Bầu trời đầy sương, gió nhè nhẹ thổi, từng cánh hoa rung rinh, rung rinh đón nắng sớm. Gần đó có một ngôi biệt thự xa hoa, lộng lẫy mang kiến trúc cổ điển nhưng cũng không kém phần hiện đại. Chủ nhân của ngôi biệt thự ấy là Trần phu nhân, Trần Diễm Lệ, một người phụ nữ không hề tầm thường. Chồng mất cách đây nhiều năm đã giao lại công ty THE MINE cho bà, bà đã tự mình dẫn dắt, lãnh đạo công ty cho đến ngày hôm nay. Bà còn có hai người con một trai và một gái, chúng đều xinh như công chúa, hoàng tử trong truyện cổ tích và đặc biệt chúng cũng thông minh, tài giỏi không kém gì bà mẹ của chúng. Nhưng bà có vẻ đau đầu với cô con gái út. Cô ấy khá là quậy phá và ắc hẳn bà phải mau chóng tìm chồng cho cô nếu không bà con phải khổ dài dài........... 5h30' Hôm nay cô công chúa của chúng ta dậy hơi sớm thì phải. Cũng đúng thôi vì hôm nay là ngày cô ấy bước chân vào cổng trường đại học ấy mà. Nhưng hình như đó không phải lí do. Nếu là những người khác thì đây ắc hẳn sẽ là một cái cớ to đùng để…
Chương 17: Gặp mặt (2)
Nè Quậy! Em Là Của AnhTác giả: Ngọc TrâmTruyện Ngôn TìnhBầu trời đầy sương, gió nhè nhẹ thổi, từng cánh hoa rung rinh, rung rinh đón nắng sớm. Gần đó có một ngôi biệt thự xa hoa, lộng lẫy mang kiến trúc cổ điển nhưng cũng không kém phần hiện đại. Chủ nhân của ngôi biệt thự ấy là Trần phu nhân, Trần Diễm Lệ, một người phụ nữ không hề tầm thường. Chồng mất cách đây nhiều năm đã giao lại công ty THE MINE cho bà, bà đã tự mình dẫn dắt, lãnh đạo công ty cho đến ngày hôm nay. Bà còn có hai người con một trai và một gái, chúng đều xinh như công chúa, hoàng tử trong truyện cổ tích và đặc biệt chúng cũng thông minh, tài giỏi không kém gì bà mẹ của chúng. Nhưng bà có vẻ đau đầu với cô con gái út. Cô ấy khá là quậy phá và ắc hẳn bà phải mau chóng tìm chồng cho cô nếu không bà con phải khổ dài dài........... 5h30' Hôm nay cô công chúa của chúng ta dậy hơi sớm thì phải. Cũng đúng thôi vì hôm nay là ngày cô ấy bước chân vào cổng trường đại học ấy mà. Nhưng hình như đó không phải lí do. Nếu là những người khác thì đây ắc hẳn sẽ là một cái cớ to đùng để… -Con về rồi đây!-nó vắt hai tay tạo thành chiếc loa rồi hét to. Theo như thường ngày thì bà quản gia sẽ chạy lại chào đón nó, vì giờ này mẹ và Nhật Luân đi làm vẫn chưa về.Thế nhưng hôm nay thật lạ nha!Trong không gian yên ắng thì tiếng nói của một người vang lên:-Làm gì mà la to thế? Sợ không ai biết chất giọng của em tốt đến thế nào sao?-Nhật Luân nhăn mặt nói-Ơ...sao hai về sớm vậy?-nó ngạc nhiên.-Còn có ta-Tiếng Trần Phu nhân-Ơ...-Nó ngây người, hai người này về đây giờ này thì chắc là có chuyện gì rồi.-Con vào đây-mẹ nó vẫy tay gọi nó vào phòng khách, Nhật Luân cũng ngồi một bên.-Chuyện gì vậy nhỉ? Hai người này sao lại tỏ ra nghiêm túc như vậy? Là chuyện gì vậy ta?-Nó lẩm bẩm.-Khỏi thắc mắc, ngồi xuống ta sẽ nói-mẹ nó sao thính như vậy chứ.Nó nhẹ nhàng ngồi xuống sofa và bưng cốc nước mà bà quản gia vừa rót đưa lên miệng uống....-Con phải đi gặp mặt-Mẹ nó lên tiếng-PHỤT....-nó phun hết ngụm nước vừa uống-Mẹ nói gì thế, con không hiểu.-Ý mẹ là em nên được gả đi rồi-Nhật Luân vừa bụm miệng cười vừa trêu chọc nó.-Này-Mẹ đánh nhẹ Nhật Luân-Mẹ nói nghiêm túc đấy-Nhưng...con...con...-nó không tài nào diễn tả nỗi bức xúc trong lòng được, mẹ thực sự muốn gả nó đi ư? Mẹ không cần nó nữa sao?-Mẹ ơi...huhu...con hứa sẽ không quậy nữa, sẽ nghe lời mẹ...con hứa sẽ không nghịch ngợm nữa...mẹ đừng gả con cho người ta mẹ nhé...huhu...-Nó bật khóc khi nghĩ rằng mẹ không cần nó nữa.-Con khờ quá! Chỉ là đi gặp mặt, nếu con không thích thì ta cũng không ép. Nhưng mà con gái lớn thì phải lấy chồng. Đó là điều đương nhiên mà-Mẹ nó xoa đầu nó nói-Con...Không...-Nó chưa kịp dứt câu...-Nhất định con phải đi, không thể làm mất mặt mẹ được, mẹ đã hẹn với người ta rồi-Mẹ nó bác bỏ rồi đi lên lầu-Mẹ.............................................!-nó gọi nhưng Trần phu nhân vẫn không quay lại.-Chuẩn bị tinh thần đi cô em gái nhỏ ạ-.Nhật Luân trêu ngươi nó với nụ cười đểu.Nó nhìn anh với ánh mắt căm phẫn, thì ra tin nhắn mà anh nhắn cho nó là có ý này.-Anh...-nó sực nhớ gì đó-Ưm...ưm...hôm nay là ngày lãnh lương thì phải.-Ơ...-Câu nói của nó làm nụ cười của anh méo mó.-Hihi-Đưa đây!-nó chìa tay ra.-Nè-Nhật Luân tiếc nuối chia một nửa tiền lương tháng này cho nó. Anh đã chuẩn bị sẵn nhưng về nhà nghe mẹ nói về chuyện vừa rồi thì cứ nghĩ nó đã quên. Ai mà ngờ...
