Tác giả:

"Một con vịt xòe ra hai con thằn lằn con thi nhau cắn nhau đứt đuôi con chim non trên cành cao…hót líu lo hót líu lo…cô giáo em rất xinh…cô yêu bố là tất cả…bố ơi bố ơi…” – tiếng chuông điện thoại _ A…lô…ô…ô… con quỷ nào thế?! Bố mày đang ngủ mà!! – cô gái mái tóc nâu tay vớ lấy con i5, giọng lè nhè nói _ Lô lô cái bô vào mặt mày á!!! Dậy đi!!! 6h rồi đấy!! Mày mà lề mề là tao giết mày đấy!! Tao đói lắm rồi!!! – cô gái đầu dây bên kia nói _ Rồi…rồi…okie… đợi tao ở quán “Bà Rằn” nhá!!! _ Hừ…nhanh lên đấy!!! -----20 phút sau----- _ Hế lô ajinomoto!!! Hề hề bạn yêu?! Bạn tới lâu chưa?! Mình sorry nhoa!!! – Thư cười cười _ Hừ!!! Ngồi xuống đó đi!!! Ăn như trước nhá!!! – Nhã nói với Thư rồi quay ra hét với mức độ volumn kinh khủng khiếp – BÁC ƠI CHO TỤI CHÁU 4 TÔ BÚN CÁ NHA BÁC!!! NHIỀU RAU CẦN VÔ BÁC!!! _ Ờờờờ… _ Kinh thế?! Mày làm mọi người sợ rồi kìa!!! _ Kệ họ chứ!!! Mình có bắt họ nghe đâu!!! Mắc mớ gì… _ Bó tay mày luôn…thôi ăn nhanh lên còn ra sân bay… -----nửa tiếng sau----- “Máy…

