Boong!Boong!Boong! Âm thanh báo hiệu cập bến của con tàu mang tên "Trường Giang" vang lên giòn giã . "Đến nữa rồi"/"Đến nơi rồi"- Hai suy nghĩ nhưng cùng một cảm giác - thú vị. Chỉ sau 15 phút, thì tất cả hành khách đã ra khỏi tàu và tạm biệt chú thuyền trưởng thân thiện. Nổi bật trong đám hành khách ấy là một anh chàng cao ráo khoảng 17 tuổi , nước da trắng và một mái tóc cắt tỉa gọn gàng. Anh mang trên mình một bộ "cánh" lãng tử vô cùng, hướng mắt đi xung quanh tìm kiếm ngôi nhà anh sắp tá túc trong 2 tháng hè này. Không chỉ mình anh đang làm công việc này đâu mà hầu hết tất cả hành khách ban nãy đều đi quanh đảo tìm nhà ở. Và điểm nhìn của anh dừng lại ở một cô gái nhỏ với mái tóc ngắn cá tính. Cô vừa nghêu ngao hát vừa phơi tấm lưới bắt cá lên cái xà. Mắt cô phải nheo lại vì cái nắng nhưng lại lấp lánh những tia cười. Hoàn thành xong công việc cô hí hửng quay lưng đi thì bắt gặp ánh mắt của anh chàng. Khá ấn tượng với chiều cao khủng của anh cùng nước da trắng mịn như con gái,…
Chương 10: Con gái là phải biết làm eo
Xin Chào Anh Đẹp TraiTác giả: Dương CaTruyện Ngôn TìnhBoong!Boong!Boong! Âm thanh báo hiệu cập bến của con tàu mang tên "Trường Giang" vang lên giòn giã . "Đến nữa rồi"/"Đến nơi rồi"- Hai suy nghĩ nhưng cùng một cảm giác - thú vị. Chỉ sau 15 phút, thì tất cả hành khách đã ra khỏi tàu và tạm biệt chú thuyền trưởng thân thiện. Nổi bật trong đám hành khách ấy là một anh chàng cao ráo khoảng 17 tuổi , nước da trắng và một mái tóc cắt tỉa gọn gàng. Anh mang trên mình một bộ "cánh" lãng tử vô cùng, hướng mắt đi xung quanh tìm kiếm ngôi nhà anh sắp tá túc trong 2 tháng hè này. Không chỉ mình anh đang làm công việc này đâu mà hầu hết tất cả hành khách ban nãy đều đi quanh đảo tìm nhà ở. Và điểm nhìn của anh dừng lại ở một cô gái nhỏ với mái tóc ngắn cá tính. Cô vừa nghêu ngao hát vừa phơi tấm lưới bắt cá lên cái xà. Mắt cô phải nheo lại vì cái nắng nhưng lại lấp lánh những tia cười. Hoàn thành xong công việc cô hí hửng quay lưng đi thì bắt gặp ánh mắt của anh chàng. Khá ấn tượng với chiều cao khủng của anh cùng nước da trắng mịn như con gái,… Về nhà, cô tắm rửa thật nhanh rồi vọt chạy vào phòng không để anh đẹp trai thấy mình. Vào trong phòng thì cô khóa kín cửa, đóng chặt tất cả cửa sổ rồi nằm trên giường lấy mền che kín người và khóc òa.- Huhuhuhu. Làm sao nhìn mặt anh ấy đây? - Cô vò vò mớ tóc trên đầu - Làm sao đây? Làm sao đây?Và cô nhóc cứ lấy tay che mặt, chân thì đạp đạp trong không trung, lăn qua lăn lại trên chiếc giường, miệng không ngừng nói "Làm sao đây?"Buổi tối .Đã đến giờ ăn tối nhưng cả nhà đợi mãi mà không thấy cô ra. Bà và chú gõ cửa nát tay và vẫn không nhận được tín hiệu trả lời.- Đành vậy thôi! Khi nào nó đói thì cũng tự động đánh mùi mà mò ra tìm thức ăn thôi. Cho chừaBà, chú và anh vẫn dùng bữa như bình thường và cố gắng nói chuyện, cười thật to để chọc gan cô nhóc. Nhưng không có động tĩnh gì từ cô, bởi vì .... nó ngủ lâu rồi ^_^Ăn xong, bà thì xuống nhà rửa bát còn chú vẫn như mọi hôm – đi qua nhà mấy cụ hàng xóm tán gẫu >.