Tác giả:

Ánh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên…

Chương 18: Chúng ta giống như đã từng gặp nhau

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Edit: Kim TuyếnKhông gian to như vậy trong nháy mắt chỉ còn lại hai người , Mộ Niệm Thần đứng nguyên tại chỗ có chút bất an, dù sao nhớ lại lần đầu tiên tới chỗ này lúc có hoàn toàn đều là những ký ức không tốt đẹp, cô rất sợ hãi cơn ác mộng sẽ lại tái diễn.Làm cô hít thở không thông lặng im, trên tay cô cầm phương án quảng cáo, lòng bàn tay càng là đã ra một tầng mồ hôi, chỉ là tên đàn ông chết tiệt này, đem cô gọi đến nhưng nửa ngày cũng không nói một câu, nếu đã bận rộn như vậy thì tại sao còn muốn gặp cô? Để cho cô xem anh ta làm việc sao?” Giám đốc Hoắc…”Cô muốn nói, có việc nói mau, cô còn phải về đón con nhỏ.Chỉ là chúa ơi, tha cho cô, lần này yêu khí quá lớn, bây giờ cô không thể l* m*ng làm liều được.“Mộ tiểu thư, tôi đã xem qua đề án, đó là thứ coi được nhất trên bàn mấy ngày qua, Hoắc Thị chính thức mời cô làm việc, cho cô chuẩn bị trong thời gian ba ngày.”Anh ta rốt cục mở miệng, ngón tay ở trên bàn phím sau một hồi quơ múa ngừng lại, rồi sau đó ngẩng đầu nhìn người phụ nữ nhìn không được tự nhiên, cảm giác giống như đang bất an điều gì đứng ở chỗ không xa, hai tròng mắt híp lại, :“Mộ tiểu thư, cô hình như rất sợ tôi?”Mộ Niệm Thần cố gắng nở nụ cười tươi trên khuôn mặt, lần trở về này, cô tin rằng anh ta đã hoàn toàn không nhớ rõ cô, nụ cười trên mặt càng xinh đẹp đứng lên:“Nào có, giám đốc Hoắc ngài như vậy… Hoàn mỹ, tôi sùng bái còn không kịp.”Được rồi, cô nói lời trái lương tâm, tên đàn ông đáng ghét kia. Cố gắng ngồi xuống trấn an tinh thần, hơn nữa còn nhìn không ra đến tột cùng đang suy nghĩ gì, cô cảm giác rõ ràng cô giống chú cừu nhỏ gặp gỡ sói lang.“Sùng bái?”Anh ta nghiền ngẫm kỹ hai từ này, đột nhiên đứng lên, bước chân tới đứng cách Mộ Niệm Thần một khoảng cách xa :“Phụ nữ sùng bái tôi rất nhiều, cô hình như cũng không tệ.”Nụ cười trên mặt Mộ Niệm Thần cứng ngắc, trực giác nói cho cô biết, tên đàn ông chết tiệt này là ác ma, anh ta căn bản nhớ những gì.“Giám đốc Hoắc nói đùa, tôi là nhân vật nhỏ không ai biết làm sao có thể cùng ngài so sánh.”Thua cái gì cũng không thể thua khí chất. Mặc dù bị làm cho cực khổ chết cũng nhất định phải cười, Mộ Niệm Thần mỉm cười nhìn người đàn ông trước mắt mười phần khí phách, ánh mắt chỉ đơn giản thay đổi liền bị anh ta hoàn toàn bắt được.“Mộ tiểu thư, chúng ta giống như đã gặp nhau?”

Edit: Kim Tuyến

Không gian to như vậy trong nháy mắt chỉ còn lại hai người , Mộ Niệm
Thần đứng nguyên tại chỗ có chút bất an, dù sao nhớ lại lần đầu tiên tới chỗ này lúc có hoàn toàn đều là những ký ức không tốt đẹp, cô rất sợ
hãi cơn ác mộng sẽ lại tái diễn.

Làm cô hít thở không thông lặng im, trên tay cô cầm phương án quảng
cáo, lòng bàn tay càng là đã ra một tầng mồ hôi, chỉ là tên đàn ông chết tiệt này, đem cô gọi đến nhưng nửa ngày cũng không nói một câu, nếu đã
bận rộn như vậy thì tại sao còn muốn gặp cô? Để cho cô xem anh ta làm
việc sao?

” Giám đốc Hoắc…”

Cô muốn nói, có việc nói mau, cô còn phải về đón con nhỏ.

Chỉ là chúa ơi, tha cho cô, lần này yêu khí quá lớn, bây giờ cô không thể l* m*ng làm liều được.

“Mộ tiểu thư, tôi đã xem qua đề án, đó là thứ coi được nhất trên bàn
mấy ngày qua, Hoắc Thị chính thức mời cô làm việc, cho cô chuẩn bị trong thời gian ba ngày.”

Anh ta rốt cục mở miệng, ngón tay ở trên bàn phím sau một hồi quơ múa ngừng lại, rồi sau đó ngẩng đầu nhìn người phụ nữ nhìn không được tự
nhiên, cảm giác giống như đang bất an điều gì đứng ở chỗ không xa, hai
tròng mắt híp lại, :

“Mộ tiểu thư, cô hình như rất sợ tôi?”