Chương 8: Cuộc ẩu đả ở cổng trường

Gặp Em Là Niềm Hạnh Phúc Của Đời AnhTác giả: Dương Mã NgưuTruyện Ngôn Tình"Một con vịt xòe ra hai con thằn lằn con thi nhau cắn nhau đứt đuôi con chim non trên cành cao…hót líu lo hót líu lo…cô giáo em rất xinh…cô yêu bố là tất cả…bố ơi bố ơi…” – tiếng chuông điện thoại _ A…lô…ô…ô… con quỷ nào thế?! Bố mày đang ngủ mà!! – cô gái mái tóc nâu tay vớ lấy con i5, giọng lè nhè nói _ Lô lô cái bô vào mặt mày á!!! Dậy đi!!! 6h rồi đấy!! Mày mà lề mề là tao giết mày đấy!! Tao đói lắm rồi!!! – cô gái đầu dây bên kia nói _ Rồi…rồi…okie… đợi tao ở quán “Bà Rằn” nhá!!! _ Hừ…nhanh lên đấy!!! -----20 phút sau----- _ Hế lô ajinomoto!!! Hề hề bạn yêu?! Bạn tới lâu chưa?! Mình sorry nhoa!!! – Thư cười cười _ Hừ!!! Ngồi xuống đó đi!!! Ăn như trước nhá!!! – Nhã nói với Thư rồi quay ra hét với mức độ volumn kinh khủng khiếp – BÁC ƠI CHO TỤI CHÁU 4 TÔ BÚN CÁ NHA BÁC!!! NHIỀU RAU CẦN VÔ BÁC!!! _ Ờờờờ… _ Kinh thế?! Mày làm mọi người sợ rồi kìa!!! _ Kệ họ chứ!!! Mình có bắt họ nghe đâu!!! Mắc mớ gì… _ Bó tay mày luôn…thôi ăn nhanh lên còn ra sân bay… -----nửa tiếng sau----- “Máy… -----Cổng trường-----_ Oa anh Thiên Vũ!!!_ Anh Thiên Ân của đời em!!!_ ANH UY KHOA!!!!!!!Bọn con gái khi thấy bọn hắn bước xuống từ chiếc xe Mercedes thì vừa gào ầm ĩ vừa giơ cao tấm băng-rôn được in tên thần tượng của họBọn nó cũng vừa bước ra từ chiếc xe Camry đen bóng loáng_ Lúc trước ngày nào các anh cũng như thế này hả!?! – Uyển Nhã tức quá, hét lên_ Ừ…ngày nào cũng thế nên quen rồi!!! – Thiên Ân trả lời thản nhiên như không_ Trông không khác gì cái bọn đi cổ vũ U19 Việt Nam – Tú Vy bình phẩm_ Thế mới cay cú!!! – Thiên Vũ bứt tóc_ Grừừừừừ…toàn một lũ hám giai đẹp!!! Mà ở đây có lòi ra cái giống trai đẹp nào đâu chứ, toàn một lũ khỉ mốc!!! – Song Thư phun toẹt ra một gáo nước lạnh đổ lên đầu toàn bộ nam sinh trong trường_ Cô nói cái gì!?! – Uy Khoa nghiến răng ken két…_ Tui cảm thấy thương cho hàm răng vàng ngọc của anh đấy, bị chủ nghiền nát không thương tiếc!!! – Vy tỏ vẻ ngạc nhiên_ Cô...cô… – Uy Khoa tức không nói nên câu_ Hahahaaa… – tụi nó cười sảng khoáiBỗng có 3 ả từ đâu bước tới_ Bọn kia!!! Sao các cô lại đi chung với các hoàng tử của tụi tui chứ!?! - ả thứ 1 mắt trợn ngược lên, cao giọng hỏi_ Đây mà là hoàng tử á!?! Quỷ dạ xoa đội lốt quỷ sa tăng thì đúng hơn!!! – Uyển Nhã bĩu môi_ Cô chán sống rồi hả!?! – ả thứ 2 giơ nắm đấm lên, hăm dọa_ Có lẽ vậy!!! – Song Thư vừa dũa móng tay vừa nói_ Bọn khốn!!! Dám quyến rũ 3 hoàng tử à!?! LÊN!!! - ả thứ 3 hếch đầu lên, ra lệnh cho tốp con gái ở phía sau_ Lên đâu vậy mày!?! – Uyển Nhã hỏi ngây thơ_ Lên nóc nhà là lên nóc nhà!!! – Song Thư nhảy như chế giễu 3 con ả đó làm cả trường cười phá lên_ Grừừừừừ…các cô chán sống thật rồi!!! LÊN LUÔN ĐI!!! – ả đó lại ra lệnh_ Từ từ…các cô cho tui hỏi thiệt nhé!!! – Tú Vy giờ mới lên tiếng (tg: mải đứng nghĩ kế đấy!/Vy: để im bố mày xử tụi này!!!/tg: -_-”)_ Muốn có lời trăn trối trước khi lìa đời hả!?! Được, hỏi đi!!! Uyển Nhã và Song Thư vẫn lặng im trước câu nói của ả vì 2 cô biết Tú Vy là đứa nhan sắc có hạn mà thủ đoạn thì vô biên (hơi xúc phạm nhể?! =_=”)_ Nhà các cô nghèo lắm phải không mà bố mẹ lại may cho con cái nhưng bộ quần áo thiếu vải hết mức có thể!!! Này, áo mặc kiểu mà hở hang thế này?!! Tui biết là ở trường quý tộc như thế này thì không phải mặc đồng phục nhưng các cô cũng nên giữ ý tứ một chút chứ!!! Thôi nhà nghèo thì lúc nào cứ nháy cho tụi tui, tụi tui mang tiền tới cho!!! Mà đã có điện thoại chưa?!! Chắc chưa