“Cốc!Cốc!Cốc”Im re“Cốc!Cốc!CốcIm re- Nhóc ! Mở cửa cho anh đi ! – Anh nài nỉIm re …- Anh phá cửa đấy nhá ! – Anh thách thứcBấy giờ cô nhóc đã tỉnh ngủ, nghe anh nói chỉ biết lấy chăn che mặt để lộ đôi mắt bị hốc lên vì khóc.Bên ngoài, anh đẹp trai đang giơ chân lên thì bà vội đi đến :- Khoan đã! Thằng quỷ nhỏ! Có chìa khóa đây này !- Ủa! Sao khi nãy bà không lấy ra ? – Anh hỏi lễ phép- Chú mày đâu có cho! Thôi mở cửa đi rồi ráng tìm cách dỗ nó. Tự ái rồi đó!- Bà hất hất đầu vào phòng có ý chỉ cô - Cháu cố gắng nhé! Bà đi chơi đây ^.^Nói xong, bà vỗ vỗ vào vai anh rồi bước đi đỏng đảnh như con nít ^_^. “Bà đi chơi vui ạ !” Anh cúi đầu chào bà rồi quay sang lấy chìa khóa mở cửa phòng. Cạch. Cửa phòng được mở toanh. Ngay lúc đó, cô vội lấy chăn che kín hết cả người, nín thở. Anh bước vào, thấy thế thì thở dài, nhẹ nhàng đặt mâm cơm xuống cái bàn nhỏ cạnh giường cô. Phòng cô trông cũng nhỏ như phòng anh nhưng nó được bày trí rất gọn gàng, trên tường không những có những con sao biển như phòng anh mà còn được dán chi chít những tấm poster hình ca sĩ và giấy khen của cô. Nhìn về phía cô, cô vẫn cứ nằm im, không nhúc nhích hơn thế còn không thở luôn. Anh khoanh hai tay để trước ngực, nghiêng đầu nhìn cô, nói nhẹ :- Để xem nhóc nín thở được bao lâu? Thời tiết này cũng đâu phải lạnh!Nghe anh nhắc, ở trong chăn, cô hơi sững người, mắt mở trưng, mồ hôi nhễ nhại đã thế mặt cô lại đỏ bừng lên vì nín thở, nhưng cô không chịu đầu hàng, môi mím chặt, khuôn mặt đầy quyết tâm.- Con nhóc cứng đầu, rượu nhẹ không uống mà thích uống rượu nặngNói rồi anh lấy hai tay giật tấm chăn ra khỏi cô nhưng cô đã nhanh nhảu cầm chắc. Anh giật giật mấy cái liền mà vẫn không hiệu quả. Và anh nhếch môi : “Xem thường anh rồi”, anh không còn kéo tấm chăn mà bây giờ anh kéo luôn cô nhóc ngồi dậy. Vì bất thình lình nên cô không trở tay kịp và thế là …… quéo queo quèo….. giương cờ trắng đầu hàng. Lúc đó, ngay lập tức, anh đẹp trai đá tấm chăn ra khỏi tầm tay để cô nhóc không có gì để che nữa.- Ashhhhh. Anh hâm à, sao vào phòng em – Cô hét lên, mắt nhắm nghiền- Hơ. Anh bảo nhóc mở cửa mà nhóc không chịu còn gì. Đừng nói là nhóc ngủ đấy nhá! Có ai ngủ mà nín thở như nhóc không? – Anh cũng hơi to giọng – Nhóc thật là, có tí chuyện mà cũng làm eo. Bỏ cơm nữa chứ! Làm bà với chú lo lắng, nhóc không thấy có lỗi à?- Hứ! Em thấy mọi người còn vui hơn khi có em nữa đấy chứ!- Cô dẩu môi, không dám nhìn thẳng anh- Còn cãi nữa! – Anh nhướn mày – Sao nhóc cứ thích làm eo thế nhỉ? Anh có thấy bộ dạng của nhóc khi ấy đâu. Cớ gì nhóc phải xấu hổ – Anh trêuĐầu cô nhóc bắt đầu xì khói, cô hét :- Người ta cũng là con gái chứ bộ!!!- Thôi được rồi! Anh biết rồi, hạ hỏa được chưa. Có ai chọc ghẹo gì nhóc đâu. Toàn nhóc tưởng tượng ra hết đấy – Anh dỗ cô như dỗ con nítThật chứ, bây giờ cô nhóc chẳng biết phải nói gì với anh nữa, quê quá mà >”
Về nhà, cô tắm rửa thật nhanh rồi vọt chạy vào phòng không để anh đẹp trai thấy mình. Vào trong phòng thì cô khóa kín cửa, đóng chặt tất cả cửa sổ rồi nằm trên giường lấy mền che kín người và khóc òa.
