-Reng...Reng...Reng_Tiếng chuông báo thức vang liên hồi. Một cô gái đang nằm ngủ trên giường bị tiếng chuông đánh thức tức mình cô đưa tay với lấy chiếc đồng hồ ném vào tường. Sau 3s chiếc đồng hồ iu vấu của cô đã tiếp đất nhẹ nhàng: "Bộp" Rồi vỡ tan tành. 5' sau một âm thanh vang lên: "Rầm!" -Gia Hân giờ này còn ngủ được sao dậy mau đi_Mẹ cô quát Nhưng cô vẫn chưa muốn rời khỏi chiếc giường thân yêu, lấy tay kéo chiếc chăn mềm mại phủ kín đầu. -Mẹ cho con 1' để xuống dưới nếu trễ thì nhịn ăn sáng_Mẹ cô bực mình nói lớn sau đó quay người bước xuống. Sau 5s thông não cô mới bật dậy, phóng như bay vào nhà tắm, VSCN, thay bộ bijama bằng bộ đồng phục trường Bright Star-ngôi trường cô đang học và không quên lấy chiếc ba lô màu xanh nhạt trước khi bước xuống. -Chào buổi sáng baba, mama_Gia Hân mỉm cười với ba mẹ cô,thuận tay lấy chiếc bánh sandwich trên bàn bỏ vào miệng ăn vội. -Chịu dậy rồi hả? Còn 5' nữa sẽ vào học chúc con may mắn_Ba cô bỏ tờ báo xuống nhìn cô mỉm cười. -Hả? Trễ vậy rồi…
Chương 42: Nói lời chia tay
Hãy Giữ Trái Tim Anh Thật Cẩn Thận Em NhéTác giả: YuriTruyện Ngôn Tình-Reng...Reng...Reng_Tiếng chuông báo thức vang liên hồi. Một cô gái đang nằm ngủ trên giường bị tiếng chuông đánh thức tức mình cô đưa tay với lấy chiếc đồng hồ ném vào tường. Sau 3s chiếc đồng hồ iu vấu của cô đã tiếp đất nhẹ nhàng: "Bộp" Rồi vỡ tan tành. 5' sau một âm thanh vang lên: "Rầm!" -Gia Hân giờ này còn ngủ được sao dậy mau đi_Mẹ cô quát Nhưng cô vẫn chưa muốn rời khỏi chiếc giường thân yêu, lấy tay kéo chiếc chăn mềm mại phủ kín đầu. -Mẹ cho con 1' để xuống dưới nếu trễ thì nhịn ăn sáng_Mẹ cô bực mình nói lớn sau đó quay người bước xuống. Sau 5s thông não cô mới bật dậy, phóng như bay vào nhà tắm, VSCN, thay bộ bijama bằng bộ đồng phục trường Bright Star-ngôi trường cô đang học và không quên lấy chiếc ba lô màu xanh nhạt trước khi bước xuống. -Chào buổi sáng baba, mama_Gia Hân mỉm cười với ba mẹ cô,thuận tay lấy chiếc bánh sandwich trên bàn bỏ vào miệng ăn vội. -Chịu dậy rồi hả? Còn 5' nữa sẽ vào học chúc con may mắn_Ba cô bỏ tờ báo xuống nhìn cô mỉm cười. -Hả? Trễ vậy rồi… Gia Hân vừa mở cửa vào nhà đã thấy Gia Ân nhìn cô nở nụ cười:"Chị hai,chị đi đâu về vậy?"-À... Chị đến nhà bạn học nhóm mà em chiều nay không bận chụp hình hay đóng phim gì sao?_Gia Hân-Ukm.Chiều nay em rảnh không phải làm gì hết. Em đang định rủ chị đi chơi nè_Gia Ân nhìn Gia Hân đầy hứng khỏi chợt điện thoại cô reo lên. Gia Ân nhìn lên màn hình điện thoại sau đó quay sang Gia Hân:"Chị à em nghe điện thoại một chút nhé" Gia Hân khẽ gật đầu. Gia Ân chỉ đợi vậy, cô vào phòng nghe điện thoại.-Ai gọi mà con bé phải vào phòng nghe nhỉ?...Thôi kệ mình đi tắm đã_Gia Hân hơi ngạc nhiên nhưng rồi lại cho qua. Cô bước vào phòng lấy quần áo để đi tắm sau một ngày ra ngoài khiến cơ thể mệt mỏi.Trong phòng Gia Ân:-Alo_Gia Ân bắt máy-Chúng ta gặp nhau đi. Anh có chuyện muốn nói_Phía bên kia truyền đến một giọng nam trầm ổn.