Ánh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên…
Chương 66: Tiền xe
Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: SendyleQuán cà phê gần bệnh viện.Niệm Thần chọn vị trí ngồi gần cửa sổ, một vòng lại một vòng khuấy chất lỏng màu nâu trong ly, nhưng không có chút nào muốn uống.Trầm mặc thật lâu, Niệm Thần ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt Cố Minh Thâm không có chút e dè đang quan sát cô, giống như đem người ta hoàn toàn nhìn thấu mồn một, nhưng đối với Niệm Thần mà nói lại chẳng có chút ảnh hưởng, cô đã sớm hình thành sức miễn dịch.Người này sao có thể so sánh được với Hoắc Cảnh Sâm?Nói giỡn, nếu lúc này cô thất bại trước anh ta, cô cam nguyện trở về xách giày cho Hoắc Cảnh Sâm!“Tôi nói Cố tiên sinh, muốn nói gì cứ trực tiếp nói, da mặt tôi rất mỏng anh không nên nhìn tôi chằm chằm như thế.”Mộ Niệm Thần xuất ra bản lĩnh xuất chúng nói đến mặt không đỏ tim không nhảy.Cố Minh Thâm cầm ly cà phê trên bàn nhẹ hớp một ngụm từ từ nói:”Niệm Thần, về chuyện sáu năm trước cái em nhìn thấy được đều là hiểu lầm, cho nên bây giờ em có thể trở lại bên cạnh anh được không?”Tay Niệm Thần cảm thấy cứng ngắc cầm lấy cái muỗng, nụ cười trên khóe miệng càng thêm sáng lạn vài phần, rất tốt, người này ngay cả lấy cớ cũng thật phi thường, cho rằng cô còn là một cô gái ngốc ngếch ngờ nghệch năm xưa sao!“Ơ, Cố tổng đây là đang diễn tuồng nào vậy? Hiểu lầm? Thời gian trôi qua nhiều năm như vậy tôi không nghĩ anh lại tìm được một cái cớ ngu ngốc đến như vậy, như thế nào lại cho rằng tôi hiểu lầm chứ?”“Niệm Thần, đây không phải là lấy cớ, anh chỉ là muốn cho em một cuộc sống tốt nhất, hiện tại anh cái gì cũng có, Cố thị hoàn toàn trở thành vật trong túi của anh, trở lại bên cạnh anh không phải tốt sao?”Không thể nghi ngờ, thời gian có thể làm cho người ta lãng quên nhiều thứ, nhưng anh ta phát hiện căn bản không thể quên được khoảng thời gian và cảm giác cùng cô bên nhau trước đây.Càng tức giận nụ cười trên mặt Niệm Thần lại càng phát huy sức quyến rũ, cô thật không thể không vỗ tay để trầm trồ khen ngợi khả năng nói chuyện của anh ta.Rõ ràng chính là bản tính tham lam lại cố làm ra vẻ hào phóng che giấu lại còn lấy cái cớ muốn cô có cuộc sống vinh hoa phú quý mà làm như thế. Buổi thuyết pháp này nếu mà kể cho con trai cô nghe, phỏng đoán tiểu tử kia nằm trên cái băng ghế cười hả hê cả buổi sáng mất.“Cố tiên sinh trước khi đến đây chẳng lẽ không có tìm hiểu một chút chuyện của tôi sao? Hiện tôi đã có con trai.”Cố Minh Thâm chợt nhìn cô, trong lòng suy nghĩ cho rằng Niệm Thần đang thử dò xét anh, ôn hòa cười:“Con của em anh đương nhiên có thể tiếp nhận.”Niệm Thần trong lòng hừ lạnh một tiếng:“Xin lỗi Cố tiên sinh, con trai của tôi họ Hoắc. Anh cảm thấy anh có thể so với Hoắc Cảnh Sâm sao? Nói thế nào nhỉ, căn bản so vẻ bề ngoài hay địa vị tiền bạc anh ta đều hơn hẳn anh.”Đang nói chuyện Niệm Thần đứng lên bất chấp vẻ mặt đang trắng hồng của Cố Minh Thâm, cố làm ra vẻ phóng khoáng cầm ví tiền của mình, rút ra vài tờ một trăm đồng ném ở trên bàn:“Xin lỗi, đây là tiền xe vừa rồi ngồi xe của anh, còn có ly cà phê này nữa tôi mời.”Cô tin chắc những lúc như vậy, phụ nữ cần tạo cho bản thân vẻ cao ngạo như vậy.
