Nửa đêm, cảnh vật chung quanh trên đường bao giờ cũng âm trầm kh*ng b*, hơn nữa một giọng nói như có như không của cô gái tràn ngập trên khoảng không đường phố, tựa như nức nở, lại giống như cười như kẻ điên, lại càng giống tiếng giận dữ chửi rủa. Khiến cho đường phố vắng vẻ càng có vẻ kinh khủng. Trên đường xuất hiện một cô gái có bộ dạng bủn xỉn. Bủn xỉn? Đúng vậy —– Đầu tóc như ổ gà, mặc áo T – Shirt rộng thùng thình, một tay cầm túi ny lon, một tay gãi gãi đầu tóc bù xù, chân mang dép, miệng không ngừng nói nhảm. “Đáng ghét! Thằng anh chết tiệt. Nửa đêm nửa hôm lại sai em gái thân yêu của mình đi ra ngoài mua bia, chẳng lẽ anh không sợ em gái mình bị người ta cướp sắc hay sao? Thế mà dám phán một câu ‘Con gái con đưa mà ngực như lưng, lưng như ngực, có cái gì để người ta cướp sắc.’ Hừ hừ!” “Tức chết mình mà, nói mình không giống phụ nữ, mình có chỗ nào không giống phụ nữ chứ, hại mình không coi được [Pháp chứng tiên phong]. Mặc dù đã coi hơn chục lần rồi, nhưng nói tới 《 pháp…