nhể!?! Hahahaaaa… – Tú Vy nói xong thì cười phá lên làm cho 3 ả kia dơ mặt, chỉ muốn tìm cái lỗ để mà chui_ Grừừừừừ…cô…được lắm!!! BỌN KIA LÊN ĐIIII!!!!! – ả đó phải ra lệnh đến lần thứ 3 thì một lũ vô tích sự mới chạy ra “chiến trường”“Bọn này mà cho đi đánh giặc cứu nước thì chắc phải đến lúc bọn giặc chạy đến nách rồi thì mới định hình nổi là mình cần làm gì” – suy nghĩ của Uyển Nhã và Song Thư_ Các cô đùa quá trớn rồi đó!!! Chạy đi!!! Bọn này ghê lắm đấy!!! – bọn hắn lên tiếng cảnh báo_ Các anh quên mất tụi tui là gì rồi à!?! Nếu quên thì giương mắt lên mà xem cho kĩ đây này!!! – bọn nó cũng hùng hổ chạy vào lũ con gái đang huơ tay múa chân-----1 phút sau-----_ Phù…một lũ ăn hại…toàn bọn võ mèo cào… – Uyển Nhã phủi phủi tay_ Động vào phí sức lực…_ Bẩn cả tay chân!!!Bọn nó cứ đứng ca thán, xung quanh là 50 đứa con gái đang nằm lê lết_ Thật…thật…không…thể coi thường!!! – bọn hắn há hốc mồm_ Các…cô…cô…nhớ…nhớ…đấy!!! – 3 ả vừa nãy lồm cồm bò dậy_ Okie…tụi tui sẽ nhớ!!! Giờ thì…CÚTTTTTTTTTT!!!!! – Song Thư lạnh lùng hét_ Thôi sắp trống rồi, lên lớp đi!!!-----Trong giờ học-----Tại cuối lớp học, tại 1 dãy bàn có 6 học sinh với các tư thế ngồi rất thú vị và đặc sắc. Các bạn hãy cùng tg khám phá nhé ^^Đầu tiên là anh Thiên Ân ngồi lơ đãng, mắt nhìn về phía cửa sổ ngắm mây bay thẳng cánh. Cạnh đó là chị Uyển Nhã đang mải ngồi ghi ghi chép chép cái gì đó, trông có vẻ rất mờ ám -_-”. Tiếp là chị Song Thư đang ngồi nghe nhạc đủ thể loại: rock, hiphop, pop,…chị này trông có vẻ máu nhưng mà khi đã cáu lên thì đừng coi là bố cháu. Chị Tú Vy thì đã gục đầu bất tỉnh nhân sự và đánh 1 giấc dài không biết trời trăng mây gió con chó là gì. Anh Uy Khoa thì đang nằm dài lên bàn, tý lại nghịch tóc chị Vy, tý lên lấy cái bút vẽ nhăng vẽ cuội lên mặt bàn. Cuối cùng là anh Thiên Vũ đang ngồi nhìn chị Song Thư nghe nhạc một cách không chớp mắt, chắc anh này đang nghĩ kế dụ gái nhà lành @@. Còn bọn học sinh trong lớp thì ngồi nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tức, đến cái bảng và thầy cô chủ nhiệm còn chẳng để ý nữa là... _ Uyển Nhã! Đi lấy nước cho tui!!! – Thiên Ân lạnh lùng_ Rồi rồi…đi thì đi…Mệt!!! – Nhã lểu thểu bước ra ngoài_ Thục Quyênnnnnnn!!!!!!!!!!!!!! – Khoa kéo dài giọng rồi bẹo má Vy một cái làm cô thức giấc – Đi lấy soda cho tui đi!!!_ Sao tui phải đi!?! – cô ngạc nhiên rồi như hiểu ra vấn đề – À à!!! Ôsin!!!_ Thiên Vũ!!! Anh có giao gì cho tui không!?! – Song Thư hỏi trước_ Không những không giao gì cho em mà còn đang định mời em xuống canteen giải khát!!! – Thiên Vũ nhẹ nhàng_ Thật không!?! – Thư reo lên thích thú_ Anh thề với trời với trăng với đất luôn!!! – Thiên Vũ tinh nghịch_ Không cần quá thế đâu anh!!! Mình đi đi!!! – cô vui vẻ rồi kéo tay Vũ đi xuống canteen“Anh luôn muốn em vui vẻ như vậy” – anh nghĩ thầm, bất giác nở một nụ cười làm mấy đứa hám giai gần đó ngây ngất_ Á thằng này!!! Mày rủ em Thư đi ăn mà không gọi tao nhớ!!! Tao giết!!! – tiếng hăm dọa trêu đùa của Uy Khoa và Thiên Ân làm anh bừng tỉnh_ Rồi rồi…tý tao mua cái gì cho mà ăn!!! Ok?!_ Nhớ nhe cưng!!!-----Tại canteen-----_ Anh em mình ngồi đây nha!!! – Thiên Vũ nói kèm theo một nụ cười tỏa nắng_ Ơ…ừm… – Thư đỏ mặt – Mà anh đừng gọi tui là “em” nữa…_ Em không thích à!?! – Thiên Vũ xụ mặt xuống, trông cực kỳ “dễ xương”_ Ơ ơ không phải…chẳng qua là em không quen thui!!! Mà đằng nào thì em cũng kém tuổi anh nên gọi thế cũng được!!!_ Ok haaa!!! Giờ để anh đi lấy đồ ăn cho nhe!!!_ Tui…à quên…em thanks!!! – Thư nói nửa tây nửa ta làm anh bật cười

