Tác giả:

ĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,…

Chương 74

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… TRẬN ĐÁNH ĐẦU TIÊN Ở KHU VỰC D2 E95. (Tiếp)Khi còn cách d bộ d2 chừng 1 km, chỉ vượt qua con suối trước mặt kia thôi là đã nghe tiếng đổ cây của anh em d2. Liên lạc về chốt d2 báo cáo tình hình để đơn vị biết có lực lượng ta đang về. D phó d2 nhắc nhở không nên chủ quan, vì tình hình địch khu vực này không như nơi khác. Chúng đeo bám đánh ta đến cùng.Lực lượng của c7 đang cố gắng đưa cáng anh trinh sát 95 bị thương qua suối… thì nghe súng nổ. Những loạt đạn dồn dập và căng… đạn bắn trả của ta bay qua đầu. Phán đoán là chúng đang tập kích vào hướng phía sau của d bộ (chính xác là khu tăng gia của anh em thông tin).Thời gian này, cách đánh của chúng khá đơn giản và nhanh gọn. Bí mật phụt bốn, năm trái B40 vào đơn vị, vài loạt AK rồi biến mất. Có lần chúng lùi ra xa và câu cối 60 vào trong chốt của ta. Để lại bộ phận bảo vệ thương binh. Đội hình còn lại khẩn trương dàn hàng ngang vượt suối, cơ động về hướng có tiếng súng. Chừng mười lăm phút sau, khi chuẩn bị tìm cách vượt qua bãi tráng, bộ phận phía trước ra hiệu có địch, anh em đang đi bỗng nhảy nhanh vào gốc cây và chuẩn bị. Toàn bộ đội hình nằm tại chỗ chờ lệnh. Ngoái cổ qua một gốc cây bằng lăng bị gió ngã đổ, tôi phát hiện bốn tên địch, trong đó có một tên vác B40 đang chạy nhanh về hướng suối, khoảng cách ta và địch là 100 m. Chúng lủi thật lẹ, những bóng áo đen thoắt ẩn thoắt hiện trong đám cỏ tranh rậm. Vượt qua tráng chúng dừng lại, và có vẻ như đang chờ lực lượng khác (cự li ta và địch 50 m, thấy rõ chúng quay lại quan sát và theo dõi). Có lẽ chúng không thấy gì, cả bọn đi vào khu vực trước mặt ta... Chớp thời cơ tôi phất tay cho anh B40 c9 bắn... khẩu B của c7 cũng bắn theo... Phía trước bụi mù, những gốc cỏ tranh văng lên tung tóe. (Quả B40 đầu tiên của c9 không nổ)... Anh em còn lại đồng loạt dùng AK bắn quét vào đội hình địch. Một tiếng nổ B40 của địch nổ ầm vào gốc cây to sau lưng đội hình, xoẹt qua đầu anh thông tin. Chúng vừa chạy lui vừa bắn lại ta những loạt AK ngắt quãng.Khép vòng vây, anh em bắn hỗ trợ nhau cùng tiến ra trảng. Một thằng địch bị AK găm nát người chết queo ngay mép rừng, khẩu AK lổ chỗ mảnh đạn. Một thằng khác bị thương, đang thở rống những hơi cuối cùng. Trên đầu hắn mất một mảng to, máu chảy đầm đìa, tay hắn đang cào cấu vào đất một cách vô thức (lát sau tên này cũng chết luôn). Khẩu B40 còn hai trái đạn nằm bên cạnh hắn, bên hông một cái túi nhỏ trong có đựng thuốc tây, và thỏi lương khô 701). Một bộ phận quay lại nhóm bảo vệ thương binh và đưa về chốt của c5. Nhóm còn lại đào hố để chôn hai thằng Pốt.Đêm đó chúng tôi ở lại d bộ d2, như vậy ngoài rừng ta còn hai lực lượng phục kích xung quanh khu vực, với lực lượng hơn năm mươi người. Trong phiên giao ban tối cùng d2, CTV d2 Nguyễn Thăng biểu dương tinh thần của anh em trong lần diệt địch đầu tiên. Sau nhiều tháng liên tục bị chúng vây đánh. Anh em bị thương vong nhưng không tiêu diệt được địch. Sức ép về mặt tinh thần đè nặng lên toàn đơn vị. Giọng ngẹn ngào khi thủ trưởng nói những lời này.Hai trận đánh dù nhỏ lẻ, tiêