Chương 1 Tôi thừa nhận tôi không có chút nào giống một đứa con gái cả. Nhưng biết sao được, từ lúc hai tuổi tôi đã chơi chung với mấy đứa con trai trong khu rồi, suốt ngày chơi mấy trò bạo lực, đâm ra tôi cũng là người khá là "cá tính". Tôi lại không có mẹ, không có chị em gái gì, do đó mấy thứ như là búp bê, trò chơi đồ hàng đều bị vứt sang một nên không thèm ngó ngàng đến. Có gì phải lo lắng chứ? Tôi chỉ có tích cách giống con trai thôi chứ tôi là girl 100%. Hưng lại nói may mắn là xu hướng giới tích tôi bình thường, chứ không anh sẽ thấy có lỗi với ba tôi lắm. Thiên Hưng chính là anh trai kết nghĩa của tôi, là một người rất quan trọng đối với tôi. Các bạn đừng vội hiểu lầm, quan trọng ở đây là một người thân , người bạn tôi rất rất yêu quý. Hưng chính là một trong những người bạn chơi chung với tôi từ nhỏ, cũng là một trong những nhân tố ảnh hưởng đến tính cách của tôi. Tôi phải gọi Hưng là anh, tuy hai chúng tôi bằng tuổi nhau nhưng anh ta sinh trước một tháng nên khi kết…
Chương 64
Tôi Sẽ Theo Đuổi Cậu!!!Tác giả: JuneHoang98Truyện Ngôn TìnhChương 1 Tôi thừa nhận tôi không có chút nào giống một đứa con gái cả. Nhưng biết sao được, từ lúc hai tuổi tôi đã chơi chung với mấy đứa con trai trong khu rồi, suốt ngày chơi mấy trò bạo lực, đâm ra tôi cũng là người khá là "cá tính". Tôi lại không có mẹ, không có chị em gái gì, do đó mấy thứ như là búp bê, trò chơi đồ hàng đều bị vứt sang một nên không thèm ngó ngàng đến. Có gì phải lo lắng chứ? Tôi chỉ có tích cách giống con trai thôi chứ tôi là girl 100%. Hưng lại nói may mắn là xu hướng giới tích tôi bình thường, chứ không anh sẽ thấy có lỗi với ba tôi lắm. Thiên Hưng chính là anh trai kết nghĩa của tôi, là một người rất quan trọng đối với tôi. Các bạn đừng vội hiểu lầm, quan trọng ở đây là một người thân , người bạn tôi rất rất yêu quý. Hưng chính là một trong những người bạn chơi chung với tôi từ nhỏ, cũng là một trong những nhân tố ảnh hưởng đến tính cách của tôi. Tôi phải gọi Hưng là anh, tuy hai chúng tôi bằng tuổi nhau nhưng anh ta sinh trước một tháng nên khi kết… Tuy không hiểu vì sao thái độ của hắn lại trở nên hung dữ như vậy, bất quá tôi vẫn bướng bỉnh nói: -Tôi cứ nói đấy. Cậu làm gì tôi? Oái, đau quá... buông ra.Kha nắm chặt tay tôi, làm tôi không thể nào cử động được, lại còn rất đau. Tôi đạp đạp hai chân, muốn đá tên này ra, nhưng mà hắn còn nhanh hơn tôi, mặt cúi sát xuống. Tôi ngây ngẩn cả người, miệng ấp úng chẳng nói được tiếng nào, lại còn cảm thấy nhiệt độ trên mặt đang tăng lên. Đến khi nhận ra mình đang bị đè ở trên ghế, tôi tức giận, vùng vẫy muốn đứng dậy, lại bị ấn ngược trở lại, trên môi lập tức cảm nhận được sự đau đớn.-Tên chết bầm này! Sao cậu lại cắn môi tôi? Cậu là cún hả?-Cứng miệng lắm. Cậu đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.