"Một con vịt xòe ra hai con thằn lằn con thi nhau cắn nhau đứt đuôi con chim non trên cành cao…hót líu lo hót líu lo…cô giáo em rất xinh…cô yêu bố là tất cả…bố ơi bố ơi…” – tiếng chuông điện thoại _ A…lô…ô…ô… con quỷ nào thế?! Bố mày đang ngủ mà!! – cô gái mái tóc nâu tay vớ lấy con i5, giọng lè nhè nói _ Lô lô cái bô vào mặt mày á!!! Dậy đi!!! 6h rồi đấy!! Mày mà lề mề là tao giết mày đấy!! Tao đói lắm rồi!!! – cô gái đầu dây bên kia nói _ Rồi…rồi…okie… đợi tao ở quán “Bà Rằn” nhá!!! _ Hừ…nhanh lên đấy!!! -----20 phút sau----- _ Hế lô ajinomoto!!! Hề hề bạn yêu?! Bạn tới lâu chưa?! Mình sorry nhoa!!! – Thư cười cười _ Hừ!!! Ngồi xuống đó đi!!! Ăn như trước nhá!!! – Nhã nói với Thư rồi quay ra hét với mức độ volumn kinh khủng khiếp – BÁC ƠI CHO TỤI CHÁU 4 TÔ BÚN CÁ NHA BÁC!!! NHIỀU RAU CẦN VÔ BÁC!!! _ Ờờờờ… _ Kinh thế?! Mày làm mọi người sợ rồi kìa!!! _ Kệ họ chứ!!! Mình có bắt họ nghe đâu!!! Mắc mớ gì… _ Bó tay mày luôn…thôi ăn nhanh lên còn ra sân bay… -----nửa tiếng sau----- “Máy…
Chương 5: Cuộc rình mò ở lớp học
Gặp Em Là Niềm Hạnh Phúc Của Đời AnhTác giả: Dương Mã NgưuTruyện Ngôn Tình"Một con vịt xòe ra hai con thằn lằn con thi nhau cắn nhau đứt đuôi con chim non trên cành cao…hót líu lo hót líu lo…cô giáo em rất xinh…cô yêu bố là tất cả…bố ơi bố ơi…” – tiếng chuông điện thoại _ A…lô…ô…ô… con quỷ nào thế?! Bố mày đang ngủ mà!! – cô gái mái tóc nâu tay vớ lấy con i5, giọng lè nhè nói _ Lô lô cái bô vào mặt mày á!!! Dậy đi!!! 6h rồi đấy!! Mày mà lề mề là tao giết mày đấy!! Tao đói lắm rồi!!! – cô gái đầu dây bên kia nói _ Rồi…rồi…okie… đợi tao ở quán “Bà Rằn” nhá!!! _ Hừ…nhanh lên đấy!!! -----20 phút sau----- _ Hế lô ajinomoto!!! Hề hề bạn yêu?! Bạn tới lâu chưa?! Mình sorry nhoa!!! – Thư cười cười _ Hừ!!! Ngồi xuống đó đi!!! Ăn như trước nhá!!! – Nhã nói với Thư rồi quay ra hét với mức độ volumn kinh khủng khiếp – BÁC ƠI CHO TỤI CHÁU 4 TÔ BÚN CÁ NHA BÁC!!! NHIỀU RAU CẦN VÔ BÁC!!! _ Ờờờờ… _ Kinh thế?! Mày làm mọi người sợ rồi kìa!!! _ Kệ họ chứ!!! Mình có bắt họ nghe đâu!!! Mắc mớ gì… _ Bó tay mày luôn…thôi ăn nhanh lên còn ra sân bay… -----nửa tiếng sau----- “Máy… _ Haizz!!! 