Tác giả:

-Tiểu thư ơi người dậy đi mà tiểu thư ơi .Chị người hầu muốn bật khóc với cái người quấn cái chăn như con tằm lên người đang trong mộng đẹp Cái người ở trong chăn vẫn tiếp tục công việc của mình là ngủ (lạy bà dậy đi cho con viết tiếp truyện -.-) -Sao vậy .Hàn Khải Minh mở cửa bước vào -Thưa thiếu gia goi quài mà tiểu thư không chịu dậy -Đi ra đi ,để tôi .Minh nói -vâng .cô người hầu bước ra ngoài , vẻ vui mặt tươi vui vì đã thoát khỏi cô Khải Minh thở dài nhìn cô em gái bé bỏng của mình không nỡ đánh thức nhưng mà cô phải dậy để ăn TRƯA nữa chứ (phục cái bà này thiệt) -Tuyết San bảo bối , dậy nào em -Khải Minh mỉm cười nói , anh yêu thương cô lắm ,anh chỉ ấm áp với cô thôi.Anh tự hứa với mình sẽ cưng chiều cô cho tới khi gả cho người con trai khác,mà anh coi là có thể chăm sóc được em gái mình.Nghỉ tới đây anh hơi đau lòng khi bảo bối anh nâng niu bấy lâu phải đem gả cho người khác nhưng trước khi đem gả bảo bối đồng thời là tiểu tổ tông này thì phải đánh thức cô dậy trước đã. -Ô ,cô…

Chương 21: Có thể gọi tôi là phong

Nuông Chiều Em Là Đặc Quyền Của AnhTác giả: SynTruyện Ngôn Tình-Tiểu thư ơi người dậy đi mà tiểu thư ơi .Chị người hầu muốn bật khóc với cái người quấn cái chăn như con tằm lên người đang trong mộng đẹp Cái người ở trong chăn vẫn tiếp tục công việc của mình là ngủ (lạy bà dậy đi cho con viết tiếp truyện -.-) -Sao vậy .Hàn Khải Minh mở cửa bước vào -Thưa thiếu gia goi quài mà tiểu thư không chịu dậy -Đi ra đi ,để tôi .Minh nói -vâng .cô người hầu bước ra ngoài , vẻ vui mặt tươi vui vì đã thoát khỏi cô Khải Minh thở dài nhìn cô em gái bé bỏng của mình không nỡ đánh thức nhưng mà cô phải dậy để ăn TRƯA nữa chứ (phục cái bà này thiệt) -Tuyết San bảo bối , dậy nào em -Khải Minh mỉm cười nói , anh yêu thương cô lắm ,anh chỉ ấm áp với cô thôi.Anh tự hứa với mình sẽ cưng chiều cô cho tới khi gả cho người con trai khác,mà anh coi là có thể chăm sóc được em gái mình.Nghỉ tới đây anh hơi đau lòng khi bảo bối anh nâng niu bấy lâu phải đem gả cho người khác nhưng trước khi đem gả bảo bối đồng thời là tiểu tổ tông này thì phải đánh thức cô dậy trước đã. -Ô ,cô… Và bây giờ hiện đang là trời sáng , 6 giờ sáng đợt nhiên có người gõ cửa phòng "Vào đi" Tuyết San bực bội vì tiếng "cốc cốc" nhức đầu đó và rồi ngủ tiếp , cánh cửa mở ra hắn bước vào , không nói không rằng bị hắn lôi đầu ra khỏi giường quăng vào nhà vệ sinh-15 phút ._Hắn đóng cửa nhà vệ sinh lại ngồi trên sô pha-Bị điên sao , mới có 6 giờ sáng , chẳng có giống lúc còn nhỏ tý nào cả, hồi nhỏ mặt dễ thương bao nhiên bây giờ mặt b**n th** bấy nhiêu ._Tuyết San tức giận bóp mạnh cây đánh răng đang chà răng-Anh cho tôi , thay đồ ._Tuyết San hé đầu ra ngoài .Gia Phong nhìn cái đầu nhỏ nhỏ ấy cứ tưởng tượng trên đỉnh đầu ấy sẽ mọc bông hoa .Hắn ra ngoài dựa cửa đứng chờ-----------------------------30 phút sau----------------------------Này tôi bảo là cô đi về ,chứ tôi không có bảo cô đi thi người mẫu , cô muốn trình diễn trên sàn catwalk sao ? ._Gia Phong tức giận la lớn-Ra liền ._Tuyết San nghe Gia phong la lớn ở ngoài liền một mạch thay đồ cho nhanh chạy ra ngoài cửaCô cùng hắn đi ra ngoài xe về trước , hắn là bảo người đưa xe đến-Anh chỉ mới 17t ,được lái xe này à ,anh toi lái MCLaren chỉ thua anh một chút thôi ._Tuyết San nhìn Lamborghini Reventon Roadster mà muốn chóng mắt , hiện giờ hắn đã lên xe được 10 phút rồi mà , nó vẫn đứng nhìn , nhưng lúc nói hết câu ngước len thấy hắn như muốn đập vỡ kính xe thì liền biết điều mà mở cửa ghế sau ngồi vào-Ai cho cô ngồi ở đó ._Hắn liền quay lại"Cái tên này đầu óc bị hỗn tạp hoá à , ghế người ta làm trên xe là để ngồi, không ngồi thì tôi leo lên đầu anh ngồi à" Tuyết San chỉ biết nói trong lòng chứ đâu có dám mở miệng-Lên trên đây ngồi ._Gia Phong quay lên đằng trước"À là bảo mình ngồi ghế phụ kế bên anh ta, thế là ghế này anh ta để dành chưng bày à ,à mà thôi đỡ hơn phải leo len đầu anh ta ngồi" Tuyết San bèn leo lên phía trước-Này , Lăng Hạo đâu tôi chẳng thấy cậu ấy đâu cả ._Tuyết San thắt dây an toàn xong liền quay ra hỏi-Cậu ta là bệnh rồi , đã về từ đêm hôm qua , còn nữa có thể gọi là Phong ._Hắn ung dung trả lời ,lặp tức đánh tay lái phóng xe đi-Ồ ._Nghe xong Tuyết San liền nhìn ra ngoài cửa nhìn cảnh đẹp "Hôm nay trời đẹp thật , mà Lăng Hạo cậu ấy chắc không sao đâu nhỉ"