-nói xong lại c*n m* phải của tôi. Không đau lắm đáng ghét nhất là sau đó hắn lại đè mặt tôi ra nhéo, hết nhéo xong lại đến thọc lét, làm tôi cười đến run rẩy cả người.-Cậu còn dám nói không liên quan tới tôi nữa không?Tôi lắc đầu liên tục. Không ngờ đường đường Đinh Hà Vũ tôi đây cũng có ngày bị một tên nhóc đe dọa. Mất mặt quá đi mất.-Vậy nói đi.-hắn buông tôi ra, ngồi ngay bên cạnh.-Cậu còn nhớ hai đứa em họ tôi không?-thấy hắn gật đầu, tôi mới nói tiếp-Hôm trước đứa con gái cãi nhau với cô tôi, sau đó bỏ nhà đi. Mấy hôm nay tôi phải giúp cô đi tìm nó. Ba ngày rồi tôi còn chưa có được ngủ.Tôi đáng thương kể lể. Hắn giống như đang suy nghĩ gì đó, cầm bàn tay tôi áp vào má mình. Nhiệt độ truyền đến tay thật ấm, mặt hơi nóng, bối rối quay sang chỗ khác. Tôi ôm lấy cái gối gần đó, mơ hồ cảm thấy hơi buồn ngủ. Tên đáng ghét kia sao không chịu về sớm một chút để ta có thể thoải mái đánh một giấc.**************************Thấy Hà Vũ ngồi trên ghế ngáp ngắn ngáp dài, tôi c*̃ng có chút đau lòng. Vẻ mặt người kia mệt mỏi tiều tuỵ chưa từng thấy, hai mắt đã muốn biến thành mắt gấu trúc. Tôi dịu dàng để Vũ dựa vào người mình, nghe cô ấy kể làm sao tìm được đứa em, tay thỉnh thoảng đùa nghịch những sợi tóc dài rớt trên vai mình.-Kiến Kha, tôi buồn ngủ.-Vũ nhỏ giọng nói với tôi, khẽ cử động tìm vị trí thoải mái hơn để ngủ. Tôi lại lấy tay cố định đầu cô ấy lại, xoay cả người Vũ về phía tôi, bất mãn lên tiếng:-Không cho cậu ngủ. Tỉnh dậy mau cho tôi. Tôi còn chuyện muốn hỏi.-Cái gì chứ? Tôi muốn ngủ.-Hà Vũ lẩm bẩm nói, mắt nhắm mắt mở nhìn tôi kháng nghị, sau đó đem đầu chui vào người tôi dụi dụi.-Nói cho tôi biết: Người hôm nay chở cậu đi là ai?-Ai nào? Cậu nói gì?-người kia ở trên vai tôi lười biếng trả lời.-Lúc kiểm tra xong ai chở cậu về?-Thằng Dũng đó. Em họ tôi, cậu c*̃ng gặp một lần rồi còn gì.Đúng là tôi đã gặp rồi. Lấy được đáp án mình muốn, tôi c*̃ng không làm khó cô ấy nữa. Vòng tay ôm lấy người bên cạnh, tôi hi sinh để cho Vũ dựa vào người mình, nhẹ nhàng nói:-Mau ngủ đi. Cậu chắc mệt lắm rồi.-Còn phải nói? Tên chết bầm, cậu còn dám tra khảo tôi? Tôi còn chưa tính với cậu chuyện hôm trước cậu không tin tưởng tôi, đuổi tôi đi.Tôi khẽ cười. Người này trí nhớ c*̃ng thật tốt quá đi. Đúng là giận dai mà. Tôi ghé sát vào tai cô nhóc, nói nhỏ:-Cậu mới chính là nóng nảy nha, không chịu nghe tôi giải thích. Lúc đó tôi không phải không tin cậu. Nhưng tôi không nghĩ sẽ làm lớn chuyện này. Tôi c*̃ng muốn có thời gian để nói rõ với Minh Ngọc, sau này nó sẽ không làm phiền tụi mình nữa. Cậu yên tâm.Chợt phát hiện người bên cạnh không có phản ứng gì, gọi mấy lần c*̃ng không có động đậy. Cảm nhận được hô hấp nhẹ nhàng có quy luật, tôi hơi hơi nâng khoé miệng. Không biết những lời vừa nói cô ấy nghe được bao nhiêu nữa, nhưng mọi chuyện rắc rối này xem ra có thể kết thúc được rồi, đúng không?