Tác giả:

Phần 1: Rung động thiên *** Tính không ra thời gian đã trôi qua bao lâu, cũng như y không biết bản thân đã khoác lên mình bộ dạng ‘Phương gia lão gia’ bao lâu rồi. Y của ngày hôm nay không còn ngây ngô, ngay thẳng như trước đây, mà thành thục hiểu chuyện hơn nhiều. Tới nỗi có khi y hoài nghi chính mình chẳng phải ‘Phương Lan Sinh’. Thời gian không cho phép bản thân y quên thân phận mình, càng không được phép bỏ quên thê tử mình Tôn Nguyệt Ngôn. Y không có cách, cũng không có sức lực tự mình thoát khỏi kiếp mệnh. Đây là con đường y phải đi, thay Tấn Lỗi… “Phu quân, nghỉ một lát đi.” Thân ảnh Tôn Nguyệt Ngôn bỗng nhiên xuất hiện trước cửa thư phòng làm Phương Lan Sinh sửng sốt, nhanh đứng lên đỡ ái thế, khẩn trương nói: “Sao lại xuống giường? Thân thể nàng không tốt, không thích hợp đi lại nhiều!” “Nguyệt Ngôn không sao, thấy đèn sáng trong thư phòng ta chỉ lo phu quân thức đêm nhiều hại sức khỏe.” “Đọc xong cuốn này ta sẽ đi nghỉ.” Tôn Nguyệt Ngôn khẽ lắc đầu, nói: “Phu quân lúc nào…

