ĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,…
Chương 19
Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… SƯ ĐOÀN 307 CHÍNH THỨC VÀO TRẬN.Đoàn xe của f309 khá dài, bao gồm cả 812 và 31 lần lượt tiến về Bokeo, hình như mỗi xe là một b, trên mũ cối có dán một băng trắng, có thể là kí hiệu xe của từng đơn vị, tôi thấy anh bạn trinh sát 309 mang kí hiệu là H2, gặp tôi anh hỏi “sao mầy đi với 95 mà đứng đây?” Tôi chỉ cười, vì không kịp trả lời, xe chạy nhanh và đường quá bụi, bỗng thấy một vật gì từ trên xe bay xuống chỗ tôi… “Gói Đà Lạt khoảng mười điếu, ôi điều kì diệu… nhanh như một tia chớp mấy ông 95 đứng cạnh, nhìn qua tôi và… nhoẻn… miệng… cười… anh Thìn tác chiến thấy có khói cũng đi tới hỏi “Cho tao điếu,” cũng tội nghiệp cho lính ta, luôn trong tình đói thuốc… sau làn khói trắng là những gương mặt tươi tỉnh… đúng là phép thần tiên thật… súng vẫn nổ nhưng ở mức độ vừa phải, hình như lính ta bắn vớ vẩn vào hai bên đường, chỉ có pháo binh là vẫn còn bay qua đầu…Bỗng tôi nhìn thấy gương mặt của Tham mưu trưởng sư đoàn trên chiếc xe Jeep, có mấy ông quấn khăn rằng… thấy tôi, ông cho dừng xe lại và bốc bốn thằng tôi đi luôn cùng xe với ông, lên xe tôi mới biết f307 hành tiến sau 309, và khi đến Bokeo, 307 sẽ trở thành chủ công, 309 dừng lại để củng cố đội hình, vì đã đánh mở cửa mấy bữa nay, anh em mỏi mệt…Khi đến ngã ba Bokeo, đoàn xe dừng lại tạt qua hai bên đường để đội hình xe tăng tiến lên, những chàng cua sắt của e574 hùng dũng và ngạo nghễ, chồm lên với cái nòng pháo ngất ngưỡng, và những ông xạ thủ đen như… ngồi chễm chệ bên tháp pháo.Đoàn xe của 307 tiếp tục hành quân về phía trước, tôi đi cùng ban TM Sư đoàn trên chiếc xe GMC của ban tác chiến (xe trống vì ban TC đã đi xuống các đơn vị), qua Bokeo chừng 5 km tôi thấy con bò Bô nằm chết bên đường, bên cạnh hố bom, xung quanh vẫn còn bay mùi khét. Phía sau có một đoàn xe đang vượt sang trái và tiến lên,thì ra xe của e29 đang vượt lên để dẫn đầu đội hình, chúng tôi đứng chờ cho đến đoàn xe của e95 thì trời đã gần tối, tôi đi theo xe của trinh sát 95 và hành tiến về phía trước.Xe dừng lại nghỉ ở bên đường, toàn bộ các đơn vị bộ binh đều tản ra hai bên đường sâu 200 m để nghỉ đêm tại đây. Nhưng chúng tôi cũng đâu có yên, lệnh của sư đoàn điều một lực lượng trinh sát khoảng hai mươi người, do anh Hải C phó chỉ huy, đi nắm tình hình địch xung quanh khoảng 5 km theo trục đường, và F cũng đưa một d của e29 án ngữ trước đội hình xe dừng. Lần mò trong đêm tối, dọc hai bên đường sâu vào trong 50 m, dò dẫm từng bước chân trong đêm, dọc đường tôi thấy chúng vứt lại vũ khí đạn dược rất nhiều cũng như nhiều quân trang khác, đạn AT chúng vứt ngổn ngang đầy đường, chứng tỏ đây là một cuộc rút chạy bộ, vì trên đường không có dấu vết xe.Nghe ngóng động tĩnh xung quanh không có vấn đề gì, chúng tôi báo cáo về Sư đoàn và được chỉ thị nằm tại chỗ phòng các tình huống bất trắc, chúng tôi ẩn vào các nhà dân bỏ hoang, phát hiện có một nồi thịt heo còn nóng, nhưng chúng tôi không dám ăn, và anh em dùng lương khô cho bữa tối.Đêm tĩnh lặng vô cùng, hoàn toàn không nghe một tiếng súng nào, và theo linh tính chắc có điều gì đó đang xảy ra… Phán đoán của Sư đoàn không sai chút nào, khoảng ba giờ sáng chúng tập kích vào đội hình ta, với lực lượng khoảng một tiểu đoàn ba trăm quân, căn cứ vào dấu vết chúng để lại, vị trí chúng tấn công nam đường 19 thuộc phạm vi của e94 phòng thủ, nghe tiếng súng nổ sáng cả một góc trời, chúng tôi ngồi dậy mở máy và anh Hải ra lệnh chuẩn bị chiến đấu, cách chúng tôi chừng hơn 200 m (phía bắc đường 19) địch cũng đang di chuyển quân, chúng tôi đoán cũng ở cấp tiểu đoàn,… chúng tôi điện về Sư đoàn khu vực địch đang di chuyển…Những tiếng nổ lóe sáng bầu trời, cả của ta và của địch, đường đạn bay ban đêm trông thật đẹp mắt, chúng dùng cối 120, 82 và các loại DKZ tấn công vào đội hình…Lúc này pháo binh ta ở hướng Bokeo, bắt đầu chi viện 155 li cho trận địa ta, những tiếng nổ nhức óc kinh khủng nổ liên tục trong khoảng mười lăm phút, bộ binh ở các đơn vị cũng tranh thủ nổ súng theo, về hướng chúng tấn công, các loại hỏa lực cối, DKZ nổ vang trời (không nghe 12.7 li của ta), sau khoảng ba mươi phút thì hướng nam đường 19 chỉ còn nghe tiếng lẹt đẹt của các anh Bb… Địch lại tấn công phía bắc đường 19, và lúc này hầu như hỏa lực ta bắn áp đảo chúng, vì có khả năng chúng đã bị lộ (sáng ra tôi mới biết hướng chúng đi vào là d2 của e95) hướng này ta không dùng pháo binh ở nhà, vì hầu như toàn bộ các loại hỏa lực của toàn e95 và 29 đều chi viện cho hướng này, có những đường đạn 12.7 li bay qua đầu chúng tôi, lúc này ta có dùng 12.7… có lẽ do bị đánh phủ đầu nên chúng không kịp trở tay và triển khai lực lượng nên phải rút sớm, chúng tháo chạy về đường cũ và chúng tôi thấy chúng mang vác, khiêng đồng bọn đi qua trước mặt chúng tôi chừng 50 m (chúng bám theo con đường nhỏ của Phum)…Tảng sáng pháo binh của mặt trận tiếp tục bắn trên các hướng… các đơn vị tỏa ra truy quét các khu vực xung quanh, những Phum làng xơ xác, nhà cửa xiêu vẹo không vách… một cảnh quá điêu tàn đập vào mắt chúng tôi, lần đầu tiên được thấy một phần nào của cuộc sống người dân Campuchia một cách trực quan.Chúng tôi trở về đơn vị sau một đêm mất ngủ, ăn vội vàng gói mì hai con tôm của bếp Sư đoàn, tôi được gọi lên ban trinh sát sư đoàn, và tại đây tôi được Trưởng ban Trinh sát Sư đoàn, thay mặt Tham mưu trưởng bổ nhiệm chức B phó thay cho anh Tiến vừa hi sinh trên hướng e94 chiều ngày 26/ 12, khi tôi quay ra thì gặp anh Trường, anh cũng động viên tôi cố gắng hoàn thành nhiệm vụ trên giao, anh cũng băn khoăn là mới đầu