Chương 2: Xuyên qua…

Sưởi Ấm Trái Tim AnhTác giả: Tiểu Tâm NguyệtTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNửa đêm, cảnh vật chung quanh trên đường bao giờ cũng âm trầm kh*ng b*, hơn nữa một giọng nói như có như không của cô gái tràn ngập trên khoảng không đường phố, tựa như nức nở, lại giống như cười như kẻ điên, lại càng giống tiếng giận dữ chửi rủa. Khiến cho đường phố vắng vẻ càng có vẻ kinh khủng. Trên đường xuất hiện một cô gái có bộ dạng bủn xỉn. Bủn xỉn? Đúng vậy —– Đầu tóc như ổ gà, mặc áo T – Shirt rộng thùng thình, một tay cầm túi ny lon, một tay gãi gãi đầu tóc bù xù, chân mang dép, miệng không ngừng nói nhảm. “Đáng ghét! Thằng anh chết tiệt. Nửa đêm nửa hôm lại sai em gái thân yêu của mình đi ra ngoài mua bia, chẳng lẽ anh không sợ em gái mình bị người ta cướp sắc hay sao? Thế mà dám phán một câu ‘Con gái con đưa mà ngực như lưng, lưng như ngực, có cái gì để người ta cướp sắc.’ Hừ hừ!” “Tức chết mình mà, nói mình không giống phụ nữ, mình có chỗ nào không giống phụ nữ chứ, hại mình không coi được [Pháp chứng tiên phong]. Mặc dù đã coi hơn chục lần rồi, nhưng nói tới 《 pháp… Ừm, đã xảy ra chuyện gì vậy, thật là ta khó chịu, được rồi, cô nhớ ra rồi cô bị xe tải đụng, hèn chi khó chịu muốn chết, bây giờ cô đang ở trong bệnh viện sao?Oa oa chiếc xe tải chết tiệt hại cô không thể xem 《 pháp chứng tiên phong 》lần thứ n, chờ cô ra viện cô nhất định đem nó phá hủy. (Tác giả: Con gái, cho dù con muốn phá hủy nó cũng không phá được.) nhưng mà như vậy cũng tốt, mẹ sẽ không còn lí do đem cô đá ra khỏi nhà, cô có thể tiếp tục ở nhà làm trạch nữ. (Tác giả: Con gái, con đúng là đồ vô lương tâm. Bạn Nguyệt: Hừ, còn không phải là cô viết tôi như thế à? Hừ hừ chờ đó. Tác giả: Nịnh nọt khom lưng cúi đầu.)Nhưng có ai tới nói cho cô biết, vì sao cô vừa mở mắt, thứ đầu tiên cô nhìn thấy không phải là trần nhà màu trắng của bệnh viện, vì sao cô không ngửi thấy mùi thuốc khử trùng, vì sao cô không phải đang nằm trên giường sắt nhỏ hẹp của bệnh viện chứ? Xúc giác nói cho cô biết cô không hề bị thương, mà những thứ trên người cô đều là thiết bị y tế giá rẻ.Ai có thể nói cho cô biết, vì sao cô ở chỗ này hay không?Xoa bóp huyệt thái dương, khốn khổ xoay cổ, dùng tay chống xuống giường, chậm rãi ngồi dậy. Bây giờ cô mới thật sự nhìn rõ nơi mình đang ở: Một bức tườn màu hồng mơ mộng, một chiếc giường công chúa hình chữ nhật xung quanh giăng đầy màn lụa màu hồng nhạt, trong phòng có đủ loại búp bê và đồ chơi của bé gái được trang trí khắp phòng, tràn ngập màu sắc lãng mạn của Châu Âu, mùi hương thơm mát của hoa cỏ từ ban công bay vào, mọi thứ nói cho cô biết đây là một căn phòng đầy màu sắc mộng mơ của cô gái mới lớn.Đầu có chút choáng, cô giơ tay lên theo bản năng, Lam Tâm Nguyệt mở to hai mắt nhìn bàn tay này.Đôi tay này —– không phải là của cô.Đối với người sắp lên hàng ba mươi như cô, mặc kệ có bảo dưỡng như thế nào thì cũng không có biện pháp nhìn như gái mười sáu, mười bảy được. Đôi tay này chính là đôi tay của cô bé, đưa tay vuốt mặt mũi, mặc kệ cảm xúc da trên mặt hay là mái tóc đen xinh đẹp rũ trên đầu vai, đều nói cho cô biết một sự thật.Cô đổi xác rồi. Hơn nữa, còn là thân thể trẻ hơn cô gấp mấy lần, chất lượng cũng gấp đôi.Lam Tâm Nguyệt không phải là thiếu nữ dốt nát trong tiểu thuyết, dựa vào kinh nghiệm mấy chục năm cô làm trạch nữ và mấy năm ẩn nấp ở Tấn Giang.Cô đã xuyên qua, hơn nữa còn là linh hồn xuyên qua.Ở lại trên giường, Lam Tâm Nguyệt hoàn toàn mất hết chủ kiến, trong đầu không còn một chút ký ức, không biết mình là ai, lại càng không biết chủ nhân của thể xác này ở đâu.Xung quanh hết sức yên tĩnh, tiếng bước chân nhè nhẹ từ xa vọng đến, âm thanh xoay chốt cửa vang lên trong không gian tĩnh mịch rất rõ ràng.Lam Tâm Nguyệt nhìn cửa phòng từ từ mở ra, trong lòng khẩn trương giống như phạm nhân đang chờ tuyên án.

Ừm, đã xảy ra
chuyện gì vậy, thật là ta khó chịu, được rồi, cô nhớ ra rồi cô bị xe tải đụng, hèn chi khó chịu muốn chết, bây giờ cô đang ở trong bệnh viện
sao?

Oa oa chiếc xe tải chết tiệt hại cô không thể xem 《
pháp chứng tiên phong 》lần thứ n, chờ cô ra viện cô nhất định đem nó phá hủy. (Tác giả: Con gái, cho dù con muốn phá hủy nó cũng không phá
được.) nhưng mà như vậy cũng tốt, mẹ sẽ không còn lí do đem cô đá ra
khỏi nhà, cô có thể tiếp tục ở nhà làm trạch nữ. (Tác giả: Con gái, con
đúng là đồ vô lương tâm. Bạn Nguyệt: Hừ, còn không phải là cô viết tôi
như thế à? Hừ hừ chờ đó. Tác giả: Nịnh nọt khom lưng cúi đầu.)

Nhưng có ai tới nói cho cô biết, vì sao cô vừa mở mắt, thứ đầu tiên cô nhìn
thấy không phải là trần nhà màu trắng của bệnh viện, vì sao cô không
ngửi thấy mùi thuốc khử trùng, vì sao cô không phải đang nằm trên giường sắt nhỏ hẹp của bệnh viện chứ? Xúc giác nói cho cô biết cô không hề bị
thương, mà những thứ trên người cô đều là thiết bị y tế giá rẻ.

