Ánh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên…
Chương 37: Phụ nữ không đứng đắn
Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: Kim TuyếnCó lẽ sự xuất hiện của Hoắc Cảnh Sâm đã câu dẫn không chỉ là các phụ nữ mà trong lúc đó nói không hết điều thị phi, bàn tán, nhiều hơn còn có chút đao kiếm ở giữa tranh đấu gay gắt, chỉ là phần này thế nhưng lại xuất phát từ quan hệ cha con, anh em một nhà.Hoắc Thiên Hoa cùng Hoắc Tĩnh Bắc đứng chung một chỗ, hiển nhiên hẳn là nhân vật chính của bữa tiệc, nhưng khi nhìn thấy Hoắc Cảnh Sâm, hai cha con liếc mắt nhìn nhau, rồi sau đó đi tới.“Em trai, em đã đến rồi, phận làm anh cảm thấy rất vui, muốn cám ơn em đã nể mặt đến dự.”Đang nói chuyện, trong giọng nói đếm không hết châm chọc, Hoắc Tĩnh Bắc nâng chén, nâng thứ chất lỏng uống một hơi cạn sạch.“Anh nói đùa, tôi đây làm em trai, bữa tiệc hoan nghênh mừng anh trở về, tôi sao có thể nào không tham dự? Hơn nữa thân làm giám đốc Hoắc Thị mới nhậm chức, tôi đương nhiên cần phải tới chúc mừng.”Hoắc Cảnh Sâm cho tới bây giờ cũng không phải là loại người có thể để cho người ta khi dễ, điểm này Mộ Niệm Thần hoàn toàn hiểu rõ, đổi lại là hai anh em lúc đối thoại, lại cảm giác có mùi đao kiếm trong đó.Hoắc Cảnh Sâm nhàn nhạt nói một câu, trực tiếp biểu lộ thân phận của mình, mà anh ta là em trai thế nhưng ở Hoắc Thị quyền lực hiển nhiên so với người anh Hoắc Tĩnh Bắc này lớn rất nhiều.Chất lỏng màu hổ phách uống một hơi cạn sạch, trên thân người đàn ông này trời sinh mang theo khí phách vương giả, bất cứ lúc nào đều có thể không giận tự uy.Con người háo sắc của Hoắc Tĩnh Bắc điểm này có lẽ Niệm Thần cực kỳ hiểu rõ, cô thừa nhận chính mình giờ phút này xinh đẹp mị hoặc, nhưng bộ dạng tham lam của Hoắc Tĩnh Bắc, ánh mắt phát sáng dán mắt nhìn trên người cô, làm cho cô cảm thấy khó chịu tới cực điểm.Nhưng, Hoắc Cảnh Sâm cũng chú ý tới điểm này, cánh tay dài trực tiếp ôm Mộ Niệm Thần đến bên cạnh tuyên bố quyền sở hữu:“Đây là người phụ nữ của tôi, cũng là bạn gái đêm nay, Mộ Niệm Thần.”Lời nói bá đạo mười phần kết hợp với khí thế giờ phút này, có lẽ muốn nhằm vào mọi người ở đây tuyên bố lời ngầm chính là, Một Niệm Thần là người của anh ta Hoắc Tĩnh Bắc không được mơ tưởng đến.“Làm loạn!”Lời nói này liên tục bị Hoắc Thiên Hoa xem nhẹ:“Con có biết hay không đây là trường hợp gì, con thế nhưng mang theo một người phụ nữ không đứng đắn về nhà? Vậy còn vị hôn thê Cố San San của con thì làm sao?”