Chương 1 Tôi thừa nhận tôi không có chút nào giống một đứa con gái cả. Nhưng biết sao được, từ lúc hai tuổi tôi đã chơi chung với mấy đứa con trai trong khu rồi, suốt ngày chơi mấy trò bạo lực, đâm ra tôi cũng là người khá là "cá tính". Tôi lại không có mẹ, không có chị em gái gì, do đó mấy thứ như là búp bê, trò chơi đồ hàng đều bị vứt sang một nên không thèm ngó ngàng đến. Có gì phải lo lắng chứ? Tôi chỉ có tích cách giống con trai thôi chứ tôi là girl 100%. Hưng lại nói may mắn là xu hướng giới tích tôi bình thường, chứ không anh sẽ thấy có lỗi với ba tôi lắm. Thiên Hưng chính là anh trai kết nghĩa của tôi, là một người rất quan trọng đối với tôi. Các bạn đừng vội hiểu lầm, quan trọng ở đây là một người thân , người bạn tôi rất rất yêu quý. Hưng chính là một trong những người bạn chơi chung với tôi từ nhỏ, cũng là một trong những nhân tố ảnh hưởng đến tính cách của tôi. Tôi phải gọi Hưng là anh, tuy hai chúng tôi bằng tuổi nhau nhưng anh ta sinh trước một tháng nên khi kết…
Chương 88: Chương ngoại truyện 3
Tôi Sẽ Theo Đuổi Cậu!!!Tác giả: JuneHoang98Truyện Ngôn TìnhChương 1 Tôi thừa nhận tôi không có chút nào giống một đứa con gái cả. Nhưng biết sao được, từ lúc hai tuổi tôi đã chơi chung với mấy đứa con trai trong khu rồi, suốt ngày chơi mấy trò bạo lực, đâm ra tôi cũng là người khá là "cá tính". Tôi lại không có mẹ, không có chị em gái gì, do đó mấy thứ như là búp bê, trò chơi đồ hàng đều bị vứt sang một nên không thèm ngó ngàng đến. Có gì phải lo lắng chứ? Tôi chỉ có tích cách giống con trai thôi chứ tôi là girl 100%. Hưng lại nói may mắn là xu hướng giới tích tôi bình thường, chứ không anh sẽ thấy có lỗi với ba tôi lắm. Thiên Hưng chính là anh trai kết nghĩa của tôi, là một người rất quan trọng đối với tôi. Các bạn đừng vội hiểu lầm, quan trọng ở đây là một người thân , người bạn tôi rất rất yêu quý. Hưng chính là một trong những người bạn chơi chung với tôi từ nhỏ, cũng là một trong những nhân tố ảnh hưởng đến tính cách của tôi. Tôi phải gọi Hưng là anh, tuy hai chúng tôi bằng tuổi nhau nhưng anh ta sinh trước một tháng nên khi kết… Ngoại Truyện 3Con đường tối, chút ánh sáng lập loè phía trước nhìn có vẻ quỷ dị. Cả đoàn có khoảng 7, 8 người chậm chạp nhích từng bước. Hà Vũ ung dung dẫn đầu, vẻ mặt bình thản như đang di dạo trong vườn hoa.Một tràng cười rùng rợn vang vọng trong không gian chật hẹp, da đầu tất cả run lên, bất giác cả người căng thẳng.Một mảnh vải trắng hạ xuống trước mặt, phát ra âm thanh ma quái nghe như tiếng khóc phụ nữ. Đoàn người bị kinh sợ, có người hét toáng lên. Hà Vũ theo phản xạ định giơ tay giật tấm vải kia xuống, lại phát hiện hai tay mình đã bị kìm chặt. Trong phút chốc hơi thở ấm áp kia gần kề, giọng nói vô c*̀ng quen thuộc vang lên:-Đừng sợ. Tôi sẽ bảo vệ cậu.Trán cô nhóc nào đó xuất hiện ba vạch đen, môi khẽ giật giật, cuối c*̀ng c*̃ng không nói gì.Tiếp tục tiến lên, đằng trước đã không còn bóng tối, nhưng ánh sáng lại mờ mờ ảo ảo, chập chờn chập chờn. Bước chân trở nên run rẩy, e dè. c*̃ng may ở đây không có thứ gì đột ngột nhảy ra, nếu không chắc chắn sẽ có đứng tim mà chết. Cuối con đường cánh cửa phủ đầy dây leo đã mở sẵn, bên trong đen như mực, chẳng thể thấy bất cứ thứ gì. Hà Vũ nặng nề hít sâu một hơi, căn bệnh sợ bóng tối đến giờ mới bắt đầu phát tác. Nhận thấy vòng tay c*̉a người nào đó đặt trên hông mình càng lúc càng siết chặt, cô nhóc cắn răng đi vào trong. Vừa được mấy bước, khắp nơi bỗng dưng đồng loạt sáng bừng lên. Những bóng trắng từ góc khuất bay ra lượn qua lượn lại trên đầu, mái tóc dài c*̉a chúng quét xuống đất. Vũ đại khái bị giật mình, hơi lùi về phía sau lại vấp phải Kha làm suýt tý nữa thì cả hai c*̀ng lộn nhào. Tên nhóc kia sau khi đứng vững liền lập tức la lên: "Chạy", sau đó kéo bạn gái c*̉a mình đi mất, mấy người đằng sau nhanh chóng vọt theo. Khi đã ra khỏi được căn phòng đó đến nơi sáng sủa hơn, cả đám dừng lại thở hồng hộc.Kha ôm chặt Hà Vũ, nói:-Tôi sẽ bảo vệ cậu.Trán cô nhóc kia chảy xuống ba vạch đen, không nói gì nữa tăng nhanh tốc độ đi tìm lối ra. Giữa đường còn tiện tay phá hư mấy cái đầu lâu phát sáng và làm gãy mất cây giáo c*̉a tên mặt ngựa đứng canh cửa.Ra tới bên ngoài, mắt chưa thích nghi với ánh sáng khẽ nheo lại. Vũ liếc nhìn người nào đó vẫn đang dính cứng lấy mình, mở miệng gọi:-Kha.-Đừng lo Hà Vũ. Có tôi ở đây sẽ không sao hết.Cô nhóc vỗ vỗ khuôn mặt trắng bệch c*̉a bạn trai mình, nhìn đôi mắt còn nhắm tịt chưa dám mở ra kia, cuối c*̀ng c*̃ng bùng nổ:-Tên chết bằm này, cậu còn dám nói sẽ bảo vệ tôi? Bản thân mình đã sợ ma còn sống chết đòi vào nhà ma làm gì? Đúng là yếu mà còn bày đặt ra gió!Kiến Kha mở mắt ra, khẽ lẩm bẩm:-Lần sau không thèm làm anh hùng nữa. Hai lần là đủ lắm rồi.****************************
Ngoại Truyện 3
Con đường tối, chút ánh sáng lập loè phía trước nhìn có vẻ quỷ dị. Cả đoàn có khoảng 7, 8 người chậm chạp nhích từng bước. Hà Vũ ung dung dẫn đầu, vẻ mặt bình thản như đang di dạo trong vườn hoa.
Một tràng cười rùng rợn vang vọng trong không gian chật hẹp, da đầu tất cả run lên, bất giác cả người căng thẳng.
Một mảnh vải trắng hạ xuống trước mặt, phát ra âm thanh ma quái nghe như tiếng khóc phụ nữ. Đoàn người bị kinh sợ, có người hét toáng lên. Hà Vũ theo phản xạ định giơ tay giật tấm vải kia xuống, lại phát hiện hai tay mình đã bị kìm chặt. Trong phút chốc hơi thở ấm áp kia gần kề, giọng nói vô c*̀ng quen thuộc vang lên:
-Đừng sợ. Tôi sẽ bảo vệ cậu.
Trán cô nhóc nào đó xuất hiện ba vạch đen, môi khẽ giật giật, cuối c*̀ng c*̃ng không nói gì.
