Boong!Boong!Boong! Âm thanh báo hiệu cập bến của con tàu mang tên "Trường Giang" vang lên giòn giã . "Đến nữa rồi"/"Đến nơi rồi"- Hai suy nghĩ nhưng cùng một cảm giác - thú vị. Chỉ sau 15 phút, thì tất cả hành khách đã ra khỏi tàu và tạm biệt chú thuyền trưởng thân thiện. Nổi bật trong đám hành khách ấy là một anh chàng cao ráo khoảng 17 tuổi , nước da trắng và một mái tóc cắt tỉa gọn gàng. Anh mang trên mình một bộ "cánh" lãng tử vô cùng, hướng mắt đi xung quanh tìm kiếm ngôi nhà anh sắp tá túc trong 2 tháng hè này. Không chỉ mình anh đang làm công việc này đâu mà hầu hết tất cả hành khách ban nãy đều đi quanh đảo tìm nhà ở. Và điểm nhìn của anh dừng lại ở một cô gái nhỏ với mái tóc ngắn cá tính. Cô vừa nghêu ngao hát vừa phơi tấm lưới bắt cá lên cái xà. Mắt cô phải nheo lại vì cái nắng nhưng lại lấp lánh những tia cười. Hoàn thành xong công việc cô hí hửng quay lưng đi thì bắt gặp ánh mắt của anh chàng. Khá ấn tượng với chiều cao khủng của anh cùng nước da trắng mịn như con gái,…
Chương 16: Chị là vị hôn thê của anh ấy
Xin Chào Anh Đẹp TraiTác giả: Dương CaTruyện Ngôn TìnhBoong!Boong!Boong! Âm thanh báo hiệu cập bến của con tàu mang tên "Trường Giang" vang lên giòn giã . "Đến nữa rồi"/"Đến nơi rồi"- Hai suy nghĩ nhưng cùng một cảm giác - thú vị. Chỉ sau 15 phút, thì tất cả hành khách đã ra khỏi tàu và tạm biệt chú thuyền trưởng thân thiện. Nổi bật trong đám hành khách ấy là một anh chàng cao ráo khoảng 17 tuổi , nước da trắng và một mái tóc cắt tỉa gọn gàng. Anh mang trên mình một bộ "cánh" lãng tử vô cùng, hướng mắt đi xung quanh tìm kiếm ngôi nhà anh sắp tá túc trong 2 tháng hè này. Không chỉ mình anh đang làm công việc này đâu mà hầu hết tất cả hành khách ban nãy đều đi quanh đảo tìm nhà ở. Và điểm nhìn của anh dừng lại ở một cô gái nhỏ với mái tóc ngắn cá tính. Cô vừa nghêu ngao hát vừa phơi tấm lưới bắt cá lên cái xà. Mắt cô phải nheo lại vì cái nắng nhưng lại lấp lánh những tia cười. Hoàn thành xong công việc cô hí hửng quay lưng đi thì bắt gặp ánh mắt của anh chàng. Khá ấn tượng với chiều cao khủng của anh cùng nước da trắng mịn như con gái,… Vị tiểu thư sắp xếp đồ đạc của mình xong thì cũng vừa lúc mọi người chuẩn bị phơi cá cho kịp nắng, và cô nàng cũng xung phong ra phụ giúp. Dù chỉ mặc một chiếc áo phông và quần jean ngắn đơn giản nhưng trông cô vẫn ra dáng một tiểu thư đài cát. Cô nhóc nhìn cô bằng ánh mắt đầy thắc mắc, nói :- Chị không thấy nắng hả? Thả rông như thế sao ?Trong khi chị ra mặc đồ thoáng mát như thế thì cô nhóc lại trùm kín người như ninja, có lẽ nhóc sợ đen. Chị tiểu thư nghe cô nhóc nói vậy thì lại cười, nói nhẹ nhàng :- Có gì đâu, da chị không ăn nắng. Nên mặc vậy cho mát- Haha- Ông chú nhe răng cười cô nhóc – Người ta da trắng mịn