Âm thanh Hoắc Thiên Hoa rất lớn, vừa nói một câu, cơ hồ toàn hội trường mọi người đều nghe thấy, mà người làm cha này chính là muốn làm cho đứa con trai Hoắc Cảnh Sâm này một chút khó xử.Mộ Niệm Thần trực tiếp nằm cũng trúng thương, rốt cuộc biết người đàn ông b**n th** kia được di truyền từ đâu, hừ, cô đứng ở một bên lẳng lặng mỉm cười mặt tê cứng coi cô như mình là hello kitty sao? Chỉ là cô vừa chuẩn bị mở miệng, bên tai lần nữa truyền đến giọng nói trầm thấp của Hoắc Cảnh Sâm như âm sắc đàn violoncello:“Phụ nữ không đứng đắn? Người nói người phụ nữ của con là phụ nữ không đứng đắn, lời này của người đến tột cùng là nói cho con nghe hay là nói cho phụ nữ bên cạnh người nghe? Về phần vị hôn thê, con khi nào thì thừa nhận qua Cố San San là vị hôn thê của con, các người tự tiện chủ trương lễ đính hôn, con có đồng ý qua sao?”Lời vừa ra khỏi miệng, gương mặt người phụ nữ trung niên bênh cạnh Hoắc Thiên Hoa trắng bệch, ngược lại Niệm Thần yên lặng đứng ở một bên xem náo nhiệt, may mà cô là người cực kì thông minh cũng không thể nào hiểu được quan hệ phức tạp của nhà này, chẳng lẽ nói Hoắc đại băng sơn mắng người phụ nữ bên cạnh Hoắc Thiên Hoa kia không phải là mẹ của anh ta? Xì, sao lại loạn như vậy nhỉ?
Editor: Kim Tuyến
Có lẽ sự xuất hiện của Hoắc Cảnh Sâm đã câu dẫn không chỉ là các phụ
nữ mà trong lúc đó nói không hết điều thị phi, bàn tán, nhiều hơn còn có chút đao kiếm ở giữa tranh đấu gay gắt, chỉ là phần này thế nhưng lại
xuất phát từ quan hệ cha con, anh em một nhà.
Hoắc Thiên Hoa cùng Hoắc Tĩnh Bắc đứng chung một chỗ, hiển nhiên hẳn
là nhân vật chính của bữa tiệc, nhưng khi nhìn thấy Hoắc Cảnh Sâm, hai
cha con liếc mắt nhìn nhau, rồi sau đó đi tới.
“Em trai, em đã đến rồi, phận làm anh cảm thấy rất vui, muốn cám ơn em đã nể mặt đến dự.”
Đang nói chuyện, trong giọng nói đếm không hết châm chọc, Hoắc Tĩnh Bắc nâng chén, nâng thứ chất lỏng uống một hơi cạn sạch.
“Anh nói đùa, tôi đây làm em trai, bữa tiệc hoan nghênh mừng anh trở
về, tôi sao có thể nào không tham dự? Hơn nữa thân làm giám đốc Hoắc Thị mới nhậm chức, tôi đương nhiên cần phải tới chúc mừng.”
Hoắc Cảnh Sâm cho tới bây giờ cũng không phải là loại người có thể để cho người ta khi dễ, điểm này Mộ Niệm Thần hoàn toàn hiểu rõ, đổi lại
là hai anh em lúc đối thoại, lại cảm giác có mùi đao kiếm trong đó.
Hoắc Cảnh Sâm nhàn nhạt nói một câu, trực tiếp biểu lộ thân phận của
mình, mà anh ta là em trai thế nhưng ở Hoắc Thị quyền lực hiển nhiên so
với người anh Hoắc Tĩnh Bắc này lớn rất nhiều.
Chất lỏng màu hổ phách uống một hơi cạn sạch, trên thân người đàn ông này trời sinh mang theo khí phách vương giả, bất cứ lúc nào đều có thể
không giận tự uy.
Con người háo sắc của Hoắc Tĩnh Bắc điểm này có lẽ Niệm Thần cực kỳ
hiểu rõ, cô thừa nhận chính mình giờ phút này xinh đẹp mị hoặc, nhưng bộ dạng tham lam của Hoắc Tĩnh Bắc, ánh mắt phát sáng dán mắt nhìn trên
người cô, làm cho cô cảm thấy khó chịu tới cực điểm.