-Ukm.Vậy chúng ta gặp nhau ở đâu?_Gia Ân môi nở một nụ cười...15'sau:-Anh chờ em lâu chưa?_Gia Ân bước đến một chiếc bàn trong một quán ăn nơi có một người con trai đang đợi cô.-Không, anh cũng chỉ mới đến thôi. Em ngồi đi_Hoàng Huy mỉm cười. Anh vẫn vậy.Rất dịu dàng với cô. Đó cũng là lí do khiến cô yêu anh.-Anh đang cần tiền có phải không? Em đã chuẫn bị rồi anh yên tâm đi_Gia Ân tay lấy từ trong túi ra một xấp tiền.-Anh gặp em không phải vì chuyện này_Hoàng Huy tỏ vẻ không vui.-Vậy là chuyện gì? Không phải quán anh làm đột nhiên đóng cửa nên anh đang rất cần tiền sao?_Gia Ân nhìn Hoàng Huy đầy khó hiểu.-Gia Ân anh thật sự có chuyện quan trọng muốn nói với em. Nhất định em không được tức giận anh._Hoàng Huy vẻ rất nghiêm túc.-Là chuyện gì anh cứ nói đi. Em sẽ không giận đâu vì em là bạn gái anh mà_Gia Ân hoàn toàn không biết chuyện Hoàng Huy muốn nói là chuyện gì nên không suy nghĩ gì nhiều mà nhìn anh chờ đợi và cho rằng chuyện anh nói chắc cũng không ảnh hưởng gì tới cô nên cô có thể bỏ qua hết.-Gia Ân chúng ta chia..._Hoàng Huy chưa nói hết câu thì đột nhiên điện thoại của Gia Ân vang lên. Hoàng Huy hơi khó chịu nhìn chiếc điện thoại đang sáng lên trong túi của Gia Ân.-A...Em xin lỗi em ra ngoài nghe điện thoại một chút_Gia Ân vội vàng rời bàn ra ngoài nghe điện thoại. Hoàng Huy định ngăn nhưng cô đã đi ra ngoài. Anh định nói chia tay nhưng lại mắc vào tình huống này đành chấp nhận chờ đợi đến lúc thích hợp thì sẽ nói.Gia Ân nghe điện thoại xong thì quay về bàn Hoàng Huy đang ngồi. Gia Ân vẻ khó xử:"Minh Huy à làm sao đây? Quản lí nói là có chuyện gấp cần em giải quyết. Để hôm khác nói chuyện này có được không vậy?"-Được rồi em cứ về đi.Anh không trách em đâu._Hoàng Huy nhẹ giọng. Anh không thể làm khác được. Nếu hôm nay không nói được thì để mai vậy. Anh nhất định sẽ nói chuyện này với Gia Ân không để quá trễ sẽ dẫn đến chuyện không hay.
Gia Hân vừa mở cửa vào nhà đã thấy Gia Ân nhìn cô nở nụ cười:"Chị hai,chị đi đâu về vậy?"
-À... Chị đến nhà bạn học nhóm mà em chiều nay không bận chụp hình hay đóng phim gì sao?_Gia Hân
-Ukm.Chiều nay em rảnh không phải làm gì hết. Em đang định rủ chị đi chơi nè_Gia Ân nhìn Gia Hân đầy hứng khỏi chợt điện thoại cô reo lên. Gia Ân nhìn lên màn hình điện thoại sau đó quay sang Gia Hân:"Chị à em nghe điện thoại một chút nhé" Gia Hân khẽ gật đầu. Gia Ân chỉ đợi vậy, cô vào phòng nghe điện thoại.
-Ai gọi mà con bé phải vào phòng nghe nhỉ?...Thôi kệ mình đi tắm đã_Gia Hân hơi ngạc nhiên nhưng rồi lại cho qua. Cô bước vào phòng lấy quần áo để đi tắm sau một ngày ra ngoài khiến cơ thể mệt mỏi.
Trong phòng Gia Ân:
-Alo_Gia Ân bắt máy
-Chúng ta gặp nhau đi. Anh có chuyện muốn nói_Phía bên kia truyền đến một giọng nam trầm ổn.