-Con về rồi đây!-nó vắt hai tay tạo thành chiếc loa rồi hét to. Theo như thường ngày thì bà quản gia sẽ chạy lại chào đón nó, vì giờ này mẹ và Nhật Luân đi làm vẫn chưa về.
Thế nhưng hôm nay thật lạ nha!
Trong không gian yên ắng thì tiếng nói của một người vang lên:
-Làm gì mà la to thế? Sợ không ai biết chất giọng của em tốt đến thế nào sao?-Nhật Luân nhăn mặt nói
-Ơ...sao hai về sớm vậy?-nó ngạc nhiên.
-Còn có ta-Tiếng Trần Phu nhân
-Ơ...-Nó ngây người, hai người này về đây giờ này thì chắc là có chuyện gì rồi.
-Con vào đây-mẹ nó vẫy tay gọi nó vào phòng khách, Nhật Luân cũng ngồi một bên.
-Chuyện gì vậy nhỉ? Hai người này sao lại tỏ ra nghiêm túc như vậy? Là chuyện gì vậy ta?-Nó lẩm bẩm.
-Khỏi thắc mắc, ngồi xuống ta sẽ nói-mẹ nó sao thính như vậy chứ.
Nó nhẹ nhàng ngồi xuống sofa và bưng cốc nước mà bà quản gia vừa rót đưa lên miệng uống....
-Con phải đi gặp mặt-Mẹ nó lên tiếng
-PHỤT....-nó phun hết ngụm nước vừa uống-Mẹ nói gì thế, con không hiểu.
-Ý mẹ là em nên được gả đi rồi-Nhật Luân vừa bụm miệng cười vừa trêu chọc nó.
-Này-Mẹ đánh nhẹ Nhật Luân-Mẹ nói nghiêm túc đấy
-Nhưng...con...con...-nó không tài nào diễn tả nỗi bức xúc trong lòng được, mẹ thực sự muốn gả nó đi ư? Mẹ không cần nó nữa sao?
-Mẹ ơi...huhu...con hứa sẽ không quậy nữa, sẽ nghe lời mẹ...con hứa sẽ không nghịch ngợm nữa...mẹ đừng gả con cho người ta mẹ nhé...huhu...-Nó bật khóc khi nghĩ rằng mẹ không cần nó nữa.
-Con khờ quá! Chỉ là đi gặp mặt, nếu con không thích thì ta cũng không ép. Nhưng mà con gái lớn thì phải lấy chồng. Đó là điều đương nhiên mà-Mẹ nó xoa đầu nó nói
-Con...Không...-Nó chưa kịp dứt câu...
-Nhất định con phải đi, không thể làm mất mặt mẹ được, mẹ đã hẹn với người ta rồi-Mẹ nó bác bỏ rồi đi lên lầu
-Mẹ.............................................!-nó gọi nhưng Trần phu nhân vẫn không quay lại.
-Chuẩn bị tinh thần đi cô em gái nhỏ ạ-.Nhật Luân trêu ngươi nó với nụ cười đểu.
Nó nhìn anh với ánh mắt căm phẫn, thì ra tin nhắn mà anh nhắn cho nó là có ý này.
-Anh...-nó sực nhớ gì đó-Ưm...ưm...hôm nay là ngày lãnh lương thì phải.
-Ơ...-Câu nói của nó làm nụ cười của anh méo mó.-Hihi
-Đưa đây!-nó chìa tay ra.
-Nè-Nhật Luân tiếc nuối chia một nửa tiền lương tháng này cho nó. Anh đã chuẩn bị sẵn nhưng về nhà nghe mẹ nói về chuyện vừa rồi thì cứ nghĩ nó đã quên. Ai mà ngờ...