chiến dịch mà đơn vị đã tổn thất như vậy, không biết sẽ ra sao… nhìn dáng đi vội vàng của anh, tôi cũng hiểu rằng, đơn vị trinh sát đã được giao nhiệm vụ quá sức mình, do hoàn cảnh của Sư đoàn đảm đương mũi chủ công của chiến dịch.Tôi quay trở về hướng e95 và lát sau lại được gọi trở lại Ban Trinh sát Sư đoàn nhận nhiệm vụ cùng d7 e29 kết hợp với d7 e31 tiến đánh Von Sai, tôi nhận bản đồ và nhanh chóng về hướng e29 để thực hiện nhiệm vụ…Trên đường đi tôi gặp hai xe cứu thương của QK đang đi ngược chiều về hướng Đức Cơ, chắc là đưa anh em thương binh, tử sĩ trận đánh tối qua về nước, chắc cũng không nhiều… Khi gặp thủ trưởng Toàn e95, ông bảo đêm qua trên hai hướng, ta diệt bốn mươi hai tên bỏ tại trận, thu toàn bộ súng, trong đó có công của các cậu… và ông cũng chúc tôi lên đường cùng e29 thắng lợi.
SƯ ĐOÀN 307 CHÍNH THỨC VÀO TRẬN.
Đoàn
xe của f309 khá dài, bao gồm cả 812 và 31 lần lượt tiến về Bokeo, hình như mỗi
xe là một b, trên mũ cối có dán một băng trắng, có thể là kí hiệu xe của từng
đơn vị, tôi thấy anh bạn trinh sát 309 mang kí hiệu là H2, gặp tôi anh hỏi “sao
mầy đi với 95 mà đứng đây?” Tôi chỉ cười, vì không kịp trả lời, xe chạy nhanh
và đường quá bụi, bỗng thấy một vật gì từ trên xe bay xuống chỗ tôi… “Gói Đà Lạt
khoảng mười điếu, ôi điều kì diệu… nhanh như một tia chớp mấy ông 95 đứng cạnh,
nhìn qua tôi và… nhoẻn… miệng… cười… anh Thìn tác chiến thấy có khói cũng đi tới
hỏi “Cho tao điếu,” cũng tội nghiệp cho lính ta, luôn trong tình đói thuốc… sau
làn khói trắng là những gương mặt tươi tỉnh… đúng là phép thần tiên thật… súng
vẫn nổ nhưng ở mức độ vừa phải, hình như lính ta bắn vớ vẩn vào hai bên đường,
chỉ có pháo binh là vẫn còn bay qua đầu…
Bỗng
tôi nhìn thấy gương mặt của Tham mưu trưởng sư đoàn trên chiếc xe Jeep, có mấy
ông quấn khăn rằng… thấy tôi, ông cho dừng xe lại và bốc bốn thằng tôi đi luôn
cùng xe với ông, lên xe tôi mới biết f307 hành tiến sau 309, và khi đến Bokeo,
307 sẽ trở thành chủ công, 309 dừng lại để củng cố đội hình, vì đã đánh mở cửa
mấy bữa nay, anh em mỏi mệt…
Khi
đến ngã ba Bokeo, đoàn xe dừng lại tạt qua hai bên đường để đội hình xe tăng tiến
lên, những chàng cua sắt của e574 hùng dũng và ngạo nghễ, chồm lên với cái nòng
pháo ngất ngưỡng, và những ông xạ thủ đen như… ngồi chễm chệ bên tháp pháo.
Đoàn
xe của 307 tiếp tục hành quân về phía trước, tôi đi cùng ban TM Sư đoàn trên
chiếc xe GMC của ban tác chiến (xe trống vì ban TC đã đi xuống các đơn vị), qua
Bokeo chừng 5 km tôi thấy con bò Bô nằm chết bên đường, bên cạnh hố bom, xung
quanh vẫn còn bay mùi khét. Phía sau có một đoàn xe đang vượt sang trái và tiến
lên,thì ra xe của e29 đang vượt lên để dẫn đầu đội hình, chúng tôi đứng chờ cho
đến đoàn xe của e95 thì trời đã gần tối, tôi đi theo xe của trinh sát 95 và
hành tiến về phía trước.