- Huhuhuhu. Làm sao nhìn mặt anh ấy đây? - Cô vò vò mớ tóc trên đầu - Làm sao đây? Làm sao đây?
Và cô nhóc cứ lấy tay che mặt, chân thì đạp đạp trong không trung, lăn qua lăn lại trên chiếc giường, miệng không ngừng nói "Làm sao đây?"
Buổi tối .
Đã đến giờ ăn tối nhưng cả nhà đợi mãi mà không thấy cô ra. Bà và chú gõ cửa nát tay và vẫn không nhận được tín hiệu trả lời.
- Đành vậy thôi! Khi nào nó đói thì cũng tự động đánh mùi mà mò ra tìm thức ăn thôi. Cho chừa
Bà, chú và anh vẫn dùng bữa như bình thường và cố gắng nói chuyện, cười thật to để chọc gan cô nhóc. Nhưng không có động tĩnh gì từ cô, bởi vì .... nó ngủ lâu rồi ^_^
Ăn xong, bà thì xuống nhà rửa bát còn chú vẫn như mọi hôm – đi qua nhà mấy cụ hàng xóm tán gẫu >.
“Cốc!Cốc!Cốc”
Im re
“Cốc!Cốc!Cốc
Im re
- Nhóc ! Mở cửa cho anh đi ! – Anh nài nỉ
Im re …
- Anh phá cửa đấy nhá ! – Anh thách thức
Bấy giờ cô nhóc đã tỉnh ngủ, nghe anh nói chỉ biết lấy chăn che mặt để lộ đôi mắt bị hốc lên vì khóc.
Bên ngoài, anh đẹp trai đang giơ chân lên thì bà vội đi đến :
- Khoan đã! Thằng quỷ nhỏ! Có chìa khóa đây này !
- Ủa! Sao khi nãy bà không lấy ra ? – Anh hỏi lễ phép
- Chú mày đâu có cho! Thôi mở cửa đi rồi ráng tìm cách dỗ nó. Tự ái rồi đó!- Bà hất hất đầu vào phòng có ý chỉ cô - Cháu cố gắng nhé! Bà đi chơi đây ^.^
Nói xong, bà vỗ vỗ vào vai anh rồi bước đi đỏng đảnh như con nít ^_^. “Bà đi chơi vui ạ !” Anh cúi đầu chào bà rồi quay sang lấy chìa khóa mở cửa phòng. Cạch. Cửa phòng được mở toanh. Ngay lúc đó, cô vội lấy chăn che kín hết cả người, nín thở. Anh bước vào, thấy thế thì thở dài, nhẹ nhàng đặt mâm cơm xuống cái bàn nhỏ cạnh giường cô. Phòng cô trông cũng nhỏ như phòng anh nhưng nó được bày trí rất gọn gàng, trên tường không những có những con sao biển như phòng anh mà còn được dán chi chít những tấm poster hình ca sĩ và giấy khen của cô. Nhìn về phía cô, cô vẫn cứ nằm im, không nhúc nhích hơn thế còn không thở luôn. Anh khoanh hai tay để trước ngực, nghiêng đầu nhìn cô, nói nhẹ :
- Để xem nhóc nín thở được bao lâu? Thời tiết này cũng đâu phải lạnh!
Nghe anh nhắc, ở trong chăn, cô hơi sững người, mắt mở trưng, mồ hôi nhễ nhại đã thế mặt cô lại đỏ bừng lên vì nín thở, nhưng cô không chịu đầu hàng, môi mím chặt, khuôn mặt đầy quyết tâm.
- Con nhóc cứng đầu, rượu nhẹ không uống mà thích uống rượu nặng
Nói rồi anh lấy hai tay giật tấm chăn ra khỏi cô nhưng cô đã nhanh nhảu cầm chắc. Anh giật giật mấy cái liền mà vẫn không hiệu quả. Và anh nhếch môi : “Xem thường anh rồi”, anh không còn kéo tấm chăn mà bây giờ anh kéo luôn cô nhóc ngồi dậy. Vì bất thình lình nên cô không trở tay kịp và thế là …… quéo queo quèo….. giương cờ trắng đầu hàng. Lúc đó, ngay lập tức, anh đẹp trai đá tấm chăn ra khỏi tầm tay để cô nhóc không có gì để che nữa.
