Ánh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên…
Chương 75: Khúc nhạc dạo
Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: SendyleThuận lợi đến bất ngờ, giống như những người này chỉ đợi câu nói kia của Mộ Niệm Thần mà thôi…Thật lâu sau ngẫu nhiên mà Mộ Niệm Thần biết được những người này căn bản không phải là bảo vệ được Hoắc Cảnh Sâm an bài, cô mới hiểu được khi cô ra khỏi nhà một khắc kia là đã nhảy vào trong bẫy được thiết kế tỉ mỉ.Đương nhiên, những chuyện kia đều là sau này hẳn nói.Mua sắm ở tất cả bốn mươi chín tầng của bách hóa, chỗ này người đến người đi, bao gồm cái thành phố này tất cả được phân biệt rạch ròi trình tự tiêu phí. Đến lầu mười, là dành cho cấp bậc bình dân, lầu mười một đến hai mươi lăm là trình độ tiêu phí tiêu chuẩn, lầu hai mươi lăm đến bốn mươi là thế giới cao cấp xa xỉ nhất.Mà từ tầng bốn mươi trở lên chỉ dành cho những hội viên hạn chế, chín tầng không gian, ba phần trăm những người đứng đầu nhất trong thành phố này mới có được tư cách vào cửa.Trước thang máy VIP, Niệm Thần nhìn động tác ưu nhã của Sở Vận Nhi từ trong ví tiền rút ra thẻ màu vàng đặt ở thang máy cảm ứng khu vực phía trước.Cửa thang máy lên tiếng mở ra, được rồi, Niệm Thần thừa nhận đi theo sau người phụ nữ này, cảm giác ăn cơm chùa đúng là có chút khó chịu trong lòng.Nhưng vừa nghĩ tiêu phí của các cô hôm nay hoàn toàn trên danh nghĩa của Hoắc Cảnh Sâm, trong nháy mắt, tâm tình trở nên thoải mái, dùng sức mà mua hết, tốt nhất nếu có thể làm cho Hoắc Cảnh Sâm táng gia bại sản càng tốt.Đến tầng bốn mươi lăm, trong lòng Niệm Thần ở vào trạng thái hừng hực thiêu đốt, cả tầng này trưng bày các loại trang sức vô cùng xa xỉ, mặt không đỏ tim không nhảy nhìn xem thỏa thích, dù gì đã nói, tiêu phí đều tính cho Sở Vận Nhi.Làm cho Niệm Thần không hề cảm thấy có gánh nặng chính là, chỉ cần báo muốn lấy bộ y phục nào, người ta chủ động đến thăm. Hội viên hạn chế đặc biệt là ở, người ngay cả đồ đạt đều không cần kiểm tra, tự mình tiến vào thang máy một khắc kia bắt đầu do máy tính đưa vào thẻ hội viên giữa, tự động khấu trừ.Trời mới biết làm việc như vậy một tấm thẻ hội viên hàng năm cần nạp vào bên trong thể không biết bao nhiêu tiền.- – - – - – - – - -Đi dạo phố mua đồ để bồi dưỡng tình cảm sâu đậm, giờ phút này với Niệm Thần xem như thuận buồm xuôi gió, lần đầu cảm thấy Sở Vận Nhi rất thuận mắt, lúc đó, hai phụ nữ ở vào trong trạng thái điên cuồng.Nào có phụ nữ nào đối mặt toàn thương phẩm xa hoa mà mặt không hồng tim không đập, chỉ muốn trực tiếp ôm tất cả trở về nhà?Tầng bốn mươi chín, sau bốn giờ điên cuồng mua sắm, Niệm Thần buông lỏng thân thể mềm nhũn vùi lấp trên ghế sô pha sang trọng tại quán cà phê, đối diện với bộ dạng Sở Vận Nhi vẫn như cũ bày ra vẻ mặt bừng bừng hưng phấn.Niệm Thần hoàn toàn đem chính mình thư giãn, cô bảo đảm ngồi đối diện nói chuyện líu ríu với Sở Vận Nhi không quá ba phút cô tuyệt đối có thể trực tiếp ngủ rồi.“Vận nhi, làm sao cô lại có thể cùng người phụ nữ như vậy cùng đi dạo phố? Sao lại hạ thấp bản thân mình vậy.”Lúc đó, một âm thanh già mồm trào phúng từ đỉnh đầu thổi qua, giống như là một chậu nước lạnh giội trên đầu Niệm Thần, trong nháy mắt thanh tỉnh, thanh âm kia, trực tiếp cũng đủ làm cho cô tỉnh ngủ hoàn toàn.