Nhưng, Hoắc Cảnh Sâm cũng chú ý tới điểm này, cánh tay dài trực tiếp ôm Mộ Niệm Thần đến bên cạnh tuyên bố quyền sở hữu:
“Đây là người phụ nữ của tôi, cũng là bạn gái đêm nay, Mộ Niệm Thần.”
Lời nói bá đạo mười phần kết hợp với khí thế giờ phút này, có lẽ muốn nhằm vào mọi người ở đây tuyên bố lời ngầm chính là, Một Niệm Thần là
người của anh ta Hoắc Tĩnh Bắc không được mơ tưởng đến.
“Làm loạn!”
Lời nói này liên tục bị Hoắc Thiên Hoa xem nhẹ:
“Con có biết hay không đây là trường hợp gì, con thế nhưng mang theo
một người phụ nữ không đứng đắn về nhà? Vậy còn vị hôn thê Cố San San
của con thì làm sao?”
Âm thanh Hoắc Thiên Hoa rất lớn, vừa nói một câu, cơ hồ toàn hội
trường mọi người đều nghe thấy, mà người làm cha này chính là muốn làm
cho đứa con trai Hoắc Cảnh Sâm này một chút khó xử.
Mộ Niệm Thần trực tiếp nằm cũng trúng thương, rốt cuộc biết người đàn ông b**n th** kia được di truyền từ đâu, hừ, cô đứng ở một bên lẳng
lặng mỉm cười mặt tê cứng coi cô như mình là hello kitty sao? Chỉ là cô
vừa chuẩn bị mở miệng, bên tai lần nữa truyền đến giọng nói trầm thấp
của Hoắc Cảnh Sâm như âm sắc đàn violoncello:
“Phụ nữ không đứng đắn? Người nói người phụ nữ của con là phụ nữ
không đứng đắn, lời này của người đến tột cùng là nói cho con nghe hay
là nói cho phụ nữ bên cạnh người nghe? Về phần vị hôn thê, con khi nào
thì thừa nhận qua Cố San San là vị hôn thê của con, các người tự tiện
chủ trương lễ đính hôn, con có đồng ý qua sao?”
Lời vừa ra khỏi miệng, gương mặt người phụ nữ trung niên bênh cạnh
Hoắc Thiên Hoa trắng bệch, ngược lại Niệm Thần yên lặng đứng ở một bên
xem náo nhiệt, may mà cô là người cực kì thông minh cũng không thể nào
hiểu được quan hệ phức tạp của nhà này, chẳng lẽ nói Hoắc đại băng sơn
mắng người phụ nữ bên cạnh Hoắc Thiên Hoa kia không phải là mẹ của anh
ta? Xì, sao lại loạn như vậy nhỉ?
Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: Kim TuyếnCó lẽ sự xuất hiện của Hoắc Cảnh Sâm đã câu dẫn không chỉ là các phụ nữ mà trong lúc đó nói không hết điều thị phi, bàn tán, nhiều hơn còn có chút đao kiếm ở giữa tranh đấu gay gắt, chỉ là phần này thế nhưng lại xuất phát từ quan hệ cha con, anh em một nhà.Hoắc Thiên Hoa cùng Hoắc Tĩnh Bắc đứng chung một chỗ, hiển nhiên hẳn là nhân vật chính của bữa tiệc, nhưng khi nhìn thấy Hoắc Cảnh Sâm, hai cha con liếc mắt nhìn nhau, rồi sau đó đi tới.“Em trai, em đã đến rồi, phận làm anh cảm thấy rất vui, muốn cám ơn em đã nể mặt đến dự.”Đang nói chuyện, trong giọng nói đếm không hết châm chọc, Hoắc Tĩnh Bắc nâng chén, nâng thứ chất lỏng uống một hơi cạn sạch.