màng thì cần gì dưỡng như nhỏ đâu. Mà nhỏ tháo cái áo khoác ra giùm cái, nhìn mà nóng con mắt – Vừa nói, chú lấy hai ngón tay kéo kéo tay áo cô.Cô nhóc nghe chú nói mà tức hộc máu, như vậy chẳng khác gì nói cô là cháu gái Bao Công rồi còn gì. Khi nào cũng bênh vực người dưng, chú cháu khỉ gì ? >”- Kệ cháu. Cháu làm như vậy là để không ế như chú đấy!Nói rồi, cô nhìn qua chị tiểu thư ngây ngô kia, chị ta nói thế là có ý gì, khoe sắc hay dìm hàng cô? Từ khi cô ta xuất hiện thì cô nhóc cảm thấy thật tồi tệ. Tồi tệ nhất là khi nãy đến giờ, anh đẹp trai chẳng nói câu nào, nếu bình thường chắc hẳn anh sẽ hùa theo chú trêu cô mới đúng. Dù cô không thích bị trêu chọc, nhưng anh đẹp trai làm như vậy thì sẽ dễ chịu hơn hành động “im lặng là vàng” của anh lúc này.Năm người cùng làm việc, nhưng chỉ có chú và chị tiểu thư nói chuyện vui vẻ nhất. Chú thì hết lòng, tận tâm và nhiệt tình chỉ chị tiểu thư cách phơi cá, hơn thế lúc đầu còn bảo chị ta vào nhà, đừng làm nhiều cho mệt nữa chứ. Hai người mới quen nhưng có vẻ rất thân. Còn anh đẹp trai và cô nhóc thì không nói câu gì, anh chỉ chú tâm vào công việc của mình, cô nhóc thì cũng vậy nhưng làm một lúc lại nhìn sang anh, thấy anh quay nhìn mình thì vội quay mặt đi. Cô thấy anh khi này thật không ổn tí nào, có chuyện gì với anh chăng? Hay là thằng bé dậy thì ? >”
Vị tiểu thư sắp xếp đồ đạc của mình xong thì cũng vừa lúc mọi người chuẩn bị phơi cá cho kịp nắng, và cô nàng cũng xung phong ra phụ giúp. Dù chỉ mặc một chiếc áo phông và quần jean ngắn đơn giản nhưng trông cô vẫn ra dáng một tiểu thư đài cát. Cô nhóc nhìn cô bằng ánh mắt đầy thắc mắc, nói :
- Chị không thấy nắng hả? Thả rông như thế sao ?
Trong khi chị ra mặc đồ thoáng mát như thế thì cô nhóc lại trùm kín người như ninja, có lẽ nhóc sợ đen. Chị tiểu thư nghe cô nhóc nói vậy thì lại cười, nói nhẹ nhàng :
- Có gì đâu, da chị không ăn nắng. Nên mặc vậy cho mát
- Haha- Ông chú nhe răng cười cô nhóc – Người ta da trắng mịn màng thì cần gì dưỡng như nhỏ đâu. Mà nhỏ tháo cái áo khoác ra giùm cái, nhìn mà nóng con mắt – Vừa nói, chú lấy hai ngón tay kéo kéo tay áo cô.
Cô nhóc nghe chú nói mà tức hộc máu, như vậy chẳng khác gì nói cô là cháu gái Bao Công rồi còn gì. Khi nào cũng bênh vực người dưng, chú cháu khỉ gì ? >”
- Kệ cháu. Cháu làm như vậy là để không ế như chú đấy!
Nói rồi, cô nhìn qua chị tiểu thư ngây ngô kia, chị ta nói thế là có ý gì, khoe sắc hay dìm hàng cô? Từ khi cô ta xuất hiện thì cô nhóc cảm thấy thật tồi tệ. Tồi tệ nhất là khi nãy đến giờ, anh đẹp trai chẳng nói câu nào, nếu bình thường chắc hẳn anh sẽ hùa theo chú trêu cô mới đúng. Dù cô không thích bị trêu chọc, nhưng anh đẹp trai làm như vậy thì sẽ dễ chịu hơn hành động “im lặng là vàng” của anh lúc này.