Tiếp tục tiến lên, đằng trước đã không còn bóng tối, nhưng ánh sáng lại mờ mờ ảo ảo, chập chờn chập chờn. Bước chân trở nên run rẩy, e dè. c*̃ng may ở đây không có thứ gì đột ngột nhảy ra, nếu không chắc chắn sẽ có đứng tim mà chết. Cuối con đường cánh cửa phủ đầy dây leo đã mở sẵn, bên trong đen như mực, chẳng thể thấy bất cứ thứ gì. Hà Vũ nặng nề hít sâu một hơi, căn bệnh sợ bóng tối đến giờ mới bắt đầu phát tác. Nhận thấy vòng tay c*̉a người nào đó đặt trên hông mình càng lúc càng siết chặt, cô nhóc cắn răng đi vào trong. Vừa được mấy bước, khắp nơi bỗng dưng đồng loạt sáng bừng lên. Những bóng trắng từ góc khuất bay ra lượn qua lượn lại trên đầu, mái tóc dài c*̉a chúng quét xuống đất. Vũ đại khái bị giật mình, hơi lùi về phía sau lại vấp phải Kha làm suýt tý nữa thì cả hai c*̀ng lộn nhào. Tên nhóc kia sau khi đứng vững liền lập tức la lên: "Chạy", sau đó kéo bạn gái c*̉a mình đi mất, mấy người đằng sau nhanh chóng vọt theo. Khi đã ra khỏi được căn phòng đó đến nơi sáng sủa hơn, cả đám dừng lại thở hồng hộc.
Kha ôm chặt Hà Vũ, nói:
-Tôi sẽ bảo vệ cậu.
Trán cô nhóc kia chảy xuống ba vạch đen, không nói gì nữa tăng nhanh tốc độ đi tìm lối ra. Giữa đường còn tiện tay phá hư mấy cái đầu lâu phát sáng và làm gãy mất cây giáo c*̉a tên mặt ngựa đứng canh cửa.
Ra tới bên ngoài, mắt chưa thích nghi với ánh sáng khẽ nheo lại. Vũ liếc nhìn người nào đó vẫn đang dính cứng lấy mình, mở miệng gọi:
-Kha.
-Đừng lo Hà Vũ. Có tôi ở đây sẽ không sao hết.
Cô nhóc vỗ vỗ khuôn mặt trắng bệch c*̉a bạn trai mình, nhìn đôi mắt còn nhắm tịt chưa dám mở ra kia, cuối c*̀ng c*̃ng bùng nổ:
-Tên chết bằm này, cậu còn dám nói sẽ bảo vệ tôi? Bản thân mình đã sợ ma còn sống chết đòi vào nhà ma làm gì? Đúng là yếu mà còn bày đặt ra gió!
Kiến Kha mở mắt ra, khẽ lẩm bẩm:
-Lần sau không thèm làm anh hùng nữa. Hai lần là đủ lắm rồi.
****************************
Tôi Sẽ Theo Đuổi Cậu!!!Tác giả: JuneHoang98Truyện Ngôn TìnhChương 1 Tôi thừa nhận tôi không có chút nào giống một đứa con gái cả. Nhưng biết sao được, từ lúc hai tuổi tôi đã chơi chung với mấy đứa con trai trong khu rồi, suốt ngày chơi mấy trò bạo lực, đâm ra tôi cũng là người khá là "cá tính". Tôi lại không có mẹ, không có chị em gái gì, do đó mấy thứ như là búp bê, trò chơi đồ hàng đều bị vứt sang một nên không thèm ngó ngàng đến. Có gì phải lo lắng chứ? Tôi chỉ có tích cách giống con trai thôi chứ tôi là girl 100%. Hưng lại nói may mắn là xu hướng giới tích tôi bình thường, chứ không anh sẽ thấy có lỗi với ba tôi lắm. Thiên Hưng chính là anh trai kết nghĩa của tôi, là một người rất quan trọng đối với tôi. Các bạn đừng vội hiểu lầm, quan trọng ở đây là một người thân , người bạn tôi rất rất yêu quý. Hưng chính là một trong những người bạn chơi chung với tôi từ nhỏ, cũng là một trong