Quyển 1 - Chương 4

[Đồng Nhân Cổ Kiếm Kì Đàm - Tôlan] Nay Còn ĐâuTác giả: Thảo Tử TínTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngPhần 1: Rung động thiên *** Tính không ra thời gian đã trôi qua bao lâu, cũng như y không biết bản thân đã khoác lên mình bộ dạng ‘Phương gia lão gia’ bao lâu rồi. Y của ngày hôm nay không còn ngây ngô, ngay thẳng như trước đây, mà thành thục hiểu chuyện hơn nhiều. Tới nỗi có khi y hoài nghi chính mình chẳng phải ‘Phương Lan Sinh’. Thời gian không cho phép bản thân y quên thân phận mình, càng không được phép bỏ quên thê tử mình Tôn Nguyệt Ngôn. Y không có cách, cũng không có sức lực tự mình thoát khỏi kiếp mệnh. Đây là con đường y phải đi, thay Tấn Lỗi… “Phu quân, nghỉ một lát đi.” Thân ảnh Tôn Nguyệt Ngôn bỗng nhiên xuất hiện trước cửa thư phòng làm Phương Lan Sinh sửng sốt, nhanh đứng lên đỡ ái thế, khẩn trương nói: “Sao lại xuống giường? Thân thể nàng không tốt, không thích hợp đi lại nhiều!” “Nguyệt Ngôn không sao, thấy đèn sáng trong thư phòng ta chỉ lo phu quân thức đêm nhiều hại sức khỏe.” “Đọc xong cuốn này ta sẽ đi nghỉ.” Tôn Nguyệt Ngôn khẽ lắc đầu, nói: “Phu quân lúc nào… Đêm hôm đó, y không nhớ mình trở lại như thế nào, cũng như không biết bóng hình mờ ảo mình nhìn thấy, đến tột cùng là thật hay giả. Nhưng chuyện này cũng không quan trọng.Bởi hôm nay bắt đầu khởi hành cùng Phong Tình Tuyết, trở về nơi lần cuối y từng nhìn thấy Bách Lý Đồ Tô.Tại nơi đây, y chôn giấu hết thảy tưởng niệm, cùng quá khứ.Phương Lan Sinh nhắm hờ mắt, khi mở ra đã thấy đứng trước cửa Băng Viêm động.“Lan Sinh, mau đi!”Phong Tình Tuyết nôn nóng ở phía trước thúc giục y cất bước. Phương Lan Sinh nhìn nàng, mơ hồ như nhìn thấy chính mình thời niên thiếu, nếu khi đó biết cách có thể cứu đầu gỗ, y sẽ không bận tâm tới bất cứ cái gì, thậm chí nôn nóng hơn bất kì kẻ nào khác.Khi đó, chỉ mong thấy cặp mắt lạnh như băng ấy, một lần nữa mở ra nhìn chính mình.Theo Phong Tình Tuyết tới nơi năm đó cùng nàng để Bách Lý Đồ Tô lại, hắn vẫn nằm phía trên băng thạch, so với năm đó không hề thay đổi gì.Hàn khí ở Băng Viêm động bảo hộ thân thể hắn đã mười năm, trước mắt chỉ còn một cái xác sinh động, Phương Lan Sinh vẫn không kiềm chế được nội tâm đang dậy sóng trong người.Càng tới gần, càng cảm thấy mất bình tĩnh.“Lan Sinh, Lan Sinh?”“Ừm?”“Mau mang Ngọc Hoành ra!”Nếu không có âm thanh của Phong Tình Tuyết kéo về, Phương Lan Sinh có lẽ vẫn còn chìm đắm nhìn chằm chằm cái xác.Y lấy Ngọc Hoành nơi thắt lưng giao cho Phong Tình Tuyết.Phong Tình Tuyết cẩn thận cầm lấy nó đặt ở trước ngực Bách Lý Đồ Tô, “Lan Sinh, bây giờ chúng ta mỗi người một bên dùng triều âm phổ độ, giúp hồn phách cùng thân thể dung hợp.”“…Chỉ đơn giản vậy thôi?”“Đúng. Hoang hồn đã tìm đủ, thân thể cũng còn đây, vậy là đủ rồi. Nhưng trong thời gian dùng triều âm phổ độ nhất định phải chuyên tâm, nếu không hồn phách chúng ta cũng sẽ bị ảnh hưởng.”“Đã biết. Nhất định tập trung, giúp đầu gỗ sống lại.” Phương Lan Sinh gật đầu nói. Luận về thủy hệ pháp thuật thì y thành thạo hơn Phong Tình Tuyết, nếu y phân tâm hậu quả nhất định sẽ hại tới Phong Tình Tuyết.Lúc này, tuyệt đối phải tập trung chuyên tâm.Bất kể là tình cảm gì, đều phải xóa sạch.Y nhìn gương mặt tái nhợt của Bách Lý Đồ Tô, kí ức đêm qua tràn về làm bản thân bất an.Nhưng hôm nay, bất an bao nhiêu đều phải bỏ lại.Vì Phong Tình Tuyết, vì hoàn thành tưởng niệm của mọi người, Phương Lan Sinh phải thành công.“Bắt đầu nào.”Một câu nói, cả hai đồng thời khép mắt.Triển khai trận pháp.Thời gian sau đó, đã qua bao lâu Phương Lan Sinh không bận tâm, thứ y bận tâm là hồn phách Bách Lý Đồ Tô có thuận lợi dung nhập vào thân thể hắn hay không.Nhìn thấy gương mặt dần dần hồng nhuận của hắn, Phương Lan Sinh biết cách mà Phong Tình Tuyết nói không sai.Cả hai người ai cũng không dám kêu mệt mỏi, cũng không dám ngừng tay, đợi tận khi quang mang từ Ngọc Hoành biến mất, y cùng Phong Tình Tuyết liếc mắt nhìn nhau, ăn ý mười phân cùng dừng lại trận pháp.Trận pháp vừa dừng, cả hai đều thấy thân thể hư nhược, quỳ ở trên mặt đất.