5 phút 10 giây 69 nữa mới về!!! Chán thế nhỉ!!!! – Uyển Nhã nằm bò ra bàn, thở dài“Reng…reng…reng…”_ Hahahahaaaa…đồng hồ cô bị hỏng rồi đó!!! Đi thay đi!!! – Thiên Ân nói kiêu ngạo_ Kệ tui chớ!!! Đồng hồ tui hỏng thì liên quan đến kinh tế nhà anh hay sao mà mắc mớ anh phải quan tâm?!! – Nhã trợn mắt nói_ Sợ cô luôn!!!_ Thôi kệ anh ta đi!!! Chấp nhặt làm gì!!! – Thư kéo kéo tay áo Nhã_ Thế còn con khỉ này thì sao?!! – Uy Khoa nói, tay chỉ vào Vy đang nằm ngủ rất say sưa trên mặt bàn, chẳng có ý tứ gì cả_ Kệ nó!!! Chúng ta đi quẩy!!! – Vũ hùa theo Song Thư_ Hahaaaa…bye bye tục tưng Lâm Tú Vy nha!!! Chị em ta đi quẩy!!! – Song Thư và Uyển Nhã nói rồi cả 2 biến mất dạngCòn về 3 anh chàng kia thì:_ Đi đi Khoa!!! – Vũ năn nỉ ỉ ôi_ Tụi mày cứ đi theo bọn cô ta đi!!! Tao ở lại với con nhỏ này!!! – Khoa đỏ mặt, cười cười_ Á à…nghi à nha!!! – Ân nhíu mày, cười gian gian_ Ối giời ơi làng nước ơi!!!!! 2 người 1 nam 1 nữ ở chung 1 phòng!!! Mày định làm gì cô ta?!! Hả?!! Hả?!! Khai mau!!!!!!! – Vũ dồn Khoa vào tường, hỏi liên hồi, trong đầu xuất hiện những cảnh không nên nghĩ_ Không…không…không phải thế!!! Thôi tụi mày về đi!!! – Khoa đuổi 2 anh em Thiên Ân như đuổi tà_ Thôi anh em mình về!!! Cho nó ngắm “bà xã tương lai”!!! – Thiên Ân nói bóng gió_ Okie!!!_ Bọn mày đúng là…xìììììì… – Uy Khoa thở dài bất lực với 2 thằng bạn lắm điều của mình_ Tụi này về đây!!! Bye bye!!!Sau khi đợi 2 thằng quỷ kia về, Uy Khoa mới nở nụ cười gian tà và thực hiện hành vi của mình……Anh lấy từ trong cặp ra 1 cái…bút dạ đen rồi ngồi tô tô vẽ hươu vẽ vượn lên khuôn mặt “nâu không tì vết” của Tú Vy_ Quái!!! Nhỏ này nhìn kỹ trông cũng xinh phết nhỉ?!! Da hơi hơi ngăm ngăm nè, đôi mắt to màu xanh bích nè…bla…bla… – Khoa ngồi liệt kê ra một hồi rồi…gục đầu xuống bàn ngủ luôn-----15’sau-----_ Haizzz daaaaa….ngủ đã quá đi!!! – Vy vươn vai – Quái!!! Con khỉ đột nào thế này!!! Aaaaa…lớp về hết rồi!!! Chỉ tại cái tật ham ngủ của mình!! Chết nè chết nè!!! – Vy vừa nói vừa vả đôm đốp vào mặt mình_ Nè!!! Cô bị điên hả?! Sao vả mặt mình làm chi?!! – Khoa dậy, cười méo miệng_ Điên gần bằng anh!!!_ C...c...cô…_ Mà sao anh chưa về?! Ở đây chi?!!_ Ngủ theo cô!!! – Khoa dỗi, nói mà mặt quay về hướng khác_ Nèèèè…dỗi à?!! Tui đã làm gì anh đâu!!!