Mùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó…
Chương 51
Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Sơ ThầnTruyện Ngôn TìnhMùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó… Hàn Nhất Nhất lùi vào góc sofa cuộn chặt lạy. Ánh mắt gắt gao mà nhìn chằm chằm cầu thang, nơi mà cô có thể biết được tình huống trên lầu trước tiên.Hạ Thiên Triệu rốt cục cũng xuất hiện ở trước mặt của cô. Ngay tức khắc đứng lên chắn không cho hắn muốn bước ròi đi.“Tránh ra!” Hắn bực mình mà nói. Cô gái càng lúc càng làm càn.Cô dang hai tay không tỏ ra yếu thế trước mặt hắn. “Anh có hay không?” Câu nói kế tiếp của Hàn Nhất Nhất có chút khó hiểu.“Có cái gì không?” Hắn không kiên nhẫn chậm rãi lùi về sau. Đột nhiên muốn đùa giỡn cô gái này một chút.“Còn hỏi vậy sao? Anh chỉ cần có thể nói có hay không!” Cô lạnh lùng mà theo dõi hắn chẳng sợ một đêm không ngủ mắt đã xưng lên.“Cô nói có hay không?” Hắn cân nhắc mà đáp lại.“Anh đừng chơi xấu tôi như vậy. Tôi đang hỏi anh.” Cô lạnh lùng tiếp tục nói.“Cô nam quả nữ. Cô nghĩ có thì có, cô nghĩ không có sẽ không có!”“Hạ Thiên Triệu!” Thanh âm của cô lên cao một chút. Trong mắt tràn ngập tức giận.“Hàn Nhất Nhất tôi nói cho cô biết ở đây tốt nhất lời nói của cô phải biết phân cao thấp tôi là chủ của cô, nếu cô còn dám hung giữ với tôi mà nói, tôi sẽ cho cô biết hậu quả đấy.Tay hắn dùng sức mà xiết chặt tay cô. Thậm chí có thể nghe được tiếng xương răng rắc.“Anh khốn nạn. Anh cùng một loại với lũ súc sinh, không dưng bắt nạt kẻ yếu!” Cô chịu đựng đau đớn. Một chữ lại một chữ đáp trả.Hạ Thiên Triệu rõ ràng bị lời của cô chọc tức. Cư nhiên có người dám đứng trước mặt hắn mắng hắn súc sinh.Không nói hai lời hắn đem cô đẩy ngã ở trên sofa, dùng sức mà kéo áo khoác của cô xuống.“Thả tôi ra!”“Hiện tại tôi làm súc sinh một lần cho cô xem!” Hắn cắn răng đỏ mặt.“Xoẹt.” Lại một bên quần áo bị xé rách.Hàn Nhất Nhất cảm thấy mùi nguy hiểm. Hai tay dùng sức mà đẩy, đánh lại nhưng không có tác dụng gì. Tay cô sờ khắp nơi hy vọng có thể tìm được đồ vật gì. Ánh mắt của cô liếc tới con dao gọt hoa quả trên bàn trà. Mà thân thể của cô chỉ cần di chuyển một chút, tay có thể với đến.Tay hắn không có do dự gì mà xé quần của cô. “Chết tiệt, tôi ghét nhất đàn bà mặc quần bò!” Hắn vô cùng không nhẫn nại mà nói.Hắn cố sức c** q**n của cô. Thời điểm Hàn Nhất Nhất nắm được sơ hở. Một phen cầm con dao gọt hoa quả trên bàn trà.Cô nắm chặt con dao không rảnh bận tâm thân thể lõa lồ. Trợn to hai mắt mà nhìn hắn.Hạ Thiên Triệu còn chưa kịp c** q**n của cô, cảm giác khác thường liền ngẩng đầu nhìn cô. Trong con ngươi lạnh lùng toát ra sợ hãi. Cư nhiên có một tia không đành long, chính là rất nhanh lại không thấy hiện lên nữa“Thế nào? Không dám đâm?” Hắn trầm tĩnh mà nói.Hàn Nhất Nhất nhìn hắn, không nói lời nào. Chính là cầm dao hướng về hắn. Chỉ cần hắn còn dám gần cô một chút. Cô tất sẽ đem dao nhỏ đâm hướng vào trong. Về phần hậu quả cô không muốn nghĩ nhiều nữa.Hô hấp dồn dập làm cho ngực cô có chút dồn dập. Tỏa ra hương thơm. Hạ Thiên Triệu nhìn thấy một màn trước mắt này, mặt không khỏi căng thẳng.“Đáng chết!” Hắn cúi đầu chửi thề một câu.Thời gian giằng co qua lại.Cuối cùng Hạ Thiên Triệu sử sang lại quần áo cho tốt rồi cũng không quay đầu mà đi ra cửa lớn.Mà chỗ rẽ cầu thang trên tầng, một đôi mắt to vẫn nhìn chằm chằm mỗi một chuyện vừa mới xảy ra xong.