Và bây giờ hiện đang là trời sáng , 6 giờ sáng đợt nhiên có người gõ cửa phòng "Vào đi" Tuyết San bực bội vì tiếng "cốc cốc" nhức đầu đó và rồi ngủ tiếp , cánh cửa mở ra hắn bước vào , không nói không rằng bị hắn lôi đầu ra khỏi giường quăng vào nhà vệ sinh

-15 phút ._Hắn đóng cửa nhà vệ sinh lại ngồi trên sô pha

-Bị điên sao , mới có 6 giờ sáng , chẳng có giống lúc còn nhỏ tý nào cả, hồi nhỏ mặt dễ thương bao nhiên bây giờ mặt b**n th** bấy nhiêu ._Tuyết San tức giận bóp mạnh cây đánh răng đang chà răng

-Anh cho tôi , thay đồ ._Tuyết San hé đầu ra ngoài .Gia Phong nhìn cái đầu nhỏ nhỏ ấy cứ tưởng tượng trên đỉnh đầu ấy sẽ mọc bông hoa .Hắn ra ngoài dựa cửa đứng chờ

-----------------------------30 phút sau---------------------------

-Này tôi bảo là cô đi về ,chứ tôi không có bảo cô đi thi người mẫu , cô muốn trình diễn trên sàn catwalk sao ? ._Gia Phong tức giận la lớn

-Ra liền ._Tuyết San nghe Gia phong la lớn ở ngoài liền một mạch thay đồ cho nhanh chạy ra ngoài cửa

Cô cùng hắn đi ra ngoài xe về trước , hắn là bảo người đưa xe đến

-Anh chỉ mới 17t ,được lái xe này à ,anh toi lái MCLaren chỉ thua anh một chút thôi ._Tuyết San nhìn Lamborghini Reventon Roadster mà muốn chóng mắt , hiện giờ hắn đã lên xe được 10 phút rồi mà , nó vẫn đứng nhìn , nhưng lúc nói hết câu ngước len thấy hắn như muốn đập vỡ kính xe thì liền biết điều mà mở cửa ghế sau ngồi vào

-Ai cho cô ngồi ở đó ._Hắn liền quay lại

"Cái tên này đầu óc bị hỗn tạp hoá à , ghế người ta làm trên xe là để ngồi, không ngồi thì tôi leo lên đầu anh ngồi à" Tuyết San chỉ biết nói trong lòng chứ đâu có dám mở miệng

-Lên trên đây ngồi ._Gia Phong quay lên đằng trước

"À là bảo mình ngồi ghế phụ kế bên anh ta, thế là ghế này anh ta để dành chưng bày à ,à mà thôi đỡ hơn phải leo len đầu anh ta ngồi" Tuyết San bèn leo lên phía trước

-Này , Lăng Hạo đâu tôi chẳng thấy cậu ấy đâu cả ._Tuyết San thắt dây an toàn xong liền quay ra hỏi

-Cậu ta là bệnh rồi , đã về từ đêm hôm qua , còn nữa có thể gọi là Phong ._Hắn ung dung trả lời ,lặp tức đánh tay lái phóng xe đi

-Ồ ._Nghe xong Tuyết San liền nhìn ra ngoài cửa nhìn cảnh đẹp "Hôm nay trời đẹp thật , mà Lăng Hạo cậu ấy chắc không sao đâu nhỉ"

