Tác giả:

1 lời hứa tình yêu sâu thẳm em vẫn mãi mãi khắc ghi trong lòng . Ngày ta tỏ tình với nhau trên bờ cát trắng xóa , tiếng sóng biển rì rào . Câu nói yêu thương của anh làm em rơi nước mắt Em yêu anh vô điều kiện , em yêu anh không cần lí do , em sẵn sàng trao cả cuộc đời này cho anh vì em biết anh là định mệnh của em Em xem anh như 1 người quan trọng nhất và cũng không thể thiếu đi trong em Dù có ngàn đau khổ đang đến với ta , dù có phải xa nhau đi chăng nữa nhưng xin anh hãy nhớ rằng '' em vẫn luôn yêu anh '' Khi chúng ta kết thúc thì lúc đó cũng là lúc em đau khổ trong thời gian dài . Vậy thì ...khi ấy em sẽ tưởng tượng ra anh đang ở bên em , anh nhé ! Lúc đó hãy là 1 thiên sứ che chở cho em ... __________________________________________________________________ vào truyện ...phần 1 ( TUA LẠI QUÁ KHỨ ) CHƯƠNG 1 : TRƯỜNG MỚI ''Cuộc sống thay đổi thật là nhiều với tôi , tôi đang là 1 tiểu thư sống trong 1 gia đình danh giá nhưng sự thật thì tôi đã mất mẹ từ nhỏ , sống là 1 tiểu thư nhưng…

Chương 134: Đứa bé

Thiếu Gia Lạnh Lùng Và Tiểu Thư Dễ ThươngTác giả: linh suriTruyện Ngôn Tình1 lời hứa tình yêu sâu thẳm em vẫn mãi mãi khắc ghi trong lòng . Ngày ta tỏ tình với nhau trên bờ cát trắng xóa , tiếng sóng biển rì rào . Câu nói yêu thương của anh làm em rơi nước mắt Em yêu anh vô điều kiện , em yêu anh không cần lí do , em sẵn sàng trao cả cuộc đời này cho anh vì em biết anh là định mệnh của em Em xem anh như 1 người quan trọng nhất và cũng không thể thiếu đi trong em Dù có ngàn đau khổ đang đến với ta , dù có phải xa nhau đi chăng nữa nhưng xin anh hãy nhớ rằng '' em vẫn luôn yêu anh '' Khi chúng ta kết thúc thì lúc đó cũng là lúc em đau khổ trong thời gian dài . Vậy thì ...khi ấy em sẽ tưởng tượng ra anh đang ở bên em , anh nhé ! Lúc đó hãy là 1 thiên sứ che chở cho em ... __________________________________________________________________ vào truyện ...phần 1 ( TUA LẠI QUÁ KHỨ ) CHƯƠNG 1 : TRƯỜNG MỚI ''Cuộc sống thay đổi thật là nhiều với tôi , tôi đang là 1 tiểu thư sống trong 1 gia đình danh giá nhưng sự thật thì tôi đã mất mẹ từ nhỏ , sống là 1 tiểu thư nhưng… Dòng sông chảy mãi chảy mãi , nó bắt từ đoạn đường này qua đoạn đường khác , rất nhiều người đã nhìn thấy nhưng chẳng ai chú ý đến đấy là gì hay có thứ gì trong đó , cuối cùng nó bị mắc vào 1 bụi cây , tiếng khóc của đứa bé vang lên , tiếng khóc thất thanh khiến cho 1 cô giúp việc tại 1 ngôi biệt thự nghe thấy trong lúc đi ngang qua chỗ trồng táo , bà liền vào đó và thấy 1 cái giỏ có 1 đứa bé thì bà liền vội vàng mang nó về biệt thự'' PHU NHÂN , PHU NHÂN .. ''Bà ta lên tiếng gọi bà chủ trong nhà'' chuyện gì ? ''1 giọng nói rất nhẹ nhàng vang lên'' đứa bé này ... '''' BÀ MANG ĐÂU RA 1 ĐỨA BÉ VỀ THẾ NÀY ? ''Giọng nói có 1 chút gì đó ngạc nhiên pha lẫn sự ghê tởm của bà chủ nhà'' nhưng ...thực sự đứa bé này rất đáng thương ...'''' thôi đi ....thích thì bà đem về mà nuôi đi , ta không quan tâm ....thứ dơ bẩn gì đâu không ''Nói rồi bà quay bước trở lại phòng của mình với đứa con gái cũng vừa mới sinh xong ...Bà giúp việc nghe vậy thì chỉ có thể đem đứa bé này về nuôi chứ thực sự không còn cách nào khác , nó quá tội nghiệp ..._________Căn nhà mà bà ta ở cũng chẳng có gì nổi bật mà chỉ là 1 căn nhà 4 tầng bình dân như ở Việt Nam hay làm , trong gia đình dụng cụ cũng chẳng có nhiều chỉ gọi là đầy đủ để sống .Từ giờ trở đi bà sẽ nuôi đứa bé đáng thương nàyĐặt đứa bé vào trong nôi bà lấy sữa cho nó uống bởi vì từ nãy giờ nó cứ khóc suốt và cuối cùng thì cũng y như bà đoán , cô bé bú gần hết bình sữa đầy và lúc này đôi mắt tròn xoe xinh xắn kia mới mở ra nhưng không phải màu đen mà là màu đen pha 1 chút màu xanh thẳm ẩn chứa 1 điều gì đó rất lạnh . Nếu ai không mở to mắt ra mà nhìn không thể nào nhận ra được điều đó mà chỉ có thể thấy được vẻ bề ngoài đáng yêu đến kinh khủng này ...Đôi môi nhỏ nhắn , nước da trắng mịn , chiếc mũi xinh xinh thật sự so với bà giúp việc chẳng ai muốn nói đây là 2 mẹ con cả .Thời gian bắt đầu và bắt đầu , cuộc đời cô bé đáng nhẽ là 1 tiểu thư cao sang quyền quý thì bây giờ chỉ có thể là con của 1 người giúp việc ...và chưa ai dám chắc chắn rằng sự thật đó sẽ không phơi bày ra thêm 1 lần nữa ...