- Ashhhhh. Anh hâm à, sao vào phòng em – Cô hét lên, mắt nhắm nghiền
- Hơ. Anh bảo nhóc mở cửa mà nhóc không chịu còn gì. Đừng nói là nhóc ngủ đấy nhá! Có ai ngủ mà nín thở như nhóc không? – Anh cũng hơi to giọng – Nhóc thật là, có tí chuyện mà cũng làm eo. Bỏ cơm nữa chứ! Làm bà với chú lo lắng, nhóc không thấy có lỗi à?
- Hứ! Em thấy mọi người còn vui hơn khi có em nữa đấy chứ!- Cô dẩu môi, không dám nhìn thẳng anh
- Còn cãi nữa! – Anh nhướn mày – Sao nhóc cứ thích làm eo thế nhỉ? Anh có thấy bộ dạng của nhóc khi ấy đâu. Cớ gì nhóc phải xấu hổ – Anh trêu
Đầu cô nhóc bắt đầu xì khói, cô hét :
- Người ta cũng là con gái chứ bộ!!!
- Thôi được rồi! Anh biết rồi, hạ hỏa được chưa. Có ai chọc ghẹo gì nhóc đâu. Toàn nhóc tưởng tượng ra hết đấy – Anh dỗ cô như dỗ con nít
Thật chứ, bây giờ cô nhóc chẳng biết phải nói gì với anh nữa, quê quá mà >”
Xin Chào Anh Đẹp TraiTác giả: Dương CaTruyện Ngôn TìnhBoong!Boong!Boong! Âm thanh báo hiệu cập bến của con tàu mang tên "Trường Giang" vang lên giòn giã . "Đến nữa rồi"/"Đến nơi rồi"- Hai suy nghĩ nhưng cùng một cảm giác - thú vị. Chỉ sau 15 phút, thì tất cả hành khách đã ra khỏi tàu và tạm biệt chú thuyền trưởng thân thiện. Nổi bật trong đám hành khách ấy là một anh chàng cao ráo khoảng 17 tuổi , nước da trắng và một mái tóc cắt tỉa gọn gàng. Anh mang trên mình một bộ "cánh" lãng tử vô cùng, hướng mắt đi xung quanh tìm kiếm ngôi nhà anh sắp tá túc trong 2 tháng hè này. Không chỉ mình anh đang làm công việc này đâu mà hầu hết tất cả hành khách ban nãy đều đi quanh đảo tìm nhà ở. Và điểm nhìn của anh dừng lại ở một cô gái nhỏ với mái tóc ngắn cá tính. Cô vừa nghêu ngao hát vừa phơi tấm lưới bắt cá lên cái xà. Mắt cô phải nheo lại vì cái nắng nhưng lại lấp lánh những tia cười. Hoàn thành xong công việc cô hí hửng quay lưng đi thì bắt gặp ánh mắt của anh chàng. Khá ấn tượng với chiều cao khủng của anh cùng nước da trắng mịn như con gái,… Về nhà, cô tắm rửa thật nhanh rồi vọt chạy vào phòng không để anh đẹp trai thấy mình. Vào trong phòng thì cô khóa kín cửa, đóng chặt tất cả cửa sổ rồi nằm trên giường lấy mền che kín người và khóc òa.- Huhuhuhu. Làm sao nhìn mặt anh ấy đây? - Cô vò vò mớ tóc trên đầu - Làm sao đây? Làm sao đây?Và cô nhóc cứ lấy tay che mặt, chân thì đạp đạp trong không trung, lăn qua lăn lại trên chiếc giường, miệng không ngừng nói "Làm sao đây?"Buổi tối .Đã đến giờ ăn tối nhưng cả nhà đợi mãi mà không thấy cô ra. Bà và chú gõ cửa nát tay và vẫn không nhận được tín hiệu trả lời.- Đành vậy thôi! Khi nào nó đói thì cũng tự động đánh mùi mà mò ra tìm thức ăn thôi. Cho chừaBà, chú và anh vẫn dùng bữa như bình thường và cố gắng nói chuyện, cười thật to để chọc gan cô nhóc. Nhưng không có động tĩnh gì từ cô, bởi vì .... nó ngủ lâu rồi ^_^Ăn xong, bà thì xuống nhà rửa bát còn chú vẫn như mọi hôm – đi qua nhà mấy cụ hàng xóm tán gẫu >.