Một toà biệt thự trắng nguy nga được bảo vệ nghiêm ngặt với những vệ sĩ chuyên nghiệp. Nơi người ngoài không thể tới gần vì có hệ thống an ninh tiên tiến nhất thế giới. Trong phòng khách người đàn ông cung kính nói: -Thưa chủ nhân việc truy tìm tung tích hoa vi tử đã có kết quả. Chúng tôi đang tiến hành phân tích và thí nghiệm không lâu sau sẽ thành công. Trên ghế Salon cao cấp một người đàn ông có gương mặt tà mị nhưng trên người anh toát ra vẻ lạnh lùng cao quý như vương tử. Nhấm nháp ly rượu vang đỏ trên tay anh cất giọng: -Tôi cho các người 1tuần nếu không thành công tự nhận hậu quả. Ngửa cổ uống hết ly rượu anh đứng dậy cất bước ra ngoài để lại những gương mặt tái mét và run rẩy vì sợ hãi..họ cúi đầu cất tiếng: -Rõ thưa chủ nhân.."!! Người đàn ông ngồi vô chiếc xe sang trong phất tay chiếc xe rời đi khỏi căn biệt thự nguy nga dần dần khuất sau hàng cây. (Chú Thích:hoa vi tử là loại dược liệu dùng để tạo ra hương gây mê và dành cho những người mất ngủ tạo cảm giác dễ chịu chữa…
Chương 21: Băng bó vết thương
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần BíTác giả: MêLêTruyện Ngôn TìnhMột toà biệt thự trắng nguy nga được bảo vệ nghiêm ngặt với những vệ sĩ chuyên nghiệp. Nơi người ngoài không thể tới gần vì có hệ thống an ninh tiên tiến nhất thế giới. Trong phòng khách người đàn ông cung kính nói: -Thưa chủ nhân việc truy tìm tung tích hoa vi tử đã có kết quả. Chúng tôi đang tiến hành phân tích và thí nghiệm không lâu sau sẽ thành công. Trên ghế Salon cao cấp một người đàn ông có gương mặt tà mị nhưng trên người anh toát ra vẻ lạnh lùng cao quý như vương tử. Nhấm nháp ly rượu vang đỏ trên tay anh cất giọng: -Tôi cho các người 1tuần nếu không thành công tự nhận hậu quả. Ngửa cổ uống hết ly rượu anh đứng dậy cất bước ra ngoài để lại những gương mặt tái mét và run rẩy vì sợ hãi..họ cúi đầu cất tiếng: -Rõ thưa chủ nhân.."!! Người đàn ông ngồi vô chiếc xe sang trong phất tay chiếc xe rời đi khỏi căn biệt thự nguy nga dần dần khuất sau hàng cây. (Chú Thích:hoa vi tử là loại dược liệu dùng để tạo ra hương gây mê và dành cho những người mất ngủ tạo cảm giác dễ chịu chữa… Mở cửa phòng ông quản gia bưng một hộp y tế để gần đầu giường..Hàn phong bước vô kêu lão quản gia đi xuống..Anh đi đến bên Bảo Ngọc nhẹ nhàng nói:-mèo nhỏ tới giờ phải thay thuốc vết thương rồi"!bảo ngọc ngạc nhiên tròn xoe mắt nói:-bác sĩ đâu"?? Không phải anh định thay thuốc cho em chứ??-phải không có bác sĩ "!hừ em đừng mơ tưởng cho người khác đụng vào em"!Hàn phong hừ lạnh..bảo ngọc cười tủm tỉm nói:-Anh thật bá đạo"mà anh có biết băng bó thay huốc không vậy"??Hàn phong liếc cô không biết xấu hổ nói:-Anh chưa từng làm"!Bảo ngọc mặt méo xẹo đẩy anh..-Tránh ra"!anh không biết mà đòi làm..để anh băng em sẽ không còn mạng"!Hàn phong không nói xoay người lấy hộp y tế..cởi áo sơ mi của cô bắt đầu công việc thay thuốc..Bảo Ngọc tính đứng dậy bỏ chạy ngước nhìn ánh mắt lạnh băng như muốn giết người..Cô ngồi xuống ủ rũ thở dài:!- đành chịu"!ai bảo cô đã chọn người đàn ông bá đạo này rồi.."!Từ trên lầu truyền xuống tiếng la hét :-Hàn Phong"!đau quá"!anh bôi thuốc nhẹ thôi'!-Anh làm gì "!!chỗ đó em đâu có bị thương"!-Anh đừng băng miếng vải quá dày vậy chứ"!Hàn phong không chịu nổi tiếng la của cô gằn giọng nói:Em im miệng lại cho anh'!còn la nữa anh sẽ cho em biết tay"!Và thế là mèo nhỏ cúi đầu chịu tra tấn hết nguyên buổi sáng vết thương mới được băng bó xong..Bảo Ngọc tự rút ra bài học..có chết cũng không để mình bị thương nữa nếu không cô sẽ phải chịu dày vò..-haiz"!!cô không muốn đâu..
Mở cửa phòng ông quản gia bưng một hộp y tế để gần đầu giường..
Hàn phong bước vô kêu lão quản gia đi xuống..
Anh đi đến bên Bảo Ngọc nhẹ nhàng nói:
-mèo nhỏ tới giờ phải thay thuốc vết thương rồi"!
bảo ngọc ngạc nhiên tròn xoe mắt nói:
-bác sĩ đâu"?? Không phải anh định thay thuốc cho em chứ??