Editor: Sendyle
Quán cà phê gần bệnh viện.
Niệm Thần chọn vị trí ngồi gần cửa sổ, một vòng lại một vòng khuấy
chất lỏng màu nâu trong ly, nhưng không có chút nào muốn uống.
Trầm mặc thật lâu, Niệm Thần ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt Cố Minh
Thâm không có chút e dè đang quan sát cô, giống như đem người ta hoàn
toàn nhìn thấu mồn một, nhưng đối với Niệm Thần mà nói lại chẳng có chút ảnh hưởng, cô đã sớm hình thành sức miễn dịch.
Người này sao có thể so sánh được với Hoắc Cảnh Sâm?
Nói giỡn, nếu lúc này cô thất bại trước anh ta, cô cam nguyện trở về xách giày cho Hoắc Cảnh Sâm!
“Tôi nói Cố tiên sinh, muốn nói gì cứ trực tiếp nói, da mặt tôi rất mỏng anh không nên nhìn tôi chằm chằm như thế.”
Mộ Niệm Thần xuất ra bản lĩnh xuất chúng nói đến mặt không đỏ tim không nhảy.
Cố Minh Thâm cầm ly cà phê trên bàn nhẹ hớp một ngụm từ từ nói:”Niệm
Thần, về chuyện sáu năm trước cái em nhìn thấy được đều là hiểu lầm, cho nên bây giờ em có thể trở lại bên cạnh anh được không?”
Tay Niệm Thần cảm thấy cứng ngắc cầm lấy cái muỗng, nụ cười trên khóe miệng càng thêm sáng lạn vài phần, rất tốt, người này ngay cả lấy cớ
cũng thật phi thường, cho rằng cô còn là một cô gái ngốc ngếch ngờ
nghệch năm xưa sao!
“Ơ, Cố tổng đây là đang diễn tuồng nào vậy? Hiểu lầm? Thời gian trôi
qua nhiều năm như vậy tôi không nghĩ anh lại tìm được một cái cớ ngu
ngốc đến như vậy, như thế nào lại cho rằng tôi hiểu lầm chứ?”
“Niệm Thần, đây không phải là lấy cớ, anh chỉ là muốn cho em một cuộc sống tốt nhất, hiện tại anh cái gì cũng có, Cố thị hoàn toàn trở thành
vật trong túi của anh, trở lại bên cạnh anh không phải tốt sao?”
Không thể nghi ngờ, thời gian có thể làm cho người ta lãng quên nhiều thứ, nhưng anh ta phát hiện căn bản không thể quên được khoảng thời
gian và cảm giác cùng cô bên nhau trước đây.
Càng tức giận nụ cười trên mặt Niệm Thần lại càng phát huy sức quyến
rũ, cô thật không thể không vỗ tay để trầm trồ khen ngợi khả năng nói
chuyện của anh ta.
Rõ ràng chính là bản tính tham lam lại cố làm ra vẻ hào phóng che
giấu lại còn lấy cái cớ muốn cô có cuộc sống vinh hoa phú quý mà làm như thế. Buổi thuyết pháp này nếu mà kể cho con trai cô nghe, phỏng đoán
tiểu tử kia nằm trên cái băng ghế cười hả hê cả buổi sáng mất.
“Cố tiên sinh trước khi đến đây chẳng lẽ không có tìm hiểu một chút chuyện của tôi sao? Hiện tôi đã có con trai.”
Cố Minh Thâm chợt nhìn cô, trong lòng suy nghĩ cho rằng Niệm Thần đang thử dò xét anh, ôn hòa cười:
“Con của em anh đương nhiên có thể tiếp nhận.”
Niệm Thần trong lòng hừ lạnh một tiếng:
“Xin lỗi Cố tiên sinh, con trai của tôi họ Hoắc. Anh cảm thấy anh có
thể so với Hoắc Cảnh Sâm sao? Nói thế nào nhỉ, căn bản so vẻ bề ngoài
hay địa vị tiền bạc anh ta đều hơn hẳn anh.”
Đang nói chuyện Niệm Thần đứng lên bất chấp vẻ mặt đang trắng hồng
của Cố Minh Thâm, cố làm ra vẻ phóng khoáng cầm ví tiền của mình, rút ra vài tờ một trăm đồng ném ở trên bàn:
“Xin lỗi, đây là tiền xe vừa rồi ngồi xe của anh, còn có ly cà phê này nữa tôi mời.”
Cô tin chắc những lúc như vậy, phụ nữ cần tạo cho bản thân vẻ cao ngạo như vậy.
Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: SendyleQuán cà phê gần bệnh viện.Niệm Thần chọn vị trí ngồi gần cửa sổ, một vòng lại một vòng khuấy chất lỏng màu nâu trong ly, nhưng không có chút nào muốn uống.Trầm mặc thật lâu, Niệm Thần ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt Cố Minh Thâm không có chút e dè đang quan sát cô, giống như đem người ta hoàn toàn nhìn thấu mồn một, nhưng đối với Niệm Thần mà nói lại chẳng có chút ảnh hưởng, cô đã sớm hình thành sức miễn dịch.Người này sao có thể so sánh được với Hoắc Cảnh Sâm?Nói giỡn, nếu lúc này cô thất bại trước anh ta, cô cam nguyện trở về xách giày cho Hoắc Cảnh Sâm!“Tôi nói Cố tiên sinh, muốn nói gì cứ trực tiếp nói, da mặt tôi rất mỏng anh không nên nhìn tôi chằm chằm như thế.”Mộ Niệm Thần xuất ra bản lĩnh xuất chúng nói đến mặt không đỏ tim không nhảy.Cố Minh Thâm cầm ly cà phê trên bàn nhẹ hớp một ngụm từ từ nói:”Niệm Thần, về chuyện sáu năm trước cái em nhìn thấy được đều là hiểu lầm, cho nên bây giờ em có thể trở lại bên cạnh anh được không?”Tay Niệm Thần cảm thấy cứng ngắc cầm lấy cái muỗng, nụ cười trên khóe miệng càng thêm sáng lạn vài phần, rất tốt, người này ngay cả lấy cớ cũng thật phi thường, cho rằng cô còn là một cô gái ngốc ngếch ngờ nghệch năm xưa sao!“Ơ, Cố tổng đây là đang diễn tuồng nào vậy? Hiểu lầm? Thời gian trôi qua nhiều năm như vậy tôi không nghĩ anh lại tìm được một cái cớ ngu ngốc đến như vậy, như thế nào lại cho rằng tôi hiểu lầm chứ?”“Niệm Thần, đây không phải là lấy cớ, anh chỉ là muốn cho em một cuộc sống tốt nhất, hiện tại anh cái gì cũng có, Cố thị hoàn toàn trở thành vật trong túi của anh, trở lại bên cạnh anh không phải tốt sao?”Không thể nghi ngờ, thời gian có thể làm cho người ta lãng quên nhiều thứ, nhưng anh ta phát hiện căn bản không thể quên được khoảng thời gian và cảm giác cùng cô bên nhau trước đây.Càng tức giận nụ cười trên mặt Niệm Thần lại càng phát huy sức quyến rũ, cô thật không thể không vỗ tay để trầm trồ khen ngợi khả năng nói chuyện của anh ta.Rõ ràng chính là bản tính tham lam lại cố làm ra vẻ hào phóng che giấu lại còn lấy cái cớ muốn cô có cuộc sống vinh hoa phú quý mà làm như thế. Buổi thuyết pháp này nếu mà kể cho con trai cô nghe, phỏng đoán tiểu tử kia nằm trên cái băng ghế cười hả hê cả buổi sáng mất.“Cố tiên sinh trước khi đến đây chẳng lẽ không có tìm hiểu một chút chuyện của tôi sao? Hiện tôi đã có con trai.”Cố Minh Thâm chợt nhìn cô, trong lòng suy nghĩ cho rằng Niệm Thần đang thử dò xét anh, ôn hòa cười:“Con của em anh đương nhiên có thể tiếp nhận.”Niệm Thần trong lòng hừ lạnh một tiếng:“Xin lỗi Cố tiên sinh, con trai của tôi họ Hoắc. Anh cảm thấy anh có thể so với Hoắc Cảnh Sâm sao? Nói thế nào nhỉ, căn bản so vẻ bề ngoài hay địa vị tiền bạc anh ta đều hơn hẳn anh.”Đang nói chuyện Niệm Thần đứng lên bất chấp vẻ mặt đang trắng hồng của Cố Minh Thâm, cố làm ra vẻ phóng khoáng cầm ví tiền của mình, rút ra vài tờ một trăm đồng ném ở trên bàn:“Xin lỗi, đây là tiền xe vừa rồi ngồi xe của anh, còn có ly cà phê này nữa tôi mời.”Cô tin chắc những lúc như vậy, phụ nữ cần tạo cho bản thân vẻ cao ngạo như vậy.