Bầu trời đầy sương, gió nhè nhẹ thổi, từng cánh hoa rung rinh, rung rinh đón nắng sớm. Gần đó có một ngôi biệt thự xa hoa, lộng lẫy mang kiến trúc cổ điển nhưng cũng không kém phần hiện đại. Chủ nhân của ngôi biệt thự ấy là Trần phu nhân, Trần Diễm Lệ, một người phụ nữ không hề tầm thường. Chồng mất cách đây nhiều năm đã giao lại công ty THE MINE cho bà, bà đã tự mình dẫn dắt, lãnh đạo công ty cho đến ngày hôm nay. Bà còn có hai người con một trai và một gái, chúng đều xinh như công chúa, hoàng tử trong truyện cổ tích và đặc biệt chúng cũng thông minh, tài giỏi không kém gì bà mẹ của chúng. Nhưng bà có vẻ đau đầu với cô con gái út. Cô ấy khá là quậy phá và ắc hẳn bà phải mau chóng tìm chồng cho cô nếu không bà con phải khổ dài dài........... 5h30' Hôm nay cô công chúa của chúng ta dậy hơi sớm thì phải. Cũng đúng thôi vì hôm nay là ngày cô ấy bước chân vào cổng trường đại học ấy mà. Nhưng hình như đó không phải lí do. Nếu là những người khác thì đây ắc hẳn sẽ là một cái cớ to đùng để…
Chương 3: Bữa sáng vui vẻ
Nè Quậy! Em Là Của AnhTác giả: Ngọc TrâmTruyện Ngôn TìnhBầu trời đầy sương, gió nhè nhẹ thổi, từng cánh hoa rung rinh, rung rinh đón nắng sớm. Gần đó có một ngôi biệt thự xa hoa, lộng lẫy mang kiến trúc cổ điển nhưng cũng không kém phần hiện đại. Chủ nhân của ngôi biệt thự ấy là Trần phu nhân, Trần Diễm Lệ, một người phụ nữ không hề tầm thường. Chồng mất cách đây nhiều năm đã giao lại công ty THE MINE cho bà, bà đã tự mình dẫn dắt, lãnh đạo công ty cho đến ngày hôm nay. Bà còn có hai người con một trai và một gái, chúng đều xinh như công chúa, hoàng tử trong truyện cổ tích và đặc biệt chúng cũng thông minh, tài giỏi không kém gì bà mẹ của chúng. Nhưng bà có vẻ đau đầu với cô con gái út. Cô ấy khá là quậy phá và ắc hẳn bà phải mau chóng tìm chồng cho cô nếu không bà con phải khổ dài dài........... 5h30' Hôm nay cô công chúa của chúng ta dậy hơi sớm thì phải. Cũng đúng thôi vì hôm nay là ngày cô ấy bước chân vào cổng trường đại học ấy mà. Nhưng hình như đó không phải lí do. Nếu là những người khác thì đây ắc hẳn sẽ là một cái cớ to đùng để… Nó nhìn Nhật Luân tỏ vẻ hài lòng rồi đi về phòng chuẩn bị đi học.-YA! Thật là bực bội mà, bà nội ơi là bà nội, bớt hành hạ con đi-Nhật Luân đứng trước cửa phòng nó mà gào thét.-Hai về phòng chuẩn bị đi làm đi, không thôi thì muộn đó-Nó ở trong phòng nói vọng ra, khuôn mặt lộ rõ nét cười nham hiểm :"hai à, anh còn khổ với em dài dài, haha"Nhật Luân bất lực trở về phòng chuẩn bị không thôi thì đúng như nó nói, muộn giờ làm sẽ bị cắt lương tháng này mất, đã thế còn phải chia một nửa cho nó nữa chứ. Số anh thật là khổ mà.HixhixTại bàn ăn của nhà nóMẹ nó ngồi ở vị trí trung tâm chủ. Nó và Luân ngồi ở bên phải. Bên trái là Bảo Trâm và bà quản gia. Vì bà quản gia là người tốt, luôn luôn trung thành hầu hạ Trần phu nhân trong mọi hoàn cảnh, mặc dù trước kia Trần phu nhân lâm vào cảnh nghèo rớt mồng tơi. Nên bà quản gia và con gái bà, Bảo Trâm cũng được xem như là người thân trong nhà nên được phép ngồi cùng bàn ăn. Đặc biệt nó và Bảo Trâm còn chơi rất thân với nhau kể từ khi sinh ra.