-Reng...Reng...Reng_Tiếng chuông báo thức vang liên hồi. Một cô gái đang nằm ngủ trên giường bị tiếng chuông đánh thức tức mình cô đưa tay với lấy chiếc đồng hồ ném vào tường. Sau 3s chiếc đồng hồ iu vấu của cô đã tiếp đất nhẹ nhàng: "Bộp" Rồi vỡ tan tành. 5' sau một âm thanh vang lên: "Rầm!" -Gia Hân giờ này còn ngủ được sao dậy mau đi_Mẹ cô quát Nhưng cô vẫn chưa muốn rời khỏi chiếc giường thân yêu, lấy tay kéo chiếc chăn mềm mại phủ kín đầu. -Mẹ cho con 1' để xuống dưới nếu trễ thì nhịn ăn sáng_Mẹ cô bực mình nói lớn sau đó quay người bước xuống. Sau 5s thông não cô mới bật dậy, phóng như bay vào nhà tắm, VSCN, thay bộ bijama bằng bộ đồng phục trường Bright Star-ngôi trường cô đang học và không quên lấy chiếc ba lô màu xanh nhạt trước khi bước xuống. -Chào buổi sáng baba, mama_Gia Hân mỉm cười với ba mẹ cô,thuận tay lấy chiếc bánh sandwich trên bàn bỏ vào miệng ăn vội. -Chịu dậy rồi hả? Còn 5' nữa sẽ vào học chúc con may mắn_Ba cô bỏ tờ báo xuống nhìn cô mỉm cười. -Hả? Trễ vậy rồi…
Chương 15: Nụ hôn đầu
Hãy Giữ Trái Tim Anh Thật Cẩn Thận Em NhéTác giả: YuriTruyện Ngôn Tình-Reng...Reng...Reng_Tiếng chuông báo thức vang liên hồi. Một cô gái đang nằm ngủ trên giường bị tiếng chuông đánh thức tức mình cô đưa tay với lấy chiếc đồng hồ ném vào tường. Sau 3s chiếc đồng hồ iu vấu của cô đã tiếp đất nhẹ nhàng: "Bộp" Rồi vỡ tan tành. 5' sau một âm thanh vang lên: "Rầm!" -Gia Hân giờ này còn ngủ được sao dậy mau đi_Mẹ cô quát Nhưng cô vẫn chưa muốn rời khỏi chiếc giường thân yêu, lấy tay kéo chiếc chăn mềm mại phủ kín đầu. -Mẹ cho con 1' để xuống dưới nếu trễ thì nhịn ăn sáng_Mẹ cô bực mình nói lớn sau đó quay người bước xuống. Sau 5s thông não cô mới bật dậy, phóng như bay vào nhà tắm, VSCN, thay bộ bijama bằng bộ đồng phục trường Bright Star-ngôi trường cô đang học và không quên lấy chiếc ba lô màu xanh nhạt trước khi bước xuống. -Chào buổi sáng baba, mama_Gia Hân mỉm cười với ba mẹ cô,thuận tay lấy chiếc bánh sandwich trên bàn bỏ vào miệng ăn vội. -Chịu dậy rồi hả? Còn 5' nữa sẽ vào học chúc con may mắn_Ba cô bỏ tờ báo xuống nhìn cô mỉm cười. -Hả? Trễ vậy rồi… Gia Hân tim cô cứ đập thình thịch, cô cũng chẵng biết dũng khí ở đâu ra mà cô có thể nói những lời đó với Minh Huy, nhưng khi nói xong cô cảm thấy nhẹ nhõm. "Chỉ cần người cô yêu hạnh phúc là được"Đó là cái ý nghĩ trong đầu cô bây giờ.Gia Hân đang đi bỗng cô dừng lại vì cảm giác điện thoại đang rung. Gia Hân tay lấy chiếc điện thoại ra trên màn hình hiển thị:"Sao quả tạ"-Anh ta giàu vậy mà còn tiếc tiền, chỉ nhắn tin cho mình sao không gọi luôn đi_Gia Hân bĩu môi, nhìn dòng tin nhắn:"Có việc rồi lên gặp tôi đi"Gia Hân tâm trạng đang tốt mà bị Thiên Long phá đám, vẻ mặt không vui đi đến phòng hội trưởng. Gia Hân bước vào phòng đã nhìn thấy Kim Ngân đứng đó hai tay khoanh trước ngực nhìn cô bước vào.-Đây là người yêu tôi, tôi đã nói cô ấy đến cô tin chưa?