Tác giả:

Ánh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên…

Chương 57: Một mực tốt

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Ads Editor: SendyleTrong bóng tối, phút chốc Hoắc Cảnh Sâm mở đèn pin, thứ ánh sáng ấy được tản ra, bao phủ hình ảnh mông lung của hai người lúc này đây đang cực kỳ mơ hồ rồi lại chìm trong màu đen của bóng tối về đêm.Niệm Thần rõ ràng trông thấy một bàn tay của Hoắc Cảnh Sâm rời vách tường, rất sắc rất cường đại ở trước ngực cô một hồi vẽ phác thảo, làm ra tư thế nắm quyền.‘Tặc tặc’Sau đó không khí rơi vào trầm mặc, Niệm Thần chống đỡ ở trên vách tường, sống lưng lạnh buốt, hết lần này tới lần khác không khí này làm cho mặt cô đỏ ửng. Mộ Niệm Thần ngồi chồm hổm ở góc tường hát ‘tối huyễn dân tộc phong’ xúc động thầm nhủ, cái gì đều được, chỉ cần không đối mặt với Hoắc Cảnh Sâm là được.Nháy mắt tiếp theo, bên tai chợt nóng lên, Mộ Niệm Thần còn chưa kịp phản ứng, cả người Hoắc Cảnh Sâm ghé vào lỗ tai của cô, hơi thở ấm áp phun vào vành tai nhạy cảm, ngay sau đó tiếng nói đặc biệt từ tính của người này vang lên.“Người đàn ông như tôi tự nhiên biết cái gì nên nắm giữ.”Niệm Thần theo bản năng nuốt nước miếng, không phải là bởi vì Hoắc Cảnh Sâm mập mờ đến cực điểm, mấu chốt là trên người anh ta cảm nhận được buồng khí phách cường đại, cô sắp giữ không được, vạn nhất thú tính bùng phát, đem cô trực tiếp bổ nhào thật thê thảm vô cùng.“Hoắc tiên sinh, anh đã nói chờ tôi yêu anh trước, sau đó chúng ta mới làm việc kia.”Dưới tình thế cấp bách người phụ nữ này trực tiếp khơi lại ý định ban đầu mà anh ta từng nói.“Ha ha, Mộ tiểu thư, chẳng lẽ cô không biết là vào những lúc đêm tối gió lớn này người ta phải làm những gì mới thích hợp sao? Lại nói ân ân ái ái, chưa từng làm qua, ở đâu ra yêu?”Ý tứ của anh ta là bộ dạng cô như vậy, anh ta vốn là chẳng thèm ngó tới, chỉ là ngẫu nhiên, tất cả đều do đêm tối gió lớn, không đùa giỡn một chút, chẳng lẽ lúc này lại xem bút sáp sao?“…”Hoắc Cảnh Sâm anh sao có thể xem thường người khác đến như thế kia chứ.“Nếu không chúng ta trước tâm sự, này đêm tối gió lớn, anh không biết là thích hợp bồi dưỡng tình cảm sâu đậm hơn sao?”Một Niệm Thần tiếp tục giả vờ chết, dù cho ở vào tình huống bất lợi cũng cố gắng chống đỡ không muốn buông tay đầu hàng.

Ads
Editor: Sendyle

Trong bóng tối, phút chốc Hoắc Cảnh Sâm mở đèn pin, thứ ánh sáng ấy
được tản ra, bao phủ hình ảnh mông lung của hai người lúc này đây đang
cực kỳ mơ hồ rồi lại chìm trong màu đen của bóng tối về đêm.

Niệm Thần rõ ràng trông thấy một bàn tay của Hoắc Cảnh Sâm rời vách
tường, rất sắc rất cường đại ở trước ngực cô một hồi vẽ phác thảo, làm
ra tư thế nắm quyền.

‘Tặc tặc’

Sau đó không khí rơi vào trầm mặc, Niệm Thần chống đỡ ở trên vách
tường, sống lưng lạnh buốt, hết lần này tới lần khác không khí này làm
cho mặt cô đỏ ửng. Mộ Niệm Thần ngồi chồm hổm ở góc tường hát ‘tối huyễn dân tộc phong’ xúc động thầm nhủ, cái gì đều được, chỉ cần không đối
mặt với Hoắc Cảnh Sâm là được.

Nháy mắt tiếp theo, bên tai chợt nóng lên, Mộ Niệm Thần còn chưa kịp
phản ứng, cả người Hoắc Cảnh Sâm ghé vào lỗ tai của cô, hơi thở ấm áp
phun vào vành tai nhạy cảm, ngay sau đó tiếng nói đặc biệt từ tính của
người này vang lên.

“Người đàn ông như tôi tự nhiên biết cái gì nên nắm giữ.”

