Tác giả:

Ánh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên…

Chương 61: Bực bội

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: Sendyle“Cũng may phát hiện kịp thời? Quản gia nếu như cái ông gọi là phát hiện kịp thời chính là tình huống trước mắt, như vậy tôi cho ông biết, bắt đầu từ hôm nay ông có thể thu dọn đồ đạc đi.”Giọng nói của Hoắc Cảnh Sâm ngược lại rất bình tĩnh, anh ta tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện không may xuất hiện trên người Sở Vận Nhi lần nữa.Anh ta đau lòng vì tiểu cô nương từ nhỏ ở phía sau anh ta dịu dàng gọi anh Hoắc, có lẽ vì thân tình quanh anh ta đều lãnh đạm, anh ta thật đã đem tiểu nha đầu này trở thành thân tình duy nhất của mình. Người làm anh như anh ta không cho phép bất cứ điều sai lầm nào sẽ xảy ra với đứa em của mình, dù là chính bản thân anh ta tuyệt đối cũng không được.“Hoắc tiên sinh…”Vẻ mặt của quản gia kinh ngạc ngẩng đầu lên, anh ta cho rằng chuyện sẽ không đến mức nghiêm trọng như vậy, dù sao thù lao Hoắc Cảnh Sâm cho ông ta tới nay đều rất cao, ông ta không cam lòng mất đi như vậy.Nhưng đây có phải là công việc tốt? Hiện tại ông ta chứng kiến ánh mắt của Hoắc Cảnh Sâm giống như sắp có mưa gió nổi lên làm người ta rét run, cúi đầu xuống, tiền cùng sinh mệnh nếu phải chọn ông ta chỉ có thể lựa chọn sinh mệnh của mình sau này.“Tốt, cám ơn Hoắc tiên sinh bỏ qua cho tôi.” Đi theo sau Hoắc Cảnh Sâm nhiều năm như vậy ông ta tự nhiên biết rõ người đàn ông này không chỉ là giám đốc Hoắc Thị đơn giản như vậy, cho nên căn bản không có dũng khí đối nghịch với anh ta.Trong hành lang bỗng trở nên yên lặng dị thường, đứng ở phía xa bác sĩ y tá mắt thấy Hoắc Cảnh Sân cùng quản gia nói chuyện, thức thời đứng ở đó không dám tiến lên.Hoắc Cảnh Sâm ngồi dựa vào hàng ghế nghỉ ngơi, hai đầu lông mày chau lại vì mệt mỏi, đã nhiều năm như vậy, tiểu nha đầu kia đối với anh ta là tình cảm gì, anh ta sao lại không biết?Chỉ là anh ta chỉ coi cô như em gái, chưa từng có ý nghĩ tiếp nhận tình cảm của cô, cho nên gần đây giữa hai người mới có một chút bất hòa, có lẽ vì vậy làm cho cô cảm thấy thương tâm.Lại nói anh ta hiện tại đã là cha của một đứa trẻ, đáy lòng chỉ có một cảm giác tội lội trầm trọng, tuy vậy anh ta cũng không thuyết phục được bản thân có thể tiếp nhận tình cảm này.Đang suy nghĩ lại nghĩ đến người phụ nữ vừa rồi bị chính anh bỏ ở nhà, lúc này mới móc điện thoại bấm số điện thoại nhà nhưng điện thoại vang lên nửa ngày cũng không còn người bắt, lại gọi điện thoại di động cho cô lúc này lại ở trạng thái tắt máy.Đáy lòng nảy sinh ra cảm giác bực bội, đáng ghét!Vòng khói tự ngón tay thon dài từ từ bay lên, Hoắc Cảnh Sâm đem quy định bệnh viện không thể hút thuốc bỏ qua phải hoàn toàn.Bình thường rất hiếm khi thấy anh ta hút thuốc, nhất là sau khi có con trai anh ta không còn hút nữa, chỉ là thời gian gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, nhiều đến mức làm anh ta không thể không dùng đến phương thức như thế này để xọa dịu những cảm giác từ đáy lòng mình.Sau khi hút một điếu thuốc, phút chốc anh ta đứng lên, từ chỗ bác sĩ biết được Sở Vận Nhi đã không có chuyện gì, dặn họ không nên nói cho cô biết anh ta đã tới, bước vào thang máy ở cuối hành lang rời khỏi.

