Ánh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên…
Chương 9: Đem hài tử trả lại cho ta
Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Niệm Thần cảm giác mình ngay cả khí lực để nói chuyện cũng không có, vẫy vẫy tay ra hiệu cho bác sĩ ôm hài tử đi đến cho nàng nhìn một chút, chỉ là vừa thấy hài tử, Niệm Thần liền khóc nấc lên, hài tử vừa sinh ra thật sự là rất xấu ah, toàn thân đều nhăn nhúm, mà hài tử lại chỉ biết khóc mà thôi.Nhưng khi nhìn thấy hài tử thì đáy lòng của cô lại là một hồi mềm mại, khi chạm đến gò má mũm mĩm của hài tử, cô không tự giác mà xuất hiện một cái đường cong tuyệt mĩ trên khuôn mặt.Ôm hài tử rồi ngủ thiếp đi vì mệt lúc nào không hay biết, trên mặt lộ ra vẻ thỏa mãn cùng vui vẻ.- – - – - – - – - – - -Một canh giờ sau, ngoài cửa phòng xông vào mười mấy người mặc đồ vest, mục tiêu chính là hài nhi đang ngủ say trên giường, chỉ là không biết tại sao, có một người áo đen vừa đem đứa bé kia ôm lấy, liền làm đứa bé ấy òa khóc lên nức nở vang dội cả bệnh viện, đồng thời cũng đánh thức người đang mơ mơ màng màng còn đang rất rất yếu_Mộ Niệm Thần.“Các ngươi là ai, muốn làm cái gì?”Nàng kinh hoảng khi nhìn thấy bọn người này đang ôm bảo bối của nàng trên tay, chỉ là hiện tại nàng lại vô năng vô lực.“Mộ tiểu thư, Hoắc tiên sinh muốn ngươi nghe điện thoại.”Người đang ẳm đứa bé cũng không có ý định trả lại nó cho mẹ của nó, nhưng lại đem điện thoại đưa tới cho Niệm Thần.Cô run rẩy cầm lấy điện thoại màu đen kia, đem đặt ở bên tai, còn chưa kịp nói chuyện, trong loa đã truyền đến âm thanh đầy rét lạnh:“Mộ tiểu thư, xem ra lúc trước cảnh cáo của ta đối với ngươi bị ngươi xem như gió thoảng qua tai rồi? Rất tốt! Vậy thì hình phạt dành cho người là đứa bé này ngươi đời này cũng đừng mong sẽ gặp lại hắn!”“Ngươi không được làm như vậy!”Cô khóc nấng lên phản bác, chỉ là còn chưa kịp nói nhiều hơn một lời, thì đầu dây điện thoại bên kia đã cắt đứt, chỉ còn nghe thấy tiếng tích..tích, Cô đem điện thoại trên tay quăng xuống đất cho hả giận, làm cho cái điện thoại thoáng cái đã vỡ vụng.“Ta van cầu các ngươi, đem hài tử trả lại cho ta, hắn còn nhỏ như vậy…”Trên mặt cô đầy nước mắt không ngừng tuôn, đôi mắt trông mong nhìn qua con của mình đang ở trên tay người nam nhân đó hắng giọng khóc nỉ non muốn vùng vẫy nhưng lại bất lực, tựa hồ người bên ngoài đã sớm bị bọn họ khống chế, nếu không thì không thể nào có động tĩnh lớn như vậy cũng không có người đi vào xem.Chuyện xử lý xong, người nam nhân mặc đồ vest đang bồng đứa bé đó cũng không ham chiến, Hoắc tiên sinh ra lệnh cho bọn họ thì bọn họ chỉ có thể chấp hành, nếu như trong tâm có sự đồng tình với người khác thì đó sẽ là điểm trí mạng của họ, cho nên bọn họ căn bản không có quan tâm hay ngó ngàng đến người té xuống từ trên giường_Mộ Niệm Thần, chỉ biết cố chấp ôm hài tử, biến mất tại trước mặt người mẫu thân trong mắt chỉ toàn là tuyệt vọng này.Sau một hồi tuyệt vọng chính là cơn buồn ngủ đang chiếm lấy tâm trí cô, cô là rất mệt, thật sự là mệt chết đi được, mọi chuyện còn lại đợi cô tỉnh lại hãy nói sau, trong giấc mộng nàng thấy một đôi bào thai con trai đối với nàng cười đến dị thường đáng yêu, một tiếng “mẹ” thốt lên từ hai cái miệng chúm chiếm ấy làm cho nàng cảm thấy không còn gì có thể hạnh phúc bằng.Cô nỉ non tự nói với bản thân mình, cũng may là bọn họ chỉ ôm đi một đứa bé, cũng may bọn họ không biết còn có đứa thứ hai tồn tại, cũng may cô đã sớm len lén giấu đi một cái bảo bối…
Niệm Thần cảm giác mình ngay cả khí lực để nói chuyện cũng không có,
vẫy vẫy tay ra hiệu cho bác sĩ ôm hài tử đi đến cho nàng nhìn một chút,
chỉ là vừa thấy hài tử, Niệm Thần liền khóc nấc lên, hài tử vừa sinh ra
thật sự là rất xấu ah, toàn thân đều nhăn nhúm, mà hài tử lại chỉ biết
khóc mà thôi.
