Tác giả:

Ánh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên…

Chương 73: Bản thân đã chết, có việc hoá vàng mã

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: SendyleVẻ mặt đầy câm phẫn của Niệm Thần cùng mái tóc dài lộn xộn hoàn toàn có thể so sánh với ổ gà, bộ dạng vẫn như cũ đầy vẻ mông lung, mà ngay cả bước chân dưới chân đều mang theo vài phần phù phiếm giống như người say rượu.Đại khái khó có thể tưởng tượng cô giờ phút này lôi thôi đến cỡ nào……Nhìn qua khe chống trộm, Niệm Thần thật lòng muốn hô lên một câu, bản thân đã chết, có việc hoá vàng mã.Chỉ là trong đầu còn lưu lại một ít lý trí nói cho cô biết, lai giả bất thiện, hình tượng của bản thân không thể để mất.Giờ phút này, phía sau cánh cửa, Niệm Thần giống như vừa từ chợ bán đồ ăn về, vừa bán xong thức ăn đang len lén núp ở góc tường đếm tiền bị mấy bác gái đến thời mãn kinh quấy rầy.Ngoài cửa, Sở Vận Nhi mặc bộ váy Chanel số lượng hạn chế, trên mặt trang điểm tinh xảo cùng nụ cười xinh đẹp tràn đầy sức sống của cô gái trẻ tuổi, mái tóc dài suông thẳng thuận theo khuôn mặt giống như búp bê xinh đẹp đọng lòng người.Cả người quả thực cao quý sang trọng, làm cho người ta cảm giác hiền lành tốt đẹp không có chút tâm cơ nào.Công chúa Bạch Tuyết đại chiến Bạch cốt tinh, mất khống chế quyết đấu, trong thoáng chốc Niệm Thần có chút không phân biệt rõ ràng lắm mình đến tột cùng là Công chúa Bạch Tuyết hay là Bạch cốt tinh.Không cần nhìn vào gương cô ở trong lòng tự nói với mình, trước mắt chính mình mà nói, chỉ có thể là vai phụ trong truyện cổ tích, một người hoàn toàn vô danh.Theo bản năng, cánh tay Niệm Thần khẽ run, bỏ lại một câu:“Chờ một chút.”Sau ‘ đụng – -’ Một tiếng cửa chống trộm bị cô từ bên trong lần nữa đóng kín.Đánh răng rửa mặt, thay quần áo, sửa sang lại đầu tóc, sau đó trang điểm dung nhan nhàn nhạt, tất cả mọi việc Mộ Niệm Thần chỉ dùng mười lăm phút làm xong tất cả.Rất hiển nhiên, thay đổi quần áo hai chữ đối với Mộ Niệm Thần mà nói, quả thực chính là, mười lăm phút, từ vai phụ thay đổi thành nữ chính.Lần nữa mở cửa lúc Mộ Niệm Thần cười đến quần ma loạn vũ không mất tiêu chuẩn:“Sở tiểu thư, có gì chỉ giáo?”Giọng nói đầy vẻ khách sáo, Mộ Niệm Thần tin tưởng mình nhìn người lúc nào cũng chính xác, người phụ nữ này mặc dù bề ngoài đủ mê hoặc lòng người, cũng tuyệt đối không ai biết được bên trong cô ta có bao nhiêu phần âm u trong đó. Vốn là, trên thế giới này không có mấy ai trong sáng.Thật lòng mà nói, vẻ ngoài mê hoặc người khác của cô ta cùng với thứ ánh sáng chói mắt kia bảo phủ lên thân hình xinh đẹp đủ chí mạng tất cả mọi người.Nếu như muốn hình dung về cô ta, Mộ Niệm Thần chỉ có thể không chút lựa chọn nói, cô ta chính là đóa hoa anh túc vừa mê người vừa độc.“Ha ha, Niệm Thần, thật xin lỗi vì tôi quấy rầy đến chị.”Điểm này hẳn Sở Vận Nhi tự mình biết rõ, đáy lòng Niệm Thần cười thầm, nếu đã biết rõ quấy rầy, làm gì ở ngoài cửa kiên nhẫn ấn chuông tận nửa ngày trời?Mới vừa muốn nói chuyện, bước chân dưới chân Sở Vận Nhi bước đi, giày cao gót đánh mặt đất phát ra tí tách tiếng vang.Một giây sau, Sở Vận Nhi thân mật ôm lấy cánh tay Niệm Thần:“Niệm Thần, dù sao hôm nay là thứ bảy, chị không đi làm, chúng ta cùng đi dạo phố đi, tôi mời chị ăn cơm?”