-phải không có bác sĩ "!hừ em đừng mơ tưởng cho người khác đụng vào em"!Hàn phong hừ lạnh..
bảo ngọc cười tủm tỉm nói:
-Anh thật bá đạo"mà anh có biết băng bó thay huốc không vậy"??
Hàn phong liếc cô không biết xấu hổ nói:
-Anh chưa từng làm"!
Bảo ngọc mặt méo xẹo đẩy anh..
-Tránh ra"!anh không biết mà đòi làm..để anh băng em sẽ không còn mạng"!
Hàn phong không nói xoay người lấy hộp y tế..cởi áo sơ mi của cô bắt đầu công việc thay thuốc..
Bảo Ngọc tính đứng dậy bỏ chạy ngước nhìn ánh mắt lạnh băng như muốn giết người..
Cô ngồi xuống ủ rũ thở dài:!
- đành chịu"!ai bảo cô đã chọn người đàn ông bá đạo này rồi.."!
Từ trên lầu truyền xuống tiếng la hét :
-Hàn Phong"!đau quá"!anh bôi thuốc nhẹ thôi'!
-Anh làm gì "!!chỗ đó em đâu có bị thương"!
-Anh đừng băng miếng vải quá dày vậy chứ"!
Hàn phong không chịu nổi tiếng la của cô gằn giọng nói:
Em im miệng lại cho anh'!còn la nữa anh sẽ cho em biết tay"!
Và thế là mèo nhỏ cúi đầu chịu tra tấn hết nguyên buổi sáng vết thương mới được băng bó xong..
Bảo Ngọc tự rút ra bài học..có chết cũng không để mình bị thương nữa nếu không cô sẽ phải chịu dày vò..
-haiz"!!cô không muốn đâu..
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần BíTác giả: MêLêTruyện Ngôn TìnhMột toà biệt thự trắng nguy nga được bảo vệ nghiêm ngặt với những vệ sĩ chuyên nghiệp. Nơi người ngoài không thể tới gần vì có hệ thống an ninh tiên tiến nhất thế giới. Trong phòng khách người đàn ông cung kính nói: -Thưa chủ nhân việc truy tìm tung tích hoa vi tử đã có kết quả. Chúng tôi đang tiến hành phân tích và thí nghiệm không lâu sau sẽ thành công. Trên ghế Salon cao cấp một người đàn ông có gương mặt tà mị nhưng trên người anh toát ra vẻ lạnh lùng cao quý như vương tử. Nhấm nháp ly rượu vang đỏ trên tay anh cất giọng: -Tôi cho các người 1tuần nếu không thành công tự nhận hậu quả. Ngửa cổ uống hết ly rượu anh đứng dậy cất bước ra ngoài để lại những gương mặt tái mét và run rẩy vì sợ hãi..họ cúi đầu cất tiếng: -Rõ thưa chủ nhân.."!! Người đàn ông ngồi vô chiếc xe sang trong phất tay chiếc xe rời đi khỏi căn biệt thự nguy nga dần dần khuất sau hàng cây. (Chú Thích:hoa vi tử là loại dược liệu dùng để tạo ra hương gây mê và dành cho những người mất ngủ tạo cảm giác dễ chịu chữa… Mở cửa phòng ông quản gia bưng một hộp y tế để gần đầu giường..Hàn phong bước vô kêu lão quản gia đi xuống..Anh đi đến bên Bảo Ngọc nhẹ nhàng nói:-mèo nhỏ tới giờ phải thay thuốc vết thương rồi"!bảo ngọc ngạc nhiên tròn xoe mắt nói:-bác sĩ đâu"?? Không phải anh định thay thuốc cho em chứ??-phải không có bác sĩ "!hừ em đừng mơ tưởng cho người khác đụng vào em"!Hàn phong hừ lạnh..bảo ngọc cười tủm tỉm nói:-Anh thật bá đạo"mà anh có biết băng bó thay huốc không vậy"??Hàn phong liếc cô không biết xấu hổ nói:-Anh chưa từng làm"!Bảo ngọc mặt méo xẹo đẩy anh..-Tránh ra"!anh không biết mà đòi làm..để anh băng em sẽ không còn mạng"!Hàn phong không nói xoay người lấy hộp y tế..cởi áo sơ mi của cô bắt đầu công việc thay thuốc..Bảo Ngọc tính đứng dậy bỏ chạy ngước nhìn ánh mắt lạnh băng như muốn giết người..Cô ngồi xuống ủ rũ thở dài:!- đành chịu"!ai bảo cô đã chọn người đàn ông bá đạo này rồi.."!Từ trên lầu truyền xuống tiếng la hét :-Hàn Phong"!đau quá"!anh bôi thuốc nhẹ thôi'!-Anh làm gì "!!chỗ đó em đâu có bị thương"!-Anh đừng băng miếng vải quá dày vậy chứ"!Hàn phong không chịu nổi tiếng la của cô gằn giọng nói:Em im miệng lại cho anh'!còn la nữa anh sẽ cho em biết tay"!Và thế là mèo nhỏ cúi đầu chịu tra tấn hết nguyên buổi sáng vết thương mới được băng bó xong..Bảo Ngọc tự rút ra bài học..có chết cũng không để mình bị thương nữa nếu không cô sẽ phải chịu dày vò..-haiz"!!cô không muốn đâu..