Tác giả:

Bầu trời đầy sương, gió nhè nhẹ thổi, từng cánh hoa rung rinh, rung rinh đón nắng sớm. Gần đó có một ngôi biệt thự xa hoa, lộng lẫy mang kiến trúc cổ điển nhưng cũng không kém phần hiện đại. Chủ nhân của ngôi biệt thự ấy là Trần phu nhân, Trần Diễm Lệ, một người phụ nữ không hề tầm thường. Chồng mất cách đây nhiều năm đã giao lại công ty THE MINE cho bà, bà đã tự mình dẫn dắt, lãnh đạo công ty cho đến ngày hôm nay. Bà còn có hai người con một trai và một gái, chúng đều xinh như công chúa, hoàng tử trong truyện cổ tích và đặc biệt chúng cũng thông minh, tài giỏi không kém gì bà mẹ của chúng. Nhưng bà có vẻ đau đầu với cô con gái út. Cô ấy khá là quậy phá và ắc hẳn bà phải mau chóng tìm chồng cho cô nếu không bà con phải khổ dài dài........... 5h30' Hôm nay cô công chúa của chúng ta dậy hơi sớm thì phải. Cũng đúng thôi vì hôm nay là ngày cô ấy bước chân vào cổng trường đại học ấy mà. Nhưng hình như đó không phải lí do. Nếu là những người khác thì đây ắc hẳn sẽ là một cái cớ to đùng để…

Chương 24: Tớ đã thích cậu

Nè Quậy! Em Là Của AnhTác giả: Ngọc TrâmTruyện Ngôn TìnhBầu trời đầy sương, gió nhè nhẹ thổi, từng cánh hoa rung rinh, rung rinh đón nắng sớm. Gần đó có một ngôi biệt thự xa hoa, lộng lẫy mang kiến trúc cổ điển nhưng cũng không kém phần hiện đại. Chủ nhân của ngôi biệt thự ấy là Trần phu nhân, Trần Diễm Lệ, một người phụ nữ không hề tầm thường. Chồng mất cách đây nhiều năm đã giao lại công ty THE MINE cho bà, bà đã tự mình dẫn dắt, lãnh đạo công ty cho đến ngày hôm nay. Bà còn có hai người con một trai và một gái, chúng đều xinh như công chúa, hoàng tử trong truyện cổ tích và đặc biệt chúng cũng thông minh, tài giỏi không kém gì bà mẹ của chúng. Nhưng bà có vẻ đau đầu với cô con gái út. Cô ấy khá là quậy phá và ắc hẳn bà phải mau chóng tìm chồng cho cô nếu không bà con phải khổ dài dài........... 5h30' Hôm nay cô công chúa của chúng ta dậy hơi sớm thì phải. Cũng đúng thôi vì hôm nay là ngày cô ấy bước chân vào cổng trường đại học ấy mà. Nhưng hình như đó không phải lí do. Nếu là những người khác thì đây ắc hẳn sẽ là một cái cớ to đùng để… Một tuần trôi qua nhanh chóng, nó, Bảo Trâm và Phương Nguyên vẫn đi đi về về cùng nhau. Nó và hắn càng ngày càng thân thiết hơn. Có hôm rảnh rỗi, hắn còn đến nhà nó học bài chung nữa. Mẹ nó thấy thế thì mừng thầm vì cũng có người chịu được nó.---------------------------------------------------------------------------------------------Trong lớp-Hey...mai được nghỉ đi chơi chứ?-hắn quay qua nói với nó và Nguyên.-Nghe hay đấy! Cũng lâu chưa đi chơi-Phương Nguyên đồng tình.-Tớ sẽ rủ luôn cả Khánh Phong-hắn nói.-Khánh Phong?-Từ lần đó nó không gặp Khánh Phong nữa và cũng không biết tên của anh ta.-Chính là người mà đi cùng tớ trong lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ấy.-hắn giải thích-À...-nó à một cái rõ to.-tớ sẽ rủ cô gái hôm bữa nhé!-Cô gái hôm bữa là ai vậy Anh?-Nguyên hỏi-Thì là Bảo Trâm ấy-nó nháy mắt.-Tớ đi đây một chút-Nguyên nói rồi chạy đi.-Này! Tớ rủ thêm một người được chứ?-nó nói-Là ai?-hắn-Là con gái đó-nó lại nháy mắt.-Ờ, thế à?-hắn tỏ vẻ bình thản-Cậu có phải con trai không thế? Nghe tới gái mà không hề có chút gì quan tâm ư?-nó nhăn mặt nói.-Cốc-hắn cốc đầu nó-Cậu đang nói cái quái gì vậy?"Không phải là tớ không quan tâm mà vì tớ chỉ quan tâm đến cậu thôi"-những lời đó hắn nào dám nói ra. Hắn biết là hắn đã thích nó tự khi nào. Nhưng hắn sợ nó không thích hắn, sợ nếu nói ra mà bị từ chối thì thật xấu hổ, hắn làm sao có thể đối diện với nó. Một người cao cao tự đại như hắn mà phải ở trong tình cảnh đó thì thật buồn cười. Hắn quyết định chờ thời cơ. Còn bây giờ chỉ cần mỗi ngày nhìn nó cười, được nghe giọng nói của nó là hắn đã mãn nguyện rồi."Nghe sao vĩ đại quá!"-Này, cậu muốn chết phải không?-nó bị hắn cốc một cái đau đến thấu cả trời đất.-Hì, tại cậu nói bậy ấy chứ, thật ra thì là ai vậy?-hắn lại gãi đầu. Mỗi khi như vậy thì nó lại mủi lòng, độ đáng yêu của hắn lúc này là lên đến đỉnh điểm.-Ưm...thật ra thì là anh hai của tớ-nó nói.-Thật hả?-hắn hỏi lại mà hai mắt sáng rỡ cứ như là vớ được vàng. Hắn cứ nghĩ là có cơ hội tiếp cận anh vợ tương lai cơ đấy. Nhưng hắn đâu biết thái độ này của hắn khiến nó hoài nghi...-Này...hỏi thật nhé-nó e dè.-Gì cơ?-hắn hỏi-Cậu thực sự là gay phải không?-Gừ...Vũ Ngọc Anh, cậu chết với tớ-hắn gầm lên khi thấy nó đã chạy đi, hắn liền đuổi theo.