Nhưng khi nhìn thấy hài tử thì đáy lòng của cô lại là một hồi mềm
mại, khi chạm đến gò má mũm mĩm của hài tử, cô không tự giác mà xuất
hiện một cái đường cong tuyệt mĩ trên khuôn mặt.
Ôm hài tử rồi ngủ thiếp đi vì mệt lúc nào không hay biết, trên mặt lộ ra vẻ thỏa mãn cùng vui vẻ.
- – - – - – - – - – - -
Một canh giờ sau, ngoài cửa phòng xông vào mười mấy người mặc đồ
vest, mục tiêu chính là hài nhi đang ngủ say trên giường, chỉ là không
biết tại sao, có một người áo đen vừa đem đứa bé kia ôm lấy, liền làm
đứa bé ấy òa khóc lên nức nở vang dội cả bệnh viện, đồng thời cũng đánh
thức người đang mơ mơ màng màng còn đang rất rất yếu_Mộ Niệm Thần.
“Các ngươi là ai, muốn làm cái gì?”
Nàng kinh hoảng khi nhìn thấy bọn người này đang ôm bảo bối của nàng trên tay, chỉ là hiện tại nàng lại vô năng vô lực.
“Mộ tiểu thư, Hoắc tiên sinh muốn ngươi nghe điện thoại.”
Người đang ẳm đứa bé cũng không có ý định trả lại nó cho mẹ của nó, nhưng lại đem điện thoại đưa tới cho Niệm Thần.
Cô run rẩy cầm lấy điện thoại màu đen kia, đem đặt ở bên tai, còn
chưa kịp nói chuyện, trong loa đã truyền đến âm thanh đầy rét lạnh:
“Mộ tiểu thư, xem ra lúc trước cảnh cáo của ta đối với ngươi bị ngươi xem như gió thoảng qua tai rồi? Rất tốt! Vậy thì hình phạt dành cho
người là đứa bé này ngươi đời này cũng đừng mong sẽ gặp lại hắn!”
“Ngươi không được làm như vậy!”
Cô khóc nấng lên phản bác, chỉ là còn chưa kịp nói nhiều hơn một lời, thì đầu dây điện thoại bên kia đã cắt đứt, chỉ còn nghe thấy tiếng
tích..tích, Cô đem điện thoại trên tay quăng xuống đất cho hả giận, làm
cho cái điện thoại thoáng cái đã vỡ vụng.
“Ta van cầu các ngươi, đem hài tử trả lại cho ta, hắn còn nhỏ như vậy…”
Trên mặt cô đầy nước mắt không ngừng tuôn, đôi mắt trông mong nhìn
qua con của mình đang ở trên tay người nam nhân đó hắng giọng khóc nỉ
non muốn vùng vẫy nhưng lại bất lực, tựa hồ người bên ngoài đã sớm bị
bọn họ khống chế, nếu không thì không thể nào có động tĩnh lớn như vậy
cũng không có người đi vào xem.
Chuyện xử lý xong, người nam nhân mặc đồ vest đang bồng đứa bé đó
cũng không ham chiến, Hoắc tiên sinh ra lệnh cho bọn họ thì bọn họ chỉ
có thể chấp hành, nếu như trong tâm có sự đồng tình với người khác thì
đó sẽ là điểm trí mạng của họ, cho nên bọn họ căn bản không có quan tâm
hay ngó ngàng đến người té xuống từ trên giường_Mộ Niệm Thần, chỉ biết
cố chấp ôm hài tử, biến mất tại trước mặt người mẫu thân trong mắt chỉ
toàn là tuyệt vọng này.
Sau một hồi tuyệt vọng chính là cơn buồn ngủ đang chiếm lấy tâm trí
cô, cô là rất mệt, thật sự là mệt chết đi được, mọi chuyện còn lại đợi
cô tỉnh lại hãy nói sau, trong giấc mộng nàng thấy một đôi bào thai con
trai đối với nàng cười đến dị thường đáng yêu, một tiếng “mẹ” thốt lên
từ hai cái miệng chúm chiếm ấy làm cho nàng cảm thấy không còn gì có thể hạnh phúc bằng.
