Một toà biệt thự trắng nguy nga được bảo vệ nghiêm ngặt với những vệ sĩ chuyên nghiệp. Nơi người ngoài không thể tới gần vì có hệ thống an ninh tiên tiến nhất thế giới. Trong phòng khách người đàn ông cung kính nói: -Thưa chủ nhân việc truy tìm tung tích hoa vi tử đã có kết quả. Chúng tôi đang tiến hành phân tích và thí nghiệm không lâu sau sẽ thành công. Trên ghế Salon cao cấp một người đàn ông có gương mặt tà mị nhưng trên người anh toát ra vẻ lạnh lùng cao quý như vương tử. Nhấm nháp ly rượu vang đỏ trên tay anh cất giọng: -Tôi cho các người 1tuần nếu không thành công tự nhận hậu quả. Ngửa cổ uống hết ly rượu anh đứng dậy cất bước ra ngoài để lại những gương mặt tái mét và run rẩy vì sợ hãi..họ cúi đầu cất tiếng: -Rõ thưa chủ nhân.."!! Người đàn ông ngồi vô chiếc xe sang trong phất tay chiếc xe rời đi khỏi căn biệt thự nguy nga dần dần khuất sau hàng cây. (Chú Thích:hoa vi tử là loại dược liệu dùng để tạo ra hương gây mê và dành cho những người mất ngủ tạo cảm giác dễ chịu chữa…
Chương 15: Bị Thương
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần BíTác giả: MêLêTruyện Ngôn TìnhMột toà biệt thự trắng nguy nga được bảo vệ nghiêm ngặt với những vệ sĩ chuyên nghiệp. Nơi người ngoài không thể tới gần vì có hệ thống an ninh tiên tiến nhất thế giới. Trong phòng khách người đàn ông cung kính nói: -Thưa chủ nhân việc truy tìm tung tích hoa vi tử đã có kết quả. Chúng tôi đang tiến hành phân tích và thí nghiệm không lâu sau sẽ thành công. Trên ghế Salon cao cấp một người đàn ông có gương mặt tà mị nhưng trên người anh toát ra vẻ lạnh lùng cao quý như vương tử. Nhấm nháp ly rượu vang đỏ trên tay anh cất giọng: -Tôi cho các người 1tuần nếu không thành công tự nhận hậu quả. Ngửa cổ uống hết ly rượu anh đứng dậy cất bước ra ngoài để lại những gương mặt tái mét và run rẩy vì sợ hãi..họ cúi đầu cất tiếng: -Rõ thưa chủ nhân.."!! Người đàn ông ngồi vô chiếc xe sang trong phất tay chiếc xe rời đi khỏi căn biệt thự nguy nga dần dần khuất sau hàng cây. (Chú Thích:hoa vi tử là loại dược liệu dùng để tạo ra hương gây mê và dành cho những người mất ngủ tạo cảm giác dễ chịu chữa… Bảo Ngọc bị thương viên đạn còn lại đã bắn trúng vào lưng..cô ngã xuống..Hàn Phong vội đỡ ôm cô vào lòng giọng điệu đầy lo lắng:-Mèo nhỏ..cô có sao không??tại sao lại cứu tôi??Cố gắng nhịn đau cô cất giọng yếu ớt:-Tôi...thấy hơi..đau!!tôi cũng không biết sao mình lại nhào ra đỡ đạn cho anh ...chắc có lẽ anh đối với tôi rất tốt nên không muốn..nhìn thấy anh chết..Nghe cô nói trong lòng anh chấn động, lời nói đó như là cơn sóng mạnh chạy thẳng vào trái tim..Cố dấu cảm xúc anh ôm ghì chặt cô cúi đầu nói nhỏ:-Mèo nhỏ..thật ngốc..tôi làm gì dễ chết được..cô. bị thương rồi.chúng ta mau về nhà thôi nào"!!Bảo Ngọc cố gắnh gượng cười cất giọng yếu đuối nói:-.."