Tác giả:

Ánh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên…

Chương 92: Sống một cuộc sống bình thường

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: SendyleLúc đó, Hoắc Cảnh Sâm nghiêng người dựa vào bên cửa sổ đang mở nửa bên, đập vào mắt là cảnh sắc về đêm của trang viên biệt thự vẫn như cũ đèn đuốc sáng trưng, cả phòng ngủ tràn ngập màu vàng ấm dưới ánh đèn khiến cho ánh mắt của anh ta mang theo vài phần suy tư về vấn đề nào đó.“Hoắc Thần Xa, bắt đầu ngày mai cha sẽ cho người đưa con trở về A thị, về sau cuộc sống của con sẽ bị cha giám sát. Con nên biết an phận, sống như một đứa bé bình thường một chút là tốt rồi, nếu con ở bên ngoài còn gây rối cha sẽ để cho người ta làm thịt con chó kia của con.”Giờ phút này, giọng nói của Hoắc Cảnh Sâm tương đối hòa bình, đang nói chuyện, ánh mắt vô ý quét qua khung cửa sổ màu trắng, chau mày.“Cha, làm sao cha có thể nói con trai của mình không bình thường chứ? Chẳng lẽ quá thông minh cũng là sai sao? Nhưng vấn đề này không phải là do di truyền từ cha sao?”Anh bạn nhỏ Hoắc Thần Xa cũng không quên cố gắng vùng vẫy lần cuối cùng trước khi chết, giả bộ ngoan ngoãn, dùng giọng điệu xảo quyệt nịnh hót. Tóm lại trước giảm cơn giận của cha mình xuống trước rồi nói sau, trời mới biết nếu thật sự chọc giận cha cậu sẽ có hậu quả như thế nào…Hoắc Cảnh Sâm quay lại ngồi bên sofa một lần nữa, vừa nói chuyện vừa ở trong máy tính đưa vào một chuỗi chỉ thị, ngay sau đó, biểu hiện điểm đỏ ở phía trên cho thấy chỗ ở lúc này của Hoắc Thần Xa, cậu nhóc đang ở Italy.Trong đầu liên tưởng đến cậu nhóc mới vừa công khai nhét tờ giấy khiêu khích trên giường, anh ta cho là trò của Hoắc Thần Xa, khóe môi khẽ giơ lên:“Thần Xa, cha nói cho con biết, trước hừng đông nếu cha không nhìn thấy con, cha sẽ tự mình đi tìm con, đến lúc đó con đoán xem sẽ như thế nào?”Đang nói chuyện Hoắc Cảnh Sâm cúp điện thoại, hiện tại đã không còn giống như trước, anh ta biết đứa con trai mình có đủ bản lĩnh tự bảo vệ mình nên mới để cho cậu nhóc ra ngoài, không cần buồn chán ở nhà, nhưng đã có nhiều chuyện xảy ra làm cho anh ta ngộ ra nhiều thứ.Quan hệ huyết thống đúng là chuyện kì lạ, thân tình thật đáng quý, chính bởi vì có ít cho nên càng phải thêm quý trọng, muốn dùng hết khả năng có được của mình chăm sóc, yêu thương, bảo vệ đứa con trai bảo bối này.Lần này anh ta muốn đối mặt với Hồng Chiếm Giữ, ngay cả bản thân anh ta cũng không nắm phần tin tưởng tuyệt đối, cho nên anh ta tình nguyện sớm một bước chuẩn bị mọi thứ, ít nhất Hoắc Thần Xa ở bên cạnh anh ta mới có thể an toàn.Hai năm qua, anh ta làm sao không hiểu, Hoắc Thần Xa ở phía sau mình bày đủ trò, anh ta không thể cho con mình một hoàn chỉnh gia đình, mà Hoắc Thần Xa dù cho có thông minh như thế nào cậu nhóc vẫn chỉ là một đứa bé năm tuổi mà thôi. Thỉnh thoảng nghĩ tới, Hoắc Cảnh Sâm đều trầm mặc không nói, mà anh ta bình thường quá bận rộn, cơ hồ không có thời gian quan tâm đến đứa con trai này.Mà trước mắt anh ta mới ý thức tới, một gia đình hoàn chỉnh đối với Hoắc Thần Xa rất quan trọng, trước kia anh ta khinh thường điều này, nhưng bây giờ lại nghĩ đều này lại vô cùng quan trọng và cần thiết cho con trai của mình.Hít sâu một hơi, lúc đó, trong đầu Hoắc Cảnh Sâm hiện ra gương mặt một người, đủ làm cho anh ta lộ vẻ xúc động, một tuần lễ, một tuần lễ không thấy, anh ta lại càng tò mò không biết Mộ Niệm Thần lúc này đến tột cùng đang làm gì?

Editor: Sendyle

Lúc đó, Hoắc Cảnh Sâm nghiêng người dựa vào bên cửa sổ đang mở nửa
bên, đập vào mắt là cảnh sắc về đêm của trang viên biệt thự vẫn như cũ
đèn đuốc sáng trưng, cả phòng ngủ tràn ngập màu vàng ấm dưới ánh đèn
khiến cho ánh mắt của anh ta mang theo vài phần suy tư về vấn đề nào đó.

“Hoắc Thần Xa, bắt đầu ngày mai cha sẽ cho người đưa con trở về A
thị, về sau cuộc sống của con sẽ bị cha giám sát. Con nên biết an phận,
sống như một đứa bé bình thường một chút là tốt rồi, nếu con ở bên ngoài còn gây rối cha sẽ để cho người ta làm thịt con chó kia của con.”

Giờ phút này, giọng nói của Hoắc Cảnh Sâm tương đối hòa bình, đang
nói chuyện, ánh mắt vô ý quét qua khung cửa sổ màu trắng, chau mày.

“Cha, làm sao cha có thể nói con trai của mình không bình thường chứ? Chẳng lẽ quá thông minh cũng là sai sao? Nhưng vấn đề này không phải là do di truyền từ cha sao?”

Anh bạn nhỏ Hoắc Thần Xa cũng không quên cố gắng vùng vẫy lần cuối
cùng trước khi chết, giả bộ ngoan ngoãn, dùng giọng điệu xảo quyệt nịnh
hót. Tóm lại trước giảm cơn giận của cha mình xuống trước rồi nói sau,
trời mới biết nếu thật sự chọc giận cha cậu sẽ có hậu quả như thế nào…

Hoắc Cảnh Sâm quay lại ngồi bên sofa một lần nữa, vừa nói chuyện vừa ở trong máy tính đưa vào một chuỗi chỉ thị, ngay sau đó, biểu hiện điểm
đỏ ở phía trên cho thấy chỗ ở lúc này của Hoắc Thần Xa, cậu nhóc đang ở
Italy.

Trong đầu liên tưởng đến cậu nhóc mới vừa công khai nhét tờ giấy
khiêu khích trên giường, anh ta cho là trò của Hoắc Thần Xa, khóe môi
khẽ giơ lên:

“Thần Xa, cha nói cho con biết, trước hừng đông nếu cha không nhìn
thấy con, cha sẽ tự mình đi tìm con, đến lúc đó con đoán xem sẽ như thế
nào?”

Đang nói chuyện Hoắc Cảnh Sâm cúp điện thoại, hiện tại đã không còn
giống như trước, anh ta biết đứa con trai mình có đủ bản lĩnh tự bảo vệ
mình nên mới để cho cậu nhóc ra ngoài, không cần buồn chán ở nhà, nhưng
đã có nhiều chuyện xảy ra làm cho anh ta ngộ ra nhiều thứ.

Quan hệ huyết thống đúng là chuyện kì lạ, thân tình thật đáng quý,
chính bởi vì có ít cho nên càng phải thêm quý trọng, muốn dùng hết khả
năng có được của mình chăm sóc, yêu thương, bảo vệ đứa con trai bảo bối
này.

Lần này anh ta muốn đối mặt với Hồng Chiếm Giữ, ngay cả bản thân anh
ta cũng không nắm phần tin tưởng tuyệt đối, cho nên anh ta tình nguyện
sớm một bước chuẩn bị mọi thứ, ít nhất Hoắc Thần Xa ở bên cạnh anh ta
mới có thể an toàn.

Hai năm qua, anh ta làm sao không hiểu, Hoắc Thần Xa ở phía sau mình
bày đủ trò, anh ta không thể cho con mình một hoàn chỉnh gia đình, mà
Hoắc Thần Xa dù cho có thông minh như thế nào cậu nhóc vẫn chỉ là một
đứa bé năm tuổi mà thôi. Thỉnh thoảng nghĩ tới, Hoắc Cảnh Sâm đều trầm
mặc không nói, mà anh ta bình thường quá bận rộn, cơ hồ không có thời
gian quan tâm đến đứa con trai này.

Mà trước mắt anh ta mới ý thức tới, một gia đình hoàn chỉnh đối với
Hoắc Thần Xa rất quan trọng, trước kia anh ta khinh thường điều này,
nhưng bây giờ lại nghĩ đều này lại vô cùng quan trọng và cần thiết cho
con trai của mình.

Hít sâu một hơi, lúc đó, trong đầu Hoắc Cảnh Sâm hiện ra gương mặt
một người, đủ làm cho anh ta lộ vẻ xúc động, một tuần lễ, một tuần lễ
không thấy, anh ta lại càng tò mò không biết Mộ Niệm Thần lúc này đến
tột cùng đang làm gì?

