Ánh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên…
Chương 79: Yêu không dễ dàng (2)
Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: Sendyle Cô là con gái của thị trưởng, trong thành phố này biết bao nhiêu đối tượng nịnh bợ, lại có bao nhiêu hậu duệ nhà giàu quý tộc muốn được cô ưu ái.Nhưng cô chưa từng nghĩ tới bọn họ, ngược lại từ lần đầu gặp gỡ bản thân trở nên hèn mọn vì người đàn ông kia, thời gian dài nỗ lực như vậy, thậm chí không tiếc làm trái với nguyên tắc dụng tâm đối với mẫu thân Hoắc Cảnh Sâm.Nhưng mà rối cuộc nhận được gì? Quá khứ trong nhiều năm như vậy lòng Hoắc Cảnh Sâm chưa từng dành cho cô. Tiệc đính hôn lần trước, cô tỉ mỉ chuẩn bị sau lại biến thành trò cười của người ta, rồi cô dùng thân phận vị hôn thê của anh ta chỉ nhận được sự cười nhạo. It nhất cô cũng cho rằng đến cuối cùng Hoắc Cảnh Sâm sau khi vui đùa chán ghét, cuối cùng có thể trở về sống bên cạnh cô.Nhưng từ khi người phụ nữ này xuất hiện cô bắt đầu nhận biết mình sai rồi, Hoắc Cảnh Sâm không phải là vô tình, từ lúc bắt đầu anh ta cũng không có gặp gỡ ai thế nhưng đối với người kia có thể làm cho anh ta nói chuyện.Cô tự nhiên không cam lòng, vì yêu Hoắc Cảnh Sâm, nhất định cô sẽ không bỏ cuộc vì trên thế giới này không có người đàn ông khác làm cho cô khuynh tâm như thế.Cố San San tùy ý thoát cánh tay bị Sở Vận Nhi níu lại, cô ta buông tóc Niệm Thần ra, mà Niệm Thần đại khái là bởi vì đang rơi vào trạng thái choáng váng, loạng choạng liền té xuống mặt đất.Một khắc khi Niệm Thần ngã ngồi trên mặt đất, Cố San San cầm lấy một ly cà phê trong tay bồi bàn không chút do dự giội lên trên người Niệm Thần.Sau đó âm thanh đồ sứ bị bể va chạm vào vách tường, cô bỏ tay Sở Vận Nhi, thân thể đứng thẳng, bộ dạng cao cao tại thượng, thần thái ưu nhã:“Mộ Niệm Thần, tốt nhất cô không nên yêu Hoắc Cảnh Sâm, tôi sẽ không để yên cho cô đâu.”Lời nói cảnh cáo, nhưng không biết tại sao Niệm Thần lại nghe ra trong thanh âm của cô ta vài phần bi ai, cảm giác giống như cô ta đang cho cô một lời khuyên mà thôi.Người đàn ông như Hoắc Cảnh Sâm không dễ dàng yêu được.- – - – - – - -Trò khôi hài này ngừng hẳn khi giày cao gót Cố San San vang lên, lúc đó cả người Niệm Thần chật vật không chịu nổi. Sở Vận Nhi cho người đưa tới một bộ quần áo sau lại giúp Niệm Thần tại buồng vệ sinh sửa sang lại một phen mới nói muốn đưa Niệm Thần về nhà.Trong gương, Niệm Thần nhìn bộ dạng mình hai bên gò má cao cao sưng lên, phẫn hận cảm thấy không hề đẹp chút nào. Khuôn mặt trái xoan xinh đẹp còn đâu, thật xấu hổ mất mặt vô cùng, nếu đụng phải người quen, hình tượng đời này thật sự bị hủy.Nhưng, sự thật này chứng minh còn không phải là trong ngày này Mộ Niệm Thần tối hủy hình tượng lúc, càng làm cho cô cảm thấy không còn mặt mũi gặp người khác sau ở đó một tiết mục té xỉu.Hoặc có lẽ vì giấc ngủ không đủ thể lực chống đỡ hết nổi, nguyên nhân cũng có lẽ vì vừa rồi chịu hai tát tai cùng với một tách cà phê, lúc đó, Mộ Niệm Thần cho rằng bộ dạng mình ngã xuống đất ngất đi thật quá thê thảm rồi.
