ĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,…
Chương 23
Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… SREPOK… DÒNG SÔNG AI ĐÃ ĐẶT TÊN.Đoàn quân hành quân về lại Bung Lung thủ phủ của tỉnh Ratanakiri, những Phum trống vắng nhà… những ngôi nhà sàn xiêu vẹo, dấu tích của thời trước 1975…Trên đường về Bung Lung, đi cùng xe với ban Thông tin, anh trợ lí nói nhỏ với tôi “Mày có thư Đà Nẵng nét chữ con gái… lát nữa tao lục tao đưa cho.”Tôi cố thuyết phục anh lấy cho tôi, nhưng vì quy định là không đưa thư trong lúc hành quân nên anh chẳng dám… Cuối cùng, nhờ có bác tài xế nói thêm, anh mở cái bao đựng thư, anh nhận ở Pleiku ngày hôm kia… thư Đắc Đoa… chứ không phải bạn bè của trường ĐHBK Đà Nẵng, tôi cũng tranh thủ thời gian ngắn ngủi mở ra đọc.Đà Nẵng ngày…Anh thân yêu!Em đã về viện 17 Đà Nẵng và chuẩn bị nhập học, chúng em đang ở tạm tại nhà khách QK tại bờ sông Hàn……Ban đêm thành phố quá nhộn nhịp, em cùng mấy chị bạn, đêm nào cũng đi dọc theo bờ sông, để ngắm cảnh… với lòng thương nhớ anh vô hạn.Hoàng hôn buông chầm chậm, cả một vùng sông nước sông Hàn, nhuộm dần trong màu vàng tím, gió sông dìu dịu thổi, cuốn đi cái nóng của những ngày nắng tháng chạp, dọc biển miền trung… cơn nắng hạ chiều nay như mãi hát... em như lạc về mảnh đất quê anh.Đã hơn tuần nay, từ lúc về Đà Nẵng, chiều nào em cũng cùng cô bạn gái mới quen, ra dòng sông này, dành chút thời giờ, ngắm nhìn đất trời, dõi theo những cánh cò bay về phương nam, về hướng quê hương Bình Định của anh, cô bạn cứ gặng hỏi mãi, nhưng em chưa trả lời, vì sao em thường ra đây vào mỗi buổi chiều, ngồi lặng thinh không nói… “Hãy để tâm hồn tao vắng lặng, đến một thời gian nào đó, mà nỗi nhớ đỡ day dứt trong lòng, tao sẽ nói cho mày biết.” Em trả lời cô bạn như vậy. Một cô gái ra bờ sông, ngồi một mình trong chiều vắng, kể cũng lạ phải không anh! Nhìn dòng sông hiền hòa trôi xuôi, lắng nghe sự bình yên trong lòng, là những phút giây em trở lại cùng anh nơi mảnh đất Đắc Đoa... mỗi đời người sẽ có nhiều kỉ niệm, và về một kỉ niệm đêm đông mưa lạnh giữa rừng Tây Nguyên… Nhưng anh ơi!... Mùa đông sẽ chẳng thể quay về... chỉ còn chút sương mờ trong mắt người lính trẻ… thăm thẳm chiều trong mỗi bước em đi... mãi là kỉ niệm không thể phai mờ, là động lực thúc đẩy em bước tiếp trên đường đời, dõi theo bước chân người lính trinh sát của đời em.Em đi… gió cứ thổi bờ sông mờ mịt cát… thiêm thiếp một màu… lơ lửng trái xoan non.Anh ơi! Nữ giới chúng em khi yêu đến độ đằm sâu, dù dồn nén thế nào… ở bên trong vẫn cứ dâng trào mãnh liệt, vừa e dè vừa táo bạo... một thoáng gương mặt anh hiện lên bất chợt, vừa gần gũi vừa sâu xa, một cảm giác nhói đau, bất lực trước những khắc nghiệt của chiến tranh, trước những hoàn cảnh của những người lính, tuổi chưa đến đôi mươi, như anh và em, có những bến bờ biết là hạnh phúc nhưng biết bao giờ…Thương cho anh cùng bao đồng đội, đã nặng hai vai chuyện nước non, khi tuổi còn quá trẻ, mọi ước mơ chưa thành... cứ ẩn hiện trong tâm trí em. Là con gái chúng em ít có khả năng thoát khỏi những kí ức, vì em luôn nặng lòng với những kỉ niệm đẹp đẽ của chính mình.