Đợi đến khi chắc chắn đối phương đã ngủ say, tôi mới nhẹ nhàng đứng dậy, vào trong lấy chăn phủ lên người cô ấy. Nhẹ nhàng rút một thứ trong cặp mình ra đặt trên bàn, tôi nhớ lại biểu tình c*̉a Ngọc sáng nay lúc trả nó cho tôi. Rõ ràng con bé có một sự ghen tức khó thể che giấu, không hiểu tại sao nó lại ghét Hà Vũ như vậy. Nhưng tôi cũng không có rảnh rỗi đi tìm hiểu chuyện này, cũng không muốn tìm hiểu. Điều quan trọng là cuối cùng tôi đã có thể tặng món quà này cho Vũ rồi.**************************Tôi mờ mịt mở mắt ra, ánh sáng chói mắt làm tôi chưa kịp thích ứng, khẽ nheo mắt lại. Liếc thấy đồng hồ đã chỉ 9 giờ đúng, tôi mệt mỏi ngáp một cái. Lười biếng tiếp tục nằm trên sofa, chợt nhớ đến hôm nay là chủ nhật, có thể ngủ thêm một chút. Đang định ôm chăn "nướng" tiếp thì có một thứ thu hút sự chú ý c*̉a tôi. Một gói quà màu xanh được đặt ngay ngắn trên bàn. Tôi hơi kinh ngạc cầm nó lên, ngày hôm qua chỉ có Kha qua chỗ tôi, cái này chắc chắn c*̉a hắn không sai. Có lẽ của hắn tặng cho tôi đi.Tôi nhẹ nhàng gỡ giấy gói ra, cẩn thận không để nó bị rách. Bên trong có một khung hình có dạng ngôi nhà, gồm ba khung riêng, mỗi khung giống như một tầng, nối liền với nhau, cửa sổ là nơi để hình. Những tấm hình trên đó tôi c*̃ng rất quen thuộc. Một tấm được Hưng chụp ở bữa tiệc mà tôi đã gửi cho hắn. Một tấm lúc đội banh c*̉a lớp đá thắng chung kết toàn khối, tôi đang dùng khăn giấy lau mồ hôi cho hắn thì bị tụi trong lớp chụp được, đăng trên facebook của lớp, bây giờ nghĩ đến c*̃ng thật ngượng ngùng. Tấm cuối là hình của riêng mình hắn, đặt ở tầng trên cùng, đang trong tư thế suy tư nghĩ ngợi ngồi ở bàn học, khuôn mặt vô cùng hút hồn, hình như bị chụp lén trong lớp. v**t v* khuôn mặt đó, tôi vô thức mỉm cười, tim lại đập nhanh như đánh trống.Ây da, không ngờ tên đáng ghét đó lại có thể nghĩ ra được cái này để tặng nha. Thật khiến người ta cảm thấy bất ngờ. Dễ thương quá đi mất!
Tuy không hiểu vì sao thái độ của hắn lại trở nên hung dữ như vậy, bất quá tôi vẫn bướng bỉnh nói: -Tôi cứ nói đấy. Cậu làm gì tôi? Oái, đau quá... buông ra.
Kha nắm chặt tay tôi, làm tôi không thể nào cử động được, lại còn rất
đau. Tôi đạp đạp hai chân, muốn đá tên này ra, nhưng mà hắn còn nhanh
hơn tôi, mặt cúi sát xuống. Tôi ngây ngẩn cả người, miệng ấp úng chẳng
nói được tiếng nào, lại còn cảm thấy nhiệt độ trên mặt đang tăng lên.
Đến khi nhận ra mình đang bị đè ở trên ghế, tôi tức giận, vùng vẫy muốn
đứng dậy, lại bị ấn ngược trở lại, trên môi lập tức cảm nhận được sự đau đớn.
-Tên chết bầm này! Sao cậu lại cắn môi tôi? Cậu là cún hả?
-Cứng miệng lắm. Cậu đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.-nói xong lại c*n m* phải của tôi. Không đau lắm đáng ghét nhất là sau đó hắn lại đè mặt tôi ra nhéo, hết nhéo xong lại đến thọc lét, làm tôi cười đến
run rẩy cả người.
-Cậu còn dám nói không liên quan tới tôi nữa không?
Tôi lắc đầu liên tục. Không ngờ đường đường Đinh Hà Vũ tôi đây cũng có ngày bị một tên nhóc đe dọa. Mất mặt quá đi mất.