Xe
dừng lại nghỉ ở bên đường, toàn bộ các đơn vị bộ binh đều tản ra hai bên đường
sâu 200 m để nghỉ đêm tại đây. Nhưng chúng tôi cũng đâu có yên, lệnh của sư đoàn
điều một lực lượng trinh sát khoảng hai mươi người, do anh Hải C phó chỉ huy,
đi nắm tình hình địch xung quanh khoảng 5 km theo trục đường, và F cũng đưa một
d của e29 án ngữ trước đội hình xe dừng. Lần mò trong đêm tối, dọc hai bên đường
sâu vào trong 50 m, dò dẫm từng bước chân trong đêm, dọc đường tôi thấy chúng vứt
lại vũ khí đạn dược rất nhiều cũng như nhiều quân trang khác, đạn AT chúng vứt
ngổn ngang đầy đường, chứng tỏ đây là một cuộc rút chạy bộ, vì trên đường không
có dấu vết xe.
Nghe
ngóng động tĩnh xung quanh không có vấn đề gì, chúng tôi báo cáo về Sư đoàn và
được chỉ thị nằm tại chỗ phòng các tình huống bất trắc, chúng tôi ẩn vào các
nhà dân bỏ hoang, phát hiện có một nồi thịt heo còn nóng, nhưng chúng tôi không
dám ăn, và anh em dùng lương khô cho bữa tối.
Đêm
tĩnh lặng vô cùng, hoàn toàn không nghe một tiếng súng nào, và theo linh tính
chắc có điều gì đó đang xảy ra… Phán đoán của Sư đoàn không sai chút nào, khoảng
ba giờ sáng chúng tập kích vào đội hình ta, với lực lượng khoảng một tiểu đoàn
ba trăm quân, căn cứ vào dấu vết chúng để lại, vị trí chúng tấn công nam đường
19 thuộc phạm vi của e94 phòng thủ, nghe tiếng súng nổ sáng cả một góc trời,
chúng tôi ngồi dậy mở máy và anh Hải ra lệnh chuẩn bị chiến đấu, cách chúng tôi
chừng hơn 200 m (phía bắc đường 19) địch cũng đang di chuyển quân, chúng tôi
đoán cũng ở cấp tiểu đoàn,… chúng tôi điện về Sư đoàn khu vực địch đang di chuyển…
Những
tiếng nổ lóe sáng bầu trời, cả của ta và của địch, đường đạn bay ban đêm trông
thật đẹp mắt, chúng dùng cối 120, 82 và các loại DKZ tấn công vào đội hình…
Lúc
này pháo binh ta ở hướng Bokeo, bắt đầu chi viện 155 li cho trận địa ta, những
tiếng nổ nhức óc kinh khủng nổ liên tục trong khoảng mười lăm phút, bộ binh ở
các đơn vị cũng tranh thủ nổ súng theo, về hướng chúng tấn công, các loại hỏa lực
cối, DKZ nổ vang trời (không nghe 12.7 li của ta), sau khoảng ba mươi phút thì
hướng nam đường 19 chỉ còn nghe tiếng lẹt đẹt của các anh Bb… Địch lại tấn công
phía bắc đường 19, và lúc này hầu như hỏa lực ta bắn áp đảo chúng, vì có khả
năng chúng đã bị lộ (sáng ra tôi mới biết hướng chúng đi vào là d2 của e95) hướng
này ta không dùng pháo binh ở nhà, vì hầu như toàn bộ các loại hỏa lực của toàn
e95 và 29 đều chi viện cho hướng này, có những đường đạn 12.7 li bay qua đầu chúng
tôi, lúc này ta có dùng 12.7… có lẽ do bị đánh phủ đầu nên chúng không kịp trở
tay và triển khai lực lượng nên phải rút sớm, chúng tháo chạy về đường cũ và
chúng tôi thấy chúng mang vác, khiêng đồng bọn đi qua trước mặt chúng tôi chừng
50 m (chúng bám theo con đường nhỏ của Phum)…
Tảng
sáng pháo binh của mặt trận tiếp tục bắn trên các hướng… các đơn vị tỏa ra truy
quét các khu vực xung quanh, những Phum làng xơ xác, nhà cửa xiêu vẹo không
vách… một cảnh quá điêu tàn đập vào mắt chúng tôi, lần đầu tiên được thấy một
phần nào của cuộc sống người dân Campuchia một cách trực quan.
