Tác giả:

Ánh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên…

Chương 32: Vị hôn thê

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: Kim TuyếnNếu nói Niệm Thần sau khi đảm nhận vị trí trợ lý, ngoại trừ chủ nhân làm cho Mộ Niệm Thần tương đối khó chịu, hết thảy đãi ngộ đều tương đối hài lòng, công tác nhẹ nhàng, hoàn cảnh ưu việt, còn có miễn phí mỹ nam có thể xem, lúc đó Mộ Niệm Thần đang ngồi ở phòng làm việc giám đốc trên ghế sa lon, chống cằm chờ đợi giám đốc Hoắc sai bảo.“Mộ tiểu thư, giúp tôi pha ly cà phê.”“Mộ tiểu thư, xuống dưới lầu phòng marketing giúp tôi cầm một phần văn kiện.”“Mộ tiểu thư, giúp tôi mua cơm trưa.”…Đang khi Mộ Niệm Thần chịu mệt nhọc không một câu oán hận nào khi bị xem như người giúp việc, Hoắc Cảnh Sâm chơi hứng nổi lên.“Mộ tiểu thư, qua theo tôi đi ngủ.”“…”Mộ Niệm Thần mắt trợn trắng lên, đang chuẩn bị bùng phát, cửa phòng làm việc giám đốc bị người từ bên ngoài đẩy vào, mang theo một mùi nước hoa thanh nhã, Niệm Thần tựa hồ rõ ràng cảm giác được trên mặt Hoắc Cảnh Sâm khác lạ, nói như thế nào đây, có lẽ chính là cô chưa từng thấy qua cũng căn bản không cần thương tiếc.“Anh Hoắc, anh ngày hôm qua một đêm không về, em thật lo lắng cho anh.”Cùng Niệm Thần tuổi không thua kém bao nhiêu, có thể so với vẻ mặt em bé, tóc dài, cho dù phụ nữ như Mộ Niệm Thần cũng theo bản năng muốn bảo vệ, cô bé này làm cho người ta cảm giác chính là dễ vỡ, phải dùng tâm che chở.“Vận nhi, làm sao em lại chạy đến tới đây? Bên ngoài nguy hiểm lắm.”Trong giọng nói Hoắc Cảnh Sâm từ trước nay chưa có dịu dàng, vội vàng đứng dậy đón Sở Vận đến bên sofa ngồi xuống.Mộ Niệm Thần cảm thấy không công bằng, đều là phụ nữ như nhau, như thế nào người này trước sau thái độ chênh lệch lại lớn như vậy?“Giám đốc Hoắc ngài trước trò chuyện, tôi không quấy rầy các người.”Niệm Thần rất biết điều chuẩn bị đẩy đi ra, hai người tình chàng ý thiếp cô ở chỗ này chẳng phải là làm phiền người ta sao? Hơn nữa cô gái này biết anh ta một đêm không có về nhà, không cần dùng đầu để nghĩ cũng biết hai người này căn bản chính là ở cùng một chỗ, lợn giống! Không, người này không bằng cầm thú!“Không quấy rầy, Mộ tiểu thư cũng đến ngồi, vừa vặn tôi giới thiệu cho các người quen biết.”Vẻ mặt Hoắc Cảnh Sâm coi như không có vấn đề gì, Mộ Niệm Thần có điểm bội phục người này da mặt thât dày.Trong đầu đột nhiên nghĩ đến Hoắc Cảnh Sâm giới thiệu một câu ‘vợ lớn, đây là vợ hai’ không được, trong nháy mắt long ngổn ngang trong gió.Niệm Thần chưa bao giờ cảm thấy bất an, giờ phút này cảm giác không được thoải mái.“Vận nhi, đây là trợ lý của anh, Mộ Niệm Thần.”Hoắc Cảnh Sâm vẫn như cũ ôn nhu đến cực điểm, bất kì là ai đều thấy được anh ta rất quan tâm cô bé này.“Mộ tiểu thư, đây là… vị hôn thê của tôi, Sở Vận Nhi.” Một chỗ dừng lại, có lẽ là đang chuẩn bị tìm từ, cũng có lẽ tâm tư thoáng nghĩ, tóm lại, Hoắc Cảnh Sâm phen này giới thiệu không chỉ làm Mộ Niệm Thần giật mình, tựa hồ còn có vẻ mặt khiếp sợ của Sở Vận Nhi.Cho nên vị hôn thê này rất cuộc là như thế nào, chỉ sợ cũng chỉ có Hoắc Cảnh Sâm tự mình biết

Editor: Kim Tuyến

Nếu nói Niệm Thần sau khi đảm nhận vị trí trợ lý, ngoại trừ chủ nhân
làm cho Mộ Niệm Thần tương đối khó chịu, hết thảy đãi ngộ đều tương đối
hài lòng, công tác nhẹ nhàng, hoàn cảnh ưu việt, còn có miễn phí mỹ nam
có thể xem, lúc đó Mộ Niệm Thần đang ngồi ở phòng làm việc giám đốc trên ghế sa lon, chống cằm chờ đợi giám đốc Hoắc sai bảo.

“Mộ tiểu thư, giúp tôi pha ly cà phê.”

“Mộ tiểu thư, xuống dưới lầu phòng marketing giúp tôi cầm một phần văn kiện.”

“Mộ tiểu thư, giúp tôi mua cơm trưa.”

Đang khi Mộ Niệm Thần chịu mệt nhọc không một câu oán hận nào khi bị xem như người giúp việc, Hoắc Cảnh Sâm chơi hứng nổi lên.

“Mộ tiểu thư, qua theo tôi đi ngủ.”

“…”

Mộ Niệm Thần mắt trợn trắng lên, đang chuẩn bị bùng phát, cửa phòng
làm việc giám đốc bị người từ bên ngoài đẩy vào, mang theo một mùi nước
hoa thanh nhã, Niệm Thần tựa hồ rõ ràng cảm giác được trên mặt Hoắc Cảnh Sâm khác lạ, nói như thế nào đây, có lẽ chính là cô chưa từng thấy qua
cũng căn bản không cần thương tiếc.

“Anh Hoắc, anh ngày hôm qua một đêm không về, em thật lo lắng cho anh.”

Cùng Niệm Thần tuổi không thua kém bao nhiêu, có thể so với vẻ mặt em bé, tóc dài, cho dù phụ nữ như Mộ Niệm Thần cũng theo bản năng muốn bảo vệ, cô bé này làm cho người ta cảm giác chính là dễ vỡ, phải dùng tâm
che chở.

“Vận nhi, làm sao em lại chạy đến tới đây? Bên ngoài nguy hiểm lắm.”

Trong giọng nói Hoắc Cảnh Sâm từ trước nay chưa có dịu dàng, vội vàng đứng dậy đón Sở Vận đến bên sofa ngồi xuống.

Mộ Niệm Thần cảm thấy không công bằng, đều là phụ nữ như nhau, như
thế nào người này trước sau thái độ chênh lệch lại lớn như vậy?

“Giám đốc Hoắc ngài trước trò chuyện, tôi không quấy rầy các người.”

Niệm Thần rất biết điều chuẩn bị đẩy đi ra, hai người tình chàng ý
thiếp cô ở chỗ này chẳng phải là làm phiền người ta sao? Hơn nữa cô gái
này biết anh ta một đêm không có về nhà, không cần dùng đầu để nghĩ cũng biết hai người này căn bản chính là ở cùng một chỗ, lợn giống! Không,
người này không bằng cầm thú!

“Không quấy rầy, Mộ tiểu thư cũng đến ngồi, vừa vặn tôi giới thiệu cho các người quen biết.”

Vẻ mặt Hoắc Cảnh Sâm coi như không có vấn đề gì, Mộ Niệm Thần có điểm bội phục người này da mặt thât dày.

Trong đầu đột nhiên nghĩ đến Hoắc Cảnh Sâm giới thiệu một câu ‘vợ
lớn, đây là vợ hai’ không được, trong nháy mắt long ngổn ngang trong
gió.

Niệm Thần chưa bao giờ cảm thấy bất an, giờ phút này cảm giác không được thoải mái.

“Vận nhi, đây là trợ lý của anh, Mộ Niệm Thần.”

Hoắc Cảnh Sâm vẫn như cũ ôn nhu đến cực điểm, bất kì là ai đều thấy được anh ta rất quan tâm cô bé này.

“Mộ tiểu thư, đây là… vị hôn thê của tôi, Sở Vận Nhi.” Một chỗ dừng
lại, có lẽ là đang chuẩn bị tìm từ, cũng có lẽ tâm tư thoáng nghĩ, tóm
lại, Hoắc Cảnh Sâm phen này giới thiệu không chỉ làm Mộ Niệm Thần giật
mình, tựa hồ còn có vẻ mặt khiếp sợ của Sở Vận Nhi.