-Ukm.Vậy chúng ta gặp nhau ở đâu?_Gia Ân môi nở một nụ cười...
15'sau:
-Anh chờ em lâu chưa?_Gia Ân bước đến một chiếc bàn trong một quán ăn nơi có một người con trai đang đợi cô.
-Không, anh cũng chỉ mới đến thôi. Em ngồi đi_Hoàng Huy mỉm cười. Anh vẫn vậy.Rất dịu dàng với cô. Đó cũng là lí do khiến cô yêu anh.
-Anh đang cần tiền có phải không? Em đã chuẫn bị rồi anh yên tâm đi_Gia Ân tay lấy từ trong túi ra một xấp tiền.
-Anh gặp em không phải vì chuyện này_Hoàng Huy tỏ vẻ không vui.
-Vậy là chuyện gì? Không phải quán anh làm đột nhiên đóng cửa nên anh đang rất cần tiền sao?_Gia Ân nhìn Hoàng Huy đầy khó hiểu.
-Gia Ân anh thật sự có chuyện quan trọng muốn nói với em. Nhất định em không được tức giận anh._Hoàng Huy vẻ rất nghiêm túc.
-Là chuyện gì anh cứ nói đi. Em sẽ không giận đâu vì em là bạn gái anh mà_Gia Ân hoàn toàn không biết chuyện Hoàng Huy muốn nói là chuyện gì nên không suy nghĩ gì nhiều mà nhìn anh chờ đợi và cho rằng chuyện anh nói chắc cũng không ảnh hưởng gì tới cô nên cô có thể bỏ qua hết.
-Gia Ân chúng ta chia..._Hoàng Huy chưa nói hết câu thì đột nhiên điện thoại của Gia Ân vang lên. Hoàng Huy hơi khó chịu nhìn chiếc điện thoại đang sáng lên trong túi của Gia Ân.
-A...Em xin lỗi em ra ngoài nghe điện thoại một chút_Gia Ân vội vàng rời bàn ra ngoài nghe điện thoại. Hoàng Huy định ngăn nhưng cô đã đi ra ngoài. Anh định nói chia tay nhưng lại mắc vào tình huống này đành chấp nhận chờ đợi đến lúc thích hợp thì sẽ nói.
Gia Ân nghe điện thoại xong thì quay về bàn Hoàng Huy đang ngồi. Gia Ân vẻ khó xử:"Minh Huy à làm sao đây? Quản lí nói là có chuyện gấp cần em giải quyết. Để hôm khác nói chuyện này có được không vậy?"
-Được rồi em cứ về đi.Anh không trách em đâu._Hoàng Huy nhẹ giọng. Anh không thể làm khác được. Nếu hôm nay không nói được thì để mai vậy. Anh nhất định sẽ nói chuyện này với Gia Ân không để quá trễ sẽ dẫn đến chuyện không hay.
Hãy Giữ Trái Tim Anh Thật Cẩn Thận Em NhéTác giả: YuriTruyện Ngôn Tình-Reng...Reng...Reng_Tiếng chuông báo thức vang liên hồi. Một cô gái đang nằm ngủ trên giường bị tiếng chuông đánh thức tức mình cô đưa tay với lấy chiếc đồng hồ ném vào tường. Sau 3s chiếc đồng hồ iu vấu của cô đã tiếp đất nhẹ nhàng: "Bộp" Rồi vỡ tan tành. 5' sau một âm thanh vang lên: "Rầm!" -Gia Hân giờ này còn ngủ được sao dậy mau đi_Mẹ cô quát Nhưng cô vẫn chưa muốn rời khỏi chiếc giường thân yêu, lấy tay kéo chiếc chăn mềm mại phủ kín đầu. -Mẹ cho con 1' để xuống dưới nếu trễ thì nhịn ăn sáng_Mẹ cô bực mình nói lớn sau đó quay người bước xuống. Sau 5s thông não cô mới bật dậy, phóng như bay vào nhà tắm, VSCN, thay bộ bijama bằng bộ đồng phục trường Bright Star-ngôi trường cô đang học và không quên lấy chiếc ba lô màu xanh nhạt trước khi bước xuống. -Chào buổi sáng baba, mama_Gia Hân mỉm cười với ba mẹ cô,thuận tay lấy chiếc bánh sandwich trên bàn bỏ vào miệng ăn vội. -Chịu dậy rồi hả? Còn 5' nữa sẽ vào học chúc con may mắn_Ba cô bỏ tờ báo xuống nhìn cô mỉm cười. -Hả? Trễ vậy rồi… Gia Hân vừa mở cửa vào nhà đã thấy Gia Ân nhìn cô nở nụ cười:"Chị hai,chị đi đâu về vậy?"