những nhân tố ảnh hưởng đến tính cách của tôi. Tôi phải gọi Hưng là anh, tuy hai chúng tôi bằng tuổi nhau nhưng anh ta sinh trước một tháng nên khi kết… Ngoại Truyện 3Con đường tối, chút ánh sáng lập loè phía trước nhìn có vẻ quỷ dị. Cả đoàn có khoảng 7, 8 người chậm chạp nhích từng bước. Hà Vũ ung dung dẫn đầu, vẻ mặt bình thản như đang di dạo trong vườn hoa.Một tràng cười rùng rợn vang vọng trong không gian chật hẹp, da đầu tất cả run lên, bất giác cả người căng thẳng.Một mảnh vải trắng hạ xuống trước mặt, phát ra âm thanh ma quái nghe như tiếng khóc phụ nữ. Đoàn người bị kinh sợ, có người hét toáng lên. Hà Vũ theo phản xạ định giơ tay giật tấm vải kia xuống, lại phát hiện hai tay mình đã bị kìm chặt. Trong phút chốc hơi thở ấm áp kia gần kề, giọng nói vô c*̀ng quen thuộc vang lên:-Đừng sợ. Tôi sẽ bảo vệ cậu.Trán cô nhóc nào đó xuất hiện ba vạch đen, môi khẽ giật giật, cuối c*̀ng c*̃ng không nói gì.Tiếp tục tiến lên, đằng trước đã không còn bóng tối, nhưng ánh sáng lại mờ mờ ảo ảo, chập chờn chập chờn. Bước chân trở nên run rẩy, e dè. c*̃ng may ở đây không có thứ gì đột ngột nhảy ra, nếu không chắc chắn sẽ có đứng tim mà chết. Cuối con đường cánh cửa phủ đầy dây leo đã mở sẵn, bên trong đen như mực, chẳng thể thấy bất cứ thứ gì. Hà Vũ nặng nề hít sâu một hơi, căn bệnh sợ bóng tối đến giờ mới bắt đầu phát tác. Nhận thấy vòng tay c*̉a người nào đó đặt trên hông mình càng lúc càng siết chặt, cô nhóc cắn răng đi vào trong. Vừa được mấy bước, khắp nơi bỗng dưng đồng loạt sáng bừng lên. Những bóng trắng từ góc khuất bay ra lượn qua lượn lại trên đầu, mái tóc dài c*̉a chúng quét xuống đất. Vũ đại khái bị giật mình, hơi lùi về phía sau lại vấp phải Kha làm suýt tý nữa thì cả hai c*̀ng lộn nhào. Tên nhóc kia sau khi đứng vững liền lập tức la lên: "Chạy", sau đó kéo bạn gái c*̉a mình đi mất, mấy người đằng sau nhanh chóng vọt theo. Khi đã ra khỏi được căn phòng đó đến nơi sáng sủa hơn, cả đám dừng lại thở hồng hộc.Kha ôm chặt Hà Vũ, nói:-Tôi sẽ bảo vệ cậu.Trán cô nhóc kia chảy xuống ba vạch đen, không nói gì nữa tăng nhanh tốc độ đi tìm lối ra. Giữa đường còn tiện tay phá hư mấy cái đầu lâu phát sáng và làm gãy mất cây giáo c*̉a tên mặt ngựa đứng canh cửa.Ra tới bên ngoài, mắt chưa thích nghi với ánh sáng khẽ nheo lại. Vũ liếc nhìn người nào đó vẫn đang dính cứng lấy mình, mở miệng gọi:-Kha.-Đừng lo Hà Vũ. Có tôi ở đây sẽ không sao hết.Cô nhóc vỗ vỗ khuôn mặt trắng bệch c*̉a bạn trai mình, nhìn đôi mắt còn nhắm tịt chưa dám mở ra kia, cuối c*̀ng c*̃ng bùng nổ:-Tên chết bằm này, cậu còn dám nói sẽ bảo vệ tôi? Bản thân mình đã sợ ma còn sống chết đòi vào nhà ma làm gì? Đúng là yếu mà còn bày đặt ra gió!Kiến Kha mở mắt ra, khẽ lẩm bẩm:-Lần sau không thèm làm anh hùng nữa. Hai lần là đủ lắm rồi.****************************