_Thiên Long lạnh lùng nhìn Kim Ngân-Nhiêu đó sao đủ chứng tỏ cô ta là người yêu của anh chứ_Kim Ngân khóe môi nhếch lên.Thiên Long lấy i phone ra để ở sau người nhấn nhấn gì đó. Gia Hân còn chưa kịp hiểu chuyện thì điện thoại cô lại rung lên, Gia Hân quay người nhìn lên màn hình:"Làm cho cô ta tin cô là người yêu của tôi đi nếu không hợp đồng sẽ được đến tay ba mẹ cô ngay bây giờ". Gia Hân nuốt nước bọt, tiến lại gần Thiên Long:-Anh ...yêu, anh đợi em lâu chưa_Gia Hân cố nặn ra một câu mà cô cho là thân mật nhất có thể.-Cũng không lâu lắm_Thiên Long khẽ nhếch mép trong đầu nghĩ:"Xem cô làm gì nào?"-Vậy sao?_Gia Hân nhón chân lên định hôn lên má anh một cái không ngờ Thiên Long lại chủ động hôn lên môi cô. Gia Hân trợn tròn mắt nhìn cô và anh môi chạm môi còn Kim Ngân không chịu nổi khi thấy cảnh này nữa chạy ra khòng để lại một câu:"Em ghét anh!"Gia Hân đẩy Thiên Long ra, đôi vai nhỏ nhắn khẽ run rẩy. Cô thật sự không biết cái con người này lại có thể làm vậy với cô. Nụ hôn đầu của cô đã bị Thiên Long cướp còn chưa được sự đồng ý của cô và anh cũng không phải là người cô yêu.-Chẳng phải cô rất thích sao?_Thiên Long nhếch mép nói-Chát!_Một âm thanh vang lên phá tan sự im ắng trong căn phòng. Gia Hân không kìm được đưa tay ra tát Thiên Long một cái. Thiên Long trợn mắt nhìn người con gái trước mặt. Anh vừa bị tát mà còn là con gái tát nữa. Từ trước đến giờ chưa một ai dám làm việc này với anh vậy mà hôm nay anh lại bị một cô gái bình thường như cô tát.-Anh thật quá đáng! Sao có thể cướp đi nụ hôn đầu của tôi, sao nó lại dành cho anh, một tên máu lạnh mà tôi không một chút rung động. Tôi không phải những đứa con gái mà anh từng tiếp xúc để anh muốn làm gì thì làm đâu.Đồ tồi!_Gia Hân quát cô không chịu nổi nữa. Sau đó rất nhanh Gia Hân chạy đi nước mặt cũng đã rơi ra trên khóe mắt từ lúc nào.Thiên Long đứng chôn chân tại chỗ, vì cái gì mà anh lại không đánh cô gái đó. Nếu là người khác có lẽ sẽ bị anh làm cho thê thảm nhưng tại sao với cô lại khác. Cô nói đúng cô không giống những đứa con gái mà anh từng tiếp xúc. Anh tồi tệ lắm sao? Cũng phải thôi anh là tên máu lạnh đã lấy mất nụ hôn đầu của cô, anh không hề biết với cô nó lại quan trọng đến vậy. Nhưng có ai biết cái tên máu lạnh ấy đã phải tự tạo ra vỏ bọc lạnh lùng bên ngoài để che giấu đi trái tim cô đơn bên trong. Anh sống vì lí do gì? Anh chỉ là một con rối để ba anh sai bảo, điều hành công ty, cái tập đoàn lớn mà ai cũng hằng mơ ước. Nhưng có ai hiểu anh thậm chí còn không bằng Gia Hân, ít ra cô cũng được tự do nói, cười, hành động và quyết định cuộc sống của mình. Cuộc sống của anh đã theo một quỹ đạo nhất định. Thiên Long cười chua xót, tay sờ lên vết đánh.Nguyệt Lam đứng gần đó đã chứng kiến hết mọi chuyện, cô nhìn vào màn hình điện thoại thỏa mãn với bức ảnh vừa chụp được, môi khẽ nở một nụ cười nham hiểm:"Sẽ có trò hay đây"
Gia Hân tim cô cứ đập thình thịch, cô cũng chẵng biết dũng
khí ở đâu ra mà cô có thể nói những lời
đó với Minh Huy, nhưng khi nói xong cô cảm thấy nhẹ nhõm. "Chỉ cần người
cô yêu hạnh phúc là được"Đó là cái ý nghĩ trong đầu cô bây giờ.
