Mùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó…
Chương 58: Ngăn cản trước
Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Sơ ThầnTruyện Ngôn TìnhMùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó… Hạ gia.“Lão Trương, lão Trương!” Thanh âm già nua mong manh của Hạ Trảm Bằng truyền đến.“Lão gia, chuyện gì?” Chỉ thấy lão Trương vội vội vàng vàng chạy đến trước mặt hắn, còn có Dương Tình phu nhân của ông cùng đi.“Giúp ta chuẩn bị xe, ta muốn đến biệt thự kia của Thiên Triệu một chuyến.” Hạ Trảm Bằng nói.“Vâng, lão gia!” Lão Trương sau khi trả lời liền lui xuống đi chuẩn bị xe.Hạ phu nhân ở bên cạnh có chút nhịn không được mà hỏi: “Lão gia, ông đến biệt thự của Thiên Triệu làm cái gì?” Thanh âm của bà rất nhẹ nhàng mà ở trong mắt Hạ Trảm Bằng người vợ này chính là [đại khí] dịu dàng, nhu tình và cương nghị như vậy cùng tồn tại. Cũng đã nhiều năm như vậy, vị trí Hạ phu nhân vẫn giữ nguyên không thay đổi.“Nghe nói Thiên Triệu ở sòng bạc mua một người phụ nữ, thậm chí còn nghe nói nó còn để người phụ nữ kia chém vào tay một người anh em. Mới mấy ngày không thấy nó trở về, ta nghĩ phải đi [hối hối] người phụ nữ này.” Hắn không nhanh không chậm nói, giữa đầu lông mày lại có một chút bất mãn, đứa con trai này luôn luôn phóng túng thành thói quen.“Một người phụ nữ có gì tốt, Thiên Triệu cũng đã cưới tám người vợ, lẽ nào ông còn để ý nó lấy thêm một người nữa?” Trên miệng bà tuy rằng vân đạm phong khinh mà nói nhưng ở trong lòng lại lo lắng. Mặc kệ người được gọi là Hàn Nhất Nhất là ai, trước khi lai lịch của cô ta còn chưa tra ra rõ ràng bà cũng không muốn Hạ Trảm Bằng gặp cô ta.Cuộc sống riêng của Thiên Triệu quá bừa bãi. Tuy rằng nó trên sự nghiệp giành được thành tựa rất lớn thế nhưng ta đối với đứa con trai còn không rõ. Huống chi lão cũng già rồi, có đôi khi muốn cùng người thân trò chuyện nhiều hơn. Tuổi tác càng lớn, tàn nhẫn trên người Hạ Trảm Bằng cũng càng ngày càng giảm.“Lão gia, như vầy đi. Chuyến đi này để tôi thay ông đi vậy.” Bà thân mật đưa tay đặt lên cánh tay hắn ôn nhu mà nói.“Không có việc gì ta tự mình đi một chuyến, dù sao ở nhà cũng không có chuyện gì.” Hắn khéo léo từ chối.“Một lão già như ông mà đi không chừng còn hù dọa cô gái kia, tâm tư của phụ nữ thế chính ông còn không biết. Trước tiên, tôi đi xem tình hình rồi trở về nói lại với ông.” Ý cười của bà càng thêm đậm mà bất an trong lòng bà lại càng rõ ràng.“Ta thật kinh khủng như vậy sao?” Hạ Trảm Bằng nghi ngờ hỏi.“Thể lực của đàn ông và phụ nữ không giống nhau. Huống chi, lão gia, ngài từng là người khiến cho hắc đạo khuấy đảo, phụ nữ như tôi đi càng hợp tâm tư của phụ nữ hơn, tinh tế hơn. Tin tưởng tôi đi, Trảm Bằng.” Một câu cuối cùng bà nhẹ nhàng gọi tên của hắn.Hạ Trảm Bằng do dự một lúc chung quy vẫn còn chần chừ, chỉ có điều ý kiến của Hạ phu nhân.“Vậy được rồi, hỏi thăm sức khỏe, thăm dò cô gái kia một chút. Nếu như không thích hợp thì sớm làm cho cô ta rời khỏi Thiên Triệu. Hiện tại trong bang, ta đã rất bất an, ta cũng không muốn lại vì phụ nữ làm sinh chuyện thị phi.”