“Lan, Lan Sinh ngươi không sao chứ?”“…Tạm ổm, Tình Tuyết còn ngươi?”“Ta không sao, nhưng tạm thời không cử động được… Lan Sinh, ngươi có thể cử động chứ?”“Ừm, có thể.”“Mau đi xem Tô Tô thế nào.”Phương Lan Sinh đỡ thân thể đứng lên, lắc lư tới bên cạnh Bách Lý Đồ Tô. Sắc mặt hắn tương đối hồng nhuận, nhưng không tỉnh lại. Y đưa tay tới nhân trung hắn, trong ngực tim đập thình thịch.Cảm nhận một tia khí tức yếu ớt phả vào ngón tay, Phương Lan Sinh nhất thời mở to hai mắt, toàn thân vô lực quỵ dưới mặt đất.“Lan Sinh?”Thân thể vẫn không cử động được, Phong Tình Tuyết chỉ có thể ở một bên nôn nóng, Phương Lan Sinh lại đưa tay ngăn lại lắc đầu.“Ta… không sao.”Y cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, nó vẫn run rẩy không ngừng, ngay cả giọng điệu vừa rồi cũng không giấu được run rẩy. Khi lấy lại tinh thần, Phương Lan Sinh mới nhìn thấy rõ, lòng bàn tay mình đã lưu lại một giọt nước mắt.Bách Lý Đồ Tô thật sự có khí tức.Thực sự…Nội tâm vẫn hoảng sợ chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác, lại một lần nữa đứng lên đặt tay trước ngực Bách Lý Đồ Tô, thi triển phổ đề minh tâm.“Lan, Lan Sinh?”“Thành công rồi… Tình Tuyết!”Phương Lan Sinh quay lại nhìn vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc của Phong Tình Tuyết, không phát hiện chính mình hiện tại lệ rơi đầy mặt, trên môi vẫn cười.Nghe lời Phương Lan Sinh, Phong Tình Tuyết cũng đã biết được tình hình.Ôm mặt, lệ chầm chậm lăn, trong lòng vui sướng không thể giấu nữa, Phong Tình Tuyết nhẹ giọng, khẽ gọi tên.“…Tô Tô, thật tốt quá…”Thực sự là tốt quá…Thực sự… rất tốt.Bách Lý Đồ Tô, trở về rồi.Sau đó Phương Lan Sinh cõng Bách Lý Đồ Tô trên lưng, cùng Phong Tình Tuyết ra khỏi Băng Viêm động, Tương Linh cùng Hồng Ngọc đã ở bên ngoài, nhìn thấy hai người thì kinh hỉ cực độ.Bởi chỉ cần nụ cười trên gương mặt hai người, đã đủ biểu đạt tất cả.Khoảng thời gian trong Băng Viêm động làm hai người tiêu hao nhiều thể lực, muốn rời đi lập tức là việc không thể nào, thế là bốn người quyết định ở lại Ô Mông Linh Cốc vài ngày, ít nhất cũng phải đợi Phong Tình Tuyết và Phương Lan Sinh hồi phục đã rồi mới trở về Đào hoa cốc.Nỗ lực chống đỡ, mang Bách Lý Đồ Tô an trí ổn thỏa trên giường, để Hồng Ngọc và Tương Linh chăm sóc cho hắn, Phương Lan Sinh mới về phòng mình, vừa nhìn thấy giường là nằm lăn vào.Y tự nhận thủy hệ pháp thuật của mình không kém, nhưng vì để trấn an hồn phách Bách Lý Đồ Tô làm y tốn không ít khí lực. Nhưng cũng đáng, kết quả rất tốt, Bách Lý Đồ Tô đã khôi phục hô hấp, dù chưa tỉnh lại nhưng cũng chứng minh hoang hồn đều đã dung nhập vào thân thể hắn.“Ai… thật mệt mỏi…”Miệng thì hô, trong lòng lại không nỡ.Phương Lan Sinh muốn ngủ, lại không dám nhắm mắt. Y sợ đây cũng chỉ là một cảnh trong mơ. Một giấc mộng chân thực, chỉ sợ sau khi tỉnh lại mới phát hiện mình lại công dã tràng. Từ trước đến nay, đã bao nhiêu lần y mơ giấc mộng này?Hôm nay, Bách Lý Đồ Tô có lại hô hấp, chính tay y tự mình xác nhận thấy.Nhìn chằm chằm ngón tay mình, khóe môi y không tự chủ cong lên.Đã bao nhiêu năm, đã bao nhiêu năm chưa từng cười như vậy, hay thậm chí là rơi lệ.Kí ức mới qua, giống như nhiều năm về trước khi bọn họ vẫn còn Bách Lý Đồ Tô bên cạnh, lần kích động đầu tiên là khi y biết được hết thảy quá khứ kiếp trước của mình. Sau đó, dù là biết bị Thiếu Cung phản bội, y cũng không kích động như thế nữa....Nếu có thể, Phương Lan Sinh tình nguyện chết thay Bách Lý Đồ Tô.Thậm chí, y bắt đầu thấy ghét hắn, kẻ đã chết đi rời xa tất cả mọi người.Đầu gỗ, ngươi là kẻ kiêu ngạo.Lại tùy tiện khiến bản lão gia rung động…Nhưng, bản lão gia lại không cách nào ghét được ngươi.Chẳng bao lâu, y đã nhắm mắt.Mang theo khóe mắt ngấn nước, chìm vào trong mộng.~>  Lan Lan già rồi, làm lão gia cũng đc 10 năm rồi, nên trong tr ko xưng bản thiếu gia nữa đâu, xưng bản lão gia luôn ràu(=´∇`=)

