Tác giả:

ĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,…

Chương 34

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… Bất chợt em nghĩ đến anh và cảm thấy rùng mình…Họ nói rằng anh đang tiến về sông Mê Kông…Em chỉ biết dòng Mê Kông từ Trung Quốc chảy qua Lào, Campuchia, Việt Nam… không biết nước của dòng sông Hàn có một chút gì của Mê Kông hay không…?Chiều chiều để thư giãn, em cũng hay đi dọc theo bờ sông Hàn… thơ thẩn nhớ về anh ở một nơi xa xôi nào đó trên chiến trường Campuchia.Em rất yêu dòng sông này, khi đọc những dòng anh viết về dòng sông tuổi thơ, với biết bao kỉ niệm sâu sắc, trong em trào lên nỗi nhớ day dứt. Em gọi là nỗi nhớ day dứt bởi em nợ dòng sông rất nhiều, nợ những lời hứa, nợ một niềm tin với một người...Em biết, nợ tình cảm khó lấp đầy, cũng giống như cảm giác của em lúc này đây. Em chia sẻ với đồng đội anh những xúc cảm chân thành của mình, em nghĩ đó là một cách để dành trọn tình yêu cho anh. Anh yêu ạ.Em nghĩ lúc ngồi ôm súng gác hay khi hoàng hôn nhuộm đỏ dòng sông, anh sẽ nhớ da diết dòng sông gắn bó với anh suốt một thời nhọc nhằn gian khó.Trong ráng chiều… chiều nay bên bờ sông Hàn… gió từ dòng sông thổi vào làm tung bay mái tóc cô gái, buông hững hờ trên bờ vai thon, chàng trai khẽ quàng tay xiết nhẹ bờ vai mỏng manh ấy, như muốn che chở, bảo vệ người con gái, khiến cơn gió mạnh từ dòng sông thổi vào trở thành vô duyên. Em chợt nghĩ chạnh lòng anh ạ.Lang thang qua những quán chè dọc bờ sông, hay ngồi ăn một li chè một mình... em nghe rất nhiều bài hát. Bài hát nói về niềm tin của một cô gái đối với chàng trai mà bấy lâu nay cô yêu và mong đợi, là nỗi chờ mong khắc khoải và vô vọng, buồn và rất buồn. Tất cả mọi người ở đây đều đã có đôi: đàn thiên nga với cặp bạn tình đang như sóng trào dâng, chỉ mình em đang lẻ bóng…Đang thả hồn vào những trang viết của em, tôi đâu biết rằng Trưởng ban Trinh sát sư đoàn đã đến bên tôi từ lúc nào, khi tôi ngẩng mặt lên để nhìn lên bầu trời trong xanh dưới tán cây vú sữa để nuốt trọn hơi thở của em… thì mới giật mình…Anh chỉ hỏi một câu “Thư bố mẹ hả?”Tôi đáp “Vâng” nhẹ nhàng, trong sự thổn thức của con tim.Tặng bác VovanHa, nhân lần bác đọc thư Đắc Đoa sau buổi hành quân.Em trân trọng tình cảm của bác và “Người ở sông Hàn.”Anh ở dòng Mê Kông.Xa sông Hàn vời vợi.Vẫn nghe em thầm gọi,“Sông Hàn nhớ Mê Kông...“Dòng chảy hai dòng sôngKhông chung nguồn địa líEm vẫn mong anh nghĩHai dòng sông cùng nguồn...”Ơi “Đắc Đoa” đừng buồnTrong nước sông Hàn đóKhi nắng chiều rạng đỏLẫn dòng nước trong xanhCó dòng nước tình anh,Gửi từ Mê Kông đóHòa trăm nghìn nỗi nhớSau mỗi cuộc hành quân...Trinhsat

Bất
chợt em nghĩ đến anh và cảm thấy rùng mình…

Họ
nói rằng anh đang tiến về sông Mê Kông…

Em
chỉ biết dòng Mê Kông từ Trung Quốc chảy qua Lào, Campuchia, Việt Nam… không biết
nước của dòng sông Hàn có một chút gì của Mê Kông hay không…?

Chiều
chiều để thư giãn, em cũng hay đi dọc theo bờ sông Hàn… thơ thẩn nhớ về anh ở một
nơi xa xôi nào đó trên chiến trường Campuchia.

Em
rất yêu dòng sông này, khi đọc những dòng anh viết về dòng sông tuổi thơ, với
biết bao kỉ niệm sâu sắc, trong em trào lên nỗi nhớ day dứt. Em gọi là nỗi nhớ
day dứt bởi em nợ dòng sông rất nhiều, nợ những lời hứa, nợ một niềm tin với một
người...

Em
biết, nợ tình cảm khó lấp đầy, cũng giống như cảm giác của em lúc này đây. Em
chia sẻ với đồng đội anh những xúc cảm chân thành của mình, em nghĩ đó là một
cách để dành trọn tình yêu cho anh. Anh yêu ạ.

Em
nghĩ lúc ngồi ôm súng gác hay khi hoàng hôn nhuộm đỏ dòng sông, anh sẽ nhớ da
diết dòng sông gắn bó với anh suốt một thời nhọc nhằn gian khó.

Trong
ráng chiều… chiều nay bên bờ sông Hàn… gió từ dòng sông thổi vào làm tung bay
mái tóc cô gái, buông hững hờ trên bờ vai thon, chàng trai khẽ quàng tay xiết
nhẹ bờ vai mỏng manh ấy, như muốn che chở, bảo vệ người con gái, khiến cơn gió
mạnh từ dòng sông thổi vào trở thành vô duyên. Em chợt nghĩ chạnh lòng anh ạ.