Editor: Sendyle

“Cũng may phát hiện kịp thời? Quản gia nếu như cái ông gọi là phát
hiện kịp thời chính là tình huống trước mắt, như vậy tôi cho ông biết,
bắt đầu từ hôm nay ông có thể thu dọn đồ đạc đi.”

Giọng nói của Hoắc Cảnh Sâm ngược lại rất bình tĩnh, anh ta tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện không may xuất hiện trên người Sở Vận Nhi lần
nữa.

Anh ta đau lòng vì tiểu cô nương từ nhỏ ở phía sau anh ta dịu dàng
gọi anh Hoắc, có lẽ vì thân tình quanh anh ta đều lãnh đạm, anh ta thật
đã đem tiểu nha đầu này trở thành thân tình duy nhất của mình. Người làm anh như anh ta không cho phép bất cứ điều sai lầm nào sẽ xảy ra với đứa em của mình, dù là chính bản thân anh ta tuyệt đối cũng không được.

“Hoắc tiên sinh…”

Vẻ mặt của quản gia kinh ngạc ngẩng đầu lên, anh ta cho rằng chuyện
sẽ không đến mức nghiêm trọng như vậy, dù sao thù lao Hoắc Cảnh Sâm cho
ông ta tới nay đều rất cao, ông ta không cam lòng mất đi như vậy.

Nhưng đây có phải là công việc tốt? Hiện tại ông ta chứng kiến ánh
mắt của Hoắc Cảnh Sâm giống như sắp có mưa gió nổi lên làm người ta rét
run, cúi đầu xuống, tiền cùng sinh mệnh nếu phải chọn ông ta chỉ có thể
lựa chọn sinh mệnh của mình sau này.

“Tốt, cám ơn Hoắc tiên sinh bỏ qua cho tôi.” Đi theo sau Hoắc Cảnh
Sâm nhiều năm như vậy ông ta tự nhiên biết rõ người đàn ông này không
chỉ là giám đốc Hoắc Thị đơn giản như vậy, cho nên căn bản không có dũng khí đối nghịch với anh ta.

Trong hành lang bỗng trở nên yên lặng dị thường, đứng ở phía xa bác
sĩ y tá mắt thấy Hoắc Cảnh Sân cùng quản gia nói chuyện, thức thời đứng ở đó không dám tiến lên.

Hoắc Cảnh Sâm ngồi dựa vào hàng ghế nghỉ ngơi, hai đầu lông mày chau
lại vì mệt mỏi, đã nhiều năm như vậy, tiểu nha đầu kia đối với anh ta là tình cảm gì, anh ta sao lại không biết?

Chỉ là anh ta chỉ coi cô như em gái, chưa từng có ý nghĩ tiếp nhận
tình cảm của cô, cho nên gần đây giữa hai người mới có một chút bất hòa, có lẽ vì vậy làm cho cô cảm thấy thương tâm.

Lại nói anh ta hiện tại đã là cha của một đứa trẻ, đáy lòng chỉ có
một cảm giác tội lội trầm trọng, tuy vậy anh ta cũng không thuyết phục
được bản thân có thể tiếp nhận tình cảm này.

Đang suy nghĩ lại nghĩ đến người phụ nữ vừa rồi bị chính anh bỏ ở
nhà, lúc này mới móc điện thoại bấm số điện thoại nhà nhưng điện thoại
vang lên nửa ngày cũng không còn người bắt, lại gọi điện thoại di động
cho cô lúc này lại ở trạng thái tắt máy.

Đáy lòng nảy sinh ra cảm giác bực bội, đáng ghét!

Vòng khói tự ngón tay thon dài từ từ bay lên, Hoắc Cảnh Sâm đem quy định bệnh viện không thể hút thuốc bỏ qua phải hoàn toàn.

Bình thường rất hiếm khi thấy anh ta hút thuốc, nhất là sau khi có
con trai anh ta không còn hút nữa, chỉ là thời gian gần đây xảy ra quá
nhiều chuyện, nhiều đến mức làm anh ta không thể không dùng đến phương
thức như thế này để xọa dịu những cảm giác từ đáy lòng mình.

Sau khi hút một điếu thuốc, phút chốc anh ta đứng lên, từ chỗ bác sĩ
biết được Sở Vận Nhi đã không có chuyện gì, dặn họ không nên nói cho cô
biết anh ta đã tới, bước vào thang máy ở cuối hành lang rời khỏi.