Đêm hôm đó, y không nhớ mình trở lại như thế nào, cũng như không biết bóng hình mờ ảo mình nhìn thấy, đến tột cùng là thật hay giả. Nhưng chuyện này cũng không quan trọng.

Bởi hôm nay bắt đầu khởi hành cùng Phong Tình Tuyết, trở về nơi lần cuối y từng nhìn thấy Bách Lý Đồ Tô.

Tại nơi đây, y chôn giấu hết thảy tưởng niệm, cùng quá khứ.

Phương Lan Sinh nhắm hờ mắt, khi mở ra đã thấy đứng trước cửa Băng Viêm động.

“Lan Sinh, mau đi!”

Phong Tình Tuyết nôn nóng ở phía trước thúc giục y cất bước. Phương Lan Sinh nhìn nàng, mơ hồ như nhìn thấy chính mình thời niên thiếu, nếu khi đó biết cách có thể cứu đầu gỗ, y sẽ không bận tâm tới bất cứ cái gì, thậm chí nôn nóng hơn bất kì kẻ nào khác.

Khi đó, chỉ mong thấy cặp mắt lạnh như băng ấy, một lần nữa mở ra nhìn chính mình.

Theo Phong Tình Tuyết tới nơi năm đó cùng nàng để Bách Lý Đồ Tô lại, hắn vẫn nằm phía trên băng thạch, so với năm đó không hề thay đổi gì.

Hàn khí ở Băng Viêm động bảo hộ thân thể hắn đã mười năm, trước mắt chỉ còn một cái xác sinh động, Phương Lan Sinh vẫn không kiềm chế được nội tâm đang dậy sóng trong người.

Càng tới gần, càng cảm thấy mất bình tĩnh.

“Lan Sinh, Lan Sinh?”

“Ừm?”

“Mau mang Ngọc Hoành ra!”

Nếu không có âm thanh của Phong Tình Tuyết kéo về, Phương Lan Sinh có lẽ vẫn còn chìm đắm nhìn chằm chằm cái xác.

Y lấy Ngọc Hoành nơi thắt lưng giao cho Phong Tình Tuyết.

Phong Tình Tuyết cẩn thận cầm lấy nó đặt ở trước ngực Bách Lý Đồ Tô, “Lan Sinh, bây giờ chúng ta mỗi người một bên dùng triều âm phổ độ, giúp hồn phách cùng thân thể dung hợp.”

“…Chỉ đơn giản vậy thôi?”

“Đúng. Hoang hồn đã tìm đủ, thân thể cũng còn đây, vậy là đủ rồi. Nhưng trong thời gian dùng triều âm phổ độ nhất định phải chuyên tâm, nếu không hồn phách chúng ta cũng sẽ bị ảnh hưởng.”

“Đã biết. Nhất định tập trung, giúp đầu gỗ sống lại.” Phương Lan Sinh gật đầu nói. Luận về thủy hệ pháp thuật thì y thành thạo hơn Phong Tình Tuyết, nếu y phân tâm hậu quả nhất định sẽ hại tới Phong Tình Tuyết.

Lúc này, tuyệt đối phải tập trung chuyên tâm.

Bất kể là tình cảm gì, đều phải xóa sạch.

Y nhìn gương mặt tái nhợt của Bách Lý Đồ Tô, kí ức đêm qua tràn về làm bản thân bất an.

Nhưng hôm nay, bất an bao nhiêu đều phải bỏ lại.

Vì Phong Tình Tuyết, vì hoàn thành tưởng niệm của mọi người, Phương Lan Sinh phải thành công.

“Bắt đầu nào.”

Một câu nói, cả hai đồng thời khép mắt.

Triển khai trận pháp.

Thời gian sau đó, đã qua bao lâu Phương Lan Sinh không bận tâm, thứ y bận tâm là hồn phách Bách Lý Đồ Tô có thuận lợi dung nhập vào thân thể hắn hay không.

Nhìn thấy gương mặt dần dần hồng nhuận của hắn, Phương Lan Sinh biết cách mà Phong Tình Tuyết nói không sai.

Cả hai người ai cũng không dám kêu mệt mỏi, cũng không dám ngừng tay, đợi tận khi quang mang từ Ngọc Hoành biến mất, y cùng Phong Tình Tuyết liếc mắt nhìn nhau, ăn ý mười phân cùng dừng lại trận pháp.

