Tác giả:

ĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,…

Chương 32

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG… TIẾN VÀO STUNG TRENG.Sau hai ngày quần nhau với đám Pốt cố thủ vòng ngoài Stung Treng, anh em trinh sát nói chung và tôi mệt lả người. Đêm 2/ 1 đội hình f bộ 307 nằm cách ngả ba QL 19 và 13 khoảng chừng 4 km, cách vị trí trận đánh khi trưa 5 km. Sau khi bố trí đội hình xong, tôi mắc võng nằm chung với anh em tài xế thiết giáp. Sau bữa cơm chiều nóng, tôi lên võng nằm và ngủ lúc nào chẳng biết. Đêm đó BTM f họp tới khuya với các trung đoàn.Sáng sớm, lệnh hành quân ban ra, tôi được phân công đi cùng d1 e95 theo trục đường 19, các đơn vị còn lại của e95 và e29 cắt rừng tiến về sông Mê Kông, bám theo trục đường 19. Khi rời vị trí tập kết chừng 3 km, tôi có linh cảm là địch đang theo dõi, và có khả năng chúng sẽ phục kích một vị trí nào đó, tôi điện cho TMT e95 về tình hình phía trước (chúng tôi đi cách đội hình chính 200 m) vì nhiều lần nhìn vào trong rừng, tôi đều thấy dáng khả nghi là có người, tôi cho anh em tản ra từng nhóm nhỏ ba người về phía bên trái đường, dựa vào các gốc cây to chuẩn bị.Đoàn xe phía sau hình như cũng dừng lại… và con đường rơi vào khoảng không im lặng. Máy PRC 25 làm việc với TMT e95, và nhận lệnh nằm lại để chờ lệnh. Tôi cũng khẳng định với ông, chắc chắn có địch bám theo nhưng không rõ số lượng của chúng.(Sau trận đánh tôi mới biết là ông cũng đã khả nghi như tôi, ông lệnh cho các đơn vị bám sát theo đường 19 hành quân, chứ không theo hướng cũ nữa).Nằm tại chỗ khoảng một giờ, rừng thinh lặng, đường vắng, lực lượng mỏng, chưa đến hai mươi người, nhiều phương án đánh địch được tôi cân nhắc rất kĩ, và con đường tốt nhất là trụ lại, bám vào các vị trí có lợi về địa hình.Bỗng súng nổ phía trái đường 19 do e29 đảm nhiệm…Hai bên choảng nhau chừng mười phút, tôi nghe cối 82 và 120 từ phía sau bắn chi viện về phía súng nổ… tiếng súng càng ngày càng gần và ở phía sau lưng… chúng tôi dự định quay lưng lại để chuẩn bị chiến đấu…Không kịp… phía bên kia đường địch xuất hiện và tấn công chúng tôi bằng DKZ…, những quả đạn đầu tiên đã làm cho trinh sát f hi sinh một đ/c và trinh sát e95 một đ/c bị thương nặng, bất tỉnh… đưa anh em về phía sau xong, tôi bảo anh PRC 25 gọi trực tiếp, không dùng mật mã và khẳng định chúng có chừng một trăm tên, đang tiến ra mặt đường… do lực lượng đông và hỏa lực địch quá mạnh, anh em vừa bắn vừa rút về phía sau, bọn địch nơi đây tương đối là lì lợm… bỗng tôi thấy đạn cối rớt ngay giữa đường, bụi mù và bắt đầu nghe tiếng 105 depart từ hướng f bộ, phía sau lưng trong rừng sâu càng lúc càng căng thẳng và ác liệt… bỗng ở đâu những loạt đạn 12.7 li, bay qua đầu chúng tôi từ phía trước… tôi nấp sau một ụ mối cùng một trinh sát 95, phát hiện địch đang vác bộ hai khẩu 12.7 đặt bên mép trái đường bắn về hướng ta… mỗi nhóm có sáu thằng và có hai nhóm...Pháo binh ta chi viện cho cả hai hướng phía trong lẫn phía ngoài đường, càng lúc chúng càng lấn tới, bất chấp pháo ta bắn… tôi phán đoán rằng chúng đang cố bám ta, để hạn chế hỏa lực… và thật sự pháo đã rơi ngoài vòng hoạt động của chúng.Anh em Trinh sát đã có hiện tượng nao núng, luôn nhìn về phía sau bất chấp địch đang đến gần… nằm bên vệ đường chúng tôi thấy anh em chi viện bắt đầu xuất hiện, và người tôi thấy trong nhóm đầu tiên là anh Thành C trưởng c3, nhưng có lẽ chúng ta lực lượng ít nên chúng mạnh dạn tấn công… đạn 12.7 của chúng bắn rất rát và có hiện tượng, chúng đã vượt qua chỗ đ/c trinh sát f hi sinh lúc nãy… tôi chỉ tay về hướng địch và anh Thành hiểu ý cho BB vòng sang phải đường tấn công chúng.Đồng chí thông tin khi vượt qua đường, để chạy theo anh Thành bị trúng 12.7 và ngã xuống, máy vẫn còn kêu è… è... tôi cởi dây đeo và cho một anh Ts e95 mang máy chạy theo anh Thành… tôi ở lại băng cho anh thông tin… bị thương vào bụng.Lúc ấy trên máy, TMT 95 lệnh cho chúng tôi bỏ mặt đường, theo C3 vòng phải vào rừng, M113 chạy từ dưới lên và bắn chéo vào đội hình địch, nhiều tên địch ngã xuống ngay loạt đạn đầu tiên và rút về sau ngay.Hai khẩu DKZ phía sau cơ động lên và đặt bên mép đường bắn về phía địch…Phía trước địch càng đông và hình như chúng mới tăng viện (thực ra chúng bị anh em e29 đánh chạy ra đường), đồng thời lúc này C2 vận động lên yểm trợ cho bộ phận bám mặt đường, cuộc chiến giằng co trên mặt đường.Lệnh của E95 báo là lưu ý bắt liên lạc với e29, vì bạn đã bám được ra mặt đường, phía trước xa xa khoảng 200 m chúng tôi nghe tiếng súng tà âm (từ rừng b*n r*) và đoán là anh em 29 đã cắt ra đến lộ… đội hình địch có sự hoảng loạn (chạy loạn xạ vào bìa đường) và đạn bắn không còn ổn định như trước.Lệnh của TMT 95 là C2 và C3 dàn hàng ngang bắn về hướng trước mặt, không bắn vào bìa rừng vì sợ nhầm e29, từng toán địch chạy cắt ngang qua đường, và hai khẩu DKZ của anh em d1 phát huy sức mạnh, những xác địch bay lên sau những trái DKZ và khói bụi bao phủ mặt đường…Cả hai cánh quân khép lại… lúc này hướng sông Mê Kông cũng nghe tiếng nổ rộ lên và quân ta đã bắt đầu tiến đến gần bờ sông.Hai khẩu 12.7 của địch còn nguyên vẹn bỏ trơ trên mặt lộ, xung quanh nhiều xác chết của địch.Chúng tôi được lệnh không dừng lại mà vẫn tiến về phía trước.Phía sau quân chi viện của ta đã lên kịp, hình như một d của Lữ đoàn 52 QK5.Lúc này khoảng chín giờ sáng ngày 3/ 1/ 1979.

TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG… TIẾN VÀO STUNG
TRENG.

Sau
hai ngày quần nhau với đám Pốt cố thủ vòng ngoài Stung Treng, anh em trinh sát
nói chung và tôi mệt lả người. Đêm 2/ 1 đội hình f bộ 307 nằm cách ngả ba QL 19
và 13 khoảng chừng 4 km, cách vị trí trận đánh khi trưa 5 km. Sau khi bố trí đội
hình xong, tôi mắc võng nằm chung với anh em tài xế thiết giáp. Sau bữa cơm chiều
nóng, tôi lên võng nằm và ngủ lúc nào chẳng biết. Đêm đó BTM f họp tới khuya với
các trung đoàn.

Sáng
sớm, lệnh hành quân ban ra, tôi được phân công đi cùng d1 e95 theo trục đường
19, các đơn vị còn lại của e95 và e29 cắt rừng tiến về sông Mê Kông, bám theo
trục đường 19. Khi rời vị trí tập kết chừng 3 km, tôi có linh cảm là địch đang
theo dõi, và có khả năng chúng sẽ phục kích một vị trí nào đó, tôi điện cho TMT
e95 về tình hình phía trước (chúng tôi đi cách đội hình chính 200 m) vì nhiều lần
nhìn vào trong rừng, tôi đều thấy dáng khả nghi là có người, tôi cho anh em tản
ra từng nhóm nhỏ ba người về phía bên trái đường, dựa vào các gốc cây to chuẩn
bị.