“Yên tâm, tôi biết đúng mực.” Hạ phu nhân trấn an trước.Trong mắt Dương Tình hiện lên một tia sợ hãi, trực giác của phụ nữ nói cho bà chính xác lại lịch của cái người gọi là Hàn Nhất Nhất. Trên thế giới này thực sự có hai người xa lạ lớn lên giống nhau đến như vậy sao?“Hàn Chân, Hàn Chân, lẽ nào năm đó đứa bé không chết, Hàn Nhất Nhất chính là con của ngươi lưu lại.”“Hàn Nhất Nhất, cầu xin cô chỉ là một người bình thường, con gái của gia đình bình thường thôi. Đừng ép ta, nghìn vạn lần đừng ép ta.” Dương Tình từng bước một hướng tới chiếc xe lão Trương đang chuẩn bị, trước khi đi lên xe còn quay đầu lại nhìn Hạ Trảm Bằng mỉm cười một cái.Người đàn ông vừa lãnh huyết vô tình vừa độc ác trước kia, hắn cũng bắt đầu già rồi. Mà người đàn ông này, bất luận tương lai trở nên như thế nào thì trong lòng Dương Tình, hắn thủy chung như một, là người đàn ông bà yêu nhất, là người chồng duy nhất của bà.Chiếc xe hướng về phía biệt thự của Hạ Thiên Triệu chạy đi.
Hạ gia.
“Lão Trương, lão Trương!” Thanh âm già nua mong manh của Hạ Trảm Bằng truyền đến.
“Lão gia, chuyện gì?” Chỉ thấy lão Trương vội vội vàng vàng chạy đến trước mặt hắn, còn có Dương Tình phu nhân của ông cùng đi.
“Giúp ta chuẩn bị xe, ta muốn đến biệt thự kia của Thiên Triệu một chuyến.” Hạ Trảm Bằng nói.
“Vâng, lão gia!” Lão Trương sau khi trả lời liền lui xuống đi chuẩn bị xe.
Hạ phu nhân ở bên cạnh có chút nhịn không được mà hỏi: “Lão
gia, ông đến biệt thự của Thiên Triệu làm cái gì?” Thanh âm của bà rất
nhẹ nhàng mà ở trong mắt Hạ Trảm Bằng người vợ này chính là [đại khí]
dịu dàng, nhu tình và cương nghị như vậy cùng tồn tại. Cũng đã nhiều năm như vậy, vị trí Hạ phu nhân vẫn giữ nguyên không thay đổi.
“Nghe nói Thiên Triệu ở sòng bạc mua một người phụ nữ, thậm
chí còn nghe nói nó còn để người phụ nữ kia chém vào tay một người anh
em. Mới mấy ngày không thấy nó trở về, ta nghĩ phải đi [hối hối] người
phụ nữ này.” Hắn không nhanh không chậm nói, giữa đầu lông mày lại có
một chút bất mãn, đứa con trai này luôn luôn phóng túng thành thói quen.
“Một người phụ nữ có gì tốt, Thiên Triệu cũng đã cưới tám
người vợ, lẽ nào ông còn để ý nó lấy thêm một người nữa?” Trên miệng bà
tuy rằng vân đạm phong khinh mà nói nhưng ở trong lòng lại lo lắng. Mặc
kệ người được gọi là Hàn Nhất Nhất là ai, trước khi lai lịch của cô ta
còn chưa tra ra rõ ràng bà cũng không muốn Hạ Trảm Bằng gặp cô ta.
Cuộc sống riêng của Thiên Triệu quá bừa bãi. Tuy rằng nó trên
sự nghiệp giành được thành tựa rất lớn thế nhưng ta đối với đứa con trai còn không rõ. Huống chi lão cũng già rồi, có đôi khi muốn cùng người
thân trò chuyện nhiều hơn. Tuổi tác càng lớn, tàn nhẫn trên người Hạ
Trảm Bằng cũng càng ngày càng giảm.
“Lão gia, như vầy đi. Chuyến đi này để tôi thay ông đi vậy.” Bà thân mật đưa tay đặt lên cánh tay hắn ôn nhu mà nói.
“Không có việc gì ta tự mình đi một chuyến, dù sao ở nhà cũng không có chuyện gì.” Hắn khéo léo từ chối.