Cô nỉ non tự nói với bản thân mình, cũng may là bọn họ chỉ ôm đi một
đứa bé, cũng may bọn họ không biết còn có đứa thứ hai tồn tại, cũng may
cô đã sớm len lén giấu đi một cái bảo bối…
Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Niệm Thần cảm giác mình ngay cả khí lực để nói chuyện cũng không có, vẫy vẫy tay ra hiệu cho bác sĩ ôm hài tử đi đến cho nàng nhìn một chút, chỉ là vừa thấy hài tử, Niệm Thần liền khóc nấc lên, hài tử vừa sinh ra thật sự là rất xấu ah, toàn thân đều nhăn nhúm, mà hài tử lại chỉ biết khóc mà thôi.Nhưng khi nhìn thấy hài tử thì đáy lòng của cô lại là một hồi mềm mại, khi chạm đến gò má mũm mĩm của hài tử, cô không tự giác mà xuất hiện một cái đường cong tuyệt mĩ trên khuôn mặt.Ôm hài tử rồi ngủ thiếp đi vì mệt lúc nào không hay biết, trên mặt lộ ra vẻ thỏa mãn cùng vui vẻ.- – - – - – - – - – - -Một canh giờ sau, ngoài cửa phòng xông vào mười mấy người mặc đồ vest, mục tiêu chính là hài nhi đang ngủ say trên giường, chỉ là không biết tại sao, có một người áo đen vừa đem đứa bé kia ôm lấy, liền làm đứa bé ấy òa khóc lên nức nở vang dội cả bệnh viện, đồng thời cũng đánh thức người đang mơ mơ màng màng còn đang rất rất yếu_Mộ Niệm Thần.“Các ngươi là ai, muốn làm cái gì?”Nàng kinh hoảng khi nhìn thấy bọn người này đang ôm bảo bối của nàng trên tay, chỉ là hiện tại nàng lại vô năng vô lực.“Mộ tiểu thư, Hoắc tiên sinh muốn ngươi nghe điện thoại.”Người đang ẳm đứa bé cũng không có ý định trả lại nó cho mẹ của nó, nhưng lại đem điện thoại đưa tới cho Niệm Thần.Cô run rẩy cầm lấy điện thoại màu đen kia, đem đặt ở bên tai, còn chưa kịp nói chuyện, trong loa đã truyền đến âm thanh đầy rét lạnh:“Mộ tiểu thư, xem ra lúc trước cảnh cáo của ta đối với ngươi bị ngươi xem như gió thoảng qua tai rồi? Rất tốt! Vậy thì hình phạt dành cho người là đứa bé này ngươi đời này cũng đừng mong sẽ gặp lại hắn!”“Ngươi không được làm như vậy!”Cô khóc nấng lên phản bác, chỉ là còn chưa kịp nói nhiều hơn một lời, thì đầu dây điện thoại bên kia đã cắt đứt, chỉ còn nghe thấy tiếng tích..tích, Cô đem điện thoại trên tay quăng xuống đất cho hả giận, làm cho cái điện thoại thoáng cái đã vỡ vụng.“Ta van cầu các ngươi, đem hài tử trả lại cho ta, hắn còn nhỏ như vậy…”Trên mặt cô đầy nước mắt không ngừng tuôn, đôi mắt trông mong nhìn qua con của mình đang ở trên tay người nam nhân đó hắng giọng khóc nỉ non muốn vùng vẫy nhưng lại bất lực, tựa hồ người bên ngoài đã sớm bị bọn họ khống chế, nếu không thì không thể nào có động tĩnh lớn như vậy cũng không có người đi vào xem.Chuyện xử lý xong, người nam nhân mặc đồ vest đang bồng đứa bé đó cũng không ham chiến, Hoắc tiên sinh ra lệnh cho bọn họ thì bọn họ chỉ có thể chấp hành, nếu như trong tâm có sự đồng tình với người khác thì đó sẽ là điểm trí mạng của họ, cho nên bọn họ căn bản không có quan tâm hay ngó ngàng đến người té xuống từ trên giường_Mộ Niệm Thần, chỉ biết cố chấp ôm hài tử, biến mất tại trước mặt người mẫu thân trong mắt chỉ toàn là tuyệt vọng này.Sau một hồi tuyệt vọng chính là cơn buồn ngủ đang chiếm lấy tâm trí cô, cô là rất mệt, thật sự là mệt chết đi được, mọi chuyện còn lại đợi cô tỉnh lại hãy nói sau, trong giấc mộng nàng thấy một đôi bào thai con trai đối với nàng cười đến dị thường đáng yêu, một tiếng “mẹ” thốt lên từ hai cái miệng chúm chiếm ấy làm cho nàng cảm thấy không còn gì có thể hạnh phúc bằng.Cô nỉ non tự nói với bản thân mình, cũng may là bọn họ chỉ ôm đi một đứa bé, cũng may bọn họ không biết còn có đứa thứ hai tồn tại, cũng may cô đã sớm len lén giấu đi một cái bảo bối…