Ngày Diệp Sơ ra đời, đúng vào lúc lập xuân, tục ngữ có câu “Năm mới bắt đầu bằng mùa xuân, xuân sang vạn vật đều tái sinh”, cho nên mẹ cô liền lấy tên này đặt cho cô bé. Lúc Diệp Sơ mới sinh, không gian vô cùng yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức theo như mẹ Lưu Mỹ Lệ của cô nói thì : “Chỉ sơ suất một chút, con đã ra đời, cũng không kịp kêu lên một tiếng nào.” Ở quê của bọn họ, mọi người có quan niệm, trẻ sơ sinh khi ra đời khóc càng to thì sẽ càng dễ nuôi.Không biết có phải trùng hợp hay không mà lúc học tiểu học,Diệp Sơ lại vô cùng khó nuôi. Khi cô vừa mới ra đời đã bị ốm, hằng ngày bà nội đều phải ôm cô đến bệnh viện.Nhiều đến nỗi mà, mọi y tá trong bệnh viện đều đã quen mặt cô.Nếu mấy ngày liên tiếp không thấy cô xuất hiện, họ còn cảm thán: “Ôi, Tiểu Diệp Tử mấy ngày nay không đến nhỉ? Thật nhớ con bé quá đi.” Bạn nhìn xem, đây là lời mà một y tá bệnh viện nên nói sao? Có điều, người nhà Diệp Sơ cũng không để ý.Họ đều là những người hiền lành, không để tâm những câu nói của mấy y tá kia.Dù…
Chương 37
Này! Mau Buông Cô Ấy RaTác giả: Ức CẩmTruyện Ngôn TìnhNgày Diệp Sơ ra đời, đúng vào lúc lập xuân, tục ngữ có câu “Năm mới bắt đầu bằng mùa xuân, xuân sang vạn vật đều tái sinh”, cho nên mẹ cô liền lấy tên này đặt cho cô bé. Lúc Diệp Sơ mới sinh, không gian vô cùng yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức theo như mẹ Lưu Mỹ Lệ của cô nói thì : “Chỉ sơ suất một chút, con đã ra đời, cũng không kịp kêu lên một tiếng nào.” Ở quê của bọn họ, mọi người có quan niệm, trẻ sơ sinh khi ra đời khóc càng to thì sẽ càng dễ nuôi.Không biết có phải trùng hợp hay không mà lúc học tiểu học,Diệp Sơ lại vô cùng khó nuôi. Khi cô vừa mới ra đời đã bị ốm, hằng ngày bà nội đều phải ôm cô đến bệnh viện.Nhiều đến nỗi mà, mọi y tá trong bệnh viện đều đã quen mặt cô.Nếu mấy ngày liên tiếp không thấy cô xuất hiện, họ còn cảm thán: “Ôi, Tiểu Diệp Tử mấy ngày nay không đến nhỉ? Thật nhớ con bé quá đi.” Bạn nhìn xem, đây là lời mà một y tá bệnh viện nên nói sao? Có điều, người nhà Diệp Sơ cũng không để ý.Họ đều là những người hiền lành, không để tâm những câu nói của mấy y tá kia.Dù… Edit: kentu.Chuyện của Lục Lượng trong lớp mới qua không lâu thì đã có một chuyện khác xảy ra trong phòng của Diệp Sơ.Vốn đây là chuyện mà mọi người cho là không may xảy ra thế nhưng lại ảnh hưởng đến sinh hoạt trong phòng Diệp Sơ. Tưởng Phương Phi là thủ quỹ vừa mới thu mấy nghìn tệ tiền mua tài liệu để trong tủ đã bị kẻ trộm lấy hết sạch.Đọc xong những chữ cuối cùng trong dòng tin nhắn này, sâu trong lòng Diệp Sơ như thể có một cái gì đó muốn bật ra ngoài mà cô không thể khống chế được, vì thế cô liền đứng lên mặc quần áo chạy ra ban công.Đêm khuya vắng người, đèn cũng tắt hết.Tay cô cầm điện thoại di động hơi run run mà tìm một dãy số quen thuộc rồi nhấn nút gọi đi.Điện thoại vang lên một lúc lâu, cuối cùng không đợi Vệ Bắc mở miệng Diệp Sơ đã nói: "Em rất nhớ anh."