Trận pháp vừa dừng, cả hai đều thấy thân thể hư nhược, quỳ ở trên mặt đất.

“Lan, Lan Sinh ngươi không sao chứ?”

“…Tạm ổm, Tình Tuyết còn ngươi?”

“Ta không sao, nhưng tạm thời không cử động được… Lan Sinh, ngươi có thể cử động chứ?”

“Ừm, có thể.”

“Mau đi xem Tô Tô thế nào.”

Phương Lan Sinh đỡ thân thể đứng lên, lắc lư tới bên cạnh Bách Lý Đồ Tô. Sắc mặt hắn tương đối hồng nhuận, nhưng không tỉnh lại. Y đưa tay tới nhân trung hắn, trong ngực tim đập thình thịch.

Cảm nhận một tia khí tức yếu ớt phả vào ngón tay, Phương Lan Sinh nhất thời mở to hai mắt, toàn thân vô lực quỵ dưới mặt đất.

“Lan Sinh?”

Thân thể vẫn không cử động được, Phong Tình Tuyết chỉ có thể ở một bên nôn nóng, Phương Lan Sinh lại đưa tay ngăn lại lắc đầu.

“Ta… không sao.”

Y cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, nó vẫn run rẩy không ngừng, ngay cả giọng điệu vừa rồi cũng không giấu được run rẩy. Khi lấy lại tinh thần, Phương Lan Sinh mới nhìn thấy rõ, lòng bàn tay mình đã lưu lại một giọt nước mắt.

Bách Lý Đồ Tô thật sự có khí tức.

Thực sự…

Nội tâm vẫn hoảng sợ chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác, lại một lần nữa đứng lên đặt tay trước ngực Bách Lý Đồ Tô, thi triển phổ đề minh tâm.

“Lan, Lan Sinh?”

“Thành công rồi… Tình Tuyết!”

Phương Lan Sinh quay lại nhìn vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc của Phong Tình Tuyết, không phát hiện chính mình hiện tại lệ rơi đầy mặt, trên môi vẫn cười.

Nghe lời Phương Lan Sinh, Phong Tình Tuyết cũng đã biết được tình hình.

Ôm mặt, lệ chầm chậm lăn, trong lòng vui sướng không thể giấu nữa, Phong Tình Tuyết nhẹ giọng, khẽ gọi tên.

“…Tô Tô, thật tốt quá…”

Thực sự là tốt quá…

Thực sự… rất tốt.

Bách Lý Đồ Tô, trở về rồi.

Sau đó Phương Lan Sinh cõng Bách Lý Đồ Tô trên lưng, cùng Phong Tình Tuyết ra khỏi Băng Viêm động, Tương Linh cùng Hồng Ngọc đã ở bên ngoài, nhìn thấy hai người thì kinh hỉ cực độ.

Bởi chỉ cần nụ cười trên gương mặt hai người, đã đủ biểu đạt tất cả.

Khoảng thời gian trong Băng Viêm động làm hai người tiêu hao nhiều thể lực, muốn rời đi lập tức là việc không thể nào, thế là bốn người quyết định ở lại Ô Mông Linh Cốc vài ngày, ít nhất cũng phải đợi Phong Tình Tuyết và Phương Lan Sinh hồi phục đã rồi mới trở về Đào hoa cốc.

Nỗ lực chống đỡ, mang Bách Lý Đồ Tô an trí ổn thỏa trên giường, để Hồng Ngọc và Tương Linh chăm sóc cho hắn, Phương Lan Sinh mới về phòng mình, vừa nhìn thấy giường là nằm lăn vào.

Y tự nhận thủy hệ pháp thuật của mình không kém, nhưng vì để trấn an hồn phách Bách Lý Đồ Tô làm y tốn không ít khí lực. Nhưng cũng đáng, kết quả rất tốt, Bách Lý Đồ Tô đã khôi phục hô hấp, dù chưa tỉnh lại nhưng cũng chứng minh hoang hồn đều đã dung nhập vào thân thể hắn.

“Ai… thật mệt mỏi…”

Miệng thì hô, trong lòng lại không nỡ.

Phương Lan Sinh muốn ngủ, lại không dám nhắm mắt. Y sợ đây cũng chỉ là một cảnh trong mơ. Một giấc mộng chân thực, chỉ sợ sau khi tỉnh lại mới phát hiện mình lại công dã tràng. Từ trước đến nay, đã bao nhiêu lần y mơ giấc mộng này?