Editor: Sendyle
Thuận lợi đến bất ngờ, giống như những người này chỉ đợi câu nói kia của Mộ Niệm Thần mà thôi…
Thật lâu sau ngẫu nhiên mà Mộ Niệm Thần biết được những người này căn bản không phải là bảo vệ được Hoắc Cảnh Sâm an bài, cô mới hiểu được
khi cô ra khỏi nhà một khắc kia là đã nhảy vào trong bẫy được thiết kế
tỉ mỉ.
Đương nhiên, những chuyện kia đều là sau này hẳn nói.
Mua sắm ở tất cả bốn mươi chín tầng của bách hóa, chỗ này người đến
người đi, bao gồm cái thành phố này tất cả được phân biệt rạch ròi trình tự tiêu phí. Đến lầu mười, là dành cho cấp bậc bình dân, lầu mười một
đến hai mươi lăm là trình độ tiêu phí tiêu chuẩn, lầu hai mươi lăm đến
bốn mươi là thế giới cao cấp xa xỉ nhất.
Mà từ tầng bốn mươi trở lên chỉ dành cho những hội viên hạn chế, chín tầng không gian, ba phần trăm những người đứng đầu nhất trong thành phố này mới có được tư cách vào cửa.
Trước thang máy VIP, Niệm Thần nhìn động tác ưu nhã của Sở Vận Nhi từ trong ví tiền rút ra thẻ màu vàng đặt ở thang máy cảm ứng khu vực phía
trước.
Cửa thang máy lên tiếng mở ra, được rồi, Niệm Thần thừa nhận đi theo
sau người phụ nữ này, cảm giác ăn cơm chùa đúng là có chút khó chịu
trong lòng.
Nhưng vừa nghĩ tiêu phí của các cô hôm nay hoàn toàn trên danh nghĩa
của Hoắc Cảnh Sâm, trong nháy mắt, tâm tình trở nên thoải mái, dùng sức
mà mua hết, tốt nhất nếu có thể làm cho Hoắc Cảnh Sâm táng gia bại sản
càng tốt.
Đến tầng bốn mươi lăm, trong lòng Niệm Thần ở vào trạng thái hừng hực thiêu đốt, cả tầng này trưng bày các loại trang sức vô cùng xa xỉ, mặt
không đỏ tim không nhảy nhìn xem thỏa thích, dù gì đã nói, tiêu phí đều
tính cho Sở Vận Nhi.
Làm cho Niệm Thần không hề cảm thấy có gánh nặng chính là, chỉ cần
báo muốn lấy bộ y phục nào, người ta chủ động đến thăm. Hội viên hạn chế đặc biệt là ở, người ngay cả đồ đạt đều không cần kiểm tra, tự mình
tiến vào thang máy một khắc kia bắt đầu do máy tính đưa vào thẻ hội viên giữa, tự động khấu trừ.
Trời mới biết làm việc như vậy một tấm thẻ hội viên hàng năm cần nạp vào bên trong thể không biết bao nhiêu tiền.
- – - – - – - – - -
Đi dạo phố mua đồ để bồi dưỡng tình cảm sâu đậm, giờ phút này với
Niệm Thần xem như thuận buồm xuôi gió, lần đầu cảm thấy Sở Vận Nhi rất
thuận mắt, lúc đó, hai phụ nữ ở vào trong trạng thái điên cuồng.
Nào có phụ nữ nào đối mặt toàn thương phẩm xa hoa mà mặt không hồng tim không đập, chỉ muốn trực tiếp ôm tất cả trở về nhà?
Tầng bốn mươi chín, sau bốn giờ điên cuồng mua sắm, Niệm Thần buông
lỏng thân thể mềm nhũn vùi lấp trên ghế sô pha sang trọng tại quán cà
phê, đối diện với bộ dạng Sở Vận Nhi vẫn như cũ bày ra vẻ mặt bừng bừng
hưng phấn.
Niệm Thần hoàn toàn đem chính mình thư giãn, cô bảo đảm ngồi đối diện nói chuyện líu ríu với Sở Vận Nhi không quá ba phút cô tuyệt đối có thể trực tiếp ngủ rồi.
“Vận nhi, làm sao cô lại có thể cùng người phụ nữ như vậy cùng đi dạo phố? Sao lại hạ thấp bản thân mình vậy.”
Lúc đó, một âm thanh già mồm trào phúng từ đỉnh đầu thổi qua, giống
như là một chậu nước lạnh giội trên đầu Niệm Thần, trong nháy mắt thanh
tỉnh, thanh âm kia, trực tiếp cũng đủ làm cho cô tỉnh ngủ hoàn toàn.
Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: SendyleThuận lợi đến bất ngờ, giống như những người này chỉ đợi câu nói kia của Mộ Niệm Thần mà thôi…Thật lâu sau ngẫu nhiên mà Mộ Niệm Thần biết được những người này căn bản không phải là bảo vệ được Hoắc Cảnh Sâm an bài, cô mới hiểu được khi cô ra khỏi nhà một khắc kia là đã nhảy vào trong bẫy được thiết kế tỉ mỉ.Đương nhiên, những chuyện kia đều là sau này hẳn nói.Mua sắm ở tất cả bốn mươi chín tầng của bách hóa, chỗ này người đến người đi, bao gồm cái thành phố này tất cả được phân biệt rạch ròi trình tự tiêu phí. Đến lầu mười, là dành cho cấp bậc bình dân, lầu mười một đến hai mươi lăm là trình độ tiêu phí tiêu chuẩn, lầu hai mươi lăm đến bốn mươi là thế giới cao cấp xa xỉ nhất.Mà từ tầng bốn mươi trở lên chỉ dành cho những hội viên hạn chế, chín tầng không gian, ba phần trăm những người đứng đầu nhất trong thành phố này mới có được tư cách vào cửa.Trước thang máy VIP, Niệm Thần nhìn động tác ưu nhã của Sở Vận Nhi từ trong ví tiền rút ra thẻ màu vàng đặt ở thang máy cảm ứng khu vực phía trước.Cửa thang máy lên tiếng mở ra, được rồi, Niệm Thần thừa nhận đi theo sau người phụ nữ này, cảm giác ăn cơm chùa đúng là có chút khó chịu trong lòng.Nhưng vừa nghĩ tiêu phí của các cô hôm nay hoàn toàn trên danh nghĩa của Hoắc Cảnh Sâm, trong nháy mắt, tâm tình trở nên thoải mái, dùng sức mà mua hết, tốt nhất nếu có thể làm cho Hoắc Cảnh Sâm táng gia bại sản càng tốt.Đến tầng bốn mươi lăm, trong lòng Niệm Thần ở vào trạng thái hừng hực thiêu đốt, cả tầng này trưng bày các loại trang sức vô cùng xa xỉ, mặt không đỏ tim không nhảy nhìn xem thỏa thích, dù gì đã nói, tiêu phí đều tính cho Sở Vận Nhi.Làm cho Niệm Thần không hề cảm thấy có gánh nặng chính là, chỉ cần báo muốn lấy bộ y phục nào, người ta chủ động đến thăm. Hội viên hạn chế đặc biệt là ở, người ngay cả đồ đạt đều không cần kiểm tra, tự mình tiến vào thang máy một khắc kia bắt đầu do máy tính đưa vào thẻ hội viên giữa, tự động khấu trừ.Trời mới biết làm việc như vậy một tấm thẻ hội viên hàng năm cần nạp vào bên trong thể không biết bao nhiêu tiền.- – - – - – - – - -Đi dạo phố mua đồ để bồi dưỡng tình cảm sâu đậm, giờ phút này với Niệm Thần xem như thuận buồm xuôi gió, lần đầu cảm thấy Sở Vận Nhi rất thuận mắt, lúc đó, hai phụ nữ ở vào trong trạng thái điên cuồng.Nào có phụ nữ nào đối mặt toàn thương phẩm xa hoa mà mặt không hồng tim không đập, chỉ muốn trực tiếp ôm tất cả trở về nhà?Tầng bốn mươi chín, sau bốn giờ điên cuồng mua sắm, Niệm Thần buông lỏng thân thể mềm nhũn vùi lấp trên ghế sô pha sang trọng tại quán cà phê, đối diện với bộ dạng Sở Vận Nhi vẫn như cũ bày ra vẻ mặt bừng bừng hưng phấn.Niệm Thần hoàn toàn đem chính mình thư giãn, cô bảo đảm ngồi đối diện nói chuyện líu ríu với Sở Vận Nhi không quá ba phút cô tuyệt đối có thể trực tiếp ngủ rồi.“Vận nhi, làm sao cô lại có thể cùng người phụ nữ như vậy cùng đi dạo phố? Sao lại hạ thấp bản thân mình vậy.”Lúc đó, một âm thanh già mồm trào phúng từ đỉnh đầu thổi qua, giống như là một chậu nước lạnh giội trên đầu Niệm Thần, trong nháy mắt thanh tỉnh, thanh âm kia, trực tiếp cũng đủ làm cho cô tỉnh ngủ hoàn toàn.