Tác giả:

6:00 pm tại Mỹ                                                                                                             Trong một căn biệt thự lớn  vs 2 gam màu chính trắng và xanh là chủ đạo , xung quanh  là những khóm  hoa hồng đỏ thắm lay nhẹ  trong gió  tiếng chim bên đàu hồi thong thả cất tiếng hót                                                                                           Bên ô cửa sổ thân thuộc , một cô gái cao ráo vs mái tóc màu hạt dẻ đôi mắt xanh lục đang hướng nhìn về một nơi nào đó phía xa tận chân trời kia ......,,                     Ki ức  hồi bé về bà mẹ kế  lại ùa về  ( kí ức đau buồn khó tả)                                         Hồi bé ~~ : Trong một  lần  , mẹ ruột của cô mắc  bệnh nặng ( một căn bệnh khó chữa  ) mẹ cô sống đời sống thực vật bà nằm đó từng ngày  cho đến khi bà lìa đời Rồi ngày đó  cũng đã đến cô bé đáng thương k đc nhìn mặt mẹ lần cuối ,  cô mắt bà mãi mãi  .Cô k còn đc nhìn thây nụ cười rạng rỡ ấm áp của mẹ mỗi sáng  thật buồn ,…

Chương 7

Để Anh Thay Đổi Con Người EmTác giả: Shiro UsagiTruyện Ngôn Tình6:00 pm tại Mỹ                                                                                                             Trong một căn biệt thự lớn  vs 2 gam màu chính trắng và xanh là chủ đạo , xung quanh  là những khóm  hoa hồng đỏ thắm lay nhẹ  trong gió  tiếng chim bên đàu hồi thong thả cất tiếng hót                                                                                           Bên ô cửa sổ thân thuộc , một cô gái cao ráo vs mái tóc màu hạt dẻ đôi mắt xanh lục đang hướng nhìn về một nơi nào đó phía xa tận chân trời kia ......,,                     Ki ức  hồi bé về bà mẹ kế  lại ùa về  ( kí ức đau buồn khó tả)                                         Hồi bé ~~ : Trong một  lần  , mẹ ruột của cô mắc  bệnh nặng ( một căn bệnh khó chữa  ) mẹ cô sống đời sống thực vật bà nằm đó từng ngày  cho đến khi bà lìa đời Rồi ngày đó  cũng đã đến cô bé đáng thương k đc nhìn mặt mẹ lần cuối ,  cô mắt bà mãi mãi  .Cô k còn đc nhìn thây nụ cười rạng rỡ ấm áp của mẹ mỗi sáng  thật buồn ,… Trong căn phòng hiu quạnh , nó ghì tấm ảnh của mẹ vào ngực mà khóc , đây là làn đầu tiên nó khóc sau 10 năm sống cùng mẹ kế ; năm năm trc sau 2,3 ngày mẹ mất nó đã khóc kiệt nước mắt lúc đó đối vs nó sự mất mẹ là một áp lực rất lớn , nước mắt với nó như k còn tồn tại nữa mà thay vào đó là khuôn mặt lạnh lùng k cảm xúc như 1 cái xác k hồn ( từ đó mới mắc bệnh trầm cảm )                                               nó bước tới phía tủ đồ , sắp xếp quần áo gọn gàng vào chiếc vali và cũng k quên đặt tấm hình của mẹ vào trong .                                                                                                                         Nó nhẹ nhàng kéo vali xuống khỏi lầu chạy ra ngoài cổng bắt chiếc taxi ra sân bay 11:00pm ~ Tại sân bay                                                                                                 Nó bước xuống xe với bộ quần áo giản dị (t/g : k phải quê mùa đâu )  : chiếc áo thun đen bó sát với người kết hợp với chiếc quần jean sẫm màu ; đôi giày cao gót tôn thêm vẻ lạnh lùng của nó . Mái tóc buông thả tự nhiên                                                                       Cho tôi một chiếc vé về Việt Nam sớm nhất - nó                                                         Dạ của chị đây - nhân viên                                                                                               Nó cầm chiếc vé bước vào chỗ soát hàng trăm người trầm trồ nhìn Yu với đầy ánh mắt ngưỡng mộ và cả tia điện cũng có                                                                       2 tiếng ngồi trên máy bay nó cảm thấy cô độc .....                                                     Cuối cùng nó đã đặt chân lên mảnh đất Việt Nam - quê hương của mẹ nó

