Mùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó…
Chương 36
Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Sơ ThầnTruyện Ngôn TìnhMùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó… Ở nhà Hạ Thiên Cơ lại một lần nữa thua dưới tay Hạ Thiên Triệu thì hắn phẫn nộ đem cái chén ném xuống dưới đất, sau đó lúc Hạ Trảm Bằng ở sau lưng rống giận thì hắn nghênh ngang coi như không nghe thấy mà đi mất.Nếu cha đã thiên vị đứa con trai trưởng kia, hắn cũng không muốn nghe lời cha hắn nói.Đây là một khu biệt thự tư nhân, là nơi một đám công tử nhà giàu ưa thích, vừa bước vào nơi này người ta đã thấy nó có bao nhiêu trụy lạc. Thế nhưng đêm nay, Hạ Thiên Cơ thầm nghĩ chính mình muốn sử dụng m* t**, do đó không chút do dự mà theo Ngô Tử Huy đi vào tòa biệt thự này.Bên ngoài là một đám bảo an tây trang màu đen, nếu không có giấy thông hành ai cũng đừng nghĩ đi vào.Lúc Hạ Thiên Cơ đi vào, việc xác nhận tên tuổi cũng vừa mới bắt đầu. Dưới ánh đèn, cả nam lẫn nữ ôm lấy nhau nghe theo tiếng nhạc chat chúa mà tự do uốn éo thân thể của mình. Ở chỗ này càng có thể lý giải sâu sắc đời sống tinh thần nghèo nàn của tầng lớp giàu có khác nhau.Đột nhiên ánh sáng tối sầm xuống, âm nhạc ngừng hẳn.Nhưng cả nam lẫn nữ cũng không vì tất cả những điều này mà ngừng lại động tác, hành động của họ bắt đầu càng thêm mờ ám.“Thấy không, hai cô gái kia, mày chọn một trước đi. Nếu như muốn chúng ta chơi k*ch th*ch hơn một chút!” Ngô Tử Huy ý bảo Hạ Thiên Cơ nhìn về nơi xa.Cơ thể yêu mị của cô gái đang hướng về phía bọn họ, từ từ đi qua. Hắn thậm chí có thể thấy viền y phục phía dưới nổi lên một vệt. Cô gái đó trang điểm đậm rực rỡ nên không rõ ngũ quan cùng nhan sắc.Mà bọn họ không chút nào ngượng ngùng, một cô gái trong đó đã đưa tay khoát lên cổ của Hạ Thiên Cơ, sát bên người ưỡn ẹo, ánh mắt cũng cực độ mà dính vào hắn.Không biết từ lúc nào, quần áo cùng thắt lưng của cả nam lẫn nữ khác nhau đã rơi lả tả trong phòng.Lại càng không biết là lúc nào, trong phòng vang lên tiếng đàn dương cầm tuyệt diệu. Âm nhạc thanh thúy ăn khớp cùng với thanh âm trong phòng này tựa như chuyển động hài hòa lại tựa như bài xích.Thứ mà Hạ Thiên Cơ thấy chính là một cô gái mặc một bộ đồ voan trong suốt, bê trong là nội y màu đen tràn ngập vẻ yêu mị, bàn tay lại linh hoạt lướt trên phím đàn dương cầm, từng nốt nhạc từng nốt nhạc bay múa, từng tên đàn ông một qua v* v*n.Hắn có chút si ngốc nhìn bóng lưng này.Cô gái trước mặt hiển nhiên lại không có chút tức giận nào với hành đoộng của bọn họ, ngay cả bị tên đàn ông kia x** n*n ngực cũng thế.“Cô ta là ai?” Trái tim hắn đập dồn dập làm cho hắn cư nhiên không rõ tại sao ở cái nơi hỗn loạn này lại có tâm tình như vậy.