Ân.."!về nhà..tôi mệt rất buồn ngủ.."!Rồi cô dần lịm đi chìm vào hôn mê sâu..Hàn Phong bế cô lên đi về phía trước cửa nhà kho..Nhưng ra đến bên ngoài thì dừng chân lại...Hàn Phong nở nụ cười nhìn cô thầm nghĩ:[Mèo nhỏ nhiều lúc em thật hung dữ, ngang ngạnh nhiều lúc lại khá đáng yêu đó..]Nhìn những vệ sĩ đang sếp hàng chờ lệnh anh liền thay đổi sắc mặt lạnh lùng...cất giọng lạnh lẽo„tàn nhẫn nói:Xử lý hết..Không cho bất cứ một aj sống sót...anh ôm cô đi đến chiểc xe màu đen đã có người mở cửa xe rồi..^^Ông ta cúi đầu cunh kính nói:-Thiếu chủ,mời ngài lên xe .Hàn Phong không nói gì cúi người ngồi vô trong xe...anh nhắm mắt ôm cô thở dài nói:-mèo nhỏ"!đợi em khoẻ lại rồi tôi sẽ xử phạt cái tội tò mò nghịch ngợm của em..(Tác giả: bắt đầu dùng từ e- tôi a- tôi.. nhé)Ba chiếc xe đen phóng nhanh trên con đường dài vắng vẻ, u tối...dần cách xa nhà kho đang mang một màu đỏ của lửa rực cháy trong đêm..chỉ một tiếng sau nó đã biến mất mọi chuyện như chưa hề xảy ra..màn đêm lại yên tĩnh.
Bảo Ngọc bị thương viên đạn còn lại đã bắn trúng vào lưng..cô ngã xuống..
Hàn Phong vội đỡ ôm cô vào lòng giọng điệu đầy lo lắng:
-Mèo nhỏ..cô có sao không??tại sao lại cứu tôi??
Cố gắng nhịn đau cô cất giọng yếu ớt:
-Tôi...thấy hơi..đau!!tôi cũng không biết sao mình lại nhào ra đỡ đạn cho anh ...
chắc có lẽ anh đối với tôi rất tốt nên không muốn..nhìn thấy anh chết..
Nghe cô nói trong lòng anh chấn động, lời nói đó như là cơn sóng mạnh chạy thẳng vào trái tim..
Cố dấu cảm xúc anh ôm ghì chặt cô cúi đầu nói nhỏ:
-Mèo nhỏ..thật ngốc..tôi làm gì dễ chết được..cô. bị thương rồi.chúng ta mau về nhà thôi nào"!!
Bảo Ngọc cố gắnh gượng cười cất giọng yếu đuối nói:
-.."Ân.."!về nhà..tôi mệt rất buồn ngủ.."!
Rồi cô dần lịm đi chìm vào hôn mê sâu..
Hàn Phong bế cô lên đi về phía trước cửa nhà kho..
Nhưng ra đến bên ngoài thì dừng chân lại...Hàn Phong nở nụ cười nhìn cô thầm nghĩ:
[Mèo nhỏ nhiều lúc em thật hung dữ, ngang ngạnh nhiều lúc lại khá đáng yêu đó..]
Nhìn những vệ sĩ đang sếp hàng chờ lệnh anh liền thay đổi sắc mặt lạnh lùng...cất giọng lạnh lẽo„tàn nhẫn nói:
Xử lý hết..Không cho bất cứ một aj sống sót...anh ôm cô đi đến chiểc xe màu đen đã có người mở cửa xe rồi..^^
Ông ta cúi đầu cunh kính nói:
-Thiếu chủ,mời ngài lên xe .
Hàn Phong không nói gì cúi người ngồi vô trong xe...anh nhắm mắt ôm cô thở dài nói:
-mèo nhỏ"!đợi em khoẻ lại rồi tôi sẽ xử phạt cái tội tò mò nghịch ngợm của em..(Tác giả: bắt đầu dùng từ e- tôi a- tôi.. nhé)
Ba chiếc xe đen phóng nhanh trên con đường dài vắng vẻ, u tối.
..
dần cách xa nhà kho đang mang một màu đỏ của lửa rực cháy trong đêm..
chỉ một tiếng sau nó đã biến mất mọi chuyện như chưa hề xảy ra..màn đêm lại yên tĩnh.