Hôm nay, Bách Lý Đồ Tô có lại hô hấp, chính tay y tự mình xác nhận thấy.

Nhìn chằm chằm ngón tay mình, khóe môi y không tự chủ cong lên.

Đã bao nhiêu năm, đã bao nhiêu năm chưa từng cười như vậy, hay thậm chí là rơi lệ.

Kí ức mới qua, giống như nhiều năm về trước khi bọn họ vẫn còn Bách Lý Đồ Tô bên cạnh, lần kích động đầu tiên là khi y biết được hết thảy quá khứ kiếp trước của mình. Sau đó, dù là biết bị Thiếu Cung phản bội, y cũng không kích động như thế nữa.

.

.

.

Nếu có thể, Phương Lan Sinh tình nguyện chết thay Bách Lý Đồ Tô.

Thậm chí, y bắt đầu thấy ghét hắn, kẻ đã chết đi rời xa tất cả mọi người.

Đầu gỗ, ngươi là kẻ kiêu ngạo.

Lại tùy tiện khiến bản lão gia rung động…

Nhưng, bản lão gia lại không cách nào ghét được ngươi.

Chẳng bao lâu, y đã nhắm mắt.

Mang theo khóe mắt ngấn nước, chìm vào trong mộng.

~>  Lan Lan già rồi, làm lão gia cũng đc 10 năm rồi, nên trong tr ko xưng bản thiếu gia nữa đâu, xưng bản lão gia luôn ràu(=´∇`=)