Gia Hân đang đi bỗng cô dừng lại vì cảm giác điện thoại đang
rung. Gia Hân tay lấy chiếc điện thoại ra trên màn hình hiển thị:"Sao quả
tạ"
-Anh ta giàu vậy mà còn tiếc tiền, chỉ nhắn tin cho mình sao
không gọi luôn đi_Gia Hân bĩu môi, nhìn dòng tin nhắn:"Có việc rồi lên gặp
tôi đi"
Gia Hân tâm trạng đang tốt mà bị Thiên Long phá đám, vẻ mặt
không vui đi đến phòng hội trưởng. Gia Hân bước vào phòng đã nhìn thấy Kim Ngân
đứng đó hai tay khoanh trước ngực nhìn cô bước vào.
-Đây là người yêu tôi, tôi đã nói cô ấy đến cô tin
chưa?_Thiên Long lạnh lùng nhìn Kim Ngân
-Nhiêu đó sao đủ chứng tỏ cô ta là người yêu của anh chứ_Kim
Ngân khóe môi nhếch lên.
Thiên Long lấy i phone ra để ở sau người nhấn nhấn gì đó.
Gia Hân còn chưa kịp hiểu chuyện thì điện thoại cô lại rung lên, Gia Hân quay
người nhìn lên màn hình:"Làm cho cô ta tin cô là người yêu của tôi đi nếu
không hợp đồng sẽ được đến tay ba mẹ cô ngay bây giờ". Gia Hân nuốt nước
bọt, tiến lại gần Thiên Long:
-Anh ...yêu, anh đợi em lâu chưa_Gia Hân cố nặn ra một câu
mà cô cho là thân mật nhất có thể.
-Cũng không lâu lắm_Thiên Long khẽ nhếch mép trong đầu
nghĩ:"Xem cô làm gì nào?"
-Vậy sao?_Gia Hân nhón chân lên định hôn lên má anh một cái
không ngờ Thiên Long lại chủ động hôn lên môi cô. Gia Hân trợn tròn mắt nhìn cô
và anh môi chạm môi còn Kim Ngân không chịu nổi khi thấy cảnh này nữa chạy ra khòng
để lại một câu:"Em ghét anh!"
Gia Hân đẩy Thiên Long ra, đôi vai nhỏ nhắn khẽ run rẩy. Cô thật sự
không biết cái con người này lại có thể làm vậy với cô. Nụ hôn đầu của cô đã bị
Thiên Long cướp còn chưa được sự đồng ý của cô và anh cũng không phải là người
cô yêu.
-Chẳng phải cô rất thích sao?_Thiên Long nhếch mép nói
-Chát!_Một âm thanh vang lên phá tan sự im ắng trong căn
phòng. Gia Hân không kìm được đưa tay ra tát Thiên Long một cái. Thiên Long
trợn mắt nhìn người con gái trước mặt. Anh vừa bị tát mà còn là con gái tát
nữa. Từ trước đến giờ chưa một ai dám làm việc này với anh vậy mà hôm nay anh
lại bị một cô gái bình thường như cô tát.
-Anh thật quá đáng! Sao có thể cướp đi nụ hôn đầu của tôi,
sao nó lại dành cho anh, một tên máu lạnh mà tôi không một chút rung động. Tôi
không phải những đứa con gái mà anh từng tiếp xúc để anh muốn làm gì thì làm
đâu.Đồ tồi
!_Gia Hân quát cô không chịu nổi nữa. Sau đó rất nhanh Gia Hân chạy đi nước mặt cũng đã rơi ra trên khóe
mắt từ lúc nào.