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: Sendyle“Cũng may phát hiện kịp thời? Quản gia nếu như cái ông gọi là phát hiện kịp thời chính là tình huống trước mắt, như vậy tôi cho ông biết, bắt đầu từ hôm nay ông có thể thu dọn đồ đạc đi.”Giọng nói của Hoắc Cảnh Sâm ngược lại rất bình tĩnh, anh ta tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện không may xuất hiện trên người Sở Vận Nhi lần nữa.Anh ta đau lòng vì tiểu cô nương từ nhỏ ở phía sau anh ta dịu dàng gọi anh Hoắc, có lẽ vì thân tình quanh anh ta đều lãnh đạm, anh ta thật đã đem tiểu nha đầu này trở thành thân tình duy nhất của mình. Người làm anh như anh ta không cho phép bất cứ điều sai lầm nào sẽ xảy ra với đứa em của mình, dù là chính bản thân anh ta tuyệt đối cũng không được.“Hoắc tiên sinh…”Vẻ mặt của quản gia kinh ngạc ngẩng đầu lên, anh ta cho rằng chuyện sẽ không đến mức nghiêm trọng như vậy, dù sao thù lao Hoắc Cảnh Sâm cho ông ta tới nay đều rất cao, ông ta không cam lòng mất đi như vậy.Nhưng đây có phải là công việc tốt? Hiện tại ông ta chứng kiến ánh mắt của Hoắc Cảnh Sâm giống như sắp có mưa gió nổi lên làm người ta rét run, cúi đầu xuống, tiền cùng sinh mệnh nếu phải chọn ông ta chỉ có thể lựa chọn sinh mệnh của mình sau này.“Tốt, cám ơn Hoắc tiên sinh bỏ qua cho tôi.” Đi theo sau Hoắc Cảnh Sâm nhiều năm như vậy ông ta tự nhiên biết rõ người đàn ông này không chỉ là giám đốc Hoắc Thị đơn giản như vậy, cho nên căn bản không có dũng khí đối nghịch với anh ta.Trong hành lang bỗng trở nên yên lặng dị thường, đứng ở phía xa bác sĩ y tá mắt thấy Hoắc Cảnh Sân cùng quản gia nói chuyện, thức thời đứng ở đó không dám tiến lên.Hoắc Cảnh Sâm ngồi dựa vào hàng ghế nghỉ ngơi, hai đầu lông mày chau lại vì mệt mỏi, đã nhiều năm như vậy, tiểu nha đầu kia đối với anh ta là tình cảm gì, anh ta sao lại không biết?Chỉ là anh ta chỉ coi cô như em gái, chưa từng có ý nghĩ tiếp nhận tình cảm của cô, cho nên gần đây giữa hai người mới có một chút bất hòa, có lẽ vì vậy làm cho cô cảm thấy thương tâm.Lại nói anh ta hiện tại đã là cha của một đứa trẻ, đáy lòng chỉ có một cảm giác tội lội trầm trọng, tuy vậy anh ta cũng không thuyết phục được bản thân có thể tiếp nhận tình cảm này.Đang suy nghĩ lại nghĩ đến người phụ nữ vừa rồi bị chính anh bỏ ở nhà, lúc này mới móc điện thoại bấm số điện thoại nhà nhưng điện thoại vang lên nửa ngày cũng không còn người bắt, lại gọi điện thoại di động cho cô lúc này lại ở trạng thái tắt máy.Đáy lòng nảy sinh ra cảm giác bực bội, đáng ghét!Vòng khói tự ngón tay thon dài từ từ bay lên, Hoắc Cảnh Sâm đem quy định bệnh viện không thể hút thuốc bỏ qua phải hoàn toàn.Bình thường rất hiếm khi thấy anh ta hút thuốc, nhất là sau khi có con trai anh ta không còn hút nữa, chỉ là thời gian gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, nhiều đến mức làm anh ta không thể không dùng đến phương thức như thế này để xọa dịu những cảm giác từ đáy lòng mình.Sau khi hút một điếu thuốc, phút chốc anh ta đứng lên, từ chỗ bác sĩ biết được Sở Vận Nhi đã không có chuyện gì, dặn họ không nên nói cho cô biết anh ta đã tới, bước vào thang máy ở cuối hành lang rời khỏi.

Chương 61: Bực bội