Chúng
tôi trở về đơn vị sau một đêm mất ngủ, ăn vội vàng gói mì hai con tôm của bếp
Sư đoàn, tôi được gọi lên ban trinh sát sư đoàn, và tại đây tôi được Trưởng ban
Trinh sát Sư đoàn, thay mặt Tham mưu trưởng bổ nhiệm chức B phó thay cho anh Tiến
vừa hi sinh trên hướng e94 chiều ngày 26/ 12, khi tôi quay ra thì gặp anh Trường,
anh cũng động viên tôi cố gắng hoàn thành nhiệm vụ trên giao, anh cũng băn
khoăn là mới đầu chiến dịch mà đơn vị đã tổn thất như vậy, không biết sẽ ra
sao… nhìn dáng đi vội vàng của anh, tôi cũng hiểu rằng, đơn vị trinh sát đã được
giao nhiệm vụ quá sức mình, do hoàn cảnh của Sư đoàn đảm đương mũi chủ công của
chiến dịch.
Tôi
quay trở về hướng e95 và lát sau lại được gọi trở lại Ban Trinh sát Sư đoàn nhận
nhiệm vụ cùng d7 e29 kết hợp với d7 e31 tiến đánh Von Sai, tôi nhận bản đồ và
nhanh chóng về hướng e29 để thực hiện nhiệm vụ…
Trên
đường đi tôi gặp hai xe cứu thương của QK đang đi ngược chiều về hướng Đức Cơ, chắc
là đưa anh em thương binh, tử sĩ trận đánh tối qua về nước, chắc cũng không nhiều…
Khi gặp thủ trưởng Toàn e95, ông bảo đêm qua trên hai hướng, ta diệt bốn mươi
hai tên bỏ tại trận, thu toàn bộ súng, trong đó có công của các cậu… và ông
cũng chúc tôi lên đường cùng e29 thắng lợi.
Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… SƯ ĐOÀN 307 CHÍNH THỨC VÀO TRẬN.Đoàn xe của f309 khá dài, bao gồm cả 812 và 31 lần lượt tiến về Bokeo, hình như mỗi xe là một b, trên mũ cối có dán một băng trắng, có thể là kí hiệu xe của từng đơn vị, tôi thấy anh bạn trinh sát 309 mang kí hiệu là H2, gặp tôi anh hỏi “sao mầy đi với 95 mà đứng đây?” Tôi chỉ cười, vì không kịp trả lời, xe chạy nhanh và đường quá bụi, bỗng thấy một vật gì từ trên xe bay xuống chỗ tôi… “Gói Đà Lạt khoảng mười điếu, ôi điều kì diệu… nhanh như một tia chớp mấy ông 95 đứng cạnh, nhìn qua tôi và… nhoẻn… miệng… cười… anh Thìn tác chiến thấy có khói cũng đi tới hỏi “Cho tao điếu,” cũng tội nghiệp cho lính ta, luôn trong tình đói thuốc… sau làn khói trắng là những gương mặt tươi tỉnh… đúng là phép thần tiên thật… súng vẫn nổ nhưng ở mức độ vừa phải, hình như lính ta bắn vớ vẩn vào hai bên đường, chỉ có pháo binh là vẫn còn bay qua đầu…Bỗng tôi nhìn thấy gương mặt của Tham mưu trưởng sư đoàn trên chiếc xe Jeep, có mấy ông quấn khăn rằng… thấy tôi, ông cho dừng xe lại và bốc bốn thằng tôi đi luôn cùng xe với ông, lên xe tôi mới biết f307 hành tiến sau 309, và khi đến Bokeo, 307 sẽ trở thành chủ công, 309 dừng lại để củng cố đội hình, vì đã đánh mở cửa mấy bữa nay, anh em mỏi mệt…Khi đến ngã ba Bokeo, đoàn xe dừng lại tạt qua hai bên đường để đội hình xe tăng tiến lên, những chàng cua sắt của e574 hùng dũng và ngạo nghễ, chồm lên với cái nòng pháo ngất ngưỡng, và những ông xạ thủ đen như… ngồi chễm chệ bên tháp pháo.