Dòng sông chảy mãi chảy mãi , nó bắt từ đoạn đường này qua đoạn đường khác , rất nhiều người đã nhìn thấy nhưng chẳng ai chú ý đến đấy là gì hay có thứ gì trong đó , cuối cùng nó bị mắc vào 1 bụi cây , tiếng khóc của đứa bé vang lên , tiếng khóc thất thanh khiến cho 1 cô giúp việc tại 1 ngôi biệt thự nghe thấy trong lúc đi ngang qua chỗ trồng táo , bà liền vào đó và thấy 1 cái giỏ có 1 đứa bé thì bà liền vội vàng mang nó về biệt thự

'' PHU NHÂN , PHU NHÂN .. ''

Bà ta lên tiếng gọi bà chủ trong nhà

'' chuyện gì ? ''

1 giọng nói rất nhẹ nhàng vang lên

'' đứa bé này ... ''

'' BÀ MANG ĐÂU RA 1 ĐỨA BÉ VỀ THẾ NÀY ? ''

Giọng nói có 1 chút gì đó ngạc nhiên pha lẫn sự ghê tởm của bà chủ nhà

'' nhưng ...thực sự đứa bé này rất đáng thương ...''

'' thôi đi ....thích thì bà đem về mà nuôi đi , ta không quan tâm ....thứ dơ bẩn gì đâu không ''

Nói rồi bà quay bước trở lại phòng của mình với đứa con gái cũng vừa mới sinh xong ...

Bà giúp việc nghe vậy thì chỉ có thể đem đứa bé này về nuôi chứ thực sự không còn cách nào khác , nó quá tội nghiệp ...

_________

Căn nhà mà bà ta ở cũng chẳng có gì nổi bật mà chỉ là 1 căn nhà 4 tầng bình dân như ở Việt Nam hay làm , trong gia đình dụng cụ cũng chẳng có nhiều chỉ gọi là đầy đủ để sống .

Từ giờ trở đi bà sẽ nuôi đứa bé đáng thương này

Đặt đứa bé vào trong nôi bà lấy sữa cho nó uống bởi vì từ nãy giờ nó cứ khóc suốt và cuối cùng thì cũng y như bà đoán , cô bé bú gần hết bình sữa đầy và lúc này đôi mắt tròn xoe xinh xắn kia mới mở ra nhưng không phải màu đen mà là màu đen pha 1 chút màu xanh thẳm ẩn chứa 1 điều gì đó rất lạnh . Nếu ai không mở to mắt ra mà nhìn không thể nào nhận ra được điều đó mà chỉ có thể thấy được vẻ bề ngoài đáng yêu đến kinh khủng này ...

Đôi môi nhỏ nhắn , nước da trắng mịn , chiếc mũi xinh xinh thật sự so với bà giúp việc chẳng ai muốn nói đây là 2 mẹ con cả .

Thời gian bắt đầu và bắt đầu , cuộc đời cô bé đáng nhẽ là 1 tiểu thư cao sang quyền quý thì bây giờ chỉ có thể là con của 1 người giúp việc ...và chưa ai dám chắc chắn rằng sự thật đó sẽ không phơi bày ra thêm 1 lần nữa ...