Đoàn
xe phía sau hình như cũng dừng lại… và con đường rơi vào khoảng không im lặng.
Máy PRC 25 làm việc với TMT e95, và nhận lệnh nằm lại để chờ lệnh. Tôi cũng khẳng
định với ông, chắc chắn có địch bám theo nhưng không rõ số lượng của chúng.

(Sau
trận đánh tôi mới biết là ông cũng đã khả nghi như tôi, ông lệnh cho các đơn vị
bám sát theo đường 19 hành quân, chứ không theo hướng cũ nữa).

Nằm
tại chỗ khoảng một giờ, rừng thinh lặng, đường vắng, lực lượng mỏng, chưa đến
hai mươi người, nhiều phương án đánh địch được tôi cân nhắc rất kĩ, và con đường
tốt nhất là trụ lại, bám vào các vị trí có lợi về địa hình.

Bỗng
súng nổ phía trái đường 19 do e29 đảm nhiệm…

Hai
bên choảng nhau chừng mười phút, tôi nghe cối 82 và 120 từ phía sau bắn chi viện
về phía súng nổ… tiếng súng càng ngày càng gần và ở phía sau lưng… chúng tôi dự
định quay lưng lại để chuẩn bị chiến đấu…

Không
kịp… phía bên kia đường địch xuất hiện và tấn công chúng tôi bằng DKZ…, những
quả đạn đầu tiên đã làm cho trinh sát f hi sinh một đ/c và trinh sát e95 một
đ/c bị thương nặng, bất tỉnh… đưa anh em về phía sau xong, tôi bảo anh PRC 25 gọi
trực tiếp, không dùng mật mã và khẳng định chúng có chừng một trăm tên, đang tiến
ra mặt đường… do lực lượng đông và hỏa lực địch quá mạnh, anh em vừa bắn vừa
rút về phía sau, bọn địch nơi đây tương đối là lì lợm… bỗng tôi thấy đạn cối rớt
ngay giữa đường, bụi mù và bắt đầu nghe tiếng 105 depart từ hướng f bộ, phía
sau lưng trong rừng sâu càng lúc càng căng thẳng và ác liệt… bỗng ở đâu những
loạt đạn 12.7 li, bay qua đầu chúng tôi từ phía trước… tôi nấp sau một ụ mối
cùng một trinh sát 95, phát hiện địch đang vác bộ hai khẩu 12.7 đặt bên mép
trái đường bắn về hướng ta… mỗi nhóm có sáu thằng và có hai nhóm...

Pháo
binh ta chi viện cho cả hai hướng phía trong lẫn phía ngoài đường, càng lúc
chúng càng lấn tới, bất chấp pháo ta bắn… tôi phán đoán rằng chúng đang cố bám
ta, để hạn chế hỏa lực… và thật sự pháo đã rơi ngoài vòng hoạt động của chúng.

Anh
em Trinh sát đã có hiện tượng nao núng, luôn nhìn về phía sau bất chấp địch
đang đến gần… nằm bên vệ đường chúng tôi thấy anh em chi viện bắt đầu xuất hiện,
và người tôi thấy trong nhóm đầu tiên là anh Thành C trưởng c3, nhưng có lẽ
chúng ta lực lượng ít nên chúng mạnh dạn tấn công… đạn 12.7 của chúng bắn rất
rát và có hiện tượng, chúng đã vượt qua chỗ đ/c trinh sát f hi sinh lúc nãy… tôi
chỉ tay về hướng địch và anh Thành hiểu ý cho BB vòng sang phải đường tấn công
chúng.

Đồng
chí thông tin khi vượt qua đường, để chạy theo anh Thành bị trúng 12.7 và ngã
xuống, máy vẫn còn kêu è… è... tôi cởi dây đeo và cho một anh Ts e95 mang máy
chạy theo anh Thành… tôi ở lại băng cho anh thông tin… bị thương vào bụng.

Lúc
ấy trên máy, TMT 95 lệnh cho chúng tôi bỏ mặt đường, theo C3 vòng phải vào rừng,
M113 chạy từ dưới lên và bắn chéo vào đội hình địch, nhiều tên địch ngã xuống
ngay loạt đạn đầu tiên và rút về sau ngay.

Hai
khẩu DKZ phía sau cơ động lên và đặt bên mép đường bắn về phía địch…

Phía
trước địch càng đông và hình như chúng mới tăng viện (thực ra chúng bị anh em
e29 đánh chạy ra đường), đồng thời lúc này C2 vận động lên yểm trợ cho bộ phận
bám mặt đường, cuộc chiến giằng co trên mặt đường.