“Cô ta cũng không dễ chọc, cô ta chưa bao giờ tham gia trò chơi với mọi người, cô ta chỉ đến đánh đàn, muốn cùng cô ta, anh phải khiến cô ta để ý mày?”“Cô ta có chồng chưa?”“Anh cho là người tới nơi này sẽ như thế nào?” Cô gái đó trơ trẽn cười một tiếng.Hạ Thiên Cơ không nói gì thêm. Lúc này, chuyện hắn muốn làm nhất chính là đi đến phía trước nhìn khuôn mặt thật của cô gái trên sân khấu kia.Cô gái thấy bộ dáng của hắn cũng không tiếp tục dây dưa với trò chơi không vui vẻ này nữa, rất nhanh đã đi đến một bên khác mà dán người lên thân thể một cô gái khác trông cũng giống như vậy.Hạ Thiên Cơ mặc kệ bàn tay của cô gái phía sau, từng bước một bước về phía vị trí trung tâm. Càng đi, hắn cư nhiên phát hiện trái tim mình càng nhộn nhạo nhìn bóng lưng tràn ngập phong tình của cô gái kia. Nơi mẫm cảm lại trướng đau nhức từng trận từng trận.Cô gái đánh đàn vẫn cúi đầu như trước. Đột nhiên, cô ta vươn một tay, nhẹ nhàng mà xoa bóp bả vai của chính mình, tay kia vẫn lướt trên phím đàn dương cầm như trước.
Ở nhà Hạ Thiên Cơ lại một lần nữa thua dưới tay Hạ Thiên Triệu thì
hắn phẫn nộ đem cái chén ném xuống dưới đất, sau đó lúc Hạ Trảm Bằng ở
sau lưng rống giận thì hắn nghênh ngang coi như không nghe thấy mà đi
mất.
Nếu cha đã thiên vị đứa con trai trưởng kia, hắn cũng không muốn nghe lời cha hắn nói.
Đây là một khu biệt thự tư nhân, là nơi một đám công tử nhà giàu ưa
thích, vừa bước vào nơi này người ta đã thấy nó có bao nhiêu trụy lạc.
Thế nhưng đêm nay, Hạ Thiên Cơ thầm nghĩ chính mình muốn sử dụng m* t**, do đó không chút do dự mà theo Ngô Tử Huy đi vào tòa biệt thự này.
Bên ngoài là một đám bảo an tây trang màu đen, nếu không có giấy thông hành ai cũng đừng nghĩ đi vào.
Lúc Hạ Thiên Cơ đi vào, việc xác nhận tên tuổi cũng vừa mới
bắt đầu. Dưới ánh đèn, cả nam lẫn nữ ôm lấy nhau nghe theo tiếng nhạc
chat chúa mà tự do uốn éo thân thể của mình. Ở chỗ này càng có thể lý
giải sâu sắc đời sống tinh thần nghèo nàn của tầng lớp giàu có khác
nhau.
Đột nhiên ánh sáng tối sầm xuống, âm nhạc ngừng hẳn.
Nhưng cả nam lẫn nữ cũng không vì tất cả những điều này mà ngừng lại động tác, hành động của họ bắt đầu càng thêm mờ ám.
“Thấy không, hai cô gái kia, mày chọn một trước đi. Nếu như
muốn chúng ta chơi k*ch th*ch hơn một chút!” Ngô Tử Huy ý bảo Hạ Thiên
Cơ nhìn về nơi xa.
Cơ thể yêu mị của cô gái đang hướng về phía bọn họ, từ từ đi
qua. Hắn thậm chí có thể thấy viền y phục phía dưới nổi lên một vệt. Cô
gái đó trang điểm đậm rực rỡ nên không rõ ngũ quan cùng nhan sắc.
Mà bọn họ không chút nào ngượng ngùng, một cô gái trong đó đã
đưa tay khoát lên cổ của Hạ Thiên Cơ, sát bên người ưỡn ẹo, ánh mắt cũng cực độ mà dính vào hắn.
