Phần 1: Rung động thiên *** Tính không ra thời gian đã trôi qua bao lâu, cũng như y không biết bản thân đã khoác lên mình bộ dạng ‘Phương gia lão gia’ bao lâu rồi. Y của ngày hôm nay không còn ngây ngô, ngay thẳng như trước đây, mà thành thục hiểu chuyện hơn nhiều. Tới nỗi có khi y hoài nghi chính mình chẳng phải ‘Phương Lan Sinh’. Thời gian không cho phép bản thân y quên thân phận mình, càng không được phép bỏ quên thê tử mình Tôn Nguyệt Ngôn. Y không có cách, cũng không có sức lực tự mình thoát khỏi kiếp mệnh. Đây là con đường y phải đi, thay Tấn Lỗi… “Phu quân, nghỉ một lát đi.” Thân ảnh Tôn Nguyệt Ngôn bỗng nhiên xuất hiện trước cửa thư phòng làm Phương Lan Sinh sửng sốt, nhanh đứng lên đỡ ái thế, khẩn trương nói: “Sao lại xuống giường? Thân thể nàng không tốt, không thích hợp đi lại nhiều!” “Nguyệt Ngôn không sao, thấy đèn sáng trong thư phòng ta chỉ lo phu quân thức đêm nhiều hại sức khỏe.” “Đọc xong cuốn này ta sẽ đi nghỉ.” Tôn Nguyệt Ngôn khẽ lắc đầu, nói: “Phu quân lúc nào…
Quyển 2 - Chương 10
[Đồng Nhân Cổ Kiếm Kì Đàm - Tôlan] Nay Còn ĐâuTác giả: Thảo Tử TínTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngPhần 1: Rung động thiên *** Tính không ra thời gian đã trôi qua bao lâu, cũng như y không biết bản thân đã khoác lên mình bộ dạng ‘Phương gia lão gia’ bao lâu rồi. Y của ngày hôm nay không còn ngây ngô, ngay thẳng như trước đây, mà thành thục hiểu chuyện hơn nhiều. Tới nỗi có khi y hoài nghi chính mình chẳng phải ‘Phương Lan Sinh’. Thời gian không cho phép bản thân y quên thân phận mình, càng không được phép bỏ quên thê tử mình Tôn Nguyệt Ngôn. Y không có cách, cũng không có sức lực tự mình thoát khỏi kiếp mệnh. Đây là con đường y phải đi, thay Tấn Lỗi… “Phu quân, nghỉ một lát đi.” Thân ảnh Tôn Nguyệt Ngôn bỗng nhiên xuất hiện trước cửa thư phòng làm Phương Lan Sinh sửng sốt, nhanh đứng lên đỡ ái thế, khẩn trương nói: “Sao lại xuống giường? Thân thể nàng không tốt, không thích hợp đi lại nhiều!” “Nguyệt Ngôn không sao, thấy đèn sáng trong thư phòng ta chỉ lo phu quân thức đêm nhiều hại sức khỏe.” “Đọc xong cuốn này ta sẽ đi nghỉ.” Tôn Nguyệt Ngôn khẽ lắc đầu, nói: “Phu quân lúc nào… Phong Tình Tuyết cũng không hề rời đi, nàng đứng ở ngoài cửa, nghe rõ từng lời của Bách Lý Đồ Tô ở bên trong, trong im lặng rơi nước mắt.“Tình Tuyết tỷ tỷ.”“…Nguyệt Ngôn…”Chẳng biết Nguyệt Ngôn đã xuất hiện bên cạnh nàng từ bao giờ, dịu dàng cười.Dường như nàng đã đoán được kết quả trong phòng, nhẹ nhàng ôm Phong Tình Tuyết trong lòng, đem tất cả bi thương đau khổ cùng nhau chia xẻ.Các nàng đều biết, tình cảm vốn là thứ không thể cưỡng cầu.Dù cho có cưỡng cầu, kết quả vẫn là hai người mỗi người đi một ngả.Ngay từ lúc bắt đầu Tôn Nguyệt Ngôn đã nhìn thấu, ánh mắt Phương Lan Sinh nhìn Bách Lý Đồ Tô, khác hoàn toàn những người khác.Là ánh mắt si mê nhìn người yêu.Nên nàng từ đầu đã biết, mình chưa bao giờ là người thắng cuộc.Hai người ở bên trong, giờ đã không còn chỗ cho các nàng có thể xen vào.Biết rõ kết cục, vì sao còn muốn làm người xấu?“Nên từ bỏ thôi.” Tôn Nguyệt Ngôn lẩm bẩm tự nhủ....“Phu quân, mong chàng hạnh phúc…”Có thể ở cạnh người mình thật lòng yêu giữa hàng vạn người, là chuyện hạnh phúc hơn bất cứ thứ gì.Dù hạnh phúc này không có mặt nàng, nàng cũng không buồn không hối.Bởi trong hạnh phúc này, có một người nàng nguyện ý yêu hơn bất cứ thứ gì trên đời.Tỉnh mộng thiên – Hoàn.
Phong Tình Tuyết cũng không hề rời đi, nàng đứng ở ngoài cửa, nghe rõ từng lời của Bách Lý Đồ Tô ở bên trong, trong im lặng rơi nước mắt.