-----Cổng trường-----

_ Oa anh Thiên Vũ!!!

_ Anh Thiên Ân của đời em!!!

_ ANH UY KHOA!!!!!!!

Bọn con gái khi thấy bọn hắn bước
xuống từ chiếc xe Mercedes thì vừa gào ầm ĩ vừa giơ cao tấm băng-rôn được in
tên thần tượng của họ

Bọn nó cũng vừa bước ra từ chiếc
xe Camry đen bóng loáng

_ Lúc trước ngày nào các anh cũng
như thế này hả!?! – Uyển Nhã tức quá, hét lên

_ Ừ…ngày nào cũng thế nên quen rồi!!!
– Thiên Ân trả lời thản nhiên như không

_ Trông không khác gì cái bọn đi
cổ vũ U19 Việt Nam – Tú Vy bình phẩm

_ Thế mới cay cú!!! – Thiên Vũ bứt
tóc

_ Grừừừừừ…toàn một lũ hám giai đẹp!!!
Mà ở đây có lòi ra cái giống trai đẹp nào đâu chứ, toàn một lũ khỉ mốc!!! – Song
Thư phun toẹt ra một gáo nước lạnh đổ lên đầu toàn bộ nam sinh trong trường

_ Cô nói cái gì!?! – Uy Khoa nghiến
răng ken két…

_ Tui cảm thấy thương cho hàm
răng vàng ngọc của anh đấy, bị chủ nghiền nát không thương tiếc!!! – Vy tỏ vẻ
ngạc nhiên

_ Cô...cô… – Uy Khoa tức không nói
nên câu

_ Hahahaaa… – tụi nó cười sảng khoái

Bỗng có 3 ả từ đâu bước tới

_ Bọn kia!!! Sao các cô lại đi
chung với các hoàng tử của tụi tui chứ!?! - ả thứ 1 mắt trợn ngược lên, cao giọng
hỏi

_ Đây mà là hoàng tử á!?! Quỷ dạ
xoa đội lốt quỷ sa tăng thì đúng hơn!!! – Uyển Nhã bĩu môi

_ Cô chán sống rồi hả!?! – ả thứ
2 giơ nắm đấm lên, hăm dọa

_ Có lẽ vậy!!! – Song Thư vừa dũa
móng tay vừa nói

_ Bọn khốn!!! Dám quyến rũ 3
hoàng tử à!?! LÊN!!! - ả thứ 3 hếch đầu lên, ra lệnh cho tốp con gái ở phía sau

_ Lên đâu vậy mày!?! – Uyển Nhã hỏi
ngây thơ

_ Lên nóc nhà là lên nóc nhà!!! –
Song Thư nhảy như chế giễu 3 con ả đó làm cả trường cười phá lên

_ Grừừừừừ…các cô chán sống thật rồi!!!
LÊN LUÔN ĐI!!! – ả đó lại ra lệnh

_ Từ từ…các cô cho tui hỏi thiệt
nhé!!! – Tú Vy giờ mới lên tiếng (tg: mải đứng nghĩ kế đấy!/Vy: để im bố mày xử tụi này!!!/tg: -_-”)

_ Muốn có lời trăn trối trước khi
lìa đời hả!?! Được, hỏi đi!!! 

Uyển Nhã và Song Thư vẫn lặng im
trước câu nói của ả vì 2 cô biết Tú Vy là đứa nhan sắc có hạn mà thủ đoạn
thì vô biên (hơi xúc phạm nhể?! =_=”)

_ Nhà các cô nghèo lắm phải không
mà bố mẹ lại may cho con cái nhưng bộ quần áo thiếu vải hết mức có thể!!! Này,
áo mặc kiểu mà hở hang thế này?!! Tui biết là ở trường quý tộc như thế này thì
không phải mặc đồng phục nhưng các cô cũng nên giữ ý tứ một chút chứ!!! Thôi
nhà nghèo thì lúc nào cứ nháy cho tụi tui, tụi tui mang tiền tới cho!!! Mà đã
có điện thoại chưa?!! Chắc chưa nhể!?! Hahahaaaa… – Tú Vy nói xong thì cười phá
lên làm cho 3 ả kia dơ mặt, chỉ muốn tìm cái lỗ để mà chui