Ai có thể nói cho cô biết, vì sao cô ở chỗ này hay không?

Xoa bóp huyệt thái dương, khốn khổ xoay cổ, dùng tay chống xuống giường,
chậm rãi ngồi dậy. Bây giờ cô mới thật sự nhìn rõ nơi mình đang ở: Một
bức tườn màu hồng mơ mộng, một chiếc giường công chúa hình chữ nhật xung quanh giăng đầy màn lụa màu hồng nhạt, trong phòng có đủ loại búp bê và đồ chơi của bé gái được trang trí khắp phòng, tràn ngập màu sắc lãng
mạn của Châu Âu, mùi hương thơm mát của hoa cỏ từ ban công bay vào, mọi
thứ nói cho cô biết đây là một căn phòng đầy màu sắc mộng mơ của cô gái
mới lớn.

Đầu có chút choáng, cô giơ tay lên theo bản năng, Lam Tâm Nguyệt mở to hai mắt nhìn bàn tay này.

Đôi tay này —– không phải là của cô.

Đối với người sắp lên hàng ba mươi như cô, mặc kệ có bảo dưỡng như thế nào
thì cũng không có biện pháp nhìn như gái mười sáu, mười bảy được. Đôi
tay này chính là đôi tay của cô bé, đưa tay vuốt mặt mũi, mặc kệ cảm xúc da trên mặt hay là mái tóc đen xinh đẹp rũ trên đầu vai, đều nói cho cô biết một sự thật.

Cô đổi xác rồi. Hơn nữa, còn là thân thể trẻ hơn cô gấp mấy lần, chất lượng cũng gấp đôi.

Lam Tâm Nguyệt không phải là thiếu nữ dốt nát trong tiểu thuyết, dựa vào
kinh nghiệm mấy chục năm cô làm trạch nữ và mấy năm ẩn nấp ở Tấn Giang.

Cô đã xuyên qua, hơn nữa còn là linh hồn xuyên qua.

Ở lại trên giường, Lam Tâm Nguyệt hoàn toàn mất hết chủ kiến, trong đầu
không còn một chút ký ức, không biết mình là ai, lại càng không biết chủ nhân của thể xác này ở đâu.

Xung quanh hết sức yên tĩnh, tiếng
bước chân nhè nhẹ từ xa vọng đến, âm thanh xoay chốt cửa vang lên trong
không gian tĩnh mịch rất rõ ràng.

Lam Tâm Nguyệt nhìn cửa phòng từ từ mở ra, trong lòng khẩn trương giống như phạm nhân đang chờ tuyên án.

