có kinh ngạc và sợ hãi nhưng không gặp nguy hiểm. Thời đại đó, điều kiện của ký túc xá học sinh cả nước không tốt lắm, bởi vậy xung quanh trường học có nhiều nhà cho thuê. Những ông bố bà mẹ có điều kiện đều hy vọng con mình chuyên tâm không lo nghĩ trong thời điểm quan trọng trước khi vượt qua con đường gian nan, chuẩn bị thật tốt. Nhà Chung Mẫn ở cạnh trường học, cũng thu dọn một căn phòng nhỏ cho học sinh cấp ba thuê. Sau khi cho khách thuê vào kỳ thi đại học năm ngoái, trong nhà liền quyết định năm nay không cho thuê nữa, toàn tâm toàn ý lo cho Chung Mẫn sắp thi chính thức. Vì thế khi Chung Mẫn nghe được có khách thuê mới, cô vừa giật mình lại tức giận. Trong nhà có người ngoài luôn bất tiện, nếu là nam sinh lôi thôi thì càng đáng ghét hơn. Huống chi mẹ luôn dùng thành tích của người khác để răn dạy Chung Mẫn, phiền càng thêm phiền. Chẳng lẽ là loại học sinh ưu tú? Hoặc là tăng tiền thuê? Mẹ cũng không phải là người ham món lợi nhỏ, nhất định là khả năng trước. Quả nhiên, mẹ vui…
Chương 12: Kết thúc
Bên Nhau Dài LâuTác giả: Hàn Châu Cách CáchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tìnhcó kinh ngạc và sợ hãi nhưng không gặp nguy hiểm. Thời đại đó, điều kiện của ký túc xá học sinh cả nước không tốt lắm, bởi vậy xung quanh trường học có nhiều nhà cho thuê. Những ông bố bà mẹ có điều kiện đều hy vọng con mình chuyên tâm không lo nghĩ trong thời điểm quan trọng trước khi vượt qua con đường gian nan, chuẩn bị thật tốt. Nhà Chung Mẫn ở cạnh trường học, cũng thu dọn một căn phòng nhỏ cho học sinh cấp ba thuê. Sau khi cho khách thuê vào kỳ thi đại học năm ngoái, trong nhà liền quyết định năm nay không cho thuê nữa, toàn tâm toàn ý lo cho Chung Mẫn sắp thi chính thức. Vì thế khi Chung Mẫn nghe được có khách thuê mới, cô vừa giật mình lại tức giận. Trong nhà có người ngoài luôn bất tiện, nếu là nam sinh lôi thôi thì càng đáng ghét hơn. Huống chi mẹ luôn dùng thành tích của người khác để răn dạy Chung Mẫn, phiền càng thêm phiền. Chẳng lẽ là loại học sinh ưu tú? Hoặc là tăng tiền thuê? Mẹ cũng không phải là người ham món lợi nhỏ, nhất định là khả năng trước. Quả nhiên, mẹ vui… Câu chuyện đã gần kết thúc. Mùa thu năm nay, bọn họ trở lại huyện T cử hành hôn lễ. Từ 17 tuổi đến 25 tuổi, thời gian tám năm, thoáng như mộng xưa.Anh đề nghị, “Chúng ta đi xem tháp nước đi!”“Được!”Bọn họ vẫn còn nhớ tối đó. Chuyện này trở thành đề tài chế giễu của anh.“Có một buổi tối, có người khóc rất dữ dội.”“Còn nói nữa em bỏ anh ngay!”Anh ngậm miệng, qua chốc lát, nhớ lại lần nữa rồi cười một trận.Vẫn là cảnh tượng vắng vẻ, hoàn toàn không thay đổi so với tám năm trước. Sắc trời vẫn âm u, giống như một cái khăn ướt sũng. Nơi trời đất giao hòa có một tia sáng.Bên kia thành phố, từng khu chung cư tường đỏ ngói xanh xếp hàng ngay ngắn. Bất động sản mang đến sự thay đổi mạnh cho đất nước, miền đất này cũng dần dần thay đổi. Trung tâm nơi này càng thêm hoang vắng, gió lạnh thổi qua vang tiếng ào ào.Cô chỉ một căn nhà ở phía xa xăm, kể với anh chuyện quá khứ.