Không biết từ lúc nào, quần áo cùng thắt lưng của cả nam lẫn nữ khác nhau đã rơi lả tả trong phòng.
Lại càng không biết là lúc nào, trong phòng vang lên tiếng đàn dương cầm tuyệt diệu. Âm nhạc thanh thúy ăn khớp cùng với thanh âm
trong phòng này tựa như chuyển động hài hòa lại tựa như bài xích.
Thứ mà Hạ Thiên Cơ thấy chính là một cô gái mặc một bộ đồ voan trong suốt, bê trong là nội y màu đen tràn ngập vẻ yêu mị, bàn tay lại
linh hoạt lướt trên phím đàn dương cầm, từng nốt nhạc từng nốt nhạc bay
múa, từng tên đàn ông một qua v* v*n.
Hắn có chút si ngốc nhìn bóng lưng này.
Cô gái trước mặt hiển nhiên lại không có chút tức giận nào với hành đoộng của bọn họ, ngay cả bị tên đàn ông kia x** n*n ngực cũng
thế.
“Cô ta là ai?” Trái tim hắn đập dồn dập làm cho hắn cư nhiên không rõ tại sao ở cái nơi hỗn loạn này lại có tâm tình như vậy.
“Cô ta cũng không dễ chọc, cô ta chưa bao giờ tham gia trò
chơi với mọi người, cô ta chỉ đến đánh đàn, muốn cùng cô ta, anh phải
khiến cô ta để ý mày?”
“Cô ta có chồng chưa?”
“Anh cho là người tới nơi này sẽ như thế nào?” Cô gái đó trơ trẽn cười một tiếng.
Hạ Thiên Cơ không nói gì thêm. Lúc này, chuyện hắn muốn làm
nhất chính là đi đến phía trước nhìn khuôn mặt thật của cô gái trên sân
khấu kia.
Cô gái thấy bộ dáng của hắn cũng không tiếp tục dây dưa với
trò chơi không vui vẻ này nữa, rất nhanh đã đi đến một bên khác mà dán
người lên thân thể một cô gái khác trông cũng giống như vậy.
Hạ Thiên Cơ mặc kệ bàn tay của cô gái phía sau, từng bước một
bước về phía vị trí trung tâm. Càng đi, hắn cư nhiên phát hiện trái tim
mình càng nhộn nhạo nhìn bóng lưng tràn ngập phong tình của cô gái kia.
Nơi mẫm cảm lại trướng đau nhức từng trận từng trận.
Cô gái đánh đàn vẫn cúi đầu như trước. Đột nhiên, cô ta vươn
một tay, nhẹ nhàng mà xoa bóp bả vai của chính mình, tay kia vẫn lướt
trên phím đàn dương cầm như trước.
Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Sơ ThầnTruyện Ngôn TìnhMùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó… Ở nhà Hạ Thiên Cơ lại một lần nữa thua dưới tay Hạ Thiên Triệu thì hắn phẫn nộ đem cái chén ném xuống dưới đất, sau đó lúc Hạ Trảm Bằng ở sau lưng rống giận thì hắn nghênh ngang coi như không nghe thấy mà đi mất.Nếu cha đã thiên vị đứa con trai trưởng kia, hắn cũng không muốn nghe lời cha hắn nói.Đây là một khu biệt thự tư nhân, là nơi một đám công tử nhà giàu ưa thích, vừa bước vào nơi này người ta đã thấy nó có bao nhiêu trụy lạc. Thế nhưng đêm nay, Hạ Thiên Cơ thầm nghĩ chính mình muốn sử dụng m* t**, do đó không chút do dự mà theo Ngô Tử Huy đi vào tòa biệt thự này.Bên ngoài là một đám bảo an tây trang màu đen, nếu không có giấy thông hành ai cũng đừng nghĩ đi vào.Lúc Hạ Thiên Cơ đi vào, việc xác nhận tên tuổi cũng vừa mới bắt đầu. Dưới ánh đèn, cả nam lẫn nữ ôm lấy nhau nghe theo tiếng nhạc chat chúa mà tự do uốn éo thân thể của mình. Ở chỗ này càng có thể lý giải sâu sắc đời sống tinh thần nghèo nàn của tầng lớp giàu có khác nhau.