[Đồng Nhân Cổ Kiếm Kì Đàm - Tôlan] Nay Còn ĐâuTác giả: Thảo Tử TínTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngPhần 1: Rung động thiên *** Tính không ra thời gian đã trôi qua bao lâu, cũng như y không biết bản thân đã khoác lên mình bộ dạng ‘Phương gia lão gia’ bao lâu rồi. Y của ngày hôm nay không còn ngây ngô, ngay thẳng như trước đây, mà thành thục hiểu chuyện hơn nhiều. Tới nỗi có khi y hoài nghi chính mình chẳng phải ‘Phương Lan Sinh’. Thời gian không cho phép bản thân y quên thân phận mình, càng không được phép bỏ quên thê tử mình Tôn Nguyệt Ngôn. Y không có cách, cũng không có sức lực tự mình thoát khỏi kiếp mệnh. Đây là con đường y phải đi, thay Tấn Lỗi… “Phu quân, nghỉ một lát đi.” Thân ảnh Tôn Nguyệt Ngôn bỗng nhiên xuất hiện trước cửa thư phòng làm Phương Lan Sinh sửng sốt, nhanh đứng lên đỡ ái thế, khẩn trương nói: “Sao lại xuống giường? Thân thể nàng không tốt, không thích hợp đi lại nhiều!” “Nguyệt Ngôn không sao, thấy đèn sáng trong thư phòng ta chỉ lo phu quân thức đêm nhiều hại sức khỏe.” “Đọc xong cuốn này ta sẽ đi nghỉ.” Tôn Nguyệt Ngôn khẽ lắc đầu, nói: “Phu quân lúc nào… Đêm hôm đó, y không nhớ mình trở lại như thế nào, cũng như không biết bóng hình mờ ảo mình nhìn thấy, đến tột cùng là thật hay giả. Nhưng chuyện này cũng không quan trọng.Bởi hôm nay bắt đầu khởi hành cùng Phong Tình Tuyết, trở về nơi lần cuối y từng nhìn thấy Bách Lý Đồ Tô.Tại nơi đây, y chôn giấu hết thảy tưởng niệm, cùng quá khứ.Phương Lan Sinh nhắm hờ mắt, khi mở ra đã thấy đứng trước cửa Băng Viêm động.“Lan Sinh, mau đi!”Phong Tình Tuyết nôn nóng ở phía trước thúc giục y cất bước. Phương Lan Sinh nhìn nàng, mơ hồ như nhìn thấy chính mình thời niên thiếu, nếu khi đó biết cách có thể cứu đầu gỗ, y sẽ không bận tâm tới bất cứ cái gì, thậm chí nôn nóng hơn bất kì kẻ nào khác.Khi đó, chỉ mong thấy cặp mắt lạnh như băng ấy, một lần nữa mở ra nhìn chính mình.Theo Phong Tình Tuyết tới nơi năm đó cùng nàng để Bách Lý Đồ Tô lại, hắn vẫn nằm phía trên băng thạch, so với năm đó không hề thay đổi gì.Hàn khí ở Băng Viêm động bảo hộ thân thể hắn đã mười năm, trước mắt chỉ còn một cái xác sinh động, Phương Lan Sinh vẫn không kiềm chế được nội tâm đang dậy sóng trong người.Càng tới gần, càng cảm thấy mất bình tĩnh.“Lan Sinh, Lan Sinh?”“Ừm?”“Mau mang Ngọc Hoành ra!”Nếu không có âm thanh của Phong Tình Tuyết kéo về, Phương Lan Sinh có lẽ vẫn còn chìm đắm nhìn chằm chằm cái xác.Y lấy Ngọc Hoành nơi thắt lưng giao cho Phong Tình Tuyết.Phong Tình Tuyết cẩn thận cầm lấy nó đặt ở trước ngực Bách Lý Đồ Tô, “Lan Sinh, bây giờ chúng ta mỗi người một bên dùng triều âm phổ độ, giúp hồn phách cùng thân thể dung hợp.”“…Chỉ đơn giản vậy thôi?”“Đúng. Hoang hồn đã tìm đủ, thân thể cũng còn đây, vậy là đủ rồi. Nhưng trong thời gian dùng triều âm phổ độ nhất định phải chuyên tâm, nếu không hồn phách chúng ta cũng sẽ bị ảnh hưởng.”“Đã biết. Nhất định tập trung, giúp đầu gỗ sống lại.” Phương Lan Sinh gật đầu nói. Luận về thủy hệ pháp thuật thì y thành thạo hơn Phong Tình Tuyết, nếu y phân tâm hậu quả nhất định sẽ hại tới Phong Tình Tuyết.Lúc này, tuyệt đối phải tập trung chuyên tâm.Bất kể là tình cảm gì, đều phải xóa sạch.Y nhìn gương mặt tái nhợt của Bách Lý Đồ Tô, kí ức đêm qua tràn về làm bản thân bất an.Nhưng hôm nay, bất an bao nhiêu đều phải bỏ lại.Vì Phong Tình Tuyết, vì hoàn thành tưởng niệm của mọi người, Phương Lan Sinh phải thành công.“Bắt đầu nào.”Một câu nói, cả hai đồng thời khép mắt.Triển khai trận pháp.Thời gian sau đó, đã qua bao lâu Phương Lan Sinh không bận tâm, thứ y bận tâm là hồn phách Bách Lý Đồ Tô có thuận lợi dung nhập vào thân thể hắn hay không.Nhìn thấy gương mặt dần dần hồng nhuận của hắn, Phương Lan Sinh biết cách mà Phong Tình Tuyết nói không sai.Cả hai người ai cũng không dám kêu mệt mỏi, cũng không dám ngừng tay, đợi tận khi quang mang từ Ngọc Hoành biến mất, y cùng Phong Tình Tuyết liếc mắt nhìn nhau, ăn ý mười phân cùng dừng lại trận pháp.Trận pháp vừa dừng, cả hai đều thấy thân thể hư nhược, quỳ ở trên mặt đất.