Đêm ấy, giữa rừng Đắc Đoa đầy trăng sao, muôn tinh tú trên trời đang nhấp nháy… đang lên tiếng để đánh động hai trái tim, đang hồi bay bổng, phiêu lãng… Bờ vai anh, nơi em nương thân chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, vẫn là chốn êm đềm và ấm áp nhất mà em được tận hưởng…Nam nữ thanh niên ở thành phố này, tối tối cùng lai nhau trên chiếc xe đạp… đi vòng quanh thành phố, ghé những quán chè dọc bờ sông Hàn, nơi em rảo bước đi qua, vào các rạp chiếu phim, nơi em đi qua, nhưng không dám nhìn họ… vì em thiếu mất anh. Họ nhìn nhau say đắm… họ yêu nhau qua đôi mắt, như em đã từng yêu đôi mắt anh, như yêu những chân trời… chưa bao giờ được tới… yêu đôi mắt anh… như yêu nẻo đường đời… cay đắng.Bất chợt em rùng mình… nghĩ tới giờ này anh và các đồng đội anh đang ở đâu? Ở một nơi nào đó trên đất Campuchia lành ít dữ nhiều… những gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ, da xanh xao vì sốt rét, gương mặt ưu sầu lo lắng vì ngày mai chẳng biết đánh ở đâu? Tổ quốc Việt Nam, nơi có những người mẹ nhớ mong con từng đêm, nơi có những người vợ mòn mỏi ngóng chờ chồng, nơi có những người yêu úp mặt khóc khi hoàng hôn về, đêm xuống… là tất cả phải không anh.Ngày mai, chúng em được đưa vào Viện 17, để phục vụ anh em thương binh từ chiến trường K chuyển về…Đọc đến đây, thì bỗng nhiên xe dừng lại, tôi nhanh chân nhảy xuống xe, nhét vội lá thư vào túi áo, vì thấy phía trước bắn pháo hiệu gặp địch… súng nổ ran một hồi rồi dứt.Toàn bộ Sư đoàn án ngữ ở các ngã ba đường, tiếp giáp với đường 19, Ban Pháo binh và Trinh sát Sư đoàn, lên kế hoạch bố trí các trận địa pháo, nhằm có thể khống chế các vị trí đóng quân của các đơn vị trong tầm pháo của ta. Anh em trinh sát nhận thêm địa bàn của Bungari 60 li giác (của Mỹ 64 li giác) mới toanh, để có thể hoạt động vào ban đêm…Khoảng bảy giờ, SCH Tiền phương Quân khu lệnh cho Sư đoàn lên đường, vì phía trước đã có một bộ phận đặc công, chiếm bờ đông của sông Srê pok và đơn vị phải lên đường hành quân ngay trong đêm.
SREPOK… DÒNG SÔNG AI ĐÃ ĐẶT TÊN.
Đoàn
quân hành quân về lại Bung Lung thủ phủ của tỉnh Ratanakiri, những Phum trống vắng
nhà… những ngôi nhà sàn xiêu vẹo, dấu tích của thời trước 1975…
Trên
đường về Bung Lung, đi cùng xe với ban Thông tin, anh trợ lí nói nhỏ với tôi “Mày
có thư Đà Nẵng nét chữ con gái… lát nữa tao lục tao đưa cho.”
Tôi
cố thuyết phục anh lấy cho tôi, nhưng vì quy định là không đưa thư trong lúc
hành quân nên anh chẳng dám… Cuối cùng, nhờ có bác tài xế nói thêm, anh mở cái
bao đựng thư, anh nhận ở Pleiku ngày hôm kia… thư Đắc Đoa… chứ không phải bạn
bè của trường ĐHBK Đà Nẵng, tôi cũng tranh thủ thời gian ngắn ngủi mở ra đọc.
Đà
Nẵng ngày…
Anh
thân yêu!
Em
đã về viện 17 Đà Nẵng và chuẩn bị nhập học, chúng em đang ở tạm tại nhà khách
QK tại bờ sông Hàn…
…
Ban
đêm thành phố quá nhộn nhịp, em cùng mấy chị bạn, đêm nào cũng đi dọc theo bờ
sông, để ngắm cảnh… với lòng thương nhớ anh vô hạn.