Năm người cùng làm việc, nhưng chỉ có chú và chị tiểu thư nói chuyện vui vẻ nhất. Chú thì hết lòng, tận tâm và nhiệt tình chỉ chị tiểu thư cách phơi cá, hơn thế lúc đầu còn bảo chị ta vào nhà, đừng làm nhiều cho mệt nữa chứ. Hai người mới quen nhưng có vẻ rất thân. Còn anh đẹp trai và cô nhóc thì không nói câu gì, anh chỉ chú tâm vào công việc của mình, cô nhóc thì cũng vậy nhưng làm một lúc lại nhìn sang anh, thấy anh quay nhìn mình thì vội quay mặt đi. Cô thấy anh khi này thật không ổn tí nào, có chuyện gì với anh chăng? Hay là thằng bé dậy thì ? >”
Xin Chào Anh Đẹp TraiTác giả: Dương CaTruyện Ngôn TìnhBoong!Boong!Boong! Âm thanh báo hiệu cập bến của con tàu mang tên "Trường Giang" vang lên giòn giã . "Đến nữa rồi"/"Đến nơi rồi"- Hai suy nghĩ nhưng cùng một cảm giác - thú vị. Chỉ sau 15 phút, thì tất cả hành khách đã ra khỏi tàu và tạm biệt chú thuyền trưởng thân thiện. Nổi bật trong đám hành khách ấy là một anh chàng cao ráo khoảng 17 tuổi , nước da trắng và một mái tóc cắt tỉa gọn gàng. Anh mang trên mình một bộ "cánh" lãng tử vô cùng, hướng mắt đi xung quanh tìm kiếm ngôi nhà anh sắp tá túc trong 2 tháng hè này. Không chỉ mình anh đang làm công việc này đâu mà hầu hết tất cả hành khách ban nãy đều đi quanh đảo tìm nhà ở. Và điểm nhìn của anh dừng lại ở một cô gái nhỏ với mái tóc ngắn cá tính. Cô vừa nghêu ngao hát vừa phơi tấm lưới bắt cá lên cái xà. Mắt cô phải nheo lại vì cái nắng nhưng lại lấp lánh những tia cười. Hoàn thành xong công việc cô hí hửng quay lưng đi thì bắt gặp ánh mắt của anh chàng. Khá ấn tượng với chiều cao khủng của anh cùng nước da trắng mịn như con gái,… Vị tiểu thư sắp xếp đồ đạc của mình xong thì cũng vừa lúc mọi người chuẩn bị phơi cá cho kịp nắng, và cô nàng cũng xung phong ra phụ giúp. Dù chỉ mặc một chiếc áo phông và quần jean ngắn đơn giản nhưng trông cô vẫn ra dáng một tiểu thư đài cát. Cô nhóc nhìn cô bằng ánh mắt đầy thắc mắc, nói :- Chị không thấy nắng hả? Thả rông như thế sao ?Trong khi chị ra mặc đồ thoáng mát như thế thì cô nhóc lại trùm kín người như ninja, có lẽ nhóc sợ đen. Chị tiểu thư nghe cô nhóc nói vậy thì lại cười, nói nhẹ nhàng :- Có gì đâu, da chị không ăn nắng. Nên mặc vậy cho mát- Haha- Ông chú nhe răng cười cô nhóc – Người ta da trắng mịn màng thì cần gì dưỡng như nhỏ đâu. Mà nhỏ tháo cái áo khoác ra giùm cái, nhìn mà nóng con mắt – Vừa nói, chú lấy hai ngón tay kéo kéo tay áo cô.Cô nhóc nghe chú nói mà tức hộc máu, như vậy chẳng khác gì nói cô là cháu gái Bao Công rồi còn gì. Khi nào cũng bênh vực người dưng, chú cháu khỉ gì ? >”- Kệ cháu. Cháu làm như vậy là để không ế như chú đấy!Nói rồi, cô nhìn qua chị tiểu thư ngây ngô kia, chị ta nói thế là có ý gì, khoe sắc hay dìm hàng cô? Từ khi cô ta xuất hiện thì cô nhóc cảm thấy thật tồi tệ. Tồi tệ nhất là khi nãy đến giờ, anh đẹp trai chẳng nói câu nào, nếu bình thường chắc hẳn anh sẽ hùa theo chú trêu cô mới đúng. Dù cô không thích bị trêu chọc, nhưng anh đẹp trai làm như vậy thì sẽ dễ chịu hơn hành động “im lặng là vàng” của anh lúc này.Năm người cùng làm việc, nhưng chỉ có chú và chị tiểu thư nói chuyện vui vẻ nhất. Chú thì hết lòng, tận tâm và nhiệt tình chỉ chị tiểu thư cách phơi cá, hơn thế lúc đầu còn bảo chị ta vào nhà, đừng làm nhiều cho mệt nữa chứ. Hai người mới quen nhưng có vẻ rất thân. Còn anh đẹp trai và cô nhóc thì không nói câu gì, anh chỉ chú tâm vào công việc của mình, cô nhóc thì cũng vậy nhưng làm một lúc lại nhìn sang anh, thấy anh quay nhìn mình thì vội quay mặt đi. Cô thấy anh khi này thật không ổn tí nào, có chuyện gì với anh chăng? Hay là thằng bé dậy thì ? >”