-Vậy nói đi.-hắn buông tôi ra, ngồi ngay bên cạnh.
-Cậu còn nhớ hai đứa em họ tôi không?-thấy hắn gật đầu, tôi
mới nói tiếp-Hôm trước đứa con gái cãi nhau với cô tôi, sau đó
bỏ nhà đi. Mấy hôm nay tôi phải giúp cô đi tìm nó. Ba ngày rồi
tôi còn chưa có được ngủ.
Tôi đáng thương kể lể. Hắn giống như đang suy nghĩ gì đó, cầm bàn tay tôi áp vào má mình. Nhiệt độ
truyền đến tay thật ấm, mặt hơi nóng, bối rối quay sang chỗ khác. Tôi ôm lấy cái gối gần đó, mơ hồ cảm thấy hơi buồn ngủ. Tên
đáng ghét kia sao không chịu về sớm một chút để ta có thể
thoải mái đánh một giấc.
**************************
Thấy
Hà Vũ ngồi trên ghế ngáp ngắn ngáp dài, tôi c*̃ng có chút đau
lòng. Vẻ mặt người kia mệt mỏi tiều tuỵ chưa từng thấy, hai mắt
đã muốn biến thành mắt gấu trúc. Tôi dịu dàng để Vũ dựa vào người mình, nghe cô ấy kể làm sao tìm được đứa em, tay thỉnh
thoảng đùa nghịch những sợi tóc dài rớt trên vai mình.
-Kiến Kha, tôi buồn ngủ.-Vũ nhỏ giọng nói với tôi, khẽ cử
động tìm vị trí thoải mái hơn để ngủ. Tôi lại lấy tay cố định đầu cô ấy lại, xoay cả người Vũ về phía tôi, bất mãn lên
tiếng:
-Không cho cậu ngủ. Tỉnh dậy mau cho tôi. Tôi còn chuyện muốn hỏi.
-Cái gì chứ? Tôi muốn ngủ.-Hà Vũ lẩm bẩm nói, mắt nhắm
mắt mở nhìn tôi kháng nghị, sau đó đem đầu chui vào người tôi
dụi dụi.
-Nói cho tôi biết: Người hôm nay chở cậu đi là ai?
-Ai nào? Cậu nói gì?-người kia ở trên vai tôi lười biếng trả lời.
-Lúc kiểm tra xong ai chở cậu về?
-Thằng Dũng đó. Em họ tôi, cậu c*̃ng gặp một lần rồi còn gì.
Đúng là tôi đã gặp rồi. Lấy được đáp án mình muốn, tôi c*̃ng không làm khó cô ấy nữa. Vòng tay ôm lấy người bên cạnh, tôi hi sinh để cho Vũ dựa vào người mình, nhẹ nhàng nói:
-Mau ngủ đi. Cậu chắc mệt lắm rồi.
-Còn phải nói? Tên chết bầm, cậu còn dám tra khảo tôi? Tôi
còn chưa tính với cậu chuyện hôm trước cậu không tin tưởng tôi,
đuổi tôi đi.
Tôi khẽ cười. Người này trí nhớ c*̃ng thật tốt quá đi. Đúng là giận dai mà. Tôi ghé sát vào tai cô nhóc, nói
nhỏ:
-Cậu mới chính là nóng nảy nha, không chịu nghe tôi
giải thích. Lúc đó tôi không phải không tin cậu. Nhưng tôi không
nghĩ sẽ làm lớn chuyện này. Tôi c*̃ng muốn có thời gian để nói rõ với Minh Ngọc, sau này nó sẽ không làm phiền tụi mình
nữa. Cậu yên tâm.
Chợt phát hiện người bên cạnh không có
phản ứng gì, gọi mấy lần c*̃ng không có động đậy. Cảm nhận được hô hấp nhẹ nhàng có quy luật, tôi hơi hơi nâng khoé miệng. Không
biết những lời vừa nói cô ấy nghe được bao nhiêu nữa, nhưng mọi chuyện rắc rối này xem ra có thể kết thúc được rồi, đúng
không?
Đợi đến khi chắc chắn đối phương đã ngủ say, tôi
mới nhẹ nhàng đứng dậy, vào trong lấy chăn phủ lên người cô ấy.