“Lúc ấy em suy nghĩ, khi nào thì em mới có thể thoát khỏi nơi này, đến một chỗ thật xa. Nếu em là Tôn Ngộ Không, em cứ thế mà nhảy qua —— từ nơi này, tới đó, đến cuối chân trời.”“Bây giờ thì sao?” Anh vén tóc giúp cô.“Bây giờ em đi xa như vậy, chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ đi tới một nơi rất xa kia, nhưng mà —— cũng không phải tốt gì, dạo quanh một vòng, vẫn cảm thấy nơi này thoải mái hơn. Vả lại không cam lòng nhất là ——”“Hửm?”“Em cố gắng như vậy, cũng không thoát khỏi năm ngón tay của anh.”Anh cười ha hả.“Rốt cuộc anh thích em lúc nào?”Anh từ chối trả lời, nhưng ý cười nơi khóe miệng không thể che giấu được. Cô ra sức lắc người anh.“Ngã đấy —— coi chừng ngã đấy —— đừng lắc! Đừng lắc! Rất lâu trước kia ——”“Rốt cuộc là bao lâu?”“Lúc em đang ngủ.”“Ngủ?”“Ừm. Anh ngồi bên cạnh, nhìn em ngủ đến ch** n**c miếng ——”Á! Vào thời điểm khó coi như vậy? Đàn ông thật sự không thể nói lý.“Lúc ấy anh nghĩ —— nếu có thể luôn ngồi bên cạnh nhìn em như vậy, cũng rất tốt.”Cô đột nhiên cảm động, nước mắt rưng rưng.“Cứ như vậy?”“Cứ như vậy. Bên nhau dài lâu.” Anh hôn lên trán cô.-Hết-
Câu chuyện đã gần kết thúc. Mùa thu năm nay, bọn họ trở lại huyện T cử hành hôn lễ. Từ 17 tuổi đến 25 tuổi, thời gian tám năm, thoáng như mộng xưa.
Anh đề nghị, “Chúng ta đi xem tháp nước đi!”
“Được!”
Bọn họ vẫn còn nhớ tối đó. Chuyện này trở thành đề tài chế giễu của anh.
“Có một buổi tối, có người khóc rất dữ dội.”
“Còn nói nữa em bỏ anh ngay!”
Anh ngậm miệng, qua chốc lát, nhớ lại lần nữa rồi cười một trận.
Vẫn là cảnh tượng vắng vẻ, hoàn toàn không thay đổi so với tám năm trước. Sắc trời vẫn âm u, giống như một cái khăn ướt sũng. Nơi trời đất giao hòa có một tia sáng.
Bên kia thành phố, từng khu chung cư tường đỏ ngói xanh xếp hàng ngay ngắn. Bất động sản mang đến sự thay đổi mạnh cho đất nước, miền đất này cũng dần dần thay đổi. Trung tâm nơi này càng thêm hoang vắng, gió lạnh thổi qua vang tiếng ào ào.
Cô chỉ một căn nhà ở phía xa xăm, kể với anh chuyện quá khứ.
“Lúc ấy em suy nghĩ, khi nào thì em mới có thể thoát khỏi nơi này, đến một chỗ thật xa. Nếu em là Tôn Ngộ Không, em cứ thế mà nhảy qua —— từ nơi này, tới đó, đến cuối chân trời.”
“Bây giờ thì sao?” Anh vén tóc giúp cô.
“Bây giờ em đi xa như vậy, chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ đi tới một nơi rất xa kia, nhưng mà —— cũng không phải tốt gì, dạo quanh một vòng, vẫn cảm thấy nơi này thoải mái hơn. Vả lại không cam lòng nhất là ——”
“Hửm?”
“Em cố gắng như vậy, cũng không thoát khỏi năm ngón tay của anh.”
Anh cười ha hả.
“Rốt cuộc anh thích em lúc nào?”
Anh từ chối trả lời, nhưng ý cười nơi khóe miệng không thể che giấu được. Cô ra sức lắc người anh.
“Ngã đấy —— coi chừng ngã đấy —— đừng lắc! Đừng lắc! Rất lâu trước kia ——”
“Rốt cuộc là bao lâu?”
“Lúc em đang ngủ.”
“Ngủ?”
“Ừm. Anh ngồi bên cạnh, nhìn em ngủ đến ch** n**c miếng ——”
Á! Vào thời điểm khó coi như vậy? Đàn ông thật sự không thể nói lý.
“Lúc ấy anh nghĩ —— nếu có thể luôn ngồi bên cạnh nhìn em như vậy, cũng rất tốt.”
Cô đột nhiên cảm động, nước mắt rưng rưng.
“Cứ như vậy?”
“Cứ như vậy. Bên nhau dài lâu.” Anh hôn lên trán cô.