Thiên Long đứng chôn chân tại chỗ, vì cái gì mà anh lại
không đánh cô gái đó. Nếu là người khác có lẽ sẽ bị anh làm cho thê thảm nhưng
tại sao với cô lại khác. Cô nói đúng cô không giống những đứa con gái mà anh
từng tiếp xúc.
Anh tồi tệ lắm sao? Cũng phải thôi anh là tên máu lạnh đã lấy
mất nụ hôn đầu của cô, anh không hề biết với cô nó lại quan trọng đến vậy. Nhưng có ai biết cái tên máu lạnh ấy đã phải tự tạo ra
vỏ bọc lạnh lùng bên ngoài để che giấu đi trái tim cô đơn bên trong. Anh sống
vì lí do gì? Anh chỉ là một con rối để ba anh sai bảo, điều hành công ty, cái tập
đoàn lớn mà ai cũng hằng mơ ước. Nhưng có ai hiểu anh thậm chí còn không bằng
Gia Hân, ít ra cô cũng được tự do nói, cười, hành động và quyết định cuộc sống
của mình. Cuộc sống của anh đã theo một quỹ đạo nhất định. Thiên Long cười chua
xót, tay sờ lên vết đánh.
Nguyệt Lam đứng gần đó đã chứng kiến hết mọi chuyện, cô nhìn
vào màn hình điện thoại thỏa mãn với bức ảnh vừa chụp được, môi khẽ nở một nụ
cười nham hiểm:"Sẽ có trò hay đây"
Hãy Giữ Trái Tim Anh Thật Cẩn Thận Em NhéTác giả: YuriTruyện Ngôn Tình-Reng...Reng...Reng_Tiếng chuông báo thức vang liên hồi. Một cô gái đang nằm ngủ trên giường bị tiếng chuông đánh thức tức mình cô đưa tay với lấy chiếc đồng hồ ném vào tường. Sau 3s chiếc đồng hồ iu vấu của cô đã tiếp đất nhẹ nhàng: "Bộp" Rồi vỡ tan tành. 5' sau một âm thanh vang lên: "Rầm!" -Gia Hân giờ này còn ngủ được sao dậy mau đi_Mẹ cô quát Nhưng cô vẫn chưa muốn rời khỏi chiếc giường thân yêu, lấy tay kéo chiếc chăn mềm mại phủ kín đầu. -Mẹ cho con 1' để xuống dưới nếu trễ thì nhịn ăn sáng_Mẹ cô bực mình nói lớn sau đó quay người bước xuống. Sau 5s thông não cô mới bật dậy, phóng như bay vào nhà tắm, VSCN, thay bộ bijama bằng bộ đồng phục trường Bright Star-ngôi trường cô đang học và không quên lấy chiếc ba lô màu xanh nhạt trước khi bước xuống. -Chào buổi sáng baba, mama_Gia Hân mỉm cười với ba mẹ cô,thuận tay lấy chiếc bánh sandwich trên bàn bỏ vào miệng ăn vội. -Chịu dậy rồi hả? Còn 5' nữa sẽ vào học chúc con may mắn_Ba cô bỏ tờ báo xuống nhìn cô mỉm cười. -Hả? Trễ vậy rồi… Gia Hân tim cô cứ đập thình thịch, cô cũng chẵng biết dũng khí ở đâu ra mà cô có thể nói những lời đó với Minh Huy, nhưng khi nói xong cô cảm thấy nhẹ nhõm. "Chỉ cần người cô yêu hạnh phúc là được"Đó là cái ý nghĩ trong đầu cô bây giờ.Gia Hân đang đi bỗng cô dừng lại vì cảm giác điện thoại đang rung. Gia Hân tay lấy chiếc điện thoại ra trên màn hình hiển thị:"Sao quả tạ"-Anh ta giàu vậy mà còn tiếc tiền, chỉ nhắn tin cho mình sao không gọi luôn đi_Gia Hân bĩu môi, nhìn dòng tin nhắn:"Có việc rồi lên gặp tôi đi"Gia Hân tâm trạng đang tốt mà bị Thiên Long phá đám, vẻ mặt không vui đi đến phòng hội trưởng. Gia Hân bước vào phòng đã nhìn thấy Kim Ngân đứng đó hai tay khoanh trước ngực nhìn cô bước vào.-Đây là người yêu tôi, tôi đã nói cô ấy đến cô tin chưa?