Mộ Niệm Thần cố gắng nở nụ cười tươi trên khuôn mặt, lần trở về này, cô tin rằng anh ta đã hoàn toàn không nhớ rõ cô, nụ cười trên mặt càng
xinh đẹp đứng lên:

“Nào có, giám đốc Hoắc ngài như vậy… Hoàn mỹ, tôi sùng bái còn không kịp.”

Được rồi, cô nói lời trái lương tâm, tên đàn ông đáng ghét kia. Cố
gắng ngồi xuống trấn an tinh thần, hơn nữa còn nhìn không ra đến tột
cùng đang suy nghĩ gì, cô cảm giác rõ ràng cô giống chú cừu nhỏ gặp gỡ
sói lang.

“Sùng bái?”

Anh ta nghiền ngẫm kỹ hai từ này, đột nhiên đứng lên, bước chân tới đứng cách Mộ Niệm Thần một khoảng cách xa :

“Phụ nữ sùng bái tôi rất nhiều, cô hình như cũng không tệ.”

Nụ cười trên mặt Mộ Niệm Thần cứng ngắc, trực giác nói cho cô biết,
tên đàn ông chết tiệt này là ác ma, anh ta căn bản nhớ những gì.

“Giám đốc Hoắc nói đùa, tôi là nhân vật nhỏ không ai biết làm sao có thể cùng ngài so sánh.”

Thua cái gì cũng không thể thua khí chất. Mặc dù bị làm cho cực khổ
chết cũng nhất định phải cười, Mộ Niệm Thần mỉm cười nhìn người đàn ông
trước mắt mười phần khí phách, ánh mắt chỉ đơn giản thay đổi liền bị anh ta hoàn toàn bắt được.

“Mộ tiểu thư, chúng ta giống như đã gặp nhau?”

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Edit: Kim TuyếnKhông gian to như vậy trong nháy mắt chỉ còn lại hai người , Mộ Niệm Thần đứng nguyên tại chỗ có chút bất an, dù sao nhớ lại lần đầu tiên tới chỗ này lúc có hoàn toàn đều là những ký ức không tốt đẹp, cô rất sợ hãi cơn ác mộng sẽ lại tái diễn.Làm cô hít thở không thông lặng im, trên tay cô cầm phương án quảng cáo, lòng bàn tay càng là đã ra một tầng mồ hôi, chỉ là tên đàn ông chết tiệt này, đem cô gọi đến nhưng nửa ngày cũng không nói một câu, nếu đã bận rộn như vậy thì tại sao còn muốn gặp cô? Để cho cô xem anh ta làm việc sao?” Giám đốc Hoắc…”Cô muốn nói, có việc nói mau, cô còn phải về đón con nhỏ.Chỉ là chúa ơi, tha cho cô, lần này yêu khí quá lớn, bây giờ cô không thể l* m*ng làm liều được.“Mộ tiểu thư, tôi đã xem qua đề án, đó là thứ coi được nhất trên bàn mấy ngày qua, Hoắc Thị chính thức mời cô làm việc, cho cô chuẩn bị trong thời gian ba ngày.”Anh ta rốt cục mở miệng, ngón tay ở trên bàn phím sau một hồi quơ múa ngừng lại, rồi sau đó ngẩng đầu nhìn người phụ nữ nhìn không được tự nhiên, cảm giác giống như đang bất an điều gì đứng ở chỗ không xa, hai tròng mắt híp lại, :“Mộ tiểu thư, cô hình như rất sợ tôi?”Mộ Niệm Thần cố gắng nở nụ cười tươi trên khuôn mặt, lần trở về này, cô tin rằng anh ta đã hoàn toàn không nhớ rõ cô, nụ cười trên mặt càng xinh đẹp đứng lên:“Nào có, giám đốc Hoắc ngài như vậy… Hoàn mỹ, tôi sùng bái còn không kịp.”Được rồi, cô nói lời trái lương tâm, tên đàn ông đáng ghét kia. Cố gắng ngồi xuống trấn an tinh thần, hơn nữa còn nhìn không ra đến tột cùng đang suy nghĩ gì, cô cảm giác rõ ràng cô giống chú cừu nhỏ gặp gỡ sói lang.“Sùng bái?”Anh ta nghiền ngẫm kỹ hai từ này, đột nhiên đứng lên, bước chân tới đứng cách Mộ Niệm Thần một khoảng cách xa :“Phụ nữ sùng bái tôi rất nhiều, cô hình như cũng không tệ.”Nụ cười trên mặt Mộ Niệm Thần cứng ngắc, trực giác nói cho cô biết, tên đàn ông chết tiệt này là ác ma, anh ta căn bản nhớ những gì.“Giám đốc Hoắc nói đùa, tôi là nhân vật nhỏ không ai biết làm sao có thể cùng ngài so sánh.”Thua cái gì cũng không thể thua khí chất. Mặc dù bị làm cho cực khổ chết cũng nhất định phải cười, Mộ Niệm Thần mỉm cười nhìn người đàn ông trước mắt mười phần khí phách, ánh mắt chỉ đơn giản thay đổi liền bị anh ta hoàn toàn bắt được.“Mộ tiểu thư, chúng ta giống như đã gặp nhau?”

Chương 18: Chúng ta giống như đã từng gặp nhau