Nè Quậy! Em Là Của AnhTác giả: Ngọc TrâmTruyện Ngôn TìnhBầu trời đầy sương, gió nhè nhẹ thổi, từng cánh hoa rung rinh, rung rinh đón nắng sớm. Gần đó có một ngôi biệt thự xa hoa, lộng lẫy mang kiến trúc cổ điển nhưng cũng không kém phần hiện đại. Chủ nhân của ngôi biệt thự ấy là Trần phu nhân, Trần Diễm Lệ, một người phụ nữ không hề tầm thường. Chồng mất cách đây nhiều năm đã giao lại công ty THE MINE cho bà, bà đã tự mình dẫn dắt, lãnh đạo công ty cho đến ngày hôm nay. Bà còn có hai người con một trai và một gái, chúng đều xinh như công chúa, hoàng tử trong truyện cổ tích và đặc biệt chúng cũng thông minh, tài giỏi không kém gì bà mẹ của chúng. Nhưng bà có vẻ đau đầu với cô con gái út. Cô ấy khá là quậy phá và ắc hẳn bà phải mau chóng tìm chồng cho cô nếu không bà con phải khổ dài dài........... 5h30' Hôm nay cô công chúa của chúng ta dậy hơi sớm thì phải. Cũng đúng thôi vì hôm nay là ngày cô ấy bước chân vào cổng trường đại học ấy mà. Nhưng hình như đó không phải lí do. Nếu là những người khác thì đây ắc hẳn sẽ là một cái cớ to đùng để… -Con về rồi đây!-nó vắt hai tay tạo thành chiếc loa rồi hét to. Theo như thường ngày thì bà quản gia sẽ chạy lại chào đón nó, vì giờ này mẹ và Nhật Luân đi làm vẫn chưa về.Thế nhưng hôm nay thật lạ nha!Trong không gian yên ắng thì tiếng nói của một người vang lên:-Làm gì mà la to thế? Sợ không ai biết chất giọng của em tốt đến thế nào sao?-Nhật Luân nhăn mặt nói-Ơ...sao hai về sớm vậy?-nó ngạc nhiên.-Còn có ta-Tiếng Trần Phu nhân-Ơ...-Nó ngây người, hai người này về đây giờ này thì chắc là có chuyện gì rồi.-Con vào đây-mẹ nó vẫy tay gọi nó vào phòng khách, Nhật Luân cũng ngồi một bên.-Chuyện gì vậy nhỉ? Hai người này sao lại tỏ ra nghiêm túc như vậy? Là chuyện gì vậy ta?-Nó lẩm bẩm.-Khỏi thắc mắc, ngồi xuống ta sẽ nói-mẹ nó sao thính như vậy chứ.Nó nhẹ nhàng ngồi xuống sofa và bưng cốc nước mà bà quản gia vừa rót đưa lên miệng uống....-Con phải đi gặp mặt-Mẹ nó lên tiếng-PHỤT....-nó phun hết ngụm nước vừa uống-Mẹ nói gì thế, con không hiểu.-Ý mẹ là em nên được gả đi rồi-Nhật Luân vừa bụm miệng cười vừa trêu chọc nó.-Này-Mẹ đánh nhẹ Nhật Luân-Mẹ nói nghiêm túc đấy-Nhưng...con...con...-nó không tài nào diễn tả nỗi bức xúc trong lòng được, mẹ thực sự muốn gả nó đi ư? Mẹ không cần nó nữa sao?-Mẹ ơi...huhu...con hứa sẽ không quậy nữa, sẽ nghe lời mẹ...con hứa sẽ không nghịch ngợm nữa...mẹ đừng gả con cho người ta mẹ nhé...huhu...-Nó bật khóc khi nghĩ rằng mẹ không cần nó nữa.-Con khờ quá! Chỉ là đi gặp mặt, nếu con không thích thì ta cũng không ép. Nhưng mà con gái lớn thì phải lấy chồng. Đó là điều đương nhiên mà-Mẹ nó xoa đầu nó nói-Con...Không...-Nó chưa kịp dứt câu...-Nhất định con phải đi, không thể làm mất mặt mẹ được, mẹ đã hẹn với người ta rồi-Mẹ nó bác bỏ rồi đi lên lầu-Mẹ.............................................!-nó gọi nhưng Trần phu nhân vẫn không quay lại.-Chuẩn bị tinh thần đi cô em gái nhỏ ạ-.Nhật Luân trêu ngươi nó với nụ cười đểu.Nó nhìn anh với ánh mắt căm phẫn, thì ra tin nhắn mà anh nhắn cho nó là có ý này.-Anh...-nó sực nhớ gì đó-Ưm...ưm...hôm nay là ngày lãnh lương thì phải.-Ơ...-Câu nói của nó làm nụ cười của anh méo mó.-Hihi-Đưa đây!-nó chìa tay ra.-Nè-Nhật Luân tiếc nuối chia một nửa tiền lương tháng này cho nó. Anh đã chuẩn bị sẵn nhưng về nhà nghe mẹ nói về chuyện vừa rồi thì cứ nghĩ nó đã quên. Ai mà ngờ...