-Sao sáng nay con dậy sớm thế?-Trần phu nhân lên tiếng-Phải rồi, lâu lâu mới thấy con heo quay dậy sớm nhỉ-Nhật Luân buông lời trêu ngươi. Cắt nghĩa một chút, biệt danh của nó là "QUẬY", lại nói nó ngủ như heo, dậy muộn nhất nhà. Thế là anh gọi "Heo quay" luôn cho gọn.-Này! Đã nói bao nhiêu lần rồi, không được gọi em là heo quay nghe chưa?!-Nó lên tiếng phản bác câu nói của anh, lại nhìn bằng cái ánh mắt "trìu mến" ban sáng. Anh nó biết "ý tứ" trong câu nói của nó.-Sáng nay là ngày con bước chân vào đại học mà, mẹ không nhớ sao?-Nó quay sang mẹ cười tươi như hoa-Thì ra là vậy, nhưng Luân này sao sáng nay ta thấy con có vẻ rụt rè, nếu như mọi hôm thì con sẽ phản bác lại câu nói của em nhưng hôm nay con lại im lặng thế?-Mẹ nó thấy lạ nhìn phía Luân-Có gì đâu mẹ, chẳng phải mẹ nói con phải nhường nhịn em sao, là con đang cố gắng làm người anh hai "tốt" mà- Anh nó cứu vãn tình thế, nghiến răng ngay cái từ "tốt" rồi nhìn nó một cách cay cú.Nó thấy Luân nói vậy thì nhìn anh rồi phì cười với cái thái độ trẻ con này của anh, lại còn "nhường nhịn" em nữa chứ. Nó cảm thấy buồn nôn quá. Hihi
Nó nhìn Nhật Luân tỏ vẻ hài lòng rồi đi về phòng chuẩn bị đi học.
-YA! Thật là bực bội mà, bà nội ơi là bà nội, bớt hành hạ con đi-Nhật Luân đứng trước cửa phòng nó mà gào thét.
-Hai về phòng chuẩn bị đi làm đi, không thôi thì muộn đó-Nó ở trong phòng nói vọng ra, khuôn mặt lộ rõ nét cười nham hiểm :"hai à, anh còn khổ với em dài dài, haha"
Nhật Luân bất lực trở về phòng chuẩn bị không thôi thì đúng như nó nói, muộn giờ làm sẽ bị cắt lương tháng này mất, đã thế còn phải chia một nửa cho nó nữa chứ. Số anh thật là khổ mà.Hixhix
Tại bàn ăn của nhà nó
Mẹ nó ngồi ở vị trí trung tâm chủ. Nó và Luân ngồi ở bên phải. Bên trái là Bảo Trâm và bà quản gia. Vì bà quản gia là người tốt, luôn luôn trung thành hầu hạ Trần phu nhân trong mọi hoàn cảnh, mặc dù trước kia Trần phu nhân lâm vào cảnh nghèo rớt mồng tơi. Nên bà quản gia và con gái bà, Bảo Trâm cũng được xem như là người thân trong nhà nên được phép ngồi cùng bàn ăn. Đặc biệt nó và Bảo Trâm còn chơi rất thân với nhau kể từ khi sinh ra.
-Sao sáng nay con dậy sớm thế?-Trần phu nhân lên tiếng
-Phải rồi, lâu lâu mới thấy con heo quay dậy sớm nhỉ-Nhật Luân buông lời trêu ngươi. Cắt nghĩa một chút, biệt danh của nó là "QUẬY", lại nói nó ngủ như heo, dậy muộn nhất nhà. Thế là anh gọi "Heo quay" luôn cho gọn.
-Này! Đã nói bao nhiêu lần rồi, không được gọi em là heo quay nghe chưa?!-Nó lên tiếng phản bác câu nói của anh, lại nhìn bằng cái ánh mắt "trìu mến" ban sáng. Anh nó biết "ý tứ" trong câu nói của nó.
-Sáng nay là ngày con bước chân vào đại học mà, mẹ không nhớ sao?-Nó quay sang mẹ cười tươi như hoa
-Thì ra là vậy, nhưng Luân này sao sáng nay ta thấy con có vẻ rụt rè, nếu như mọi hôm thì con sẽ phản bác lại câu nói của em nhưng hôm nay con lại im lặng thế?-Mẹ nó thấy lạ nhìn phía Luân
-Có gì đâu mẹ, chẳng phải mẹ nói con phải nhường nhịn em sao, là con đang cố gắng làm người anh hai "tốt" mà- Anh nó cứu vãn tình thế, nghiến răng ngay cái từ "tốt" rồi nhìn nó một cách cay cú.