Lang
thang qua những quán chè dọc bờ sông, hay ngồi ăn một li chè một mình... em
nghe rất nhiều bài hát. Bài hát nói về niềm tin của một cô gái đối với chàng
trai mà bấy lâu nay cô yêu và mong đợi, là nỗi chờ mong khắc khoải và vô vọng,
buồn và rất buồn. Tất cả mọi người ở đây đều đã có đôi: đàn thiên nga với cặp bạn
tình đang như sóng trào dâng, chỉ mình em đang lẻ bóng…

Đang
thả hồn vào những trang viết của em, tôi đâu biết rằng Trưởng ban Trinh sát sư
đoàn đã đến bên tôi từ lúc nào, khi tôi ngẩng mặt lên để nhìn lên bầu trời
trong xanh dưới tán cây vú sữa để nuốt trọn hơi thở của em… thì mới giật mình…

Anh
chỉ hỏi một câu “Thư bố mẹ hả?”

Tôi đáp “Vâng” nhẹ nhàng, trong sự thổn thức của
con tim.

Tặng
bác VovanHa, nhân lần bác đọc thư Đắc Đoa sau buổi hành quân.

Em
trân trọng tình cảm của bác và “Người ở sông Hàn.”

Anh
ở dòng Mê Kông.

Xa
sông Hàn vời vợi.

Vẫn
nghe em thầm gọi,

“Sông
Hàn nhớ Mê Kông...

“Dòng
chảy hai dòng sông

Không
chung nguồn địa lí

Em
vẫn mong anh nghĩ

Hai
dòng sông cùng nguồn...”

Ơi
“Đắc Đoa” đừng buồn

Trong
nước sông Hàn đó

Khi
nắng chiều rạng đỏ

Lẫn
dòng nước trong xanh


dòng nước tình anh,

Gửi
từ Mê Kông đó

Hòa
trăm nghìn nỗi nhớ

Sau
mỗi cuộc hành quân...

Trinhsat

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… Bất chợt em nghĩ đến anh và cảm thấy rùng mình…Họ nói rằng anh đang tiến về sông Mê Kông…Em chỉ biết dòng Mê Kông từ Trung Quốc chảy qua Lào, Campuchia, Việt Nam… không biết nước của dòng sông Hàn có một chút gì của Mê Kông hay không…?Chiều chiều để thư giãn, em cũng hay đi dọc theo bờ sông Hàn… thơ thẩn nhớ về anh ở một nơi xa xôi nào đó trên chiến trường Campuchia.Em rất yêu dòng sông này, khi đọc những dòng anh viết về dòng sông tuổi thơ, với biết bao kỉ niệm sâu sắc, trong em trào lên nỗi nhớ day dứt. Em gọi là nỗi nhớ day dứt bởi em nợ dòng sông rất nhiều, nợ những lời hứa, nợ một niềm tin với một người...Em biết, nợ tình cảm khó lấp đầy, cũng giống như cảm giác của em lúc này đây. Em chia sẻ với đồng đội anh những xúc cảm chân thành của mình, em nghĩ đó là một cách để dành trọn tình yêu cho anh. Anh yêu ạ.Em nghĩ lúc ngồi ôm súng gác hay khi hoàng hôn nhuộm đỏ dòng sông, anh sẽ nhớ da diết dòng sông gắn bó với anh suốt một thời nhọc nhằn gian khó.Trong ráng chiều… chiều nay bên bờ sông Hàn… gió từ dòng sông thổi vào làm tung bay mái tóc cô gái, buông hững hờ trên bờ vai thon, chàng trai khẽ quàng tay xiết nhẹ bờ vai mỏng manh ấy, như muốn che chở, bảo vệ người con gái, khiến cơn gió mạnh từ dòng sông thổi vào trở thành vô duyên. Em chợt nghĩ chạnh lòng anh ạ.Lang thang qua những quán chè dọc bờ sông, hay ngồi ăn một li chè một mình... em nghe rất nhiều bài hát. Bài hát nói về niềm tin của một cô gái đối với chàng trai mà bấy lâu nay cô yêu và mong đợi, là nỗi chờ mong khắc khoải và vô vọng, buồn và rất buồn. Tất cả mọi người ở đây đều đã có đôi: đàn thiên nga với cặp bạn tình đang như sóng trào dâng, chỉ mình em đang lẻ bóng…Đang thả hồn vào những trang viết của em, tôi đâu biết rằng Trưởng ban Trinh sát sư đoàn đã đến bên tôi từ lúc nào, khi tôi ngẩng mặt lên để nhìn lên bầu trời trong xanh dưới tán cây vú sữa để nuốt trọn hơi thở của em… thì mới giật mình…Anh chỉ hỏi một câu “Thư bố mẹ hả?”Tôi đáp “Vâng” nhẹ nhàng, trong sự thổn thức của con tim.Tặng bác VovanHa, nhân lần bác đọc thư Đắc Đoa sau buổi hành quân.Em trân trọng tình cảm của bác và “Người ở sông Hàn.”Anh ở dòng Mê Kông.Xa sông Hàn vời vợi.Vẫn nghe em thầm gọi,“Sông Hàn nhớ Mê Kông...“Dòng chảy hai dòng sôngKhông chung nguồn địa líEm vẫn mong anh nghĩHai dòng sông cùng nguồn...”Ơi “Đắc Đoa” đừng buồnTrong nước sông Hàn đóKhi nắng chiều rạng đỏLẫn dòng nước trong xanhCó dòng nước tình anh,Gửi từ Mê Kông đóHòa trăm nghìn nỗi nhớSau mỗi cuộc hành quân...Trinhsat

Chương 34