Editor: Sendyle

Vẻ mặt đầy câm phẫn của Niệm Thần cùng mái tóc dài lộn xộn hoàn toàn
có thể so sánh với ổ gà, bộ dạng vẫn như cũ đầy vẻ mông lung, mà ngay cả bước chân dưới chân đều mang theo vài phần phù phiếm giống như người
say rượu.

Đại khái khó có thể tưởng tượng cô giờ phút này lôi thôi đến cỡ nào……

Nhìn qua khe chống trộm, Niệm Thần thật lòng muốn hô lên một câu, bản thân đã chết, có việc hoá vàng mã.

Chỉ là trong đầu còn lưu lại một ít lý trí nói cho cô biết, lai giả bất thiện, hình tượng của bản thân không thể để mất.

Giờ phút này, phía sau cánh cửa, Niệm Thần giống như vừa từ chợ bán
đồ ăn về, vừa bán xong thức ăn đang len lén núp ở góc tường đếm tiền bị
mấy bác gái đến thời mãn kinh quấy rầy.

Ngoài cửa, Sở Vận Nhi mặc bộ váy Chanel số lượng hạn chế, trên mặt
trang điểm tinh xảo cùng nụ cười xinh đẹp tràn đầy sức sống của cô gái
trẻ tuổi, mái tóc dài suông thẳng thuận theo khuôn mặt giống như búp bê
xinh đẹp đọng lòng người.

Cả người quả thực cao quý sang trọng, làm cho người ta cảm giác hiền lành tốt đẹp không có chút tâm cơ nào.

Công chúa Bạch Tuyết đại chiến Bạch cốt tinh, mất khống chế quyết
đấu, trong thoáng chốc Niệm Thần có chút không phân biệt rõ ràng lắm
mình đến tột cùng là Công chúa Bạch Tuyết hay là Bạch cốt tinh.

Không cần nhìn vào gương cô ở trong lòng tự nói với mình, trước mắt
chính mình mà nói, chỉ có thể là vai phụ trong truyện cổ tích, một người hoàn toàn vô danh.

Theo bản năng, cánh tay Niệm Thần khẽ run, bỏ lại một câu:

“Chờ một chút.”

Sau ‘ đụng – -’ Một tiếng cửa chống trộm bị cô từ bên trong lần nữa đóng kín.

Đánh răng rửa mặt, thay quần áo, sửa sang lại đầu tóc, sau đó trang
điểm dung nhan nhàn nhạt, tất cả mọi việc Mộ Niệm Thần chỉ dùng mười lăm phút làm xong tất cả.

Rất hiển nhiên, thay đổi quần áo hai chữ đối với Mộ Niệm Thần mà nói, quả thực chính là, mười lăm phút, từ vai phụ thay đổi thành nữ chính.

Lần nữa mở cửa lúc Mộ Niệm Thần cười đến quần ma loạn vũ không mất tiêu chuẩn:

“Sở tiểu thư, có gì chỉ giáo?”

Giọng nói đầy vẻ khách sáo, Mộ Niệm Thần tin tưởng mình nhìn người
lúc nào cũng chính xác, người phụ nữ này mặc dù bề ngoài đủ mê hoặc lòng người, cũng tuyệt đối không ai biết được bên trong cô ta có bao nhiêu
phần âm u trong đó. Vốn là, trên thế giới này không có mấy ai trong
sáng.

Thật lòng mà nói, vẻ ngoài mê hoặc người khác của cô ta cùng với thứ
ánh sáng chói mắt kia bảo phủ lên thân hình xinh đẹp đủ chí mạng tất cả
mọi người.

Nếu như muốn hình dung về cô ta, Mộ Niệm Thần chỉ có thể không chút
lựa chọn nói, cô ta chính là đóa hoa anh túc vừa mê người vừa độc.

“Ha ha, Niệm Thần, thật xin lỗi vì tôi quấy rầy đến chị.”

Điểm này hẳn Sở Vận Nhi tự mình biết rõ, đáy lòng Niệm Thần cười
thầm, nếu đã biết rõ quấy rầy, làm gì ở ngoài cửa kiên nhẫn ấn chuông
tận nửa ngày trời?

Mới vừa muốn nói chuyện, bước chân dưới chân Sở Vận Nhi bước đi, giày cao gót đánh mặt đất phát ra tí tách tiếng vang.

Một giây sau, Sở Vận Nhi thân mật ôm lấy cánh tay Niệm Thần:

“Niệm Thần, dù sao hôm nay là thứ bảy, chị không đi làm, chúng ta cùng đi dạo phố đi, tôi mời chị ăn cơm?”