Trong căn phòng hiu quạnh , nó ghì tấm ảnh của mẹ vào ngực mà khóc , đây là làn đầu tiên nó khóc sau 10 năm sống cùng mẹ kế ; năm năm trc sau 2,3 ngày mẹ mất nó đã khóc kiệt nước mắt lúc đó đối vs nó sự mất mẹ là một áp lực rất lớn , nước mắt với nó như k còn tồn tại nữa mà thay vào đó là khuôn mặt lạnh lùng k cảm xúc như 1 cái xác k hồn ( từ đó mới mắc bệnh trầm cảm )                                               nó bước tới phía tủ đồ , sắp xếp quần áo gọn gàng vào chiếc vali và cũng k quên đặt tấm hình của mẹ vào trong .                                                                                                                         Nó nhẹ nhàng kéo vali xuống khỏi lầu chạy ra ngoài cổng bắt chiếc taxi ra sân bay 11:00pm ~ Tại sân bay                                                                                                 Nó bước xuống xe với bộ quần áo giản dị (t/g : k phải quê mùa đâu )  : chiếc áo thun đen bó sát với người kết hợp với chiếc quần jean sẫm màu ; đôi giày cao gót tôn thêm vẻ lạnh lùng của nó . Mái tóc buông thả tự nhiên                                                                       Cho tôi một chiếc vé về Việt Nam sớm nhất - nó                                                         Dạ của chị đây - nhân viên                                                                                               Nó cầm chiếc vé bước vào chỗ soát hàng trăm người trầm trồ nhìn Yu với đầy ánh mắt ngưỡng mộ và cả tia điện cũng có                                                                       2 tiếng ngồi trên máy bay nó cảm thấy cô độc .....                                                     Cuối cùng nó đã đặt chân lên mảnh đất Việt Nam - quê hương của mẹ nó

Để Anh Thay Đổi Con Người EmTác giả: Shiro UsagiTruyện Ngôn Tình6:00 pm tại Mỹ                                                                                                             Trong một căn biệt thự lớn  vs 2 gam màu chính trắng và xanh là chủ đạo , xung quanh  là những khóm  hoa hồng đỏ thắm lay nhẹ  trong gió  tiếng chim bên đàu hồi thong thả cất tiếng hót                                                                                           Bên ô cửa sổ thân thuộc , một cô gái cao ráo vs mái tóc màu hạt dẻ đôi mắt xanh lục đang hướng nhìn về một nơi nào đó phía xa tận chân trời kia ......,,                     Ki ức  hồi bé về bà mẹ kế  lại ùa về  ( kí ức đau buồn khó tả)                                         Hồi bé ~~ : Trong một  lần  , mẹ ruột của cô mắc  bệnh nặng ( một căn bệnh khó chữa  ) mẹ cô sống đời sống thực vật bà nằm đó từng ngày  cho đến khi bà lìa đời Rồi ngày đó  cũng đã đến cô bé đáng thương k đc nhìn mặt mẹ lần cuối ,  cô mắt bà mãi mãi  .Cô k còn đc nhìn thây nụ cười rạng rỡ ấm áp của mẹ mỗi sáng  thật buồn ,… Trong căn phòng hiu quạnh , nó ghì tấm ảnh của mẹ vào ngực mà khóc , đây là làn đầu tiên nó khóc sau 10 năm sống cùng mẹ kế ; năm năm trc sau 2,3 ngày mẹ mất nó đã khóc kiệt nước mắt lúc đó đối vs nó sự mất mẹ là một áp lực rất lớn , nước mắt với nó như k còn tồn tại nữa mà thay vào đó là khuôn mặt lạnh lùng k cảm xúc như 1 cái xác k hồn ( từ đó mới mắc bệnh trầm cảm )                                               nó bước tới phía tủ đồ , sắp xếp quần áo gọn gàng vào chiếc vali và cũng k quên đặt tấm hình của mẹ vào trong .                                                                                                                         Nó nhẹ nhàng kéo vali xuống khỏi lầu chạy ra ngoài cổng bắt chiếc taxi ra sân bay 11:00pm ~ Tại sân bay                                                                                                 Nó bước xuống xe với bộ quần áo giản dị (t/g : k phải quê mùa đâu )  : chiếc áo thun đen bó sát với người kết hợp với chiếc quần jean sẫm màu ; đôi giày cao gót tôn thêm vẻ lạnh lùng của nó . Mái tóc buông thả tự nhiên                                                                       Cho tôi một chiếc vé về Việt Nam sớm nhất - nó                                                         Dạ của chị đây - nhân viên                                                                                               Nó cầm chiếc vé bước vào chỗ soát hàng trăm người trầm trồ nhìn Yu với đầy ánh mắt ngưỡng mộ và cả tia điện cũng có                                                                       2 tiếng ngồi trên máy bay nó cảm thấy cô độc .....                                                     Cuối cùng nó đã đặt chân lên mảnh đất Việt Nam - quê hương của mẹ nó

Chương 7