Edit: kentu.
Chuyện của Lục Lượng trong lớp mới qua không lâu thì đã có một chuyện khác xảy ra trong phòng của Diệp Sơ.
Vốn đây là chuyện mà mọi người cho là không may xảy ra thế nhưng lại ảnh hưởng đến sinh hoạt trong phòng Diệp Sơ. Tưởng Phương Phi là thủ quỹ vừa mới thu mấy nghìn tệ tiền mua tài liệu để trong tủ đã bị kẻ trộm lấy hết sạch.
Đọc xong những chữ cuối cùng trong dòng tin nhắn này, sâu trong lòng Diệp Sơ như thể có một cái gì đó muốn bật ra ngoài mà cô không thể khống chế được, vì thế cô liền đứng lên mặc quần áo chạy ra ban công.
Đêm khuya vắng người, đèn cũng tắt hết.
Tay cô cầm điện thoại di động hơi run run mà tìm một dãy số quen thuộc rồi nhấn nút gọi đi.
Điện thoại vang lên một lúc lâu, cuối cùng không đợi Vệ Bắc mở miệng Diệp Sơ đã nói: "Em rất nhớ anh."
Này! Mau Buông Cô Ấy RaTác giả: Ức CẩmTruyện Ngôn TìnhNgày Diệp Sơ ra đời, đúng vào lúc lập xuân, tục ngữ có câu “Năm mới bắt đầu bằng mùa xuân, xuân sang vạn vật đều tái sinh”, cho nên mẹ cô liền lấy tên này đặt cho cô bé. Lúc Diệp Sơ mới sinh, không gian vô cùng yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức theo như mẹ Lưu Mỹ Lệ của cô nói thì : “Chỉ sơ suất một chút, con đã ra đời, cũng không kịp kêu lên một tiếng nào.” Ở quê của bọn họ, mọi người có quan niệm, trẻ sơ sinh khi ra đời khóc càng to thì sẽ càng dễ nuôi.Không biết có phải trùng hợp hay không mà lúc học tiểu học,Diệp Sơ lại vô cùng khó nuôi. Khi cô vừa mới ra đời đã bị ốm, hằng ngày bà nội đều phải ôm cô đến bệnh viện.Nhiều đến nỗi mà, mọi y tá trong bệnh viện đều đã quen mặt cô.Nếu mấy ngày liên tiếp không thấy cô xuất hiện, họ còn cảm thán: “Ôi, Tiểu Diệp Tử mấy ngày nay không đến nhỉ? Thật nhớ con bé quá đi.” Bạn nhìn xem, đây là lời mà một y tá bệnh viện nên nói sao? Có điều, người nhà Diệp Sơ cũng không để ý.Họ đều là những người hiền lành, không để tâm những câu nói của mấy y tá kia.Dù… Edit: kentu.Chuyện của Lục Lượng trong lớp mới qua không lâu thì đã có một chuyện khác xảy ra trong phòng của Diệp Sơ.Vốn đây là chuyện mà mọi người cho là không may xảy ra thế nhưng lại ảnh hưởng đến sinh hoạt trong phòng Diệp Sơ. Tưởng Phương Phi là thủ quỹ vừa mới thu mấy nghìn tệ tiền mua tài liệu để trong tủ đã bị kẻ trộm lấy hết sạch.Đọc xong những chữ cuối cùng trong dòng tin nhắn này, sâu trong lòng Diệp Sơ như thể có một cái gì đó muốn bật ra ngoài mà cô không thể khống chế được, vì thế cô liền đứng lên mặc quần áo chạy ra ban công.Đêm khuya vắng người, đèn cũng tắt hết.Tay cô cầm điện thoại di động hơi run run mà tìm một dãy số quen thuộc rồi nhấn nút gọi đi.Điện thoại vang lên một lúc lâu, cuối cùng không đợi Vệ Bắc mở miệng Diệp Sơ đã nói: "Em rất nhớ anh."