Thiếu Gia Lạnh Lùng Và Tiểu Thư Dễ ThươngTác giả: linh suriTruyện Ngôn Tình1 lời hứa tình yêu sâu thẳm em vẫn mãi mãi khắc ghi trong lòng . Ngày ta tỏ tình với nhau trên bờ cát trắng xóa , tiếng sóng biển rì rào . Câu nói yêu thương của anh làm em rơi nước mắt Em yêu anh vô điều kiện , em yêu anh không cần lí do , em sẵn sàng trao cả cuộc đời này cho anh vì em biết anh là định mệnh của em Em xem anh như 1 người quan trọng nhất và cũng không thể thiếu đi trong em Dù có ngàn đau khổ đang đến với ta , dù có phải xa nhau đi chăng nữa nhưng xin anh hãy nhớ rằng '' em vẫn luôn yêu anh '' Khi chúng ta kết thúc thì lúc đó cũng là lúc em đau khổ trong thời gian dài . Vậy thì ...khi ấy em sẽ tưởng tượng ra anh đang ở bên em , anh nhé ! Lúc đó hãy là 1 thiên sứ che chở cho em ... __________________________________________________________________ vào truyện ...phần 1 ( TUA LẠI QUÁ KHỨ ) CHƯƠNG 1 : TRƯỜNG MỚI ''Cuộc sống thay đổi thật là nhiều với tôi , tôi đang là 1 tiểu thư sống trong 1 gia đình danh giá nhưng sự thật thì tôi đã mất mẹ từ nhỏ , sống là 1 tiểu thư nhưng… Dòng sông chảy mãi chảy mãi , nó bắt từ đoạn đường này qua đoạn đường khác , rất nhiều người đã nhìn thấy nhưng chẳng ai chú ý đến đấy là gì hay có thứ gì trong đó , cuối cùng nó bị mắc vào 1 bụi cây , tiếng khóc của đứa bé vang lên , tiếng khóc thất thanh khiến cho 1 cô giúp việc tại 1 ngôi biệt thự nghe thấy trong lúc đi ngang qua chỗ trồng táo , bà liền vào đó và thấy 1 cái giỏ có 1 đứa bé thì bà liền vội vàng mang nó về biệt thự'' PHU NHÂN , PHU NHÂN .. ''Bà ta lên tiếng gọi bà chủ trong nhà'' chuyện gì ? ''1 giọng nói rất nhẹ nhàng vang lên'' đứa bé này ... '''' BÀ MANG ĐÂU RA 1 ĐỨA BÉ VỀ THẾ NÀY ? ''Giọng nói có 1 chút gì đó ngạc nhiên pha lẫn sự ghê tởm của bà chủ nhà'' nhưng ...thực sự đứa bé này rất đáng thương ...'''' thôi đi ....thích thì bà đem về mà nuôi đi , ta không quan tâm ....thứ dơ bẩn gì đâu không ''Nói rồi bà quay bước trở lại phòng của mình với đứa con gái cũng vừa mới sinh xong ...Bà giúp việc nghe vậy thì chỉ có thể đem đứa bé này về nuôi chứ thực sự không còn cách nào khác , nó quá tội nghiệp ..._________Căn nhà mà bà ta ở cũng chẳng có gì nổi bật mà chỉ là 1 căn nhà 4 tầng bình dân như ở Việt Nam hay làm , trong gia đình dụng cụ cũng chẳng có nhiều chỉ gọi là đầy đủ để sống .Từ giờ trở đi bà sẽ nuôi đứa bé đáng thương nàyĐặt đứa bé vào trong nôi bà lấy sữa cho nó uống bởi vì từ nãy giờ nó cứ khóc suốt và cuối cùng thì cũng y như bà đoán , cô bé bú gần hết bình sữa đầy và lúc này đôi mắt tròn xoe xinh xắn kia mới mở ra nhưng không phải màu đen mà là màu đen pha 1 chút màu xanh thẳm ẩn chứa 1 điều gì đó rất lạnh . Nếu ai không mở to mắt ra mà nhìn không thể nào nhận ra được điều đó mà chỉ có thể thấy được vẻ bề ngoài đáng yêu đến kinh khủng này ...Đôi môi nhỏ nhắn , nước da trắng mịn , chiếc mũi xinh xinh thật sự so với bà giúp việc chẳng ai muốn nói đây là 2 mẹ con cả .Thời gian bắt đầu và bắt đầu , cuộc đời cô bé đáng nhẽ là 1 tiểu thư cao sang quyền quý thì bây giờ chỉ có thể là con của 1 người giúp việc ...và chưa ai dám chắc chắn rằng sự thật đó sẽ không phơi bày ra thêm 1 lần nữa ...

Chương 134: Đứa bé