Nó thấy Luân nói vậy thì nhìn anh rồi phì cười với cái thái độ trẻ con này của anh, lại còn "nhường nhịn" em nữa chứ. Nó cảm thấy buồn nôn quá. Hihi
Nè Quậy! Em Là Của AnhTác giả: Ngọc TrâmTruyện Ngôn TìnhBầu trời đầy sương, gió nhè nhẹ thổi, từng cánh hoa rung rinh, rung rinh đón nắng sớm. Gần đó có một ngôi biệt thự xa hoa, lộng lẫy mang kiến trúc cổ điển nhưng cũng không kém phần hiện đại. Chủ nhân của ngôi biệt thự ấy là Trần phu nhân, Trần Diễm Lệ, một người phụ nữ không hề tầm thường. Chồng mất cách đây nhiều năm đã giao lại công ty THE MINE cho bà, bà đã tự mình dẫn dắt, lãnh đạo công ty cho đến ngày hôm nay. Bà còn có hai người con một trai và một gái, chúng đều xinh như công chúa, hoàng tử trong truyện cổ tích và đặc biệt chúng cũng thông minh, tài giỏi không kém gì bà mẹ của chúng. Nhưng bà có vẻ đau đầu với cô con gái út. Cô ấy khá là quậy phá và ắc hẳn bà phải mau chóng tìm chồng cho cô nếu không bà con phải khổ dài dài........... 5h30' Hôm nay cô công chúa của chúng ta dậy hơi sớm thì phải. Cũng đúng thôi vì hôm nay là ngày cô ấy bước chân vào cổng trường đại học ấy mà. Nhưng hình như đó không phải lí do. Nếu là những người khác thì đây ắc hẳn sẽ là một cái cớ to đùng để… Nó nhìn Nhật Luân tỏ vẻ hài lòng rồi đi về phòng chuẩn bị đi học.-YA! Thật là bực bội mà, bà nội ơi là bà nội, bớt hành hạ con đi-Nhật Luân đứng trước cửa phòng nó mà gào thét.-Hai về phòng chuẩn bị đi làm đi, không thôi thì muộn đó-Nó ở trong phòng nói vọng ra, khuôn mặt lộ rõ nét cười nham hiểm :"hai à, anh còn khổ với em dài dài, haha"Nhật Luân bất lực trở về phòng chuẩn bị không thôi thì đúng như nó nói, muộn giờ làm sẽ bị cắt lương tháng này mất, đã thế còn phải chia một nửa cho nó nữa chứ. Số anh thật là khổ mà.HixhixTại bàn ăn của nhà nóMẹ nó ngồi ở vị trí trung tâm chủ. Nó và Luân ngồi ở bên phải. Bên trái là Bảo Trâm và bà quản gia. Vì bà quản gia là người tốt, luôn luôn trung thành hầu hạ Trần phu nhân trong mọi hoàn cảnh, mặc dù trước kia Trần phu nhân lâm vào cảnh nghèo rớt mồng tơi. Nên bà quản gia và con gái bà, Bảo Trâm cũng được xem như là người thân trong nhà nên được phép ngồi cùng bàn ăn. Đặc biệt nó và Bảo Trâm còn chơi rất thân với nhau kể từ khi sinh ra.-Sao sáng nay con dậy sớm thế?-Trần phu nhân lên tiếng-Phải rồi, lâu lâu mới thấy con heo quay dậy sớm nhỉ-Nhật Luân buông lời trêu ngươi. Cắt nghĩa một chút, biệt danh của nó là "QUẬY", lại nói nó ngủ như heo, dậy muộn nhất nhà. Thế là anh gọi "Heo quay" luôn cho gọn.-Này! Đã nói bao nhiêu lần rồi, không được gọi em là heo quay nghe chưa?!-Nó lên tiếng phản bác câu nói của anh, lại nhìn bằng cái ánh mắt "trìu mến" ban sáng. Anh nó biết "ý tứ" trong câu nói của nó.-Sáng nay là ngày con bước chân vào đại học mà, mẹ không nhớ sao?-Nó quay sang mẹ cười tươi như hoa-Thì ra là vậy, nhưng Luân này sao sáng nay ta thấy con có vẻ rụt rè, nếu như mọi hôm thì con sẽ phản bác lại câu nói của em nhưng hôm nay con lại im lặng thế?-Mẹ nó thấy lạ nhìn phía Luân-Có gì đâu mẹ, chẳng phải mẹ nói con phải nhường nhịn em sao, là con đang cố gắng làm người anh hai "tốt" mà- Anh nó cứu vãn tình thế, nghiến răng ngay cái từ "tốt" rồi nhìn nó một cách cay cú.Nó thấy Luân nói vậy thì nhìn anh rồi phì cười với cái thái độ trẻ con này của anh, lại còn "nhường nhịn" em nữa chứ. Nó cảm thấy buồn nôn quá. Hihi