“Tình Tuyết tỷ tỷ.”
“…Nguyệt Ngôn…”
Chẳng biết Nguyệt Ngôn đã xuất hiện bên cạnh nàng từ bao giờ, dịu dàng cười.
Dường như nàng đã đoán được kết quả trong phòng, nhẹ nhàng ôm Phong Tình Tuyết trong lòng, đem tất cả bi thương đau khổ cùng nhau chia xẻ.
Các nàng đều biết, tình cảm vốn là thứ không thể cưỡng cầu.
Dù cho có cưỡng cầu, kết quả vẫn là hai người mỗi người đi một ngả.
Ngay từ lúc bắt đầu Tôn Nguyệt Ngôn đã nhìn thấu, ánh mắt Phương Lan Sinh nhìn Bách Lý Đồ Tô, khác hoàn toàn những người khác.
Là ánh mắt si mê nhìn người yêu.
Nên nàng từ đầu đã biết, mình chưa bao giờ là người thắng cuộc.
Hai người ở bên trong, giờ đã không còn chỗ cho các nàng có thể xen vào.
Biết rõ kết cục, vì sao còn muốn làm người xấu?
“Nên từ bỏ thôi.” Tôn Nguyệt Ngôn lẩm bẩm tự nhủ.
.
.
.
“Phu quân, mong chàng hạnh phúc…”
Có thể ở cạnh người mình thật lòng yêu giữa hàng vạn người, là chuyện hạnh phúc hơn bất cứ thứ gì.
Dù hạnh phúc này không có mặt nàng, nàng cũng không buồn không hối.
Bởi trong hạnh phúc này, có một người nàng nguyện ý yêu hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Tỉnh mộng thiên – Hoàn.
[Đồng Nhân Cổ Kiếm Kì Đàm - Tôlan] Nay Còn ĐâuTác giả: Thảo Tử TínTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngPhần 1: Rung động thiên *** Tính không ra thời gian đã trôi qua bao lâu, cũng như y không biết bản thân đã khoác lên mình bộ dạng ‘Phương gia lão gia’ bao lâu rồi. Y của ngày hôm nay không còn ngây ngô, ngay thẳng như trước đây, mà thành thục hiểu chuyện hơn nhiều. Tới nỗi có khi y hoài nghi chính mình chẳng phải ‘Phương Lan Sinh’. Thời gian không cho phép bản thân y quên thân phận mình, càng không được phép bỏ quên thê tử mình Tôn Nguyệt Ngôn. Y không có cách, cũng không có sức lực tự mình thoát khỏi kiếp mệnh. Đây là con đường y phải đi, thay Tấn Lỗi… “Phu quân, nghỉ một lát đi.” Thân ảnh Tôn Nguyệt Ngôn bỗng nhiên xuất hiện trước cửa thư phòng làm Phương Lan Sinh sửng sốt, nhanh đứng lên đỡ ái thế, khẩn trương nói: “Sao lại xuống giường? Thân thể nàng không tốt, không thích hợp đi lại nhiều!” “Nguyệt Ngôn không sao, thấy đèn sáng trong thư phòng ta chỉ lo phu quân thức đêm nhiều hại sức khỏe.” “Đọc xong cuốn này ta sẽ đi nghỉ.” Tôn Nguyệt Ngôn khẽ lắc đầu, nói: “Phu quân lúc nào… Phong Tình Tuyết cũng không hề rời đi, nàng đứng ở ngoài cửa, nghe rõ từng lời của Bách Lý Đồ Tô ở bên trong, trong im lặng rơi nước mắt.“Tình Tuyết tỷ tỷ.”“…Nguyệt Ngôn…”Chẳng biết Nguyệt Ngôn đã xuất hiện bên cạnh nàng từ bao giờ, dịu dàng cười.Dường như nàng đã đoán được kết quả trong phòng, nhẹ nhàng ôm Phong Tình Tuyết trong lòng, đem tất cả bi thương đau khổ cùng nhau chia xẻ.Các nàng đều biết, tình cảm vốn là thứ không thể cưỡng cầu.Dù cho có cưỡng cầu, kết quả vẫn là hai người mỗi người đi một ngả.Ngay từ lúc bắt đầu Tôn Nguyệt Ngôn đã nhìn thấu, ánh mắt Phương Lan Sinh nhìn Bách Lý Đồ Tô, khác hoàn toàn những người khác.Là ánh mắt si mê nhìn người yêu.Nên nàng từ đầu đã biết, mình chưa bao giờ là người thắng cuộc.Hai người ở bên trong, giờ đã không còn chỗ cho các nàng có thể xen vào.Biết rõ kết cục, vì sao còn muốn làm người xấu?“Nên từ bỏ thôi.” Tôn Nguyệt Ngôn lẩm bẩm tự nhủ....“Phu quân, mong chàng hạnh phúc…”Có thể ở cạnh người mình thật lòng yêu giữa hàng vạn người, là chuyện hạnh phúc hơn bất cứ thứ gì.Dù hạnh phúc này không có mặt nàng, nàng cũng không buồn không hối.Bởi trong hạnh phúc này, có một người nàng nguyện ý yêu hơn bất cứ thứ gì trên đời.Tỉnh mộng thiên – Hoàn.