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần BíTác giả: MêLêTruyện Ngôn TìnhMột toà biệt thự trắng nguy nga được bảo vệ nghiêm ngặt với những vệ sĩ chuyên nghiệp. Nơi người ngoài không thể tới gần vì có hệ thống an ninh tiên tiến nhất thế giới. Trong phòng khách người đàn ông cung kính nói: -Thưa chủ nhân việc truy tìm tung tích hoa vi tử đã có kết quả. Chúng tôi đang tiến hành phân tích và thí nghiệm không lâu sau sẽ thành công. Trên ghế Salon cao cấp một người đàn ông có gương mặt tà mị nhưng trên người anh toát ra vẻ lạnh lùng cao quý như vương tử. Nhấm nháp ly rượu vang đỏ trên tay anh cất giọng: -Tôi cho các người 1tuần nếu không thành công tự nhận hậu quả. Ngửa cổ uống hết ly rượu anh đứng dậy cất bước ra ngoài để lại những gương mặt tái mét và run rẩy vì sợ hãi..họ cúi đầu cất tiếng: -Rõ thưa chủ nhân.."!! Người đàn ông ngồi vô chiếc xe sang trong phất tay chiếc xe rời đi khỏi căn biệt thự nguy nga dần dần khuất sau hàng cây. (Chú Thích:hoa vi tử là loại dược liệu dùng để tạo ra hương gây mê và dành cho những người mất ngủ tạo cảm giác dễ chịu chữa… Bảo Ngọc bị thương viên đạn còn lại đã bắn trúng vào lưng..cô ngã xuống..Hàn Phong vội đỡ ôm cô vào lòng giọng điệu đầy lo lắng:-Mèo nhỏ..cô có sao không??tại sao lại cứu tôi??Cố gắng nhịn đau cô cất giọng yếu ớt:-Tôi...thấy hơi..đau!!tôi cũng không biết sao mình lại nhào ra đỡ đạn cho anh ...chắc có lẽ anh đối với tôi rất tốt nên không muốn..nhìn thấy anh chết..Nghe cô nói trong lòng anh chấn động, lời nói đó như là cơn sóng mạnh chạy thẳng vào trái tim..Cố dấu cảm xúc anh ôm ghì chặt cô cúi đầu nói nhỏ:-Mèo nhỏ..thật ngốc..tôi làm gì dễ chết được..cô. bị thương rồi.chúng ta mau về nhà thôi nào"!!Bảo Ngọc cố gắnh gượng cười cất giọng yếu đuối nói:-.."Ân.."!về nhà..tôi mệt rất buồn ngủ.."!Rồi cô dần lịm đi chìm vào hôn mê sâu..Hàn Phong bế cô lên đi về phía trước cửa nhà kho..Nhưng ra đến bên ngoài thì dừng chân lại...Hàn Phong nở nụ cười nhìn cô thầm nghĩ:[Mèo nhỏ nhiều lúc em thật hung dữ, ngang ngạnh nhiều lúc lại khá đáng yêu đó..]Nhìn những vệ sĩ đang sếp hàng chờ lệnh anh liền thay đổi sắc mặt lạnh lùng...cất giọng lạnh lẽo„tàn nhẫn nói:Xử lý hết..Không cho bất cứ một aj sống sót...anh ôm cô đi đến chiểc xe màu đen đã có người mở cửa xe rồi..^^Ông ta cúi đầu cunh kính nói:-Thiếu chủ,mời ngài lên xe .Hàn Phong không nói gì cúi người ngồi vô trong xe...anh nhắm mắt ôm cô thở dài nói:-mèo nhỏ"!đợi em khoẻ lại rồi tôi sẽ xử phạt cái tội tò mò nghịch ngợm của em..(Tác giả: bắt đầu dùng từ e- tôi a- tôi.. nhé)Ba chiếc xe đen phóng nhanh trên con đường dài vắng vẻ, u tối...dần cách xa nhà kho đang mang một màu đỏ của lửa rực cháy trong đêm..chỉ một tiếng sau nó đã biến mất mọi chuyện như chưa hề xảy ra..màn đêm lại yên tĩnh.