Nhẹ nhàng rút một thứ trong cặp mình ra đặt trên bàn, tôi nhớ lại
biểu tình c*̉a Ngọc sáng nay lúc trả nó cho tôi. Rõ ràng con
bé có một sự ghen tức khó thể che giấu, không hiểu tại sao nó lại
ghét Hà Vũ như vậy. Nhưng tôi cũng không có rảnh rỗi đi tìm hiểu chuyện
này, cũng không muốn tìm hiểu. Điều quan trọng là cuối cùng tôi đã có
thể tặng món quà này cho Vũ rồi.
**************************
Tôi mờ mịt mở mắt ra, ánh sáng chói mắt làm tôi chưa kịp
thích ứng, khẽ nheo mắt lại. Liếc thấy đồng hồ đã chỉ 9 giờ
đúng, tôi mệt mỏi ngáp một cái. Lười biếng tiếp tục nằm trên
sofa, chợt nhớ đến hôm nay là chủ nhật, có thể ngủ thêm một
chút. Đang định ôm chăn "nướng" tiếp thì có một thứ thu hút sự
chú ý c*̉a tôi. Một gói quà màu xanh được đặt ngay ngắn trên
bàn. Tôi hơi kinh ngạc cầm nó lên, ngày hôm qua chỉ có Kha qua
chỗ tôi, cái này chắc chắn c*̉a hắn không sai. Có lẽ của hắn tặng cho tôi đi.
Tôi nhẹ nhàng gỡ giấy gói ra, cẩn thận không
để nó bị rách. Bên trong có một khung hình có dạng ngôi nhà, gồm
ba khung riêng, mỗi khung giống như một tầng, nối liền với nhau, cửa
sổ là nơi để hình. Những tấm hình trên đó tôi c*̃ng rất quen thuộc.
Một tấm được Hưng chụp ở bữa tiệc mà tôi đã gửi cho hắn. Một
tấm lúc đội banh c*̉a lớp đá thắng chung kết toàn khối, tôi đang
dùng khăn giấy lau mồ hôi cho hắn thì bị tụi trong lớp chụp
được, đăng trên facebook của lớp, bây giờ nghĩ đến c*̃ng thật
ngượng ngùng. Tấm cuối là hình của riêng mình hắn, đặt ở tầng trên
cùng, đang trong tư thế suy tư nghĩ ngợi ngồi ở bàn học, khuôn mặt vô
cùng hút hồn, hình như bị chụp lén trong lớp. v**t v* khuôn mặt đó, tôi
vô thức mỉm cười, tim lại đập nhanh như đánh trống.
Ây da,
không ngờ tên đáng ghét đó lại có thể nghĩ ra được cái này để tặng nha.
Thật khiến người ta cảm thấy bất ngờ. Dễ thương quá đi mất!
Tôi Sẽ Theo Đuổi Cậu!!!Tác giả: JuneHoang98Truyện Ngôn TìnhChương 1 Tôi thừa nhận tôi không có chút nào giống một đứa con gái cả. Nhưng biết sao được, từ lúc hai tuổi tôi đã chơi chung với mấy đứa con trai trong khu rồi, suốt ngày chơi mấy trò bạo lực, đâm ra tôi cũng là người khá là "cá tính". Tôi lại không có mẹ, không có chị em gái gì, do đó mấy thứ như là búp bê, trò chơi đồ hàng đều bị vứt sang một nên không thèm ngó ngàng đến. Có gì phải lo lắng chứ? Tôi chỉ có tích cách giống con trai thôi chứ tôi là girl 100%. Hưng lại nói may mắn là xu hướng giới tích tôi bình thường, chứ không anh sẽ thấy có lỗi với ba tôi lắm. Thiên Hưng chính là anh trai kết nghĩa của tôi, là một người rất quan trọng đối với tôi. Các bạn đừng vội hiểu lầm, quan trọng ở đây là một người thân , người bạn tôi rất rất yêu quý. Hưng chính là một trong những người bạn chơi chung với tôi từ nhỏ, cũng là một trong những nhân tố ảnh hưởng đến tính cách của tôi. Tôi phải gọi Hưng là anh, tuy