Một tuần trôi qua nhanh chóng, nó, Bảo Trâm và Phương Nguyên vẫn đi đi về về cùng nhau. Nó và hắn càng ngày càng thân thiết hơn. Có hôm rảnh rỗi, hắn còn đến nhà nó học bài chung nữa. Mẹ nó thấy thế thì mừng thầm vì cũng có người chịu được nó.

---------------------------------------------------------------------------------------------

Trong lớp

-Hey...mai được nghỉ đi chơi chứ?-hắn quay qua nói với nó và Nguyên.

-Nghe hay đấy! Cũng lâu chưa đi chơi-Phương Nguyên đồng tình.

-Tớ sẽ rủ luôn cả Khánh Phong-hắn nói.

-Khánh Phong?-Từ lần đó nó không gặp Khánh Phong nữa và cũng không biết tên của anh ta.

-Chính là người mà đi cùng tớ trong lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ấy.-hắn giải thích

-À...-nó à một cái rõ to.-tớ sẽ rủ cô gái hôm bữa nhé!

-Cô gái hôm bữa là ai vậy Anh?-Nguyên hỏi

-Thì là Bảo Trâm ấy-nó nháy mắt.

-Tớ đi đây một chút-Nguyên nói rồi chạy đi.

-Này! Tớ rủ thêm một người được chứ?-nó nói

-Là ai?-hắn

-Là con gái đó-nó lại nháy mắt.

-Ờ, thế à?-hắn tỏ vẻ bình thản

-Cậu có phải con trai không thế? Nghe tới gái mà không hề có chút gì quan tâm ư?-nó nhăn mặt nói.

-Cốc-hắn cốc đầu nó-Cậu đang nói cái quái gì vậy?

"Không phải là tớ không quan tâm mà vì tớ chỉ quan tâm đến cậu thôi"-những lời đó hắn nào dám nói ra. Hắn biết là hắn đã thích nó tự khi nào. Nhưng hắn sợ nó không thích hắn, sợ nếu nói ra mà bị từ chối thì thật xấu hổ, hắn làm sao có thể đối diện với nó. Một người cao cao tự đại như hắn mà phải ở trong tình cảnh đó thì thật buồn cười. Hắn quyết định chờ thời cơ. Còn bây giờ chỉ cần mỗi ngày nhìn nó cười, được nghe giọng nói của nó là hắn đã mãn nguyện rồi."Nghe sao vĩ đại quá!"

-Này, cậu muốn chết phải không?-nó bị hắn cốc một cái đau đến thấu cả trời đất.

-Hì, tại cậu nói bậy ấy chứ, thật ra thì là ai vậy?-hắn lại gãi đầu. Mỗi khi như vậy thì nó lại mủi lòng, độ đáng yêu của hắn lúc này là lên đến đỉnh điểm.

-Ưm...thật ra thì là anh hai của tớ-nó nói.

-Thật hả?-hắn hỏi lại mà hai mắt sáng rỡ cứ như là vớ được vàng. Hắn cứ nghĩ là có cơ hội tiếp cận anh vợ tương lai cơ đấy. Nhưng hắn đâu biết thái độ này của hắn khiến nó hoài nghi...

-Này...hỏi thật nhé-nó e dè.

-Gì cơ?-hắn hỏi

-Cậu thực sự là gay phải không?

-Gừ...Vũ Ngọc Anh, cậu chết với tớ-hắn gầm lên khi thấy nó đã chạy đi, hắn liền đuổi theo.