-À... Chị đến nhà bạn học nhóm mà em chiều nay không bận chụp hình hay đóng phim gì sao?_Gia Hân-Ukm.Chiều nay em rảnh không phải làm gì hết. Em đang định rủ chị đi chơi nè_Gia Ân nhìn Gia Hân đầy hứng khỏi chợt điện thoại cô reo lên. Gia Ân nhìn lên màn hình điện thoại sau đó quay sang Gia Hân:"Chị à em nghe điện thoại một chút nhé" Gia Hân khẽ gật đầu. Gia Ân chỉ đợi vậy, cô vào phòng nghe điện thoại.-Ai gọi mà con bé phải vào phòng nghe nhỉ?...Thôi kệ mình đi tắm đã_Gia Hân hơi ngạc nhiên nhưng rồi lại cho qua. Cô bước vào phòng lấy quần áo để đi tắm sau một ngày ra ngoài khiến cơ thể mệt mỏi.Trong phòng Gia Ân:-Alo_Gia Ân bắt máy-Chúng ta gặp nhau đi. Anh có chuyện muốn nói_Phía bên kia truyền đến một giọng nam trầm ổn.-Ukm.Vậy chúng ta gặp nhau ở đâu?_Gia Ân môi nở một nụ cười...15'sau:-Anh chờ em lâu chưa?_Gia Ân bước đến một chiếc bàn trong một quán ăn nơi có một người con trai đang đợi cô.-Không, anh cũng chỉ mới đến thôi. Em ngồi đi_Hoàng Huy mỉm cười. Anh vẫn vậy.Rất dịu dàng với cô. Đó cũng là lí do khiến cô yêu anh.-Anh đang cần tiền có phải không? Em đã chuẫn bị rồi anh yên tâm đi_Gia Ân tay lấy từ trong túi ra một xấp tiền.-Anh gặp em không phải vì chuyện này_Hoàng Huy tỏ vẻ không vui.-Vậy là chuyện gì? Không phải quán anh làm đột nhiên đóng cửa nên anh đang rất cần tiền sao?_Gia Ân nhìn Hoàng Huy đầy khó hiểu.-Gia Ân anh thật sự có chuyện quan trọng muốn nói với em. Nhất định em không được tức giận anh._Hoàng Huy vẻ rất nghiêm túc.-Là chuyện gì anh cứ nói đi. Em sẽ không giận đâu vì em là bạn gái anh mà_Gia Ân hoàn toàn không biết chuyện Hoàng Huy muốn nói là chuyện gì nên không suy nghĩ gì nhiều mà nhìn anh chờ đợi và cho rằng chuyện anh nói chắc cũng không ảnh hưởng gì tới cô nên cô có thể bỏ qua hết.-Gia Ân chúng ta chia..._Hoàng Huy chưa nói hết câu thì đột nhiên điện thoại của Gia Ân vang lên. Hoàng Huy hơi khó chịu nhìn chiếc điện thoại đang sáng lên trong túi của Gia Ân.-A...Em xin lỗi em ra ngoài nghe điện thoại một chút_Gia Ân vội vàng rời bàn ra ngoài nghe điện thoại. Hoàng Huy định ngăn nhưng cô đã đi ra ngoài. Anh định nói chia tay nhưng lại mắc vào tình huống này đành chấp nhận chờ đợi đến lúc thích hợp thì sẽ nói.Gia Ân nghe điện thoại xong thì quay về bàn Hoàng Huy đang ngồi. Gia Ân vẻ khó xử:"Minh Huy à làm sao đây? Quản lí nói là có chuyện gấp cần em giải quyết. Để hôm khác nói chuyện này có được không vậy?"-Được rồi em cứ về đi.Anh không trách em đâu._Hoàng Huy nhẹ giọng. Anh không thể làm khác được. Nếu hôm nay không nói được thì để mai vậy. Anh nhất định sẽ nói chuyện này với Gia Ân không để quá trễ sẽ dẫn đến chuyện không hay.