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: SendyleVẻ mặt đầy câm phẫn của Niệm Thần cùng mái tóc dài lộn xộn hoàn toàn có thể so sánh với ổ gà, bộ dạng vẫn như cũ đầy vẻ mông lung, mà ngay cả bước chân dưới chân đều mang theo vài phần phù phiếm giống như người say rượu.Đại khái khó có thể tưởng tượng cô giờ phút này lôi thôi đến cỡ nào……Nhìn qua khe chống trộm, Niệm Thần thật lòng muốn hô lên một câu, bản thân đã chết, có việc hoá vàng mã.Chỉ là trong đầu còn lưu lại một ít lý trí nói cho cô biết, lai giả bất thiện, hình tượng của bản thân không thể để mất.Giờ phút này, phía sau cánh cửa, Niệm Thần giống như vừa từ chợ bán đồ ăn về, vừa bán xong thức ăn đang len lén núp ở góc tường đếm tiền bị mấy bác gái đến thời mãn kinh quấy rầy.Ngoài cửa, Sở Vận Nhi mặc bộ váy Chanel số lượng hạn chế, trên mặt trang điểm tinh xảo cùng nụ cười xinh đẹp tràn đầy sức sống của cô gái trẻ tuổi, mái tóc dài suông thẳng thuận theo khuôn mặt giống như búp bê xinh đẹp đọng lòng người.Cả người quả thực cao quý sang trọng, làm cho người ta cảm giác hiền lành tốt đẹp không có chút tâm cơ nào.Công chúa Bạch Tuyết đại chiến Bạch cốt tinh, mất khống chế quyết đấu, trong thoáng chốc Niệm Thần có chút không phân biệt rõ ràng lắm mình đến tột cùng là Công chúa Bạch Tuyết hay là Bạch cốt tinh.Không cần nhìn vào gương cô ở trong lòng tự nói với mình, trước mắt chính mình mà nói, chỉ có thể là vai phụ trong truyện cổ tích, một người hoàn toàn vô danh.Theo bản năng, cánh tay Niệm Thần khẽ run, bỏ lại một câu:“Chờ một chút.”Sau ‘ đụng – -’ Một tiếng cửa chống trộm bị cô từ bên trong lần nữa đóng kín.Đánh răng rửa mặt, thay quần áo, sửa sang lại đầu tóc, sau đó trang điểm dung nhan nhàn nhạt, tất cả mọi việc Mộ Niệm Thần chỉ dùng mười lăm phút làm xong tất cả.Rất hiển nhiên, thay đổi quần áo hai chữ đối với Mộ Niệm Thần mà nói, quả thực chính là, mười lăm phút, từ vai phụ thay đổi thành nữ chính.Lần nữa mở cửa lúc Mộ Niệm Thần cười đến quần ma loạn vũ không mất tiêu chuẩn:“Sở tiểu thư, có gì chỉ giáo?”Giọng nói đầy vẻ khách sáo, Mộ Niệm Thần tin tưởng mình nhìn người lúc nào cũng chính xác, người phụ nữ này mặc dù bề ngoài đủ mê hoặc lòng người, cũng tuyệt đối không ai biết được bên trong cô ta có bao nhiêu phần âm u trong đó. Vốn là, trên thế giới này không có mấy ai trong sáng.Thật lòng mà nói, vẻ ngoài mê hoặc người khác của cô ta cùng với thứ ánh sáng chói mắt kia bảo phủ lên thân hình xinh đẹp đủ chí mạng tất cả mọi người.Nếu như muốn hình dung về cô ta, Mộ Niệm Thần chỉ có thể không chút lựa chọn nói, cô ta chính là đóa hoa anh túc vừa mê người vừa độc.“Ha ha, Niệm Thần, thật xin lỗi vì tôi quấy rầy đến chị.”Điểm này hẳn Sở Vận Nhi tự mình biết rõ, đáy lòng Niệm Thần cười thầm, nếu đã biết rõ quấy rầy, làm gì ở ngoài cửa kiên nhẫn ấn chuông tận nửa ngày trời?Mới vừa muốn nói chuyện, bước chân dưới chân Sở Vận Nhi bước đi, giày cao gót đánh mặt đất phát ra tí tách tiếng vang.Một giây sau, Sở Vận Nhi thân mật ôm lấy cánh tay Niệm Thần:“Niệm Thần, dù sao hôm nay là thứ bảy, chị không đi làm, chúng ta cùng đi dạo phố đi, tôi mời chị ăn cơm?”

Chương 73: Bản thân đã chết, có việc hoá vàng mã