_ Kệ cô…dỗi rồi!!! – Khoa quay người_ Đồ điên…đồ khùng…đồ dở hơi…đồ đạo chích…bla…bla… – Vy cũng quay lưng đi, mồm vẫn lẩm bẩm chửi Khoa_ Thôi cũng muộn rồi!!! Để tui đưa cô về!!!_ Tưởng dỗi rồi!!!_ Có về không thì bảo!!! – Khoa đi thẳng về phía cửa lớp_ Aaaaa…có!!! – Vy cũng lon ton chạy theo-----Ở gần đó-----_ Ủa…sao bọn họ thân thiết nhanh dữ zậy?!! – Song Thư vuốt cằm_ Ai mà biết!!!_ Suỵttttttt!!! Bé bé cái mồm thôi!! 3 bọn cô mồm không khác gì cái loa!!! – Vũ gắt lên mà không để ý sự hiện diện kỳ lạ của Thư và Nhã_ Ủa?!! Tưởng tụi cô đi “quẩy”?!!_ Chán ròyyy…đi không có con Vy đi cùng cũng buồn lắm!!!_ Thôi 6h...muộn rồi!!! Bọn họ cũng về rồi!!! Mình về đi!!!_ Về đâu?!! – Nhã_ Về nhà?!! – Ân_ Nhà ai?!! – Thư_ Nhà cô?!! – Ân_ Why?!! – Nhã_ Tý về rồi nói!!! Giờ đưa 2 anh em tui về đi!!!_ Các anh tự đi xe của các anh đê!!!_ Xe thằng Khoa lấy rồi!!!_ Thế hóa ra nếu không có tụi tui thì các anh đi taxi à?!! – Thư hỏi 1 câu rất ngây thơ_ Thế không thế thì sao?!!“Ục…ục…”_ Thôi về đi!!! Bụng của cô đang biểu tình kìa Thư!!! Đứng đấy mà nói lắm vào!!! – Vũ bụm miệng cười_ Hứứứứứ…cái đồ mất nết hư thân!!!--------------------------------
_ Haizz!!! 5 phút 10 giây 69 nữa
mới về!!! Chán thế nhỉ!!!! – Uyển Nhã nằm bò ra bàn, thở dài
“Reng…reng…reng…”
_ Hahahahaaaa…đồng hồ cô bị hỏng
rồi đó!!! Đi thay đi!!! – Thiên Ân nói kiêu ngạo
_ Kệ tui chớ!!! Đồng hồ tui hỏng
thì liên quan đến kinh tế nhà anh hay sao mà mắc mớ anh phải quan tâm?!! – Nhã trợn
mắt nói
_ Sợ cô luôn!!!
_ Thôi kệ anh ta đi!!! Chấp nhặt
làm gì!!! – Thư kéo kéo tay áo Nhã
_ Thế còn con khỉ này thì sao?!! –
Uy Khoa nói, tay chỉ vào Vy đang nằm ngủ rất say sưa trên mặt bàn, chẳng có ý
tứ gì cả
_ Kệ nó!!! Chúng ta đi quẩy!!! –
Vũ hùa theo Song Thư
_ Hahaaaa…bye bye tục tưng Lâm Tú Vy nha!!! Chị em ta đi quẩy!!! – Song Thư và Uyển Nhã nói rồi cả 2 biến mất
dạng
Còn về 3 anh chàng kia thì:
_ Đi đi Khoa!!! – Vũ năn nỉ ỉ ôi
_ Tụi mày cứ đi theo bọn cô ta
đi!!! Tao ở lại với con nhỏ này!!! – Khoa đỏ mặt, cười cười
_ Á à…nghi à nha!!! – Ân nhíu
mày, cười gian gian
_ Ối giời ơi làng nước ơi!!!!! 2 người 1 nam 1 nữ
ở chung 1 phòng!!! Mày định làm gì cô ta?!! Hả?!! Hả?!! Khai mau!!!!!!! – Vũ dồn
Khoa vào tường, hỏi liên hồi, trong đầu xuất hiện những cảnh không nên nghĩ
_ Không…không…không phải thế!!!