Nè Quậy! Em Là Của AnhTác giả: Ngọc TrâmTruyện Ngôn TìnhBầu trời đầy sương, gió nhè nhẹ thổi, từng cánh hoa rung rinh, rung rinh đón nắng sớm. Gần đó có một ngôi biệt thự xa hoa, lộng lẫy mang kiến trúc cổ điển nhưng cũng không kém phần hiện đại. Chủ nhân của ngôi biệt thự ấy là Trần phu nhân, Trần Diễm Lệ, một người phụ nữ không hề tầm thường. Chồng mất cách đây nhiều năm đã giao lại công ty THE MINE cho bà, bà đã tự mình dẫn dắt, lãnh đạo công ty cho đến ngày hôm nay. Bà còn có hai người con một trai và một gái, chúng đều xinh như công chúa, hoàng tử trong truyện cổ tích và đặc biệt chúng cũng thông minh, tài giỏi không kém gì bà mẹ của chúng. Nhưng bà có vẻ đau đầu với cô con gái út. Cô ấy khá là quậy phá và ắc hẳn bà phải mau chóng tìm chồng cho cô nếu không bà con phải khổ dài dài........... 5h30' Hôm nay cô công chúa của chúng ta dậy hơi sớm thì phải. Cũng đúng thôi vì hôm nay là ngày cô ấy bước chân vào cổng trường đại học ấy mà. Nhưng hình như đó không phải lí do. Nếu là những người khác thì đây ắc hẳn sẽ là một cái cớ to đùng để… Một tuần trôi qua nhanh chóng, nó, Bảo Trâm và Phương Nguyên vẫn đi đi về về cùng nhau. Nó và hắn càng ngày càng thân thiết hơn. Có hôm rảnh rỗi, hắn còn đến nhà nó học bài chung nữa. Mẹ nó thấy thế thì mừng thầm vì cũng có người chịu được nó.---------------------------------------------------------------------------------------------Trong lớp-Hey...mai được nghỉ đi chơi chứ?-hắn quay qua nói với nó và Nguyên.-Nghe hay đấy! Cũng lâu chưa đi chơi-Phương Nguyên đồng tình.-Tớ sẽ rủ luôn cả Khánh Phong-hắn nói.-Khánh Phong?-Từ lần đó nó không gặp Khánh Phong nữa và cũng không biết tên của anh ta.-Chính là người mà đi cùng tớ trong lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ấy.-hắn giải thích-À...-nó à một cái rõ to.-tớ sẽ rủ cô gái hôm bữa nhé!-Cô gái hôm bữa là ai vậy Anh?-Nguyên hỏi-Thì là Bảo Trâm ấy-nó nháy mắt.-Tớ đi đây một chút-Nguyên nói rồi chạy đi.-Này! Tớ rủ thêm một người được chứ?-nó nói-Là ai?-hắn-Là con gái đó-nó lại nháy mắt.-Ờ, thế à?-hắn tỏ vẻ bình thản-Cậu có phải con trai không thế? Nghe tới gái mà không hề có chút gì quan tâm ư?-nó nhăn mặt nói.-Cốc-hắn cốc đầu nó-Cậu đang nói cái quái gì vậy?"Không phải là tớ không quan tâm mà vì tớ chỉ quan tâm đến cậu thôi"-những lời đó hắn nào dám nói ra. Hắn biết là hắn đã thích nó tự khi nào. Nhưng hắn sợ nó không thích hắn, sợ nếu nói ra mà bị từ chối thì thật xấu hổ, hắn làm sao có thể đối diện với nó. Một người cao cao tự đại như hắn mà phải ở trong tình cảnh đó thì thật buồn cười. Hắn quyết định chờ thời cơ. Còn bây giờ chỉ cần mỗi ngày nhìn nó cười, được nghe giọng nói của nó là hắn đã mãn nguyện rồi."Nghe sao vĩ đại quá!"-Này, cậu muốn chết phải không?-nó bị hắn cốc một cái đau đến thấu cả trời đất.-Hì, tại cậu nói bậy ấy chứ, thật ra thì là ai vậy?-hắn lại gãi đầu. Mỗi khi như vậy thì nó lại mủi lòng, độ đáng yêu của hắn lúc này là lên đến đỉnh điểm.-Ưm...thật ra thì là anh hai của tớ-nó nói.-Thật hả?-hắn hỏi lại mà hai mắt sáng rỡ cứ như là vớ được vàng. Hắn cứ nghĩ là có cơ hội tiếp cận anh vợ tương lai cơ đấy. Nhưng hắn đâu biết thái độ này của hắn khiến nó hoài nghi...-Này...hỏi thật nhé-nó e dè.-Gì cơ?-hắn hỏi-Cậu thực sự là gay phải không?-Gừ...Vũ Ngọc Anh, cậu chết với tớ-hắn gầm lên khi thấy nó đã chạy đi, hắn liền đuổi theo.

Chương 24: Tớ đã thích cậu