_ Grừừừừừ…cô…được lắm!!! BỌN KIA
LÊN ĐIIII!!!!! – ả đó phải ra lệnh đến lần thứ 3 thì một lũ vô tích sự mới chạy
ra “chiến trường”

“Bọn này mà cho đi đánh giặc cứu
nước thì chắc phải đến lúc bọn giặc chạy đến nách rồi thì mới định hình nổi là
mình cần làm gì” – suy nghĩ của Uyển Nhã và Song Thư

_ Các cô đùa quá trớn rồi đó!!!
Chạy đi!!! Bọn này ghê lắm đấy!!! – bọn hắn lên tiếng cảnh báo

_ Các anh quên mất tụi tui là gì
rồi à!?! Nếu quên thì giương mắt lên mà xem cho kĩ đây này!!! – bọn nó cũng
hùng hổ chạy vào lũ con gái đang huơ tay múa chân

-----1 phút sau-----

_ Phù…một lũ ăn hại…toàn bọn võ
mèo cào… – Uyển Nhã phủi phủi tay

_ Động vào phí sức lực…

_ Bẩn cả tay chân!!!

Bọn nó cứ đứng ca thán, xung
quanh là 50 đứa con gái đang nằm lê lết

_ Thật…thật…không…thể coi thường!!!
– bọn hắn há hốc mồm

_ Các…cô…cô…nhớ…nhớ…đấy!!! – 3 ả
vừa nãy lồm cồm bò dậy

_ Okie…tụi tui sẽ nhớ!!! Giờ
thì…CÚTTTTTTTTTT!!!!! – Song Thư lạnh lùng hét

_ Thôi sắp trống rồi, lên lớp
đi!!!

-----Trong giờ học-----

Tại cuối lớp học, tại 1 dãy bàn
có 6 học sinh với các tư thế ngồi rất thú vị và đặc sắc. Các bạn hãy cùng tg
khám phá nhé ^^

Đầu tiên là anh Thiên Ân ngồi lơ
đãng, mắt nhìn về phía cửa sổ ngắm mây bay thẳng cánh. Cạnh đó là chị Uyển Nhã
đang mải ngồi ghi ghi chép chép cái gì đó, trông có vẻ rất mờ ám -_-”. Tiếp là
chị Song Thư đang ngồi nghe nhạc đủ thể loại: rock, hiphop, pop,…chị này trông
có vẻ máu nhưng mà khi đã cáu lên thì đừng coi là bố cháu. Chị Tú Vy thì
đã gục đầu bất tỉnh nhân sự và đánh 1 giấc dài không biết trời trăng mây gió
con chó là gì. Anh Uy Khoa thì đang nằm dài lên bàn, tý lại nghịch tóc chị
Vy, tý lên lấy cái bút vẽ nhăng vẽ cuội lên mặt bàn. Cuối cùng là anh Thiên
Vũ đang ngồi nhìn chị Song Thư nghe nhạc một cách không chớp mắt, chắc anh này
đang nghĩ kế dụ gái nhà lành @@. Còn bọn học sinh trong lớp thì ngồi nhìn với
ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tức, đến cái bảng và thầy cô chủ nhiệm còn chẳng để ý nữa là... 

_ Uyển Nhã! Đi lấy nước cho
tui!!! – Thiên Ân lạnh lùng

_ Rồi rồi…đi thì đi…Mệt!!! – Nhã lểu
thểu bước ra ngoài

_ Thục Quyênnnnnnn!!!!!!!!!!!!!! –
Khoa kéo dài giọng rồi bẹo má Vy một cái làm cô thức giấc – Đi lấy soda cho
tui đi!!!

_ Sao tui phải đi!?! – cô ngạc
nhiên rồi như hiểu ra vấn đề – À à!!! Ôsin!!!