Niệm Thần theo bản năng nuốt nước miếng, không phải là bởi vì Hoắc
Cảnh Sâm mập mờ đến cực điểm, mấu chốt là trên người anh ta cảm nhận
được buồng khí phách cường đại, cô sắp giữ không được, vạn nhất thú tính bùng phát, đem cô trực tiếp bổ nhào thật thê thảm vô cùng.

“Hoắc tiên sinh, anh đã nói chờ tôi yêu anh trước, sau đó chúng ta mới làm việc kia.”

Dưới tình thế cấp bách người phụ nữ này trực tiếp khơi lại ý định ban đầu mà anh ta từng nói.

“Ha ha, Mộ tiểu thư, chẳng lẽ cô không biết là vào những lúc đêm tối
gió lớn này người ta phải làm những gì mới thích hợp sao? Lại nói ân ân
ái ái, chưa từng làm qua, ở đâu ra yêu?”

Ý tứ của anh ta là bộ dạng cô như vậy, anh ta vốn là chẳng thèm ngó
tới, chỉ là ngẫu nhiên, tất cả đều do đêm tối gió lớn, không đùa giỡn
một chút, chẳng lẽ lúc này lại xem bút sáp sao?

“…”

Hoắc Cảnh Sâm anh sao có thể xem thường người khác đến như thế kia chứ.

“Nếu không chúng ta trước tâm sự, này đêm tối gió lớn, anh không biết là thích hợp bồi dưỡng tình cảm sâu đậm hơn sao?”

Một Niệm Thần tiếp tục giả vờ chết, dù cho ở vào tình huống bất lợi cũng cố gắng chống đỡ không muốn buông tay đầu hàng.

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Ads Editor: SendyleTrong bóng tối, phút chốc Hoắc Cảnh Sâm mở đèn pin, thứ ánh sáng ấy được tản ra, bao phủ hình ảnh mông lung của hai người lúc này đây đang cực kỳ mơ hồ rồi lại chìm trong màu đen của bóng tối về đêm.Niệm Thần rõ ràng trông thấy một bàn tay của Hoắc Cảnh Sâm rời vách tường, rất sắc rất cường đại ở trước ngực cô một hồi vẽ phác thảo, làm ra tư thế nắm quyền.‘Tặc tặc’Sau đó không khí rơi vào trầm mặc, Niệm Thần chống đỡ ở trên vách tường, sống lưng lạnh buốt, hết lần này tới lần khác không khí này làm cho mặt cô đỏ ửng. Mộ Niệm Thần ngồi chồm hổm ở góc tường hát ‘tối huyễn dân tộc phong’ xúc động thầm nhủ, cái gì đều được, chỉ cần không đối mặt với Hoắc Cảnh Sâm là được.Nháy mắt tiếp theo, bên tai chợt nóng lên, Mộ Niệm Thần còn chưa kịp phản ứng, cả người Hoắc Cảnh Sâm ghé vào lỗ tai của cô, hơi thở ấm áp phun vào vành tai nhạy cảm, ngay sau đó tiếng nói đặc biệt từ tính của người này vang lên.“Người đàn ông như tôi tự nhiên biết cái gì nên nắm giữ.”Niệm Thần theo bản năng nuốt nước miếng, không phải là bởi vì Hoắc Cảnh Sâm mập mờ đến cực điểm, mấu chốt là trên người anh ta cảm nhận được buồng khí phách cường đại, cô sắp giữ không được, vạn nhất thú tính bùng phát, đem cô trực tiếp bổ nhào thật thê thảm vô cùng.“Hoắc tiên sinh, anh đã nói chờ tôi yêu anh trước, sau đó chúng ta mới làm việc kia.”Dưới tình thế cấp bách người phụ nữ này trực tiếp khơi lại ý định ban đầu mà anh ta từng nói.“Ha ha, Mộ tiểu thư, chẳng lẽ cô không biết là vào những lúc đêm tối gió lớn này người ta phải làm những gì mới thích hợp sao? Lại nói ân ân ái ái, chưa từng làm qua, ở đâu ra yêu?”Ý tứ của anh ta là bộ dạng cô như vậy, anh ta vốn là chẳng thèm ngó tới, chỉ là ngẫu nhiên, tất cả đều do đêm tối gió lớn, không đùa giỡn một chút, chẳng lẽ lúc này lại xem bút sáp sao?“…”Hoắc Cảnh Sâm anh sao có thể xem thường người khác đến như thế kia chứ.“Nếu không chúng ta trước tâm sự, này đêm tối gió lớn, anh không biết là thích hợp bồi dưỡng tình cảm sâu đậm hơn sao?”Một Niệm Thần tiếp tục giả vờ chết, dù cho ở vào tình huống bất lợi cũng cố gắng chống đỡ không muốn buông tay đầu hàng.

Chương 57: Một mực tốt