“Cốc!Cốc!Cốc”Im re“Cốc!Cốc!CốcIm re- Nhóc ! Mở cửa cho anh đi ! – Anh nài nỉIm re …- Anh phá cửa đấy nhá ! – Anh thách thứcBấy giờ cô nhóc đã tỉnh ngủ, nghe anh nói chỉ biết lấy chăn che mặt để lộ đôi mắt bị hốc lên vì khóc.Bên ngoài, anh đẹp trai đang giơ chân lên thì bà vội đi đến :- Khoan đã! Thằng quỷ nhỏ! Có chìa khóa đây này !- Ủa! Sao khi nãy bà không lấy ra ? – Anh hỏi lễ phép- Chú mày đâu có cho! Thôi mở cửa đi rồi ráng tìm cách dỗ nó. Tự ái rồi đó!- Bà hất hất đầu vào phòng có ý chỉ cô - Cháu cố gắng nhé! Bà đi chơi đây ^.^Nói xong, bà vỗ vỗ vào vai anh rồi bước đi đỏng đảnh như con nít ^_^. “Bà đi chơi vui ạ !” Anh cúi đầu chào bà rồi quay sang lấy chìa khóa mở cửa phòng. Cạch. Cửa phòng được mở toanh. Ngay lúc đó, cô vội lấy chăn che kín hết cả người, nín thở. Anh bước vào, thấy thế thì thở dài, nhẹ nhàng đặt mâm cơm xuống cái bàn nhỏ cạnh giường cô. Phòng cô trông cũng nhỏ như phòng anh nhưng nó được bày trí rất gọn gàng, trên tường không những có những con sao biển như phòng anh mà còn được dán chi chít những tấm poster hình ca sĩ và giấy khen của cô. Nhìn về phía cô, cô vẫn cứ nằm im, không nhúc nhích hơn thế còn không thở luôn. Anh khoanh hai tay để trước ngực, nghiêng đầu nhìn cô, nói nhẹ :- Để xem nhóc nín thở được bao lâu? Thời tiết này cũng đâu phải lạnh!Nghe anh nhắc, ở trong chăn, cô hơi sững người, mắt mở trưng, mồ hôi nhễ nhại đã thế mặt cô lại đỏ bừng lên vì nín thở, nhưng cô không chịu đầu hàng, môi mím chặt, khuôn mặt đầy quyết tâm.- Con nhóc cứng đầu, rượu nhẹ không uống mà thích uống rượu nặngNói rồi anh lấy hai tay giật tấm chăn ra khỏi cô nhưng cô đã nhanh nhảu cầm chắc. Anh giật giật mấy cái liền mà vẫn không hiệu quả. Và anh nhếch môi : “Xem thường anh rồi”, anh không còn kéo tấm chăn mà bây giờ anh kéo luôn cô nhóc ngồi dậy. Vì bất thình lình nên cô không trở tay kịp và thế là …… quéo queo quèo….. giương cờ trắng đầu hàng. Lúc đó, ngay lập tức, anh đẹp trai đá tấm chăn ra khỏi tầm tay để cô nhóc không có gì để che nữa.- Ashhhhh. Anh hâm à, sao vào phòng em – Cô hét lên, mắt nhắm nghiền- Hơ. Anh bảo nhóc mở cửa mà nhóc không chịu còn gì. Đừng nói là nhóc ngủ đấy nhá! Có ai ngủ mà nín thở như nhóc không? – Anh cũng hơi to giọng – Nhóc thật là, có tí chuyện mà cũng làm eo. Bỏ cơm nữa chứ! Làm bà với chú lo lắng, nhóc không thấy có lỗi à?- Hứ! Em thấy mọi người còn vui hơn khi có em nữa đấy chứ!- Cô dẩu môi, không dám nhìn thẳng anh- Còn cãi nữa! – Anh nhướn mày – Sao nhóc cứ thích làm eo thế nhỉ? Anh có thấy bộ dạng của nhóc khi ấy đâu. Cớ gì nhóc phải xấu hổ – Anh trêuĐầu cô nhóc bắt đầu xì khói, cô hét :- Người ta cũng là con gái chứ bộ!!!- Thôi được rồi! Anh biết rồi, hạ hỏa được chưa. Có ai chọc ghẹo gì nhóc đâu. Toàn nhóc tưởng tượng ra hết đấy – Anh dỗ cô như dỗ con nítThật chứ, bây giờ cô nhóc chẳng biết phải nói gì với anh nữa, quê quá mà >”