Tác giả:

Vương Uông Dương buồn bực, rất buồn bực. Toàn bộ lí do vì sao cậu buồn bực, đều xuất phát từ việc cậu phải đối diện với chàng trai luôn cười híp mắt khi nhìn cậu này. Rõ ràng là bị thương rồi, tại sao lại vẫn đáng đánh như vậy chứ. Tại sao bản thân lại nghe lời giải thích của anh, tại sao lại lặng lẽ thừa nhận lời nói loạn xạ của anh, tại sao lại yêu anh tha thiết đến vậy, tại sao… lại giúp anh bán chính bản thân mình đi? Đều tại nó, không sai, đều tại giọng nói của người này, thật sự rất quyến rũ lòng người, từ quá khứ, đến hiện tại, đều làm người khác không cách nào lừa gạt, không có cách nào, từ chối chủ nhân của nó. Quen biết, hiểu rõ, dây dưa với người này… hết thảy tất cả, đều là do một người kiên trì tạo ra duyên phận này… —— “Này này, tui cũng đâu phải là trai ế, mấy người có cần sôi nổi như vậy không!” Vương Uông Dương không vừa lòng kêu lên, đáng tiếc, ba nam hai nữ trước mặt, hiển nhiên là không định bỏ qua cho cậu rồi. “Em xem người này thế nào?” “Đội trưởng đội bóng rổ?…

Truyện chữ