_ Thiên Vũ!!! Anh có giao gì cho
tui không!?! – Song Thư hỏi trước

_ Không những không giao gì cho
em mà còn đang định mời em xuống canteen giải khát!!! – Thiên Vũ nhẹ nhàng

_ Thật không!?! – Thư reo lên
thích thú

_ Anh thề với trời với trăng với
đất luôn!!! – Thiên Vũ tinh nghịch

_ Không cần quá thế đâu anh!!!
Mình đi đi!!! – cô vui vẻ rồi kéo tay Vũ đi xuống canteen

“Anh luôn muốn em vui vẻ như vậy”
– anh nghĩ thầm, bất giác nở một nụ cười làm mấy đứa hám giai gần đó ngây ngất

_ Á thằng này!!! Mày rủ em Thư đi
ăn mà không gọi tao nhớ!!! Tao giết!!! – tiếng hăm dọa trêu đùa của Uy Khoa và
Thiên Ân làm anh bừng tỉnh

_ Rồi rồi…tý tao mua cái gì cho
mà ăn!!! Ok?!

_ Nhớ nhe cưng!!!

-----Tại canteen-----

_ Anh em mình ngồi đây nha!!! –
Thiên Vũ nói kèm theo một nụ cười tỏa nắng

_ Ơ…ừm… – Thư đỏ mặt – Mà anh đừng
gọi tui là “em” nữa…

_ Em không thích à!?! – Thiên Vũ
xụ mặt xuống, trông cực kỳ “dễ xương”

_ Ơ ơ không phải…chẳng qua là em
không quen thui!!! Mà đằng nào thì em cũng kém tuổi anh nên gọi thế cũng được!!!

_ Ok haaa!!! Giờ để anh đi lấy đồ
ăn cho nhe!!!