Thôi tụi mày về đi!!! – Khoa đuổi 2 anh em Thiên Ân như đuổi tà
_ Thôi anh em mình về!!! Cho nó
ngắm “bà xã tương lai”!!! – Thiên Ân nói bóng gió
_ Okie!!!
_ Bọn mày đúng là…xìììììì… – Uy
Khoa thở dài bất lực với 2 thằng bạn lắm điều của mình
_ Tụi này về đây!!! Bye bye!!!
Sau khi đợi 2 thằng quỷ kia về,
Uy Khoa mới nở nụ cười gian tà và thực hiện hành vi của mình……
Anh lấy từ trong cặp ra 1 cái…bút
dạ đen rồi ngồi tô tô vẽ hươu vẽ vượn lên khuôn mặt “nâu không tì vết” của Tú Vy
_ Quái!!! Nhỏ này nhìn kỹ trông
cũng xinh phết nhỉ?!! Da hơi hơi ngăm ngăm nè, đôi mắt to màu xanh bích nè…bla…bla…
– Khoa ngồi liệt kê ra một hồi rồi…gục đầu xuống bàn ngủ luôn
-----15’sau-----
_ Haizzz daaaaa….ngủ đã quá đi!!!
– Vy vươn vai – Quái!!! Con khỉ đột nào thế này!!! Aaaaa…lớp về hết rồi!!!
Chỉ tại cái tật ham ngủ của mình!! Chết nè chết nè!!! – Vy vừa nói vừa vả
đôm đốp vào mặt mình
_ Nè!!! Cô bị điên hả?! Sao vả mặt
mình làm chi?!! – Khoa dậy, cười méo miệng
_ Điên gần bằng anh!!!
_ C...c...cô…
_ Mà sao anh chưa về?! Ở đây
chi?!!
_ Ngủ theo cô!!! – Khoa dỗi, nói
mà mặt quay về hướng khác
_ Nèèèè…dỗi à?!! Tui đã làm gì
anh đâu!!!
_ Kệ cô…dỗi rồi!!! – Khoa quay
người
_ Đồ điên…đồ khùng…đồ dở hơi…đồ đạo
chích…bla…bla… – Vy cũng quay lưng đi, mồm vẫn lẩm bẩm chửi Khoa
_ Thôi cũng muộn rồi!!! Để tui
đưa cô về!!!
_ Tưởng dỗi rồi!!!
_ Có về không thì bảo!!! – Khoa đi
thẳng về phía cửa lớp
_ Aaaaa…có!!! – Vy cũng lon
ton chạy theo
-----Ở gần đó-----
_ Ủa…sao bọn họ thân thiết nhanh
dữ zậy?!! – Song Thư vuốt cằm
_ Ai mà biết!!!
_ Suỵttttttt!!! Bé bé cái mồm
thôi!! 3 bọn cô mồm không khác gì cái loa!!! – Vũ gắt lên mà không để ý sự hiện
diện kỳ lạ của Thư và Nhã
_ Ủa?!! Tưởng tụi cô đi “quẩy”?!!
_ Chán ròyyy…đi không có con
Vy đi cùng cũng buồn lắm!!!
_ Thôi 6h...muộn rồi!!! Bọn họ cũng
về rồi!!! Mình về đi!!!
_ Về đâu?!! – Nhã
_ Về nhà?!! – Ân
_ Nhà ai?!! – Thư
_ Nhà cô?!! – Ân
_ Why?!! – Nhã
_ Tý về rồi nói!!! Giờ đưa 2 anh
em tui về đi!!!
_ Các anh tự đi xe của các anh
đê!!!
_ Xe thằng Khoa lấy rồi!!!
_ Thế hóa ra nếu không có tụi tui
thì các anh đi taxi à?!! – Thư hỏi 1 câu rất ngây thơ
_ Thế không thế thì sao?!!
“Ục…ục…”
_ Thôi về đi!!! Bụng của cô đang
biểu tình kìa Thư!!! Đứng đấy mà nói lắm vào!!! – Vũ bụm miệng cười
_ Hứứứứứ…cái đồ mất nết hư thân!!!