“Lan, Lan Sinh ngươi không sao chứ?”“…Tạm ổm, Tình Tuyết còn ngươi?”“Ta không sao, nhưng tạm thời không cử động được… Lan Sinh, ngươi có thể cử động chứ?”“Ừm, có thể.”“Mau đi xem Tô Tô thế nào.”Phương Lan Sinh đỡ thân thể đứng lên, lắc lư tới bên cạnh Bách Lý Đồ Tô. Sắc mặt hắn tương đối hồng nhuận, nhưng không tỉnh lại. Y đưa tay tới nhân trung hắn, trong ngực tim đập thình thịch.Cảm nhận một tia khí tức yếu ớt phả vào ngón tay, Phương Lan Sinh nhất thời mở to hai mắt, toàn thân vô lực quỵ dưới mặt đất.“Lan Sinh?”Thân thể vẫn không cử động được, Phong Tình Tuyết chỉ có thể ở một bên nôn nóng, Phương Lan Sinh lại đưa tay ngăn lại lắc đầu.“Ta… không sao.”Y cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, nó vẫn run rẩy không ngừng, ngay cả giọng điệu vừa rồi cũng không giấu được run rẩy. Khi lấy lại tinh thần, Phương Lan Sinh mới nhìn thấy rõ, lòng bàn tay mình đã lưu lại một giọt nước mắt.Bách Lý Đồ Tô thật sự có khí tức.Thực sự…Nội tâm vẫn hoảng sợ chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác, lại một lần nữa đứng lên đặt tay trước ngực Bách Lý Đồ Tô, thi triển phổ đề minh tâm.“Lan, Lan Sinh?”“Thành công rồi… Tình Tuyết!”Phương Lan Sinh quay lại nhìn vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc của Phong Tình Tuyết, không phát hiện chính mình hiện tại lệ rơi đầy mặt, trên môi vẫn cười.Nghe lời Phương Lan Sinh, Phong Tình Tuyết cũng đã biết được tình hình.Ôm mặt, lệ chầm chậm lăn, trong lòng vui sướng không thể giấu nữa, Phong Tình Tuyết nhẹ giọng, khẽ gọi tên.“…Tô Tô, thật tốt quá…”Thực sự là tốt quá…Thực sự… rất tốt.Bách Lý Đồ Tô, trở về rồi.Sau đó Phương Lan Sinh cõng Bách Lý Đồ Tô trên lưng, cùng Phong Tình Tuyết ra khỏi Băng Viêm động, Tương Linh cùng Hồng Ngọc đã ở bên ngoài, nhìn thấy hai người thì kinh hỉ cực độ.Bởi chỉ cần nụ cười trên gương mặt hai người, đã đủ biểu đạt tất cả.Khoảng thời gian trong Băng Viêm động làm hai người tiêu hao nhiều thể lực, muốn rời đi lập tức là việc không thể nào, thế là bốn người quyết định ở lại Ô Mông Linh Cốc vài ngày, ít nhất cũng phải đợi Phong Tình Tuyết và Phương Lan Sinh hồi phục đã rồi mới trở về Đào hoa cốc.Nỗ lực chống đỡ, mang Bách Lý Đồ Tô an trí ổn thỏa trên giường, để Hồng Ngọc và Tương Linh chăm sóc cho hắn, Phương Lan Sinh mới về phòng mình, vừa nhìn thấy giường là nằm lăn vào.Y tự nhận thủy hệ pháp thuật của mình không kém, nhưng vì để trấn an hồn phách Bách Lý Đồ Tô làm y tốn không ít khí lực. Nhưng cũng đáng, kết quả rất tốt, Bách Lý Đồ Tô đã khôi phục hô hấp, dù chưa tỉnh lại nhưng cũng chứng minh hoang hồn đều đã dung nhập vào thân thể hắn.“Ai… thật mệt mỏi…”Miệng thì hô, trong lòng lại không nỡ.Phương Lan Sinh muốn ngủ, lại không dám nhắm mắt. Y sợ đây cũng chỉ là một cảnh trong mơ. Một giấc mộng chân thực, chỉ sợ sau khi tỉnh lại mới phát hiện mình lại công dã tràng. Từ trước đến nay, đã bao nhiêu lần y mơ giấc mộng này?Hôm nay, Bách Lý Đồ Tô có lại hô hấp, chính tay y tự mình xác nhận thấy.Nhìn chằm chằm ngón tay mình, khóe môi y không tự chủ cong lên.Đã bao nhiêu năm, đã bao nhiêu năm chưa từng cười như vậy, hay thậm chí là rơi lệ.Kí ức mới qua, giống như nhiều năm về trước khi bọn họ vẫn còn Bách Lý Đồ Tô bên cạnh, lần kích động đầu tiên là khi y biết được hết thảy quá khứ kiếp trước của mình. Sau đó, dù là biết bị Thiếu Cung phản bội, y cũng không kích động như thế nữa....Nếu có thể, Phương Lan Sinh tình nguyện chết thay Bách Lý Đồ Tô.Thậm chí, y bắt đầu thấy ghét hắn, kẻ đã chết đi rời xa tất cả mọi người.Đầu gỗ, ngươi là kẻ kiêu ngạo.Lại tùy tiện khiến bản lão gia rung động…Nhưng, bản lão gia lại không cách nào ghét được ngươi.Chẳng bao lâu, y đã nhắm mắt.Mang theo khóe mắt ngấn nước, chìm vào trong mộng.~>  Lan Lan già rồi, làm lão gia cũng đc 10 năm rồi, nên trong tr ko xưng bản thiếu gia nữa đâu, xưng bản lão gia luôn ràu(=´∇`=)

Quyển 1 - Chương 4