hai chúng tôi bằng tuổi nhau nhưng anh ta sinh trước một tháng nên khi kết… Tuy không hiểu vì sao thái độ của hắn lại trở nên hung dữ như vậy, bất quá tôi vẫn bướng bỉnh nói: -Tôi cứ nói đấy. Cậu làm gì tôi? Oái, đau quá... buông ra.Kha nắm chặt tay tôi, làm tôi không thể nào cử động được, lại còn rất đau. Tôi đạp đạp hai chân, muốn đá tên này ra, nhưng mà hắn còn nhanh hơn tôi, mặt cúi sát xuống. Tôi ngây ngẩn cả người, miệng ấp úng chẳng nói được tiếng nào, lại còn cảm thấy nhiệt độ trên mặt đang tăng lên. Đến khi nhận ra mình đang bị đè ở trên ghế, tôi tức giận, vùng vẫy muốn đứng dậy, lại bị ấn ngược trở lại, trên môi lập tức cảm nhận được sự đau đớn.-Tên chết bầm này! Sao cậu lại cắn môi tôi? Cậu là cún hả?-Cứng miệng lắm. Cậu đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.-nói xong lại c*n m* phải của tôi. Không đau lắm đáng ghét nhất là sau đó hắn lại đè mặt tôi ra nhéo, hết nhéo xong lại đến thọc lét, làm tôi cười đến run rẩy cả người.-Cậu còn dám nói không liên quan tới tôi nữa không?Tôi lắc đầu liên tục. Không ngờ đường đường Đinh Hà Vũ tôi đây cũng có ngày bị một tên nhóc đe dọa. Mất mặt quá đi mất.-Vậy nói đi.-hắn buông tôi ra, ngồi ngay bên cạnh.-Cậu còn nhớ hai đứa em họ tôi không?-thấy hắn gật đầu, tôi mới nói tiếp-Hôm trước đứa con gái cãi nhau với cô tôi, sau đó bỏ nhà đi. Mấy hôm nay tôi phải giúp cô đi tìm nó. Ba ngày rồi tôi còn chưa có được ngủ.Tôi đáng thương kể lể. Hắn giống như đang suy nghĩ gì đó, cầm bàn tay tôi áp vào má mình. Nhiệt độ truyền đến tay thật ấm, mặt hơi nóng, bối rối quay sang chỗ khác. Tôi ôm lấy cái gối gần đó, mơ hồ cảm thấy hơi buồn ngủ. Tên đáng ghét kia sao không chịu về sớm một chút để ta có thể thoải mái đánh một giấc.**************************Thấy Hà Vũ ngồi trên ghế ngáp ngắn ngáp dài, tôi c*̃ng có chút đau lòng. Vẻ mặt người kia mệt mỏi tiều tuỵ chưa từng thấy, hai mắt đã muốn biến thành mắt gấu trúc. Tôi dịu dàng để Vũ dựa vào người mình, nghe cô ấy kể làm sao tìm được đứa em, tay thỉnh thoảng đùa nghịch những sợi tóc dài rớt trên vai mình.-Kiến Kha, tôi buồn ngủ.-Vũ nhỏ giọng nói với tôi, khẽ cử động tìm vị trí thoải mái hơn để ngủ. Tôi lại lấy tay cố định đầu cô ấy lại, xoay cả người Vũ về phía tôi, bất mãn lên tiếng:-Không cho cậu ngủ. Tỉnh dậy mau cho tôi. Tôi còn chuyện muốn hỏi.-Cái gì chứ? Tôi muốn ngủ.-Hà Vũ lẩm bẩm nói, mắt nhắm mắt mở nhìn tôi kháng nghị, sau đó đem đầu chui vào người tôi dụi dụi.-Nói cho tôi biết: Người hôm nay chở cậu đi là ai?-Ai nào? Cậu nói gì?-người kia ở trên vai tôi lười biếng trả lời.-Lúc kiểm tra xong ai chở cậu về?-Thằng Dũng đó. Em họ tôi, cậu c*̃ng gặp một lần rồi còn gì.Đúng là tôi đã gặp rồi. Lấy được đáp án mình muốn, tôi c*̃ng không làm khó cô ấy nữa. Vòng tay ôm lấy người bên cạnh, tôi hi sinh để cho Vũ dựa vào người mình, nhẹ nhàng nói:-Mau ngủ đi. Cậu chắc mệt lắm rồi.