--------------------------------
Gặp Em Là Niềm Hạnh Phúc Của Đời AnhTác giả: Dương Mã NgưuTruyện Ngôn Tình"Một con vịt xòe ra hai con thằn lằn con thi nhau cắn nhau đứt đuôi con chim non trên cành cao…hót líu lo hót líu lo…cô giáo em rất xinh…cô yêu bố là tất cả…bố ơi bố ơi…” – tiếng chuông điện thoại _ A…lô…ô…ô… con quỷ nào thế?! Bố mày đang ngủ mà!! – cô gái mái tóc nâu tay vớ lấy con i5, giọng lè nhè nói _ Lô lô cái bô vào mặt mày á!!! Dậy đi!!! 6h rồi đấy!! Mày mà lề mề là tao giết mày đấy!! Tao đói lắm rồi!!! – cô gái đầu dây bên kia nói _ Rồi…rồi…okie… đợi tao ở quán “Bà Rằn” nhá!!! _ Hừ…nhanh lên đấy!!! -----20 phút sau----- _ Hế lô ajinomoto!!! Hề hề bạn yêu?! Bạn tới lâu chưa?! Mình sorry nhoa!!! – Thư cười cười _ Hừ!!! Ngồi xuống đó đi!!! Ăn như trước nhá!!! – Nhã nói với Thư rồi quay ra hét với mức độ volumn kinh khủng khiếp – BÁC ƠI CHO TỤI CHÁU 4 TÔ BÚN CÁ NHA BÁC!!! NHIỀU RAU CẦN VÔ BÁC!!! _ Ờờờờ… _ Kinh thế?! Mày làm mọi người sợ rồi kìa!!! _ Kệ họ chứ!!! Mình có bắt họ nghe đâu!!! Mắc mớ gì… _ Bó tay mày luôn…thôi ăn nhanh lên còn ra sân bay… -----nửa tiếng sau----- “Máy… _ Haizz!!! 5 phút 10 giây 69 nữa mới về!!! Chán thế nhỉ!!!! – Uyển Nhã nằm bò ra bàn, thở dài“Reng…reng…reng…”_ Hahahahaaaa…đồng hồ cô bị hỏng rồi đó!!! Đi thay đi!!! – Thiên Ân nói kiêu ngạo_ Kệ tui chớ!!! Đồng hồ tui hỏng thì liên quan đến kinh tế nhà anh hay sao mà mắc mớ anh phải quan tâm?!! – Nhã trợn mắt nói_ Sợ cô luôn!!!_ Thôi kệ anh ta đi!!! Chấp nhặt làm gì!!! – Thư kéo kéo tay áo Nhã_ Thế còn con khỉ này thì sao?!! – Uy Khoa nói, tay chỉ vào Vy đang nằm ngủ rất say sưa trên mặt bàn, chẳng có ý tứ gì cả_ Kệ nó!!! Chúng ta đi quẩy!!! – Vũ hùa theo Song Thư_ Hahaaaa…bye bye tục tưng Lâm Tú Vy nha!!! Chị em ta đi quẩy!!! – Song Thư và Uyển Nhã nói rồi cả 2 biến mất dạngCòn về 3 anh chàng kia thì:_ Đi đi Khoa!!! – Vũ năn nỉ ỉ ôi_ Tụi mày cứ đi theo bọn cô ta đi!!! Tao ở lại với con nhỏ này!!! – Khoa đỏ mặt, cười cười_ Á à…nghi à nha!!! – Ân nhíu mày, cười gian gian_ Ối giời ơi làng nước ơi!!!!! 2 người 1 nam 1 nữ ở chung 1 phòng!!! Mày định làm gì cô ta?!! Hả?!! Hả?!! Khai mau!!!!!!! – Vũ dồn Khoa vào tường, hỏi liên hồi, trong đầu xuất hiện những cảnh không nên nghĩ_ Không…không…không phải thế!!! Thôi tụi mày về đi!!! – Khoa đuổi 2 anh em Thiên Ân như đuổi tà_ Thôi anh em mình về!!! Cho nó ngắm “bà xã tương lai”!!! – Thiên Ân nói bóng gió_ Okie!!!