-Hết-
Bên Nhau Dài LâuTác giả: Hàn Châu Cách CáchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tìnhcó kinh ngạc và sợ hãi nhưng không gặp nguy hiểm. Thời đại đó, điều kiện của ký túc xá học sinh cả nước không tốt lắm, bởi vậy xung quanh trường học có nhiều nhà cho thuê. Những ông bố bà mẹ có điều kiện đều hy vọng con mình chuyên tâm không lo nghĩ trong thời điểm quan trọng trước khi vượt qua con đường gian nan, chuẩn bị thật tốt. Nhà Chung Mẫn ở cạnh trường học, cũng thu dọn một căn phòng nhỏ cho học sinh cấp ba thuê. Sau khi cho khách thuê vào kỳ thi đại học năm ngoái, trong nhà liền quyết định năm nay không cho thuê nữa, toàn tâm toàn ý lo cho Chung Mẫn sắp thi chính thức. Vì thế khi Chung Mẫn nghe được có khách thuê mới, cô vừa giật mình lại tức giận. Trong nhà có người ngoài luôn bất tiện, nếu là nam sinh lôi thôi thì càng đáng ghét hơn. Huống chi mẹ luôn dùng thành tích của người khác để răn dạy Chung Mẫn, phiền càng thêm phiền. Chẳng lẽ là loại học sinh ưu tú? Hoặc là tăng tiền thuê? Mẹ cũng không phải là người ham món lợi nhỏ, nhất định là khả năng trước. Quả nhiên, mẹ vui… Câu chuyện đã gần kết thúc. Mùa thu năm nay, bọn họ trở lại huyện T cử hành hôn lễ. Từ 17 tuổi đến 25 tuổi, thời gian tám năm, thoáng như mộng xưa.Anh đề nghị, “Chúng ta đi xem tháp nước đi!”“Được!”Bọn họ vẫn còn nhớ tối đó. Chuyện này trở thành đề tài chế giễu của anh.“Có một buổi tối, có người khóc rất dữ dội.”“Còn nói nữa em bỏ anh ngay!”Anh ngậm miệng, qua chốc lát, nhớ lại lần nữa rồi cười một trận.Vẫn là cảnh tượng vắng vẻ, hoàn toàn không thay đổi so với tám năm trước. Sắc trời vẫn âm u, giống như một cái khăn ướt sũng. Nơi trời đất giao hòa có một tia sáng.Bên kia thành phố, từng khu chung cư tường đỏ ngói xanh xếp hàng ngay ngắn. Bất động sản mang đến sự thay đổi mạnh cho đất nước, miền đất này cũng dần dần thay đổi. Trung tâm nơi này càng thêm hoang vắng, gió lạnh thổi qua vang tiếng ào ào.Cô chỉ một căn nhà ở phía xa xăm, kể với anh chuyện quá khứ.“Lúc ấy em suy nghĩ, khi nào thì em mới có thể thoát khỏi nơi này, đến một chỗ thật xa. Nếu em là Tôn Ngộ Không, em cứ thế mà nhảy qua —— từ nơi này, tới đó, đến cuối chân trời.”“Bây giờ thì sao?” Anh vén tóc giúp cô.“Bây giờ em đi xa như vậy, chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ đi tới một nơi rất xa kia, nhưng mà —— cũng không phải tốt gì, dạo quanh một vòng, vẫn cảm thấy nơi này thoải mái hơn. Vả lại không cam lòng nhất là ——”“Hửm?”“Em cố gắng như vậy, cũng không thoát khỏi năm ngón tay của anh.”Anh cười ha hả.“Rốt cuộc anh thích em lúc nào?”Anh từ chối trả lời, nhưng ý cười nơi khóe miệng không thể che giấu được. Cô ra sức lắc người anh.“Ngã đấy —— coi chừng ngã đấy —— đừng lắc! Đừng lắc! Rất lâu trước kia ——”“Rốt cuộc là bao lâu?”“Lúc em đang ngủ.”“Ngủ?”“Ừm. Anh ngồi bên cạnh, nhìn em ngủ đến ch** n**c miếng ——”Á! Vào thời điểm khó coi như vậy? Đàn ông thật sự không thể nói lý.“Lúc ấy anh nghĩ —— nếu có thể luôn ngồi bên cạnh nhìn em như vậy, cũng rất tốt.”Cô đột nhiên cảm động, nước mắt rưng rưng.“Cứ như vậy?”“Cứ như vậy. Bên nhau dài lâu.” Anh hôn lên trán cô.-Hết-