nỗi trên tay Hàn Chí Viễn không có bất
cứ thứ gì, bằng không hắn nhất định không để nàng chết dễ dàng. ! Hàn
Phong từ từ nhắm hai mắt hướng về phía Hàn Chí Viễn chém tới nhưng bị
hắn né được một dao, đồng thời hắn đá một cước trúng điểm yếu của người
phụ nữ ở giữa bụng của Hàn Phong.
Hàn Phong đã không còn vũ khí trên tay, thân thể ngã xuống
trên mặt đất. Trong lúc nhất thời dĩ nhiên không cách nào di chuyển. .
Hàn Nhất Nhất dùng sức mà lung lay cánh cửa. Hàn Phong đem cô
đẩy mạnh vào phòng đồng thời không thương tiếc mà đóng cửa lại, đến nỗi
cửa khóa còn bị lệch đi. Thanh âm bang bang bên ngoài cùng tiếng mắng
nhiếc cãi lộn ầm ĩ khiến cho cô mất hồn mất vía.
Cửa mở, thứ cô thấy được chính là Hàn Chí Viễn đang cưỡi trên
người mẹ, hung hăng tát vào mặt bà, trong miệng tức giận mà gào lên:
“Dám giết lão tử, chán sống, con mụ tai họa! !”
Hàn Nhất Nhất cầm lấy một cây gậy, từ phía sau ném vào Hàn Chí Viễn, “Buông mẹ ra! Buông mẹ ra!”
Hàn Chí Viễn bị đánh ngã, Hàn Nhất Nhất ở bên cạnh liền cầm gậy hung hăng đánh một lúc, sau đó mới buông gậy đến đỡ Hàn Phong.
“Mẹ, con đỡ mẹ đứng lên, chúng ta rời khỏi đây, vĩnh viễn rời khỏi đây!”
Hơi thở của Hàn Chí Viễn tràn đầy hung ác, khó có thể nào nuốt trôi
được, bại dưới một kẻ d*m đ*ng một người quái dị, cư nhiên bị hai con
đàn bà đùa bỡn. Hắn chống đỡ thân thể tiện tay nhặt lên con dao làm bếp ở bên cạnh.
“Hai đứa chúng mày, đứa nào cũng đừng mong chạy thoát. Lão tử
liều mạng với chúng mày!” Hắn cầm lấy con dao liền hướng về phía Nhất
Nhất chém tới.
“Nhất Nhất, chạy đi!” Hàn Phong nhìn thấy con dao làm bếp
phóng tới, không có bất kì do dự nào mà đem Hàn Nhất Nhất đẩy ngã xuống
đất, con dao làm bếp chém lên thân thể nàng, máu tươi giống như dòng
nước máy không tắt được, ồ ồ tuôn ra.
Hàn Nhất Nhất nhìn máu tươi kia không ngừng tuôn ra, sợ đến không biết làm sao.
Không có việc gì, mẹ không có việc gì đâu! Cô gắt gao bụm lại
vết thương, không cho máu lại tuôn ra ngoài. “Mẹ xem, máu đều chảy trở
lại, đều chảy trở lại.”
Hàn Chí Viễn nhìn một mảng đỏ tươi, lúc này đột nhiên thanh
tỉnh lại. Con dao dính đầy máu tươi cũng phang một tiếng mà rơi trên mặt đất, phát rá âm thanh thanh thúy.
“Bà mạng lớn như vậy sẽ không chết đâu, tôi thực sự không muốn bà chết!” Hàn Chí Viễn cố gắng giải thích.
“Một tên hỗn đản, tôi liều mạng với ông!” Hàn Nhất Nhất nhặt con dao lên chuẩn bị cùng hắn đồng quy vu tận.
“Đừng, Nhất Nhất! Nhất Nhất!” Hàn Phong dùng hết khí lực kêu gào, một tay còn túm lấy tay cô.
Hàn Chí Viễn vừa nhìn thấy tình hình không ổn, nắm lấy cái áo
khoác rơi trên mặt đất mà bỏ chạy. Trong đầu hắn lúc này còn hiện lên
cảnh máu trên người Hàn Phong đang tuôn ra không ngừng. Cả người hắn
không hết run rẩy, hắn nghĩ rằng may ra tử thần sẽ cho hắn một chút mặt
mũi mà không để nàng chết.
Hắn lúc này còn đang tìm đủ thứ lý do cùng vịn cớ rằng cái
chết của Hàn Phong không can hệ gì tới hắn,là nàng ta tự hại chính mình.
Hàn Phong lấy tay bụm lại vết thương, muốn bản thân có thể có
thêm một chút sức lực. Nàng muốn nói cho Nhất Nhất rất nhiều chuyện đều
không phải giống như nó tưởng tượng.
Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Sơ ThầnTruyện Ngôn TìnhMùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó… “Con đàn bà điên, mày đừng tưởng, muốn lão tử chết mà được à!” Hàn Chí Viễn thấy Hàn Phong bị kích động nổi điên, liền sợ hãi lui về phía sau.Hàn Phong không nói hai lời, không suy nghĩ cầm thêm một con dao đuổi theo hắn. Nghĩ đến nàng vào cửa thấy một màn kia, còn có sắc mặt bi thương của Hàn Nhất Nhất, tất cả oán hận của nàng dồn nén nhiều năm bỗng nhiên bùng phát, giống như dòng thác ào ào không ngừng chảy.“Con đàn bà điên khùng, tao cảnh cáo mày, đừng có xằng bậy. Bằng không, tao đánh trả!”. Khổ nỗi trên tay Hàn Chí Viễn không có bất cứ thứ gì, bằng không hắn nhất định không để nàng chết dễ dàng. ! Hàn Phong từ từ nhắm hai mắt hướng về phía Hàn Chí Viễn chém tới nhưng bị hắn né được một dao, đồng thời hắn đá một cước trúng điểm yếu của người phụ nữ ở giữa bụng của Hàn Phong.Hàn Phong đã không còn vũ khí trên tay, thân thể ngã xuống trên mặt đất. Trong lúc nhất thời dĩ nhiên không cách nào di chuyển. .Hàn Nhất Nhất dùng sức mà lung lay cánh cửa. Hàn Phong đem cô đẩy mạnh vào phòng đồng thời không thương tiếc mà đóng cửa lại, đến nỗi cửa khóa còn bị lệch đi. Thanh âm bang bang bên ngoài cùng tiếng mắng nhiếc cãi lộn ầm ĩ khiến cho cô mất hồn mất vía.Cửa mở, thứ cô thấy được chính là Hàn Chí Viễn đang cưỡi trên người mẹ, hung hăng tát vào mặt bà, trong miệng tức giận mà gào lên: “Dám giết lão tử, chán sống, con mụ tai họa! !”Hàn Nhất Nhất cầm lấy một cây gậy, từ phía sau ném vào Hàn Chí Viễn, “Buông mẹ ra! Buông mẹ ra!”Hàn Chí Viễn bị đánh ngã, Hàn Nhất Nhất ở bên cạnh liền cầm gậy hung hăng đánh một lúc, sau đó mới buông gậy đến đỡ Hàn Phong.“Mẹ, con đỡ mẹ đứng lên, chúng ta rời khỏi đây, vĩnh viễn rời khỏi đây!”Hơi thở của Hàn Chí Viễn tràn đầy hung ác, khó có thể nào nuốt trôi được, bại dưới một kẻ d*m đ*ng một người quái dị, cư nhiên bị hai con đàn bà đùa bỡn. Hắn chống đỡ thân thể tiện tay nhặt lên con dao làm bếp ở bên cạnh.“Hai đứa chúng mày, đứa nào cũng đừng mong chạy thoát. Lão tử liều mạng với chúng mày!” Hắn cầm lấy con dao liền hướng về phía Nhất Nhất chém tới.“Nhất Nhất, chạy đi!” Hàn Phong nhìn thấy con dao làm bếp phóng tới, không có bất kì do dự nào mà đem Hàn Nhất Nhất đẩy ngã xuống đất, con dao làm bếp chém lên thân thể nàng, máu tươi giống như dòng nước máy không tắt được, ồ ồ tuôn ra.Hàn Nhất Nhất nhìn máu tươi kia không ngừng tuôn ra, sợ đến không biết làm sao.Không có việc gì, mẹ không có việc gì đâu! Cô gắt gao bụm lại vết thương, không cho máu lại tuôn ra ngoài. “Mẹ xem, máu đều chảy trở lại, đều chảy trở lại.”Hàn Chí Viễn nhìn một mảng đỏ tươi, lúc này đột nhiên thanh tỉnh lại. Con dao dính đầy máu tươi cũng phang một tiếng mà rơi trên mặt đất, phát rá âm thanh thanh thúy.“Bà mạng lớn như vậy sẽ không chết đâu, tôi thực sự không muốn bà chết!” Hàn Chí Viễn cố gắng giải thích.“Một tên hỗn đản, tôi liều mạng với ông!” Hàn Nhất Nhất nhặt con dao lên chuẩn bị cùng hắn đồng quy vu tận.“Đừng, Nhất Nhất! Nhất Nhất!” Hàn Phong dùng hết khí lực kêu gào, một tay còn túm lấy tay cô.Hàn Chí Viễn vừa nhìn thấy tình hình không ổn, nắm lấy cái áo khoác rơi trên mặt đất mà bỏ chạy. Trong đầu hắn lúc này còn hiện lên cảnh máu trên người Hàn Phong đang tuôn ra không ngừng. Cả người hắn không hết run rẩy, hắn nghĩ rằng may ra tử thần sẽ cho hắn một chút mặt mũi mà không để nàng chết.Hắn lúc này còn đang tìm đủ thứ lý do cùng vịn cớ rằng cái chết của Hàn Phong không can hệ gì tới hắn,là nàng ta tự hại chính mình.Hàn Phong lấy tay bụm lại vết thương, muốn bản thân có thể có thêm một chút sức lực. Nàng muốn nói cho Nhất Nhất rất nhiều chuyện đều không phải giống như nó tưởng tượng.