Nuông Chiều Em Là Đặc Quyền Của AnhTác giả: SynTruyện Ngôn Tình-Tiểu thư ơi người dậy đi mà tiểu thư ơi .Chị người hầu muốn bật khóc với cái người quấn cái chăn như con tằm lên người đang trong mộng đẹp Cái người ở trong chăn vẫn tiếp tục công việc của mình là ngủ (lạy bà dậy đi cho con viết tiếp truyện -.-) -Sao vậy .Hàn Khải Minh mở cửa bước vào -Thưa thiếu gia goi quài mà tiểu thư không chịu dậy -Đi ra đi ,để tôi .Minh nói -vâng .cô người hầu bước ra ngoài , vẻ vui mặt tươi vui vì đã thoát khỏi cô Khải Minh thở dài nhìn cô em gái bé bỏng của mình không nỡ đánh thức nhưng mà cô phải dậy để ăn TRƯA nữa chứ (phục cái bà này thiệt) -Tuyết San bảo bối , dậy nào em -Khải Minh mỉm cười nói , anh yêu thương cô lắm ,anh chỉ ấm áp với cô thôi.Anh tự hứa với mình sẽ cưng chiều cô cho tới khi gả cho người con trai khác,mà anh coi là có thể chăm sóc được em gái mình.Nghỉ tới đây anh hơi đau lòng khi bảo bối anh nâng niu bấy lâu phải đem gả cho người khác nhưng trước khi đem gả bảo bối đồng thời là tiểu tổ tông này thì phải đánh thức cô dậy trước đã. -Ô ,cô… Và bây giờ hiện đang là trời sáng , 6 giờ sáng đợt nhiên có người gõ cửa phòng "Vào đi" Tuyết San bực bội vì tiếng "cốc cốc" nhức đầu đó và rồi ngủ tiếp , cánh cửa mở ra hắn bước vào , không nói không rằng bị hắn lôi đầu ra khỏi giường quăng vào nhà vệ sinh-15 phút ._Hắn đóng cửa nhà vệ sinh lại ngồi trên sô pha-Bị điên sao , mới có 6 giờ sáng , chẳng có giống lúc còn nhỏ tý nào cả, hồi nhỏ mặt dễ thương bao nhiên bây giờ mặt b**n th** bấy nhiêu ._Tuyết San tức giận bóp mạnh cây đánh răng đang chà răng-Anh cho tôi , thay đồ ._Tuyết San hé đầu ra ngoài .Gia Phong nhìn cái đầu nhỏ nhỏ ấy cứ tưởng tượng trên đỉnh đầu ấy sẽ mọc bông hoa .Hắn ra ngoài dựa cửa đứng chờ-----------------------------30 phút sau----------------------------Này tôi bảo là cô đi về ,chứ tôi không có bảo cô đi thi người mẫu , cô muốn trình diễn trên sàn catwalk sao ? ._Gia Phong tức giận la lớn-Ra liền ._Tuyết San nghe Gia phong la lớn ở ngoài liền một mạch thay đồ cho nhanh chạy ra ngoài cửaCô cùng hắn đi ra ngoài xe về trước , hắn là bảo người đưa xe đến-Anh chỉ mới 17t ,được lái xe này à ,anh toi lái MCLaren chỉ thua anh một chút thôi ._Tuyết San nhìn Lamborghini Reventon Roadster mà muốn chóng mắt , hiện giờ hắn đã lên xe được 10 phút rồi mà , nó vẫn đứng nhìn , nhưng lúc nói hết câu ngước len thấy hắn như muốn đập vỡ kính xe thì liền biết điều mà mở cửa ghế sau ngồi vào-Ai cho cô ngồi ở đó ._Hắn liền quay lại"Cái tên này đầu óc bị hỗn tạp hoá à , ghế người ta làm trên xe là để ngồi, không ngồi thì tôi leo lên đầu anh ngồi à" Tuyết San chỉ biết nói trong lòng chứ đâu có dám mở miệng-Lên trên đây ngồi ._Gia Phong quay lên đằng trước"À là bảo mình ngồi ghế phụ kế bên anh ta, thế là ghế này anh ta để dành chưng bày à ,à mà thôi đỡ hơn phải leo len đầu anh ta ngồi" Tuyết San bèn leo lên phía trước-Này , Lăng Hạo đâu tôi chẳng thấy cậu ấy đâu cả ._Tuyết San thắt dây an toàn xong liền quay ra hỏi-Cậu ta là bệnh rồi , đã về từ đêm hôm qua , còn nữa có thể gọi là Phong ._Hắn ung dung trả lời ,lặp tức đánh tay lái phóng xe đi-Ồ ._Nghe xong Tuyết San liền nhìn ra ngoài cửa nhìn cảnh đẹp "Hôm nay trời đẹp thật , mà Lăng Hạo cậu ấy chắc không sao đâu nhỉ"

Chương 21: Có thể gọi tôi là phong