-Còn phải nói? Tên chết bầm, cậu còn dám tra khảo tôi? Tôi còn chưa tính với cậu chuyện hôm trước cậu không tin tưởng tôi, đuổi tôi đi.Tôi khẽ cười. Người này trí nhớ c*̃ng thật tốt quá đi. Đúng là giận dai mà. Tôi ghé sát vào tai cô nhóc, nói nhỏ:-Cậu mới chính là nóng nảy nha, không chịu nghe tôi giải thích. Lúc đó tôi không phải không tin cậu. Nhưng tôi không nghĩ sẽ làm lớn chuyện này. Tôi c*̃ng muốn có thời gian để nói rõ với Minh Ngọc, sau này nó sẽ không làm phiền tụi mình nữa. Cậu yên tâm.Chợt phát hiện người bên cạnh không có phản ứng gì, gọi mấy lần c*̃ng không có động đậy. Cảm nhận được hô hấp nhẹ nhàng có quy luật, tôi hơi hơi nâng khoé miệng. Không biết những lời vừa nói cô ấy nghe được bao nhiêu nữa, nhưng mọi chuyện rắc rối này xem ra có thể kết thúc được rồi, đúng không?Đợi đến khi chắc chắn đối phương đã ngủ say, tôi mới nhẹ nhàng đứng dậy, vào trong lấy chăn phủ lên người cô ấy. Nhẹ nhàng rút một thứ trong cặp mình ra đặt trên bàn, tôi nhớ lại biểu tình c*̉a Ngọc sáng nay lúc trả nó cho tôi. Rõ ràng con bé có một sự ghen tức khó thể che giấu, không hiểu tại sao nó lại ghét Hà Vũ như vậy. Nhưng tôi cũng không có rảnh rỗi đi tìm hiểu chuyện này, cũng không muốn tìm hiểu. Điều quan trọng là cuối cùng tôi đã có thể tặng món quà này cho Vũ rồi.**************************Tôi mờ mịt mở mắt ra, ánh sáng chói mắt làm tôi chưa kịp thích ứng, khẽ nheo mắt lại. Liếc thấy đồng hồ đã chỉ 9 giờ đúng, tôi mệt mỏi ngáp một cái. Lười biếng tiếp tục nằm trên sofa, chợt nhớ đến hôm nay là chủ nhật, có thể ngủ thêm một chút. Đang định ôm chăn "nướng" tiếp thì có một thứ thu hút sự chú ý c*̉a tôi. Một gói quà màu xanh được đặt ngay ngắn trên bàn. Tôi hơi kinh ngạc cầm nó lên, ngày hôm qua chỉ có Kha qua chỗ tôi, cái này chắc chắn c*̉a hắn không sai. Có lẽ của hắn tặng cho tôi đi.Tôi nhẹ nhàng gỡ giấy gói ra, cẩn thận không để nó bị rách. Bên trong có một khung hình có dạng ngôi nhà, gồm ba khung riêng, mỗi khung giống như một tầng, nối liền với nhau, cửa sổ là nơi để hình. Những tấm hình trên đó tôi c*̃ng rất quen thuộc. Một tấm được Hưng chụp ở bữa tiệc mà tôi đã gửi cho hắn. Một tấm lúc đội banh c*̉a lớp đá thắng chung kết toàn khối, tôi đang dùng khăn giấy lau mồ hôi cho hắn thì bị tụi trong lớp chụp được, đăng trên facebook của lớp, bây giờ nghĩ đến c*̃ng thật ngượng ngùng. Tấm cuối là hình của riêng mình hắn, đặt ở tầng trên cùng, đang trong tư thế suy tư nghĩ ngợi ngồi ở bàn học, khuôn mặt vô cùng hút hồn, hình như bị chụp lén trong lớp. v**t v* khuôn mặt đó, tôi vô thức mỉm cười, tim lại đập nhanh như đánh trống.Ây da, không ngờ tên đáng ghét đó lại có thể nghĩ ra được cái này để tặng nha. Thật khiến người ta cảm thấy bất ngờ. Dễ thương quá đi mất!