“Một lão già như ông mà đi không chừng còn hù dọa cô gái kia,
tâm tư của phụ nữ thế chính ông còn không biết. Trước tiên, tôi đi xem
tình hình rồi trở về nói lại với ông.” Ý cười của bà càng thêm đậm mà
bất an trong lòng bà lại càng rõ ràng.
“Ta thật kinh khủng như vậy sao?” Hạ Trảm Bằng nghi ngờ hỏi.
“Thể lực của đàn ông và phụ nữ không giống nhau. Huống chi,
lão gia, ngài từng là người khiến cho hắc đạo khuấy đảo, phụ nữ như tôi
đi càng hợp tâm tư của phụ nữ hơn, tinh tế hơn. Tin tưởng tôi đi, Trảm
Bằng.” Một câu cuối cùng bà nhẹ nhàng gọi tên của hắn.
Hạ Trảm Bằng do dự một lúc chung quy vẫn còn chần chừ, chỉ có điều ý kiến của Hạ phu nhân.
“Vậy được rồi, hỏi thăm sức khỏe, thăm dò cô gái kia một chút. Nếu như không thích hợp thì sớm làm cho cô ta rời khỏi Thiên Triệu.
Hiện tại trong bang, ta đã rất bất an, ta cũng không muốn lại vì phụ nữ
làm sinh chuyện thị phi.”
“Yên tâm, tôi biết đúng mực.” Hạ phu nhân trấn an trước.
Trong mắt Dương Tình hiện lên một tia sợ hãi, trực giác của
phụ nữ nói cho bà chính xác lại lịch của cái người gọi là Hàn Nhất Nhất. Trên thế giới này thực sự có hai người xa lạ lớn lên giống nhau đến như vậy sao?
“Hàn Chân, Hàn Chân, lẽ nào năm đó đứa bé không chết, Hàn Nhất Nhất chính là con của ngươi lưu lại.”
“Hàn Nhất Nhất, cầu xin cô chỉ là một người bình thường, con
gái của gia đình bình thường thôi. Đừng ép ta, nghìn vạn lần đừng ép
ta.” Dương Tình từng bước một hướng tới chiếc xe lão Trương đang chuẩn
bị, trước khi đi lên xe còn quay đầu lại nhìn Hạ Trảm Bằng mỉm cười một
cái.
Người đàn ông vừa lãnh huyết vô tình vừa độc ác trước kia, hắn cũng bắt đầu già rồi. Mà người đàn ông này, bất luận tương lai trở nên
như thế nào thì trong lòng Dương Tình, hắn thủy chung như một, là người
đàn ông bà yêu nhất, là người chồng duy nhất của bà.
Chiếc xe hướng về phía biệt thự của Hạ Thiên Triệu chạy đi.
Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Sơ ThầnTruyện Ngôn TìnhMùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng. Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa. “Van xin ngài, tiên sinh, đừng!” Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết. “Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi” Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ. “Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài” Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó… Hạ gia.“Lão Trương, lão Trương!” Thanh âm già nua mong manh của Hạ Trảm Bằng truyền đến.“Lão gia, chuyện gì?” Chỉ thấy lão Trương vội vội vàng vàng chạy đến trước mặt hắn, còn có Dương Tình phu nhân của ông cùng đi.“Giúp ta chuẩn bị xe, ta muốn đến biệt thự kia của Thiên Triệu một chuyến.” Hạ Trảm Bằng nói.“Vâng, lão gia!” Lão Trương sau khi trả lời liền lui xuống đi chuẩn bị xe.Hạ phu nhân ở bên cạnh có chút nhịn không được mà hỏi: “Lão gia, ông đến biệt thự của Thiên Triệu làm cái gì?” Thanh âm của bà rất nhẹ nhàng mà ở trong mắt Hạ Trảm Bằng người vợ này chính là [đại khí] dịu dàng, nhu tình và cương nghị như vậy cùng tồn tại. Cũng đã nhiều năm như vậy, vị trí Hạ phu nhân vẫn giữ nguyên không thay đổi.