Lệnh
của E95 báo là lưu ý bắt liên lạc với e29, vì bạn đã bám được ra mặt đường,
phía trước xa xa khoảng 200 m chúng tôi nghe tiếng súng tà âm (từ rừng b*n r*)
và đoán là anh em 29 đã cắt ra đến lộ… đội hình địch có sự hoảng loạn (chạy loạn
xạ vào bìa đường) và đạn bắn không còn ổn định như trước.

Lệnh
của TMT 95 là C2 và C3 dàn hàng ngang bắn về hướng trước mặt, không bắn vào bìa
rừng vì sợ nhầm e29, từng toán địch chạy cắt ngang qua đường, và hai khẩu DKZ của
anh em d1 phát huy sức mạnh, những xác địch bay lên sau những trái DKZ và khói
bụi bao phủ mặt đường…

Cả
hai cánh quân khép lại… lúc này hướng sông Mê Kông cũng nghe tiếng nổ rộ lên và
quân ta đã bắt đầu tiến đến gần bờ sông.

Hai
khẩu 12.7 của địch còn nguyên vẹn bỏ trơ trên mặt lộ, xung quanh nhiều xác chết
của địch.

Chúng
tôi được lệnh không dừng lại mà vẫn tiến về phía trước.

Phía
sau quân chi viện của ta đã lên kịp, hình như một d của Lữ đoàn 52 QK5.

Lúc
này khoảng chín giờ sáng ngày 3/ 1/ 1979.