Đoàn xe của 307 tiếp tục hành quân về phía trước, tôi đi cùng ban TM Sư đoàn trên chiếc xe GMC của ban tác chiến (xe trống vì ban TC đã đi xuống các đơn vị), qua Bokeo chừng 5 km tôi thấy con bò Bô nằm chết bên đường, bên cạnh hố bom, xung quanh vẫn còn bay mùi khét. Phía sau có một đoàn xe đang vượt sang trái và tiến lên,thì ra xe của e29 đang vượt lên để dẫn đầu đội hình, chúng tôi đứng chờ cho đến đoàn xe của e95 thì trời đã gần tối, tôi đi theo xe của trinh sát 95 và hành tiến về phía trước.Xe dừng lại nghỉ ở bên đường, toàn bộ các đơn vị bộ binh đều tản ra hai bên đường sâu 200 m để nghỉ đêm tại đây. Nhưng chúng tôi cũng đâu có yên, lệnh của sư đoàn điều một lực lượng trinh sát khoảng hai mươi người, do anh Hải C phó chỉ huy, đi nắm tình hình địch xung quanh khoảng 5 km theo trục đường, và F cũng đưa một d của e29 án ngữ trước đội hình xe dừng. Lần mò trong đêm tối, dọc hai bên đường sâu vào trong 50 m, dò dẫm từng bước chân trong đêm, dọc đường tôi thấy chúng vứt lại vũ khí đạn dược rất nhiều cũng như nhiều quân trang khác, đạn AT chúng vứt ngổn ngang đầy đường, chứng tỏ đây là một cuộc rút chạy bộ, vì trên đường không có dấu vết xe.Nghe ngóng động tĩnh xung quanh không có vấn đề gì, chúng tôi báo cáo về Sư đoàn và được chỉ thị nằm tại chỗ phòng các tình huống bất trắc, chúng tôi ẩn vào các nhà dân bỏ hoang, phát hiện có một nồi thịt heo còn nóng, nhưng chúng tôi không dám ăn, và anh em dùng lương khô cho bữa tối.Đêm tĩnh lặng vô cùng, hoàn toàn không nghe một tiếng súng nào, và theo linh tính chắc có điều gì đó đang xảy ra… Phán đoán của Sư đoàn không sai chút nào, khoảng ba giờ sáng chúng tập kích vào đội hình ta, với lực lượng khoảng một tiểu đoàn ba trăm quân, căn cứ vào dấu vết chúng để lại, vị trí chúng tấn công nam đường 19 thuộc phạm vi của e94 phòng thủ, nghe tiếng súng nổ sáng cả một góc trời, chúng tôi ngồi dậy mở máy và anh Hải ra lệnh chuẩn bị chiến đấu, cách chúng tôi chừng hơn 200 m (phía bắc đường 19) địch cũng đang di chuyển quân, chúng tôi đoán cũng ở cấp tiểu đoàn,… chúng tôi điện về Sư đoàn khu vực địch đang di chuyển…Những tiếng nổ lóe sáng bầu trời, cả của ta và của địch, đường đạn bay ban đêm trông thật đẹp mắt, chúng dùng cối 120, 82 và các loại DKZ tấn công vào đội hình…Lúc này pháo binh ta ở hướng