“Nghe nói Thiên Triệu ở sòng bạc mua một người phụ nữ, thậm chí còn nghe nói nó còn để người phụ nữ kia chém vào tay một người anh em. Mới mấy ngày không thấy nó trở về, ta nghĩ phải đi [hối hối] người phụ nữ này.” Hắn không nhanh không chậm nói, giữa đầu lông mày lại có một chút bất mãn, đứa con trai này luôn luôn phóng túng thành thói quen.“Một người phụ nữ có gì tốt, Thiên Triệu cũng đã cưới tám người vợ, lẽ nào ông còn để ý nó lấy thêm một người nữa?” Trên miệng bà tuy rằng vân đạm phong khinh mà nói nhưng ở trong lòng lại lo lắng. Mặc kệ người được gọi là Hàn Nhất Nhất là ai, trước khi lai lịch của cô ta còn chưa tra ra rõ ràng bà cũng không muốn Hạ Trảm Bằng gặp cô ta.Cuộc sống riêng của Thiên Triệu quá bừa bãi. Tuy rằng nó trên sự nghiệp giành được thành tựa rất lớn thế nhưng ta đối với đứa con trai còn không rõ. Huống chi lão cũng già rồi, có đôi khi muốn cùng người thân trò chuyện nhiều hơn. Tuổi tác càng lớn, tàn nhẫn trên người Hạ Trảm Bằng cũng càng ngày càng giảm.“Lão gia, như vầy đi. Chuyến đi này để tôi thay ông đi vậy.” Bà thân mật đưa tay đặt lên cánh tay hắn ôn nhu mà nói.“Không có việc gì ta tự mình đi một chuyến, dù sao ở nhà cũng không có chuyện gì.” Hắn khéo léo từ chối.“Một lão già như ông mà đi không chừng còn hù dọa cô gái kia, tâm tư của phụ nữ thế chính ông còn không biết. Trước tiên, tôi đi xem tình hình rồi trở về nói lại với ông.” Ý cười của bà càng thêm đậm mà bất an trong lòng bà lại càng rõ ràng.“Ta thật kinh khủng như vậy sao?” Hạ Trảm Bằng nghi ngờ hỏi.“Thể lực của đàn ông và phụ nữ không giống nhau. Huống chi, lão gia, ngài từng là người khiến cho hắc đạo khuấy đảo, phụ nữ như tôi đi càng hợp tâm tư của phụ nữ hơn, tinh tế hơn. Tin tưởng tôi đi, Trảm Bằng.” Một câu cuối cùng bà nhẹ nhàng gọi tên của hắn.Hạ Trảm Bằng do dự một lúc chung quy vẫn còn chần chừ, chỉ có điều ý kiến của Hạ phu nhân.“Vậy được rồi, hỏi thăm sức khỏe, thăm dò cô gái kia một chút. Nếu như không thích hợp thì sớm làm cho cô ta rời khỏi Thiên Triệu. Hiện tại trong bang, ta đã rất bất an, ta cũng không muốn lại vì phụ nữ làm sinh chuyện thị phi.”“Yên tâm, tôi biết đúng mực.” Hạ phu nhân trấn an trước.Trong mắt Dương Tình hiện lên một tia sợ hãi, trực giác của phụ nữ nói cho bà chính xác lại lịch của cái người gọi là Hàn Nhất Nhất. Trên thế giới này thực sự có hai người xa lạ lớn lên giống nhau đến như vậy sao?“Hàn Chân, Hàn Chân, lẽ nào năm đó đứa bé không chết, Hàn Nhất Nhất chính là con của ngươi lưu lại.”“Hàn Nhất Nhất, cầu xin cô chỉ là một người bình thường, con gái của gia đình bình thường thôi. Đừng ép ta, nghìn vạn lần đừng ép ta.” Dương Tình từng bước một hướng tới chiếc xe lão Trương đang chuẩn bị, trước khi đi lên xe còn quay đầu lại nhìn Hạ Trảm Bằng mỉm cười một cái.Người đàn ông vừa lãnh huyết vô tình vừa độc ác trước kia, hắn cũng bắt đầu già rồi. Mà người đàn ông này, bất luận tương lai trở nên như thế nào thì trong lòng Dương Tình, hắn thủy chung như một, là người đàn ông bà yêu nhất, là người chồng duy nhất của bà.Chiếc xe hướng về phía biệt thự của Hạ Thiên Triệu chạy đi.