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG… TIẾN VÀO STUNG TRENG.Sau hai ngày quần nhau với đám Pốt cố thủ vòng ngoài Stung Treng, anh em trinh sát nói chung và tôi mệt lả người. Đêm 2/ 1 đội hình f bộ 307 nằm cách ngả ba QL 19 và 13 khoảng chừng 4 km, cách vị trí trận đánh khi trưa 5 km. Sau khi bố trí đội hình xong, tôi mắc võng nằm chung với anh em tài xế thiết giáp. Sau bữa cơm chiều nóng, tôi lên võng nằm và ngủ lúc nào chẳng biết. Đêm đó BTM f họp tới khuya với các trung đoàn.Sáng sớm, lệnh hành quân ban ra, tôi được phân công đi cùng d1 e95 theo trục đường 19, các đơn vị còn lại của e95 và e29 cắt rừng tiến về sông Mê Kông, bám theo trục đường 19. Khi rời vị trí tập kết chừng 3 km, tôi có linh cảm là địch đang theo dõi, và có khả năng chúng sẽ phục kích một vị trí nào đó, tôi điện cho TMT e95 về tình hình phía trước (chúng tôi đi cách đội hình chính 200 m) vì nhiều lần nhìn vào trong rừng, tôi đều thấy dáng khả nghi là có người, tôi cho anh em tản ra từng nhóm nhỏ ba người về phía bên trái đường, dựa vào các gốc cây to chuẩn bị.Đoàn xe phía sau hình như cũng dừng lại… và con đường rơi vào khoảng không im lặng. Máy PRC 25 làm việc với TMT e95, và nhận lệnh nằm lại để chờ lệnh. Tôi cũng khẳng định với ông, chắc chắn có địch bám theo nhưng không rõ số lượng của chúng.(Sau trận đánh tôi mới biết là ông cũng đã khả nghi như tôi, ông lệnh cho các đơn vị bám sát theo đường 19 hành quân, chứ không theo hướng cũ nữa).Nằm tại chỗ khoảng một giờ, rừng thinh lặng, đường vắng, lực lượng mỏng, chưa đến hai mươi người, nhiều phương án đánh địch được tôi cân nhắc rất kĩ, và con đường tốt nhất là trụ lại, bám vào các vị trí có lợi về địa hình.Bỗng súng nổ phía trái đường 19 do e29 đảm nhiệm…Hai bên choảng nhau chừng mười phút, tôi nghe cối 82 và 120 từ phía sau bắn chi viện về phía súng nổ… tiếng súng càng ngày càng gần và ở phía sau lưng… chúng tôi dự định quay lưng lại để chuẩn bị chiến đấu…Không kịp… phía bên kia đường địch xuất hiện và tấn công chúng tôi bằng DKZ…, những quả đạn đầu tiên đã làm cho trinh sát f hi sinh một đ/c và trinh sát e95 một đ/c bị thương nặng, bất tỉnh… đưa anh em về phía sau xong, tôi bảo anh PRC 25 gọi trực tiếp, không dùng mật mã và khẳng định chúng có chừng một trăm tên, đang tiến ra mặt đường… do lực lượng đông và hỏa lực địch quá mạnh, anh em vừa bắn vừa rút về phía sau, bọn địch nơi đây tương đối là lì lợm… bỗng tôi thấy đạn cối rớt ngay giữa đường, bụi mù và bắt đầu nghe tiếng 105 depart từ hướng f bộ, phía sau lưng trong rừng sâu càng lúc càng căng thẳng và ác liệt… bỗng ở đâu những loạt đạn 12.7 li, bay qua đầu chúng tôi từ phía trước… tôi nấp sau một ụ mối cùng một trinh sát 95, phát hiện địch đang vác bộ hai khẩu 12.7 đặt bên mép trái đường bắn về hướng ta… mỗi nhóm có sáu thằng và có hai nhóm...Pháo binh ta chi viện cho cả hai hướng phía trong lẫn phía ngoài đường, càng lúc chúng càng lấn tới, bất chấp pháo ta bắn… tôi phán đoán rằng chúng đang cố bám ta, để hạn chế hỏa lực… và thật sự pháo đã rơi ngoài vòng hoạt động của chúng.Anh em Trinh sát đã có hiện tượng nao núng, luôn nhìn về phía sau bất chấp địch đang đến gần… nằm bên vệ đường chúng tôi thấy anh em chi viện bắt đầu xuất hiện, và người tôi thấy trong nhóm đầu tiên là anh Thành C trưởng c3, nhưng có lẽ chúng ta lực lượng ít nên chúng mạnh dạn tấn công… đạn 12.7 của chúng bắn rất rát và có hiện tượng, chúng đã vượt qua chỗ đ/c trinh sát f hi sinh lúc nãy… tôi chỉ tay về hướng địch và anh Thành hiểu ý cho BB vòng sang phải đường tấn công chúng.Đồng chí thông tin khi vượt qua đường, để chạy theo anh Thành bị trúng 12.7 và ngã xuống, máy vẫn còn kêu è… è... tôi cởi dây đeo và cho một anh Ts e95 mang máy chạy theo anh Thành… tôi ở lại băng cho anh thông tin… bị thương vào bụng.Lúc ấy trên máy, TMT 95 lệnh cho chúng tôi bỏ mặt đường, theo C3 vòng phải vào rừng, M113 chạy từ dưới lên và bắn chéo vào đội hình địch, nhiều tên địch ngã xuống ngay loạt đạn đầu tiên và rút về sau ngay.Hai khẩu DKZ phía sau cơ động lên và đặt bên mép đường bắn về phía địch…Phía trước địch càng đông và hình như chúng mới tăng viện (thực ra chúng bị anh em e29 đánh chạy ra đường), đồng thời lúc này C2 vận động lên yểm trợ cho bộ phận bám mặt đường, cuộc chiến giằng co trên mặt đường.Lệnh của E95 báo là lưu ý bắt liên lạc với e29, vì bạn đã bám được ra mặt đường, phía trước xa xa khoảng 200 m chúng tôi nghe tiếng súng tà âm (từ rừng b*n r*) và đoán là anh em 29 đã cắt ra đến lộ… đội hình địch có sự hoảng loạn (chạy loạn xạ vào bìa đường) và đạn bắn không còn ổn định như trước.Lệnh của TMT 95 là C2 và C3 dàn hàng ngang bắn về hướng trước mặt, không bắn vào bìa rừng vì sợ nhầm e29, từng toán địch chạy cắt ngang qua đường, và hai khẩu DKZ của anh em d1 phát huy sức mạnh, những xác địch bay lên sau những trái DKZ và khói bụi bao phủ mặt đường…Cả hai cánh quân khép lại… lúc này hướng sông Mê Kông cũng nghe tiếng nổ rộ lên và quân ta đã bắt đầu tiến đến gần bờ sông.Hai khẩu 12.7 của địch còn nguyên vẹn bỏ trơ trên mặt lộ, xung quanh nhiều xác chết của địch.Chúng tôi được lệnh không dừng lại mà vẫn tiến về phía trước.Phía sau quân chi viện của ta đã lên kịp, hình như một d của Lữ đoàn 52 QK5.Lúc này khoảng chín giờ sáng ngày 3/ 1/ 1979.

Chương 32