Đột nhiên ánh sáng tối sầm xuống, âm nhạc ngừng hẳn.Nhưng cả nam lẫn nữ cũng không vì tất cả những điều này mà ngừng lại động tác, hành động của họ bắt đầu càng thêm mờ ám.“Thấy không, hai cô gái kia, mày chọn một trước đi. Nếu như muốn chúng ta chơi k*ch th*ch hơn một chút!” Ngô Tử Huy ý bảo Hạ Thiên Cơ nhìn về nơi xa.Cơ thể yêu mị của cô gái đang hướng về phía bọn họ, từ từ đi qua. Hắn thậm chí có thể thấy viền y phục phía dưới nổi lên một vệt. Cô gái đó trang điểm đậm rực rỡ nên không rõ ngũ quan cùng nhan sắc.Mà bọn họ không chút nào ngượng ngùng, một cô gái trong đó đã đưa tay khoát lên cổ của Hạ Thiên Cơ, sát bên người ưỡn ẹo, ánh mắt cũng cực độ mà dính vào hắn.Không biết từ lúc nào, quần áo cùng thắt lưng của cả nam lẫn nữ khác nhau đã rơi lả tả trong phòng.Lại càng không biết là lúc nào, trong phòng vang lên tiếng đàn dương cầm tuyệt diệu. Âm nhạc thanh thúy ăn khớp cùng với thanh âm trong phòng này tựa như chuyển động hài hòa lại tựa như bài xích.Thứ mà Hạ Thiên Cơ thấy chính là một cô gái mặc một bộ đồ voan trong suốt, bê trong là nội y màu đen tràn ngập vẻ yêu mị, bàn tay lại linh hoạt lướt trên phím đàn dương cầm, từng nốt nhạc từng nốt nhạc bay múa, từng tên đàn ông một qua v* v*n.Hắn có chút si ngốc nhìn bóng lưng này.Cô gái trước mặt hiển nhiên lại không có chút tức giận nào với hành đoộng của bọn họ, ngay cả bị tên đàn ông kia x** n*n ngực cũng thế.“Cô ta là ai?” Trái tim hắn đập dồn dập làm cho hắn cư nhiên không rõ tại sao ở cái nơi hỗn loạn này lại có tâm tình như vậy.“Cô ta cũng không dễ chọc, cô ta chưa bao giờ tham gia trò chơi với mọi người, cô ta chỉ đến đánh đàn, muốn cùng cô ta, anh phải khiến cô ta để ý mày?”“Cô ta có chồng chưa?”“Anh cho là người tới nơi này sẽ như thế nào?” Cô gái đó trơ trẽn cười một tiếng.Hạ Thiên Cơ không nói gì thêm. Lúc này, chuyện hắn muốn làm nhất chính là đi đến phía trước nhìn khuôn mặt thật của cô gái trên sân khấu kia.Cô gái thấy bộ dáng của hắn cũng không tiếp tục dây dưa với trò chơi không vui vẻ này nữa, rất nhanh đã đi đến một bên khác mà dán người lên thân thể một cô gái khác trông cũng giống như vậy.Hạ Thiên Cơ mặc kệ bàn tay của cô gái phía sau, từng bước một bước về phía vị trí trung tâm. Càng đi, hắn cư nhiên phát hiện trái tim mình càng nhộn nhạo nhìn bóng lưng tràn ngập phong tình của cô gái kia. Nơi mẫm cảm lại trướng đau nhức từng trận từng trận.Cô gái đánh đàn vẫn cúi đầu như trước. Đột nhiên, cô ta vươn một tay, nhẹ nhàng mà xoa bóp bả vai của chính mình, tay kia vẫn lướt trên phím đàn dương cầm như trước.