Hàn Nhất Nhất lùi vào góc sofa cuộn chặt lạy. Ánh mắt gắt gao mà nhìn chằm chằm cầu thang, nơi mà cô có thể biết được tình huống trên lầu
trước tiên.
Hạ Thiên Triệu rốt cục cũng xuất hiện ở trước mặt của cô. Ngay tức khắc đứng lên chắn không cho hắn muốn bước ròi đi.
“Tránh ra!” Hắn bực mình mà nói. Cô gái càng lúc càng làm càn.
Cô dang hai tay không tỏ ra yếu thế trước mặt hắn. “Anh có hay không?” Câu nói kế tiếp của Hàn Nhất Nhất có chút khó hiểu.
“Có cái gì không?” Hắn không kiên nhẫn chậm rãi lùi về sau. Đột nhiên muốn đùa giỡn cô gái này một chút.
“Còn hỏi vậy sao? Anh chỉ cần có thể nói có hay không!” Cô lạnh lùng mà theo dõi hắn chẳng sợ một đêm không ngủ mắt đã xưng lên.
“Cô nói có hay không?” Hắn cân nhắc mà đáp lại.
“Anh đừng chơi xấu tôi như vậy. Tôi đang hỏi anh.” Cô lạnh lùng tiếp tục nói.
“Cô nam quả nữ. Cô nghĩ có thì có, cô nghĩ không có sẽ không có!”
“Hạ Thiên Triệu!” Thanh âm của cô lên cao một chút. Trong mắt tràn ngập tức giận.
“Hàn Nhất Nhất tôi nói cho cô biết ở đây tốt nhất lời nói của
cô phải biết phân cao thấp tôi là chủ của cô, nếu cô còn dám hung giữ
với tôi mà nói, tôi sẽ cho cô biết hậu quả đấy.
Tay hắn dùng sức mà xiết chặt tay cô. Thậm chí có thể nghe được tiếng xương răng rắc.
“Anh khốn nạn. Anh cùng một loại với lũ súc sinh, không dưng bắt nạt kẻ yếu!” Cô chịu đựng đau đớn. Một chữ lại một chữ đáp trả.
Hạ Thiên Triệu rõ ràng bị lời của cô chọc tức. Cư nhiên có người dám đứng trước mặt hắn mắng hắn súc sinh.
Không nói hai lời hắn đem cô đẩy ngã ở trên sofa, dùng sức mà kéo áo khoác của cô xuống.
“Thả tôi ra!”
“Hiện tại tôi làm súc sinh một lần cho cô xem!” Hắn cắn răng đỏ mặt.
“Xoẹt.” Lại một bên quần áo bị xé rách.
Hàn Nhất Nhất cảm thấy mùi nguy hiểm. Hai tay dùng sức mà đẩy, đánh lại nhưng không có tác dụng gì. Tay cô sờ khắp nơi hy vọng có thể
tìm được đồ vật gì. Ánh mắt của cô liếc tới con dao gọt hoa quả trên bàn trà. Mà thân thể của cô chỉ cần di chuyển một chút, tay có thể với đến.
Tay hắn không có do dự gì mà xé quần của cô. “Chết tiệt, tôi ghét nhất đàn bà mặc quần bò!” Hắn vô cùng không nhẫn nại mà nói.
Hắn cố sức c** q**n của cô. Thời điểm Hàn Nhất Nhất nắm được sơ hở. Một phen cầm con dao gọt hoa quả trên bàn trà.
Cô nắm chặt con dao không rảnh bận tâm thân thể lõa lồ. Trợn to hai mắt mà nhìn hắn.
Hạ Thiên Triệu còn chưa kịp c** q**n của cô, cảm giác khác
thường liền ngẩng đầu nhìn cô. Trong con ngươi lạnh lùng toát ra sợ hãi. Cư nhiên có một tia không đành long, chính là rất nhanh lại không thấy
hiện lên nữa
“Thế nào? Không dám đâm?” Hắn trầm tĩnh mà nói.
Hàn Nhất Nhất nhìn hắn, không nói lời nào. Chính là cầm dao
hướng về hắn. Chỉ cần hắn còn dám gần cô một chút. Cô tất sẽ đem dao nhỏ đâm hướng vào trong. Về phần hậu quả cô không muốn nghĩ nhiều nữa.
Hô hấp dồn dập làm cho ngực cô có chút dồn dập. Tỏa ra hương
thơm. Hạ Thiên Triệu nhìn thấy một màn trước mắt này, mặt không khỏi
căng thẳng.
“Đáng chết!” Hắn cúi đầu chửi thề một câu.
Thời gian giằng co qua lại.
Cuối cùng Hạ Thiên Triệu sử sang lại quần áo cho tốt rồi cũng không quay đầu mà đi ra cửa lớn.
Mà chỗ rẽ cầu thang trên tầng, một đôi mắt to vẫn nhìn chằm chằm mỗi một chuyện vừa mới xảy ra xong.
Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Sơ ThầnTruyện Ngôn TìnhMùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó… Hàn Nhất Nhất lùi vào góc sofa cuộn chặt lạy. Ánh mắt gắt gao mà nhìn chằm chằm cầu thang, nơi mà cô có thể biết được tình huống trên lầu trước tiên.Hạ Thiên Triệu rốt cục cũng xuất hiện ở trước mặt của cô. Ngay tức khắc đứng lên chắn không cho hắn muốn bước ròi đi.“Tránh ra!” Hắn bực mình mà nói. Cô gái càng lúc càng làm càn.Cô dang hai tay không tỏ ra yếu thế trước mặt hắn. “Anh có hay không?” Câu nói kế tiếp của Hàn Nhất Nhất có chút khó hiểu.“Có cái gì không?” Hắn không kiên nhẫn chậm rãi lùi về sau. Đột nhiên muốn đùa giỡn cô gái này một chút.“Còn hỏi vậy sao? Anh chỉ cần có thể nói có hay không!” Cô lạnh lùng mà theo dõi hắn chẳng sợ một đêm không ngủ mắt đã xưng lên.“Cô nói có hay không?” Hắn cân nhắc mà đáp lại.“Anh đừng chơi xấu tôi như vậy. Tôi đang hỏi anh.” Cô lạnh lùng tiếp tục nói.“Cô nam quả nữ. Cô nghĩ có thì có, cô nghĩ không có sẽ không có!”“Hạ Thiên Triệu!” Thanh âm của cô lên cao một chút. Trong mắt tràn ngập tức giận.“Hàn Nhất Nhất tôi nói cho cô biết ở đây tốt nhất lời nói của cô phải biết phân cao thấp tôi là chủ của cô, nếu cô còn dám hung giữ với tôi mà nói, tôi sẽ cho cô biết hậu quả đấy.Tay hắn dùng sức mà xiết chặt tay cô. Thậm chí có thể nghe được tiếng xương răng rắc.“Anh khốn nạn. Anh cùng một loại với lũ súc sinh, không dưng bắt nạt kẻ yếu!” Cô chịu đựng đau đớn. Một chữ lại một chữ đáp trả.Hạ Thiên Triệu rõ ràng bị lời của cô chọc tức. Cư nhiên có người dám đứng trước mặt hắn mắng hắn súc sinh.Không nói hai lời hắn đem cô đẩy ngã ở trên sofa, dùng sức mà kéo áo khoác của cô xuống.“Thả tôi ra!”“Hiện tại tôi làm súc sinh một lần cho cô xem!” Hắn cắn răng đỏ mặt.“Xoẹt.” Lại một bên quần áo bị xé rách.Hàn Nhất Nhất cảm thấy mùi nguy hiểm. Hai tay dùng sức mà đẩy, đánh lại nhưng không có tác dụng gì. Tay cô sờ khắp nơi hy vọng có thể tìm được đồ vật gì. Ánh mắt của cô liếc tới con dao gọt hoa quả trên bàn trà. Mà thân thể của cô chỉ cần di chuyển một chút, tay có thể với đến.Tay hắn không có do dự gì mà xé quần của cô. “Chết tiệt, tôi ghét nhất đàn bà mặc quần bò!” Hắn vô cùng không nhẫn nại mà nói.Hắn cố sức c** q**n của cô. Thời điểm Hàn Nhất Nhất nắm được sơ hở. Một phen cầm con dao gọt hoa quả trên bàn trà.Cô nắm chặt con dao không rảnh bận tâm thân thể lõa lồ. Trợn to hai mắt mà nhìn hắn.Hạ Thiên Triệu còn chưa kịp c** q**n của cô, cảm giác khác thường liền ngẩng đầu nhìn cô. Trong con ngươi lạnh lùng toát ra sợ hãi. Cư nhiên có một tia không đành long, chính là rất nhanh lại không thấy hiện lên nữa“Thế nào? Không dám đâm?” Hắn trầm tĩnh mà nói.Hàn Nhất Nhất nhìn hắn, không nói lời nào. Chính là cầm dao hướng về hắn. Chỉ cần hắn còn dám gần cô một chút. Cô tất sẽ đem dao nhỏ đâm hướng vào trong. Về phần hậu quả cô không muốn nghĩ nhiều nữa.Hô hấp dồn dập làm cho ngực cô có chút dồn dập. Tỏa ra hương thơm. Hạ Thiên Triệu nhìn thấy một màn trước mắt này, mặt không khỏi căng thẳng.“Đáng chết!” Hắn cúi đầu chửi thề một câu.Thời gian giằng co qua lại.Cuối cùng Hạ Thiên Triệu sử sang lại quần áo cho tốt rồi cũng không quay đầu mà đi ra cửa lớn.Mà chỗ rẽ cầu thang trên tầng, một đôi mắt to vẫn nhìn chằm chằm mỗi một chuyện vừa mới xảy ra xong.