_ Tui…à quên…em thanks!!! – Thư nói
nửa tây nửa ta làm anh bật cười

Gặp Em Là Niềm Hạnh Phúc Của Đời AnhTác giả: Dương Mã NgưuTruyện Ngôn Tình"Một con vịt xòe ra hai con thằn lằn con thi nhau cắn nhau đứt đuôi con chim non trên cành cao…hót líu lo hót líu lo…cô giáo em rất xinh…cô yêu bố là tất cả…bố ơi bố ơi…” – tiếng chuông điện thoại _ A…lô…ô…ô… con quỷ nào thế?! Bố mày đang ngủ mà!! – cô gái mái tóc nâu tay vớ lấy con i5, giọng lè nhè nói _ Lô lô cái bô vào mặt mày á!!! Dậy đi!!! 6h rồi đấy!! Mày mà lề mề là tao giết mày đấy!! Tao đói lắm rồi!!! – cô gái đầu dây bên kia nói _ Rồi…rồi…okie… đợi tao ở quán “Bà Rằn” nhá!!! _ Hừ…nhanh lên đấy!!! -----20 phút sau----- _ Hế lô ajinomoto!!! Hề hề bạn yêu?! Bạn tới lâu chưa?! Mình sorry nhoa!!! – Thư cười cười _ Hừ!!! Ngồi xuống đó đi!!! Ăn như trước nhá!!! – Nhã nói với Thư rồi quay ra hét với mức độ volumn kinh khủng khiếp – BÁC ƠI CHO TỤI CHÁU 4 TÔ BÚN CÁ NHA BÁC!!! NHIỀU RAU CẦN VÔ BÁC!!! _ Ờờờờ… _ Kinh thế?! Mày làm mọi người sợ rồi kìa!!! _ Kệ họ chứ!!! Mình có bắt họ nghe đâu!!! Mắc mớ gì… _ Bó tay mày luôn…thôi ăn nhanh lên còn ra sân bay… -----nửa tiếng sau----- “Máy… -----Cổng trường-----_ Oa anh Thiên Vũ!!!_ Anh Thiên Ân của đời em!!!_ ANH UY KHOA!!!!!!!Bọn con gái khi thấy bọn hắn bước xuống từ chiếc xe Mercedes thì vừa gào ầm ĩ vừa giơ cao tấm băng-rôn được in tên thần tượng của họBọn nó cũng vừa bước ra từ chiếc xe Camry đen bóng loáng_ Lúc trước ngày nào các anh cũng như thế này hả!?! – Uyển Nhã tức quá, hét lên_ Ừ…ngày nào cũng thế nên quen rồi!!! – Thiên Ân trả lời thản nhiên như không_ Trông không khác gì cái bọn đi cổ vũ U19 Việt Nam – Tú Vy bình phẩm_ Thế mới cay cú!!! – Thiên Vũ bứt tóc_ Grừừừừừ…toàn một lũ hám giai đẹp!!! Mà ở đây có lòi ra cái giống trai đẹp nào đâu chứ, toàn một lũ khỉ mốc!!! – Song Thư phun toẹt ra một gáo nước lạnh đổ lên đầu toàn bộ nam sinh trong trường_ Cô nói cái gì!?! – Uy Khoa nghiến răng ken két…_ Tui cảm thấy thương cho hàm răng vàng ngọc của anh đấy, bị chủ nghiền nát không thương tiếc!!! – Vy tỏ vẻ ngạc nhiên_ Cô...cô… – Uy Khoa tức không nói nên câu_ Hahahaaa… – tụi nó cười sảng khoáiBỗng có 3 ả từ đâu bước tới_ Bọn kia!!! Sao các cô lại đi chung với các hoàng tử của tụi tui chứ!?! - ả thứ 1 mắt trợn ngược lên, cao giọng hỏi_ Đây mà là hoàng tử á!?! Quỷ dạ xoa đội lốt quỷ sa tăng thì đúng hơn!!! – Uyển Nhã bĩu môi_ Cô chán sống rồi hả!?! – ả thứ 2 giơ nắm đấm lên, hăm dọa_ Có lẽ vậy!!! – Song Thư vừa dũa móng tay vừa nói_ Bọn khốn!!! Dám quyến rũ 3 hoàng tử à!?! LÊN!!! - ả thứ 3 hếch đầu lên, ra lệnh cho tốp con gái ở phía sau_ Lên đâu vậy mày!?! – Uyển Nhã hỏi ngây thơ_ Lên nóc nhà là lên nóc nhà!!! – Song Thư nhảy như chế giễu 3 con ả đó làm cả trường cười phá lên_ Grừừừừừ…các cô chán sống thật rồi!!! LÊN LUÔN ĐI!!! – ả đó lại ra lệnh_ Từ từ…các cô cho tui hỏi thiệt nhé!!! – Tú Vy giờ mới lên tiếng (tg: mải đứng nghĩ kế đấy!/Vy: để im bố mày xử tụi này!!!/tg: -_-”)_ Muốn có lời trăn trối trước khi lìa đời hả!?! Được, hỏi đi!!! Uyển Nhã và Song Thư vẫn lặng im trước câu nói của ả vì 2 cô biết Tú Vy là đứa nhan sắc có hạn mà thủ đoạn thì vô biên (hơi xúc phạm nhể?! =_=”)_ Nhà các cô nghèo lắm phải không mà bố mẹ lại may cho con cái nhưng bộ quần áo thiếu vải hết mức có thể!!! Này, áo mặc kiểu mà hở hang thế này?!! Tui biết là ở trường quý tộc như thế này thì không phải mặc đồng phục nhưng các cô cũng nên giữ ý tứ một chút chứ!!! Thôi nhà nghèo thì lúc nào cứ nháy cho tụi tui, tụi tui mang tiền tới cho!!! Mà đã có điện thoại chưa?!! Chắc chưa nhể!?! Hahahaaaa… – Tú Vy nói xong thì cười phá lên làm cho 3 ả kia dơ mặt, chỉ muốn tìm cái lỗ để mà chui_ Grừừừừừ…cô…được lắm!!! BỌN KIA LÊN ĐIIII!!!!! – ả đó phải ra lệnh đến lần thứ 3 thì một lũ vô tích sự mới chạy ra “chiến trường”“Bọn này mà cho đi đánh giặc cứu nước thì chắc phải đến lúc bọn giặc chạy đến nách rồi thì mới định hình nổi là mình cần làm gì” – suy nghĩ của Uyển Nhã và Song Thư_ Các cô đùa quá trớn rồi đó!!! Chạy đi!!! Bọn này ghê lắm đấy!!! – bọn hắn lên tiếng cảnh báo_ Các anh quên mất tụi tui là gì rồi à!?! Nếu quên thì giương mắt lên mà xem cho kĩ đây này!!! – bọn nó cũng hùng hổ chạy vào lũ con gái đang huơ tay múa chân-----1 phút sau-----_ Phù…một lũ ăn hại…toàn bọn võ mèo cào… – Uyển Nhã phủi phủi tay_ Động vào phí sức lực…_ Bẩn cả tay chân!!!Bọn nó cứ đứng ca thán, xung quanh là 50 đứa con gái đang nằm lê lết_ Thật…thật…không…thể coi thường!!! – bọn hắn há hốc mồm_ Các…cô…cô…nhớ…nhớ…đấy!!! – 3 ả vừa nãy lồm cồm bò dậy_ Okie…tụi tui sẽ nhớ!!! Giờ thì…CÚTTTTTTTTTT!!!!! – Song Thư lạnh lùng hét_ Thôi sắp trống rồi, lên lớp đi!!!-----Trong giờ học-----Tại cuối lớp học, tại 1 dãy bàn có 6 học sinh với các tư thế ngồi rất thú vị và đặc sắc. Các bạn hãy cùng tg khám phá nhé ^^Đầu tiên là anh Thiên Ân ngồi lơ đãng, mắt nhìn về phía cửa sổ ngắm mây bay thẳng cánh. Cạnh đó là chị Uyển Nhã đang mải ngồi ghi ghi chép chép cái gì đó, trông có vẻ rất mờ ám -_-”. Tiếp là chị Song Thư đang ngồi nghe nhạc đủ thể loại: rock, hiphop, pop,…chị này trông có vẻ máu nhưng mà khi đã cáu lên thì đừng coi là bố cháu. Chị Tú Vy thì đã gục đầu bất tỉnh nhân sự và đánh 1 giấc dài không biết trời trăng mây gió con chó là gì. Anh Uy Khoa thì đang nằm dài lên bàn, tý lại nghịch tóc chị Vy, tý lên lấy cái bút vẽ nhăng vẽ cuội lên mặt bàn. Cuối cùng là anh Thiên Vũ đang ngồi nhìn chị Song Thư nghe nhạc một cách không chớp mắt, chắc anh này đang nghĩ kế dụ gái nhà lành @@. Còn bọn học sinh trong lớp thì ngồi nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tức, đến cái bảng và thầy cô chủ nhiệm còn chẳng để ý nữa là... _ Uyển Nhã! Đi lấy nước cho tui!!! – Thiên Ân lạnh lùng_ Rồi rồi…đi thì đi…Mệt!!! – Nhã lểu thểu bước ra ngoài_ Thục Quyênnnnnnn!!!!!!!!!!!!!! – Khoa kéo dài giọng rồi bẹo má Vy một cái làm cô thức giấc – Đi lấy soda cho tui đi!!!_ Sao tui phải đi!?! – cô ngạc nhiên rồi như hiểu ra vấn đề – À à!!! Ôsin!!!_ Thiên Vũ!!! Anh có giao gì cho tui không!?! – Song Thư hỏi trước_ Không những không giao gì cho em mà còn đang định mời em xuống canteen giải khát!!! – Thiên Vũ nhẹ nhàng_ Thật không!?! – Thư reo lên thích thú_ Anh thề với trời với trăng với đất luôn!!! – Thiên Vũ tinh nghịch_ Không cần quá thế đâu anh!!! Mình đi đi!!! – cô vui vẻ rồi kéo tay Vũ đi xuống canteen“Anh luôn muốn em vui vẻ như vậy” – anh nghĩ thầm, bất giác nở một nụ cười làm mấy đứa hám giai gần đó ngây ngất_ Á thằng này!!! Mày rủ em Thư đi ăn mà không gọi tao nhớ!!! Tao giết!!! – tiếng hăm dọa trêu đùa của Uy Khoa và Thiên Ân làm anh bừng tỉnh_ Rồi rồi…tý tao mua cái gì cho mà ăn!!! Ok?!_ Nhớ nhe cưng!!!-----Tại canteen-----_ Anh em mình ngồi đây nha!!! – Thiên Vũ nói kèm theo một nụ cười tỏa nắng_ Ơ…ừm… – Thư đỏ mặt – Mà anh đừng gọi tui là “em” nữa…_ Em không thích à!?! – Thiên Vũ xụ mặt xuống, trông cực kỳ “dễ xương”_ Ơ ơ không phải…chẳng qua là em không quen thui!!! Mà đằng nào thì em cũng kém tuổi anh nên gọi thế cũng được!!!_ Ok haaa!!! Giờ để anh đi lấy đồ ăn cho nhe!!!_ Tui…à quên…em thanks!!! – Thư nói nửa tây nửa ta làm anh bật cười

Chương 8: Cuộc ẩu đả ở cổng trường