Hoàng
hôn buông chầm chậm, cả một vùng sông nước sông Hàn, nhuộm dần trong màu vàng
tím, gió sông dìu dịu thổi, cuốn đi cái nóng của những ngày nắng tháng chạp, dọc
biển miền trung… cơn nắng hạ chiều nay như mãi hát... em như lạc về mảnh đất
quê anh.
Đã
hơn tuần nay, từ lúc về Đà Nẵng, chiều nào em cũng cùng cô bạn gái mới quen, ra
dòng sông này, dành chút thời giờ, ngắm nhìn đất trời, dõi theo những cánh cò bay
về phương nam, về hướng quê hương Bình Định của anh, cô bạn cứ gặng hỏi mãi,
nhưng em chưa trả lời, vì sao em thường ra đây vào mỗi buổi chiều, ngồi lặng
thinh không nói… “Hãy để tâm hồn tao vắng lặng, đến một thời gian nào đó, mà nỗi
nhớ đỡ day dứt trong lòng, tao sẽ nói cho mày biết.” Em trả lời cô bạn như vậy.
Một cô gái ra bờ sông, ngồi một mình trong chiều vắng, kể cũng lạ phải không
anh! Nhìn dòng sông hiền hòa trôi xuôi, lắng nghe sự bình yên trong lòng, là những
phút giây em trở lại cùng anh nơi mảnh đất Đắc Đoa... mỗi đời người sẽ có nhiều
kỉ niệm, và về một kỉ niệm đêm đông mưa lạnh giữa rừng Tây Nguyên… Nhưng anh ơi!...
Mùa đông sẽ chẳng thể quay về... chỉ còn chút sương mờ trong mắt người lính trẻ…
thăm thẳm chiều trong mỗi bước em đi... mãi là kỉ niệm không thể phai mờ, là động
lực thúc đẩy em bước tiếp trên đường đời, dõi theo bước chân người lính trinh
sát của đời em.
Em
đi… gió cứ thổi bờ sông mờ mịt cát… thiêm thiếp một màu… lơ lửng trái xoan non.
Anh
ơi! Nữ giới chúng em khi yêu đến độ đằm sâu, dù dồn nén thế nào… ở bên trong vẫn
cứ dâng trào mãnh liệt, vừa e dè vừa táo bạo... một thoáng gương mặt anh hiện
lên bất chợt, vừa gần gũi vừa sâu xa, một cảm giác nhói đau, bất lực trước những
khắc nghiệt của chiến tranh, trước những hoàn cảnh của những người lính, tuổi
chưa đến đôi mươi, như anh và em, có những bến bờ biết là hạnh phúc nhưng biết
bao giờ…
Thương
cho anh cùng bao đồng đội, đã nặng hai vai chuyện nước non, khi tuổi còn quá trẻ,
mọi ước mơ chưa thành... cứ ẩn hiện trong tâm trí em. Là con gái chúng em ít có
khả năng thoát khỏi những kí ức, vì em luôn nặng lòng với những kỉ niệm đẹp đẽ
của chính mình.
Đêm
ấy, giữa rừng Đắc Đoa đầy trăng sao, muôn tinh tú trên trời đang nhấp nháy… đang
lên tiếng để đánh động hai trái tim, đang hồi bay bổng, phiêu lãng… Bờ vai anh,
nơi em nương thân chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, vẫn là chốn êm đềm và ấm áp nhất
mà em được tận hưởng…
Nam
nữ thanh niên ở thành phố này, tối tối cùng lai nhau trên chiếc xe đạp… đi vòng
quanh thành phố, ghé những quán chè dọc bờ sông Hàn, nơi em rảo bước đi qua,
vào các rạp chiếu phim, nơi em đi qua, nhưng không dám nhìn họ… vì em thiếu mất
anh. Họ nhìn nhau say đắm… họ yêu nhau qua đôi mắt, như em đã từng yêu đôi mắt
anh, như yêu những chân trời… chưa bao giờ được tới… yêu đôi mắt anh… như yêu nẻo
đường đời… cay đắng.