Editor: Sendyle
Cô là con gái của thị trưởng, trong thành phố này biết bao nhiêu đối
tượng nịnh bợ, lại có bao nhiêu hậu duệ nhà giàu quý tộc muốn được cô ưu ái.
Nhưng cô chưa từng nghĩ tới bọn họ, ngược lại từ lần đầu gặp gỡ bản
thân trở nên hèn mọn vì người đàn ông kia, thời gian dài nỗ lực như vậy, thậm chí không tiếc làm trái với nguyên tắc dụng tâm đối với mẫu thân
Hoắc Cảnh Sâm.
Nhưng mà rối cuộc nhận được gì? Quá khứ trong nhiều năm như vậy lòng
Hoắc Cảnh Sâm chưa từng dành cho cô. Tiệc đính hôn lần trước, cô tỉ mỉ
chuẩn bị sau lại biến thành trò cười của người ta, rồi cô dùng thân phận vị hôn thê của anh ta chỉ nhận được sự cười nhạo. It nhất cô cũng cho
rằng đến cuối cùng Hoắc Cảnh Sâm sau khi vui đùa chán ghét, cuối cùng có thể trở về sống bên cạnh cô.
Nhưng từ khi người phụ nữ này xuất hiện cô bắt đầu nhận biết mình sai rồi, Hoắc Cảnh Sâm không phải là vô tình, từ lúc bắt đầu anh ta cũng
không có gặp gỡ ai thế nhưng đối với người kia có thể làm cho anh ta nói chuyện.
Cô tự nhiên không cam lòng, vì yêu Hoắc Cảnh Sâm, nhất định cô sẽ
không bỏ cuộc vì trên thế giới này không có người đàn ông khác làm cho
cô khuynh tâm như thế.
Cố San San tùy ý thoát cánh tay bị Sở Vận Nhi níu lại, cô ta buông
tóc Niệm Thần ra, mà Niệm Thần đại khái là bởi vì đang rơi vào trạng
thái choáng váng, loạng choạng liền té xuống mặt đất.
Một khắc khi Niệm Thần ngã ngồi trên mặt đất, Cố San San cầm lấy một
ly cà phê trong tay bồi bàn không chút do dự giội lên trên người Niệm
Thần.
Sau đó âm thanh đồ sứ bị bể va chạm vào vách tường, cô bỏ tay Sở Vận
Nhi, thân thể đứng thẳng, bộ dạng cao cao tại thượng, thần thái ưu nhã:
“Mộ Niệm Thần, tốt nhất cô không nên yêu Hoắc Cảnh Sâm, tôi sẽ không để yên cho cô đâu.”
Lời nói cảnh cáo, nhưng không biết tại sao Niệm Thần lại nghe ra
trong thanh âm của cô ta vài phần bi ai, cảm giác giống như cô ta đang
cho cô một lời khuyên mà thôi.
Người đàn ông như Hoắc Cảnh Sâm không dễ dàng yêu được.
- – - – - – - -
Trò khôi hài này ngừng hẳn khi giày cao gót Cố San San vang lên, lúc
đó cả người Niệm Thần chật vật không chịu nổi. Sở Vận Nhi cho người đưa
tới một bộ quần áo sau lại giúp Niệm Thần tại buồng vệ sinh sửa sang lại một phen mới nói muốn đưa Niệm Thần về nhà.
Trong gương, Niệm Thần nhìn bộ dạng mình hai bên gò má cao cao sưng
lên, phẫn hận cảm thấy không hề đẹp chút nào. Khuôn mặt trái xoan xinh
đẹp còn đâu, thật xấu hổ mất mặt vô cùng, nếu đụng phải người quen, hình tượng đời này thật sự bị hủy.
Nhưng, sự thật này chứng minh còn không phải là trong ngày này Mộ
Niệm Thần tối hủy hình tượng lúc, càng làm cho cô cảm thấy không còn mặt mũi gặp người khác sau ở đó một tiết mục té xỉu.
Hoặc có lẽ vì giấc ngủ không đủ thể lực chống đỡ hết nổi, nguyên nhân cũng có lẽ vì vừa rồi chịu hai tát tai cùng với một tách cà phê, lúc
đó, Mộ Niệm Thần cho rằng bộ dạng mình ngã xuống đất ngất đi thật quá
thê thảm rồi.
Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: Sendyle Cô là con gái của thị trưởng, trong thành phố này biết bao nhiêu đối tượng nịnh bợ, lại có bao nhiêu hậu duệ nhà giàu quý tộc muốn được cô ưu ái.Nhưng cô chưa từng nghĩ tới bọn họ, ngược lại từ lần đầu gặp gỡ bản thân trở nên hèn mọn vì người đàn ông kia, thời gian dài nỗ lực như vậy, thậm chí không tiếc làm trái với nguyên tắc dụng tâm đối với mẫu thân Hoắc Cảnh Sâm.Nhưng mà rối cuộc nhận được gì? Quá khứ trong nhiều năm như vậy lòng Hoắc Cảnh Sâm chưa từng dành cho cô. Tiệc đính hôn lần trước, cô tỉ mỉ chuẩn bị sau lại biến thành trò cười của người ta, rồi cô dùng thân phận vị hôn thê của anh ta chỉ nhận được sự cười nhạo. It nhất cô cũng cho rằng đến cuối cùng Hoắc Cảnh Sâm sau khi vui đùa chán ghét, cuối cùng có thể trở về sống bên cạnh cô.Nhưng từ khi người phụ nữ này xuất hiện cô bắt đầu nhận biết mình sai rồi, Hoắc Cảnh Sâm không phải là vô tình, từ lúc bắt đầu anh ta cũng không có gặp gỡ ai thế nhưng đối với người kia có thể làm cho anh ta nói chuyện.Cô tự nhiên không cam lòng, vì yêu Hoắc Cảnh Sâm, nhất định cô sẽ không bỏ cuộc vì trên thế giới này không có người đàn ông khác làm cho cô khuynh tâm như thế.Cố San San tùy ý thoát cánh tay bị Sở Vận Nhi níu lại, cô ta buông tóc Niệm Thần ra, mà Niệm Thần đại khái là bởi vì đang rơi vào trạng thái choáng váng, loạng choạng liền té xuống mặt đất.Một khắc khi Niệm Thần ngã ngồi trên mặt đất, Cố San San cầm lấy một ly cà phê trong tay bồi bàn không chút do dự giội lên trên người Niệm Thần.Sau đó âm thanh đồ sứ bị bể va chạm vào vách tường, cô bỏ tay Sở Vận Nhi, thân thể đứng thẳng, bộ dạng cao cao tại thượng, thần thái ưu nhã:“Mộ Niệm Thần, tốt nhất cô không nên yêu Hoắc Cảnh Sâm, tôi sẽ không để yên cho cô đâu.”Lời nói cảnh cáo, nhưng không biết tại sao Niệm Thần lại nghe ra trong thanh âm của cô ta vài phần bi ai, cảm giác giống như cô ta đang cho cô một lời khuyên mà thôi.Người đàn ông như Hoắc Cảnh Sâm không dễ dàng yêu được.- – - – - – - -Trò khôi hài này ngừng hẳn khi giày cao gót Cố San San vang lên, lúc đó cả người Niệm Thần chật vật không chịu nổi. Sở Vận Nhi cho người đưa tới một bộ quần áo sau lại giúp Niệm Thần tại buồng vệ sinh sửa sang lại một phen mới nói muốn đưa Niệm Thần về nhà.Trong gương, Niệm Thần nhìn bộ dạng mình hai bên gò má cao cao sưng lên, phẫn hận cảm thấy không hề đẹp chút nào. Khuôn mặt trái xoan xinh đẹp còn đâu, thật xấu hổ mất mặt vô cùng, nếu đụng phải người quen, hình tượng đời này thật sự bị hủy.Nhưng, sự thật này chứng minh còn không phải là trong ngày này Mộ Niệm Thần tối hủy hình tượng lúc, càng làm cho cô cảm thấy không còn mặt mũi gặp người khác sau ở đó một tiết mục té xỉu.Hoặc có lẽ vì giấc ngủ không đủ thể lực chống đỡ hết nổi, nguyên nhân cũng có lẽ vì vừa rồi chịu hai tát tai cùng với một tách cà phê, lúc đó, Mộ Niệm Thần cho rằng bộ dạng mình ngã xuống đất ngất đi thật quá thê thảm rồi.