_ Bọn mày đúng là…xìììììì… – Uy Khoa thở dài bất lực với 2 thằng bạn lắm điều của mình_ Tụi này về đây!!! Bye bye!!!Sau khi đợi 2 thằng quỷ kia về, Uy Khoa mới nở nụ cười gian tà và thực hiện hành vi của mình……Anh lấy từ trong cặp ra 1 cái…bút dạ đen rồi ngồi tô tô vẽ hươu vẽ vượn lên khuôn mặt “nâu không tì vết” của Tú Vy_ Quái!!! Nhỏ này nhìn kỹ trông cũng xinh phết nhỉ?!! Da hơi hơi ngăm ngăm nè, đôi mắt to màu xanh bích nè…bla…bla… – Khoa ngồi liệt kê ra một hồi rồi…gục đầu xuống bàn ngủ luôn-----15’sau-----_ Haizzz daaaaa….ngủ đã quá đi!!! – Vy vươn vai – Quái!!! Con khỉ đột nào thế này!!! Aaaaa…lớp về hết rồi!!! Chỉ tại cái tật ham ngủ của mình!! Chết nè chết nè!!! – Vy vừa nói vừa vả đôm đốp vào mặt mình_ Nè!!! Cô bị điên hả?! Sao vả mặt mình làm chi?!! – Khoa dậy, cười méo miệng_ Điên gần bằng anh!!!_ C...c...cô…_ Mà sao anh chưa về?! Ở đây chi?!!_ Ngủ theo cô!!! – Khoa dỗi, nói mà mặt quay về hướng khác_ Nèèèè…dỗi à?!! Tui đã làm gì anh đâu!!!_ Kệ cô…dỗi rồi!!! – Khoa quay người_ Đồ điên…đồ khùng…đồ dở hơi…đồ đạo chích…bla…bla… – Vy cũng quay lưng đi, mồm vẫn lẩm bẩm chửi Khoa_ Thôi cũng muộn rồi!!! Để tui đưa cô về!!!_ Tưởng dỗi rồi!!!_ Có về không thì bảo!!! – Khoa đi thẳng về phía cửa lớp_ Aaaaa…có!!! – Vy cũng lon ton chạy theo-----Ở gần đó-----_ Ủa…sao bọn họ thân thiết nhanh dữ zậy?!! – Song Thư vuốt cằm_ Ai mà biết!!!_ Suỵttttttt!!! Bé bé cái mồm thôi!! 3 bọn cô mồm không khác gì cái loa!!! – Vũ gắt lên mà không để ý sự hiện diện kỳ lạ của Thư và Nhã_ Ủa?!! Tưởng tụi cô đi “quẩy”?!!_ Chán ròyyy…đi không có con Vy đi cùng cũng buồn lắm!!!_ Thôi 6h...muộn rồi!!! Bọn họ cũng về rồi!!! Mình về đi!!!_ Về đâu?!! – Nhã_ Về nhà?!! – Ân_ Nhà ai?!! – Thư_ Nhà cô?!! – Ân_ Why?!! – Nhã_ Tý về rồi nói!!! Giờ đưa 2 anh em tui về đi!!!_ Các anh tự đi xe của các anh đê!!!_ Xe thằng Khoa lấy rồi!!!_ Thế hóa ra nếu không có tụi tui thì các anh đi taxi à?!! – Thư hỏi 1 câu rất ngây thơ_ Thế không thế thì sao?!!“Ục…ục…”_ Thôi về đi!!! Bụng của cô đang biểu tình kìa Thư!!! Đứng đấy mà nói lắm vào!!! – Vũ bụm miệng cười_ Hứứứứứ…cái đồ mất nết hư thân!!!--------------------------------