Bất
chợt em rùng mình… nghĩ tới giờ này anh và các đồng đội anh đang ở đâu? Ở một
nơi nào đó trên đất Campuchia lành ít dữ nhiều… những gương mặt hốc hác vì thiếu
ngủ, da xanh xao vì sốt rét, gương mặt ưu sầu lo lắng vì ngày mai chẳng biết
đánh ở đâu? Tổ quốc Việt Nam, nơi có những người mẹ nhớ mong con từng đêm, nơi
có những người vợ mòn mỏi ngóng chờ chồng, nơi có những người yêu úp mặt khóc
khi hoàng hôn về, đêm xuống… là tất cả phải không anh.
Ngày
mai, chúng em được đưa vào Viện 17, để phục vụ anh em thương binh từ chiến trường
K chuyển về…
Đọc
đến đây, thì bỗng nhiên xe dừng lại, tôi nhanh chân nhảy xuống xe, nhét vội lá
thư vào túi áo, vì thấy phía trước bắn pháo hiệu gặp địch… súng nổ ran một hồi
rồi dứt.
Toàn
bộ Sư đoàn án ngữ ở các ngã ba đường, tiếp giáp với đường 19, Ban Pháo binh và
Trinh sát Sư đoàn, lên kế hoạch bố trí các trận địa pháo, nhằm có thể khống chế
các vị trí đóng quân của các đơn vị trong tầm pháo của ta. Anh em trinh sát nhận
thêm địa bàn của Bungari 60 li giác (của Mỹ 64 li giác) mới toanh, để có thể hoạt
động vào ban đêm…
Khoảng
bảy giờ, SCH Tiền phương Quân khu lệnh cho Sư đoàn lên đường, vì phía trước đã
có một bộ phận đặc công, chiếm bờ đông của sông Srê pok và đơn vị phải lên đường
hành quân ngay trong đêm.
Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… SREPOK… DÒNG SÔNG AI ĐÃ ĐẶT TÊN.Đoàn quân hành quân về lại Bung Lung thủ phủ của tỉnh Ratanakiri, những Phum trống vắng nhà… những ngôi nhà sàn xiêu vẹo, dấu tích của thời trước 1975…Trên đường về Bung Lung, đi cùng xe với ban Thông tin, anh trợ lí nói nhỏ với tôi “Mày có thư Đà Nẵng nét chữ con gái… lát nữa tao lục tao đưa cho.”Tôi cố thuyết phục anh lấy cho tôi, nhưng vì quy định là không đưa thư trong lúc hành quân nên anh chẳng dám… Cuối cùng, nhờ có bác tài xế nói thêm, anh mở cái bao đựng thư, anh nhận ở Pleiku ngày hôm kia… thư Đắc Đoa… chứ không phải bạn bè của trường ĐHBK Đà Nẵng, tôi cũng tranh thủ thời gian ngắn ngủi mở ra đọc.Đà Nẵng ngày…Anh thân yêu!Em đã về viện 17 Đà Nẵng và chuẩn bị nhập học, chúng em đang ở tạm tại nhà khách QK tại bờ sông Hàn……Ban đêm thành phố quá nhộn nhịp, em cùng mấy chị bạn, đêm nào cũng đi dọc theo bờ sông, để ngắm cảnh… với lòng thương nhớ anh vô hạn.Hoàng hôn buông chầm chậm, cả một vùng sông nước sông Hàn, nhuộm dần trong màu vàng tím, gió sông dìu dịu thổi, cuốn đi cái nóng của những ngày nắng tháng chạp, dọc biển miền trung… cơn nắng hạ chiều nay như mãi hát... em như lạc về mảnh đất quê anh.Đã hơn tuần nay, từ lúc về Đà Nẵng, chiều nào em cũng cùng cô bạn gái mới quen, ra dòng sông này, dành chút thời giờ, ngắm nhìn đất trời, dõi theo những cánh cò bay về phương nam, về hướng quê hương Bình Định của anh, cô bạn cứ gặng hỏi mãi, nhưng em chưa trả lời, vì sao em thường ra đây vào mỗi buổi chiều, ngồi lặng thinh không nói… “Hãy để tâm hồn tao vắng lặng, đến một thời gian nào đó, mà nỗi nhớ đỡ day dứt trong lòng, tao sẽ nói cho mày biết.” Em trả lời cô bạn như vậy. Một cô gái ra bờ sông, ngồi một mình trong chiều vắng, kể cũng lạ phải không anh! Nhìn dòng sông hiền hòa trôi xuôi, lắng nghe sự bình yên trong lòng, là những phút giây em trở lại cùng anh