“Anh nói đùa, tôi đây làm em trai, bữa tiệc hoan nghênh mừng anh trở về, tôi sao có thể nào không tham dự? Hơn nữa thân làm giám đốc Hoắc Thị mới nhậm chức, tôi đương nhiên cần phải tới chúc mừng.”Hoắc Cảnh Sâm cho tới bây giờ cũng không phải là loại người có thể để cho người ta khi dễ, điểm này Mộ Niệm Thần hoàn toàn hiểu rõ, đổi lại là hai anh em lúc đối thoại, lại cảm giác có mùi đao kiếm trong đó.Hoắc Cảnh Sâm nhàn nhạt nói một câu, trực tiếp biểu lộ thân phận của mình, mà anh ta là em trai thế nhưng ở Hoắc Thị quyền lực hiển nhiên so với người anh Hoắc Tĩnh Bắc này lớn rất nhiều.Chất lỏng màu hổ phách uống một hơi cạn sạch, trên thân người đàn ông này trời sinh mang theo khí phách vương giả, bất cứ lúc nào đều có thể không giận tự uy.Con người háo sắc của Hoắc Tĩnh Bắc điểm này có lẽ Niệm Thần cực kỳ hiểu rõ, cô thừa nhận chính mình giờ phút này xinh đẹp mị hoặc, nhưng bộ dạng tham lam của Hoắc Tĩnh Bắc, ánh mắt phát sáng dán mắt nhìn trên người cô, làm cho cô cảm thấy khó chịu tới cực điểm.Nhưng, Hoắc Cảnh Sâm cũng chú ý tới điểm này, cánh tay dài trực tiếp ôm Mộ Niệm Thần đến bên cạnh tuyên bố quyền sở hữu:“Đây là người phụ nữ của tôi, cũng là bạn gái đêm nay, Mộ Niệm Thần.”Lời nói bá đạo mười phần kết hợp với khí thế giờ phút này, có lẽ muốn nhằm vào mọi người ở đây tuyên bố lời ngầm chính là, Một Niệm Thần là người của anh ta Hoắc Tĩnh Bắc không được mơ tưởng đến.“Làm loạn!”Lời nói này liên tục bị Hoắc Thiên Hoa xem nhẹ:“Con có biết hay không đây là trường hợp gì, con thế nhưng mang theo một người phụ nữ không đứng đắn về nhà? Vậy còn vị hôn thê Cố San San của con thì làm sao?”Âm thanh Hoắc Thiên Hoa rất lớn, vừa nói một câu, cơ hồ toàn hội trường mọi người đều nghe thấy, mà người làm cha này chính là muốn làm cho đứa con trai Hoắc Cảnh Sâm này một chút khó xử.Mộ Niệm Thần trực tiếp nằm cũng trúng thương, rốt cuộc biết người đàn ông b**n th** kia được di truyền từ đâu, hừ, cô đứng ở một bên lẳng lặng mỉm cười mặt tê cứng coi cô như mình là hello kitty sao? Chỉ là cô vừa chuẩn bị mở miệng, bên tai lần nữa truyền đến giọng nói trầm thấp của Hoắc Cảnh Sâm như âm sắc đàn violoncello:“Phụ nữ không đứng đắn? Người nói người phụ nữ của con là phụ nữ không đứng đắn, lời này của người đến tột cùng là nói cho con nghe hay là nói cho phụ nữ bên cạnh người nghe? Về phần vị hôn thê, con khi nào thì thừa nhận qua Cố San San là vị hôn thê của con, các người tự tiện chủ trương lễ đính hôn, con có đồng ý qua sao?”Lời vừa ra khỏi miệng, gương mặt người phụ nữ trung niên bênh cạnh Hoắc Thiên Hoa trắng bệch, ngược lại Niệm Thần yên lặng đứng ở một bên xem náo nhiệt, may mà cô là người cực kì thông minh cũng không thể nào hiểu được quan hệ phức tạp của nhà này, chẳng lẽ nói Hoắc đại băng sơn mắng người phụ nữ bên cạnh Hoắc Thiên Hoa kia không phải là mẹ của anh ta? Xì, sao lại loạn như vậy nhỉ?