Cho nên vị hôn thê này rất cuộc là như thế nào, chỉ sợ cũng chỉ có Hoắc Cảnh Sâm tự mình biết

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: Kim TuyếnNếu nói Niệm Thần sau khi đảm nhận vị trí trợ lý, ngoại trừ chủ nhân làm cho Mộ Niệm Thần tương đối khó chịu, hết thảy đãi ngộ đều tương đối hài lòng, công tác nhẹ nhàng, hoàn cảnh ưu việt, còn có miễn phí mỹ nam có thể xem, lúc đó Mộ Niệm Thần đang ngồi ở phòng làm việc giám đốc trên ghế sa lon, chống cằm chờ đợi giám đốc Hoắc sai bảo.“Mộ tiểu thư, giúp tôi pha ly cà phê.”“Mộ tiểu thư, xuống dưới lầu phòng marketing giúp tôi cầm một phần văn kiện.”“Mộ tiểu thư, giúp tôi mua cơm trưa.”…Đang khi Mộ Niệm Thần chịu mệt nhọc không một câu oán hận nào khi bị xem như người giúp việc, Hoắc Cảnh Sâm chơi hứng nổi lên.“Mộ tiểu thư, qua theo tôi đi ngủ.”“…”Mộ Niệm Thần mắt trợn trắng lên, đang chuẩn bị bùng phát, cửa phòng làm việc giám đốc bị người từ bên ngoài đẩy vào, mang theo một mùi nước hoa thanh nhã, Niệm Thần tựa hồ rõ ràng cảm giác được trên mặt Hoắc Cảnh Sâm khác lạ, nói như thế nào đây, có lẽ chính là cô chưa từng thấy qua cũng căn bản không cần thương tiếc.“Anh Hoắc, anh ngày hôm qua một đêm không về, em thật lo lắng cho anh.”Cùng Niệm Thần tuổi không thua kém bao nhiêu, có thể so với vẻ mặt em bé, tóc dài, cho dù phụ nữ như Mộ Niệm Thần cũng theo bản năng muốn bảo vệ, cô bé này làm cho người ta cảm giác chính là dễ vỡ, phải dùng tâm che chở.“Vận nhi, làm sao em lại chạy đến tới đây? Bên ngoài nguy hiểm lắm.”Trong giọng nói Hoắc Cảnh Sâm từ trước nay chưa có dịu dàng, vội vàng đứng dậy đón Sở Vận đến bên sofa ngồi xuống.Mộ Niệm Thần cảm thấy không công bằng, đều là phụ nữ như nhau, như thế nào người này trước sau thái độ chênh lệch lại lớn như vậy?“Giám đốc Hoắc ngài trước trò chuyện, tôi không quấy rầy các người.”Niệm Thần rất biết điều chuẩn bị đẩy đi ra, hai người tình chàng ý thiếp cô ở chỗ này chẳng phải là làm phiền người ta sao? Hơn nữa cô gái này biết anh ta một đêm không có về nhà, không cần dùng đầu để nghĩ cũng biết hai người này căn bản chính là ở cùng một chỗ, lợn giống! Không, người này không bằng cầm thú!“Không quấy rầy, Mộ tiểu thư cũng đến ngồi, vừa vặn tôi giới thiệu cho các người quen biết.”Vẻ mặt Hoắc Cảnh Sâm coi như không có vấn đề gì, Mộ Niệm Thần có điểm bội phục người này da mặt thât dày.Trong đầu đột nhiên nghĩ đến Hoắc Cảnh Sâm giới thiệu một câu ‘vợ lớn, đây là vợ hai’ không được, trong nháy mắt long ngổn ngang trong gió.Niệm Thần chưa bao giờ cảm thấy bất an, giờ phút này cảm giác không được thoải mái.“Vận nhi, đây là trợ lý của anh, Mộ Niệm Thần.”Hoắc Cảnh Sâm vẫn như cũ ôn nhu đến cực điểm, bất kì là ai đều thấy được anh ta rất quan tâm cô bé này.“Mộ tiểu thư, đây là… vị hôn thê của tôi, Sở Vận Nhi.” Một chỗ dừng lại, có lẽ là đang chuẩn bị tìm từ, cũng có lẽ tâm tư thoáng nghĩ, tóm lại, Hoắc Cảnh Sâm phen này giới thiệu không chỉ làm Mộ Niệm Thần giật mình, tựa hồ còn có vẻ mặt khiếp sợ của Sở Vận Nhi.Cho nên vị hôn thê này rất cuộc là như thế nào, chỉ sợ cũng chỉ có Hoắc Cảnh Sâm tự mình biết

Chương 32: Vị hôn thê