nơi mảnh đất Đắc Đoa... mỗi đời người sẽ có nhiều kỉ niệm, và về một kỉ niệm đêm đông mưa lạnh giữa rừng Tây Nguyên… Nhưng anh ơi!... Mùa đông sẽ chẳng thể quay về... chỉ còn chút sương mờ trong mắt người lính trẻ… thăm thẳm chiều trong mỗi bước em đi... mãi là kỉ niệm không thể phai mờ, là động lực thúc đẩy em bước tiếp trên đường đời, dõi theo bước chân người lính trinh sát của đời em.Em đi… gió cứ thổi bờ sông mờ mịt cát… thiêm thiếp một màu… lơ lửng trái xoan non.Anh ơi! Nữ giới chúng em khi yêu đến độ đằm sâu, dù dồn nén thế nào… ở bên trong vẫn cứ dâng trào mãnh liệt, vừa e dè vừa táo bạo... một thoáng gương mặt anh hiện lên bất chợt, vừa gần gũi vừa sâu xa, một cảm giác nhói đau, bất lực trước những khắc nghiệt của chiến tranh, trước những hoàn cảnh của những người lính, tuổi chưa đến đôi mươi, như anh và em, có những bến bờ biết là hạnh phúc nhưng biết bao giờ…Thương cho anh cùng bao đồng đội, đã nặng hai vai chuyện nước non, khi tuổi còn quá trẻ, mọi ước mơ chưa thành... cứ ẩn hiện trong tâm trí em. Là con gái chúng em ít có khả năng thoát khỏi những kí ức, vì em luôn nặng lòng với những kỉ niệm đẹp đẽ của chính mình.Đêm ấy, giữa rừng Đắc Đoa đầy trăng sao, muôn tinh tú trên trời đang nhấp nháy… đang lên tiếng để đánh động hai trái tim, đang hồi bay bổng, phiêu lãng… Bờ vai anh, nơi em nương thân chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, vẫn là chốn êm đềm và ấm áp nhất mà em được tận hưởng…Nam nữ thanh niên ở thành phố này, tối tối cùng lai nhau trên chiếc xe đạp… đi vòng quanh thành phố, ghé những quán chè dọc bờ sông Hàn, nơi em rảo bước đi qua, vào các rạp chiếu phim, nơi em đi qua, nhưng không dám nhìn họ… vì em thiếu mất anh. Họ nhìn nhau say đắm… họ yêu nhau qua đôi mắt, như em đã từng yêu đôi mắt anh, như yêu những chân trời… chưa bao giờ được tới… yêu đôi mắt anh… như yêu nẻo đường đời… cay đắng.Bất chợt em rùng mình… nghĩ tới giờ này anh và các đồng đội anh đang ở đâu? Ở một nơi nào đó trên đất Campuchia lành ít dữ nhiều… những gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ, da xanh xao vì sốt rét, gương mặt ưu sầu lo lắng vì ngày mai chẳng biết đánh ở đâu? Tổ quốc Việt Nam, nơi có những người mẹ nhớ mong con từng đêm, nơi có những người vợ mòn mỏi ngóng chờ chồng, nơi có những người yêu úp mặt khóc khi hoàng hôn về, đêm xuống… là tất cả phải không anh.Ngày mai, chúng em được đưa vào Viện 17, để phục vụ anh em thương binh từ chiến trường K chuyển về…Đọc đến đây, thì bỗng nhiên xe dừng lại, tôi nhanh chân nhảy xuống xe, nhét vội lá thư vào túi áo, vì thấy phía trước bắn pháo hiệu gặp địch… súng nổ ran một hồi rồi dứt.Toàn bộ Sư đoàn án ngữ ở các ngã ba đường, tiếp giáp với đường 19, Ban Pháo binh và Trinh sát Sư đoàn, lên kế hoạch bố trí các trận địa pháo, nhằm có thể khống chế các vị trí đóng quân của các đơn vị trong tầm pháo của ta. Anh em trinh sát nhận thêm địa bàn của Bungari 60 li giác (của Mỹ 64 li giác) mới toanh, để có thể hoạt động vào ban đêm…Khoảng bảy giờ, SCH Tiền phương Quân khu lệnh cho Sư đoàn lên đường, vì phía trước đã có một bộ phận đặc công, chiếm bờ đông của sông Srê pok và đơn vị phải lên đường hành quân ngay trong đêm.