Sưởi Ấm Trái Tim AnhTác giả: Tiểu Tâm NguyệtTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNửa đêm, cảnh vật chung quanh trên đường bao giờ cũng âm trầm kh*ng b*, hơn nữa một giọng nói như có như không của cô gái tràn ngập trên khoảng không đường phố, tựa như nức nở, lại giống như cười như kẻ điên, lại càng giống tiếng giận dữ chửi rủa. Khiến cho đường phố vắng vẻ càng có vẻ kinh khủng. Trên đường xuất hiện một cô gái có bộ dạng bủn xỉn. Bủn xỉn? Đúng vậy —– Đầu tóc như ổ gà, mặc áo T – Shirt rộng thùng thình, một tay cầm túi ny lon, một tay gãi gãi đầu tóc bù xù, chân mang dép, miệng không ngừng nói nhảm. “Đáng ghét! Thằng anh chết tiệt. Nửa đêm nửa hôm lại sai em gái thân yêu của mình đi ra ngoài mua bia, chẳng lẽ anh không sợ em gái mình bị người ta cướp sắc hay sao? Thế mà dám phán một câu ‘Con gái con đưa mà ngực như lưng, lưng như ngực, có cái gì để người ta cướp sắc.’ Hừ hừ!” “Tức chết mình mà, nói mình không giống phụ nữ, mình có chỗ nào không giống phụ nữ chứ, hại mình không coi được [Pháp chứng tiên phong]. Mặc dù đã coi hơn chục lần rồi, nhưng nói tới 《 pháp… Ừm, đã xảy ra chuyện gì vậy, thật là ta khó chịu, được rồi, cô nhớ ra rồi cô bị xe tải đụng, hèn chi khó chịu muốn chết, bây giờ cô đang ở trong bệnh viện sao?Oa oa chiếc xe tải chết tiệt hại cô không thể xem 《 pháp chứng tiên phong 》lần thứ n, chờ cô ra viện cô nhất định đem nó phá hủy. (Tác giả: Con gái, cho dù con muốn phá hủy nó cũng không phá được.) nhưng mà như vậy cũng tốt, mẹ sẽ không còn lí do đem cô đá ra khỏi nhà, cô có thể tiếp tục ở nhà làm trạch nữ. (Tác giả: Con gái, con đúng là đồ vô lương tâm. Bạn Nguyệt: Hừ, còn không phải là cô viết tôi như thế à? Hừ hừ chờ đó. Tác giả: Nịnh nọt khom lưng cúi đầu.)Nhưng có ai tới nói cho cô biết, vì sao cô vừa mở mắt, thứ đầu tiên cô nhìn thấy không phải là trần nhà màu trắng của bệnh viện, vì sao cô không ngửi thấy mùi thuốc khử trùng, vì sao cô không phải đang nằm trên giường sắt nhỏ hẹp của bệnh viện chứ? Xúc giác nói cho cô biết cô không hề bị thương, mà những thứ trên người cô đều là thiết bị y tế giá rẻ.Ai có thể nói cho cô biết, vì sao cô ở chỗ này hay không?Xoa bóp huyệt thái dương, khốn khổ xoay cổ, dùng tay chống xuống giường, chậm rãi ngồi dậy. Bây giờ cô mới thật sự nhìn rõ nơi mình đang ở: Một bức tườn màu hồng mơ mộng, một chiếc giường công chúa hình chữ nhật xung quanh giăng đầy màn lụa màu hồng nhạt, trong phòng có đủ loại búp bê và đồ chơi của bé gái được trang trí khắp phòng, tràn ngập màu sắc lãng mạn của Châu Âu, mùi hương thơm mát của hoa cỏ từ ban công bay vào, mọi thứ nói cho cô biết đây là một căn phòng đầy màu sắc mộng mơ của cô gái mới lớn.Đầu có chút choáng, cô giơ tay lên theo bản năng, Lam Tâm Nguyệt mở to hai mắt nhìn bàn tay này.Đôi tay này —– không phải là của cô.Đối với người sắp lên hàng ba mươi như cô, mặc kệ có bảo dưỡng như thế nào thì cũng không có biện pháp nhìn như gái mười sáu, mười bảy được. Đôi tay này chính là đôi tay của cô bé, đưa tay vuốt mặt mũi, mặc kệ cảm xúc da trên mặt hay là mái tóc đen xinh đẹp rũ trên đầu vai, đều nói cho cô biết một sự thật.Cô đổi xác rồi. Hơn nữa, còn là thân thể trẻ hơn cô gấp mấy lần, chất lượng cũng gấp đôi.Lam Tâm Nguyệt không phải là thiếu nữ dốt nát trong tiểu thuyết, dựa vào kinh nghiệm mấy chục năm cô làm trạch nữ và mấy năm ẩn nấp ở Tấn Giang.Cô đã xuyên qua, hơn nữa còn là linh hồn xuyên qua.Ở lại trên giường, Lam Tâm Nguyệt hoàn toàn mất hết chủ kiến, trong đầu không còn một chút ký ức, không biết mình là ai, lại càng không biết chủ nhân của thể xác này ở đâu.Xung quanh hết sức yên tĩnh, tiếng bước chân nhè nhẹ từ xa vọng đến, âm thanh xoay chốt cửa vang lên trong không gian tĩnh mịch rất rõ ràng.Lam Tâm Nguyệt nhìn cửa phòng từ từ mở ra, trong lòng khẩn trương giống như phạm nhân đang chờ tuyên án.

Chương 2: Xuyên qua…