_Thiên Long lạnh lùng nhìn Kim Ngân-Nhiêu đó sao đủ chứng tỏ cô ta là người yêu của anh chứ_Kim Ngân khóe môi nhếch lên.Thiên Long lấy i phone ra để ở sau người nhấn nhấn gì đó. Gia Hân còn chưa kịp hiểu chuyện thì điện thoại cô lại rung lên, Gia Hân quay người nhìn lên màn hình:"Làm cho cô ta tin cô là người yêu của tôi đi nếu không hợp đồng sẽ được đến tay ba mẹ cô ngay bây giờ". Gia Hân nuốt nước bọt, tiến lại gần Thiên Long:-Anh ...yêu, anh đợi em lâu chưa_Gia Hân cố nặn ra một câu mà cô cho là thân mật nhất có thể.-Cũng không lâu lắm_Thiên Long khẽ nhếch mép trong đầu nghĩ:"Xem cô làm gì nào?"-Vậy sao?_Gia Hân nhón chân lên định hôn lên má anh một cái không ngờ Thiên Long lại chủ động hôn lên môi cô. Gia Hân trợn tròn mắt nhìn cô và anh môi chạm môi còn Kim Ngân không chịu nổi khi thấy cảnh này nữa chạy ra khòng để lại một câu:"Em ghét anh!"Gia Hân đẩy Thiên Long ra, đôi vai nhỏ nhắn khẽ run rẩy. Cô thật sự không biết cái con người này lại có thể làm vậy với cô. Nụ hôn đầu của cô đã bị Thiên Long cướp còn chưa được sự đồng ý của cô và anh cũng không phải là người cô yêu.-Chẳng phải cô rất thích sao?_Thiên Long nhếch mép nói-Chát!_Một âm thanh vang lên phá tan sự im ắng trong căn phòng. Gia Hân không kìm được đưa tay ra tát Thiên Long một cái. Thiên Long trợn mắt nhìn người con gái trước mặt. Anh vừa bị tát mà còn là con gái tát nữa. Từ trước đến giờ chưa một ai dám làm việc này với anh vậy mà hôm nay anh lại bị một cô gái bình thường như cô tát.-Anh thật quá đáng! Sao có thể cướp đi nụ hôn đầu của tôi, sao nó lại dành cho anh, một tên máu lạnh mà tôi không một chút rung động. Tôi không phải những đứa con gái mà anh từng tiếp xúc để anh muốn làm gì thì làm đâu.Đồ tồi!_Gia Hân quát cô không chịu nổi nữa. Sau đó rất nhanh Gia Hân chạy đi nước mặt cũng đã rơi ra trên khóe mắt từ lúc nào.Thiên Long đứng chôn chân tại chỗ, vì cái gì mà anh lại không đánh cô gái đó. Nếu là người khác có lẽ sẽ bị anh làm cho thê thảm nhưng tại sao với cô lại khác. Cô nói đúng cô không giống những đứa con gái mà anh từng tiếp xúc. Anh tồi tệ lắm sao? Cũng phải thôi anh là tên máu lạnh đã lấy mất nụ hôn đầu của cô, anh không hề biết với cô nó lại quan trọng đến vậy. Nhưng có ai biết cái tên máu lạnh ấy đã phải tự tạo ra vỏ bọc lạnh lùng bên ngoài để che giấu đi trái tim cô đơn bên trong. Anh sống vì lí do gì? Anh chỉ là một con rối để ba anh sai bảo, điều hành công ty, cái tập đoàn lớn mà ai cũng hằng mơ ước. Nhưng có ai hiểu anh thậm chí còn không bằng Gia Hân, ít ra cô cũng được tự do nói, cười, hành động và quyết định cuộc sống của mình. Cuộc sống của anh đã theo một quỹ đạo nhất định. Thiên Long cười chua xót, tay sờ lên vết đánh.Nguyệt Lam đứng gần đó đã chứng kiến hết mọi chuyện, cô nhìn vào màn hình điện thoại thỏa mãn với bức ảnh vừa chụp được, môi khẽ nở một nụ cười nham hiểm:"Sẽ có trò hay đây"