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: SendyleLúc đó, Hoắc Cảnh Sâm nghiêng người dựa vào bên cửa sổ đang mở nửa bên, đập vào mắt là cảnh sắc về đêm của trang viên biệt thự vẫn như cũ đèn đuốc sáng trưng, cả phòng ngủ tràn ngập màu vàng ấm dưới ánh đèn khiến cho ánh mắt của anh ta mang theo vài phần suy tư về vấn đề nào đó.“Hoắc Thần Xa, bắt đầu ngày mai cha sẽ cho người đưa con trở về A thị, về sau cuộc sống của con sẽ bị cha giám sát. Con nên biết an phận, sống như một đứa bé bình thường một chút là tốt rồi, nếu con ở bên ngoài còn gây rối cha sẽ để cho người ta làm thịt con chó kia của con.”Giờ phút này, giọng nói của Hoắc Cảnh Sâm tương đối hòa bình, đang nói chuyện, ánh mắt vô ý quét qua khung cửa sổ màu trắng, chau mày.“Cha, làm sao cha có thể nói con trai của mình không bình thường chứ? Chẳng lẽ quá thông minh cũng là sai sao? Nhưng vấn đề này không phải là do di truyền từ cha sao?”Anh bạn nhỏ Hoắc Thần Xa cũng không quên cố gắng vùng vẫy lần cuối cùng trước khi chết, giả bộ ngoan ngoãn, dùng giọng điệu xảo quyệt nịnh hót. Tóm lại trước giảm cơn giận của cha mình xuống trước rồi nói sau, trời mới biết nếu thật sự chọc giận cha cậu sẽ có hậu quả như thế nào…Hoắc Cảnh Sâm quay lại ngồi bên sofa một lần nữa, vừa nói chuyện vừa ở trong máy tính đưa vào một chuỗi chỉ thị, ngay sau đó, biểu hiện điểm đỏ ở phía trên cho thấy chỗ ở lúc này của Hoắc Thần Xa, cậu nhóc đang ở Italy.Trong đầu liên tưởng đến cậu nhóc mới vừa công khai nhét tờ giấy khiêu khích trên giường, anh ta cho là trò của Hoắc Thần Xa, khóe môi khẽ giơ lên:“Thần Xa, cha nói cho con biết, trước hừng đông nếu cha không nhìn thấy con, cha sẽ tự mình đi tìm con, đến lúc đó con đoán xem sẽ như thế nào?”Đang nói chuyện Hoắc Cảnh Sâm cúp điện thoại, hiện tại đã không còn giống như trước, anh ta biết đứa con trai mình có đủ bản lĩnh tự bảo vệ mình nên mới để cho cậu nhóc ra ngoài, không cần buồn chán ở nhà, nhưng đã có nhiều chuyện xảy ra làm cho anh ta ngộ ra nhiều thứ.Quan hệ huyết thống đúng là chuyện kì lạ, thân tình thật đáng quý, chính bởi vì có ít cho nên càng phải thêm quý trọng, muốn dùng hết khả năng có được của mình chăm sóc, yêu thương, bảo vệ đứa con trai bảo bối này.Lần này anh ta muốn đối mặt với Hồng Chiếm Giữ, ngay cả bản thân anh ta cũng không nắm phần tin tưởng tuyệt đối, cho nên anh ta tình nguyện sớm một bước chuẩn bị mọi thứ, ít nhất Hoắc Thần Xa ở bên cạnh anh ta mới có thể an toàn.Hai năm qua, anh ta làm sao không hiểu, Hoắc Thần Xa ở phía sau mình bày đủ trò, anh ta không thể cho con mình một hoàn chỉnh gia đình, mà Hoắc Thần Xa dù cho có thông minh như thế nào cậu nhóc vẫn chỉ là một đứa bé năm tuổi mà thôi. Thỉnh thoảng nghĩ tới, Hoắc Cảnh Sâm đều trầm mặc không nói, mà anh ta bình thường quá bận rộn, cơ hồ không có thời gian quan tâm đến đứa con trai này.Mà trước mắt anh ta mới ý thức tới, một gia đình hoàn chỉnh đối với Hoắc Thần Xa rất quan trọng, trước kia anh ta khinh thường điều này, nhưng bây giờ lại nghĩ đều này lại vô cùng quan trọng và cần thiết cho con trai của mình.Hít sâu một hơi, lúc đó, trong đầu Hoắc Cảnh Sâm hiện ra gương mặt một người, đủ làm cho anh ta lộ vẻ xúc động, một tuần lễ, một tuần lễ không thấy, anh ta lại càng tò mò không biết Mộ Niệm Thần lúc này đến tột cùng đang làm gì?

Chương 92: Sống một cuộc sống bình thường