Bokeo, bắt đầu chi viện 155 li cho trận địa ta, những tiếng nổ nhức óc kinh khủng nổ liên tục trong khoảng mười lăm phút, bộ binh ở các đơn vị cũng tranh thủ nổ súng theo, về hướng chúng tấn công, các loại hỏa lực cối, DKZ nổ vang trời (không nghe 12.7 li của ta), sau khoảng ba mươi phút thì hướng nam đường 19 chỉ còn nghe tiếng lẹt đẹt của các anh Bb… Địch lại tấn công phía bắc đường 19, và lúc này hầu như hỏa lực ta bắn áp đảo chúng, vì có khả năng chúng đã bị lộ (sáng ra tôi mới biết hướng chúng đi vào là d2 của e95) hướng này ta không dùng pháo binh ở nhà, vì hầu như toàn bộ các loại hỏa lực của toàn e95 và 29 đều chi viện cho hướng này, có những đường đạn 12.7 li bay qua đầu chúng tôi, lúc này ta có dùng 12.7… có lẽ do bị đánh phủ đầu nên chúng không kịp trở tay và triển khai lực lượng nên phải rút sớm, chúng tháo chạy về đường cũ và chúng tôi thấy chúng mang vác, khiêng đồng bọn đi qua trước mặt chúng tôi chừng 50 m (chúng bám theo con đường nhỏ của Phum)…Tảng sáng pháo binh của mặt trận tiếp tục bắn trên các hướng… các đơn vị tỏa ra truy quét các khu vực xung quanh, những Phum làng xơ xác, nhà cửa xiêu vẹo không vách… một cảnh quá điêu tàn đập vào mắt chúng tôi, lần đầu tiên được thấy một phần nào của cuộc sống người dân Campuchia một cách trực quan.Chúng tôi trở về đơn vị sau một đêm mất ngủ, ăn vội vàng gói mì hai con tôm của bếp Sư đoàn, tôi được gọi lên ban trinh sát sư đoàn, và tại đây tôi được Trưởng ban Trinh sát Sư đoàn, thay mặt Tham mưu trưởng bổ nhiệm chức B phó thay cho anh Tiến vừa hi sinh trên hướng e94 chiều ngày 26/ 12, khi tôi quay ra thì gặp anh Trường, anh cũng động viên tôi cố gắng hoàn thành nhiệm vụ trên giao, anh cũng băn khoăn là mới đầu chiến dịch mà đơn vị đã tổn thất như vậy, không biết sẽ ra sao… nhìn dáng đi vội vàng của anh, tôi cũng hiểu rằng, đơn vị trinh sát đã được giao nhiệm vụ quá sức mình, do hoàn cảnh của Sư đoàn đảm đương mũi chủ công của chiến dịch.Tôi quay trở về hướng e95 và lát sau lại được gọi trở lại Ban Trinh sát Sư đoàn nhận nhiệm vụ cùng d7 e29 kết hợp với d7 e31 tiến đánh Von Sai, tôi nhận bản đồ và nhanh chóng về hướng e29 để thực hiện nhiệm vụ…Trên đường đi tôi gặp hai xe cứu thương của QK đang đi ngược chiều về hướng Đức Cơ, chắc là đưa anh em thương binh, tử sĩ trận đánh tối qua về nước, chắc cũng không nhiều… Khi gặp thủ trưởng Toàn e95, ông bảo đêm qua trên hai hướng, ta diệt bốn mươi hai tên bỏ tại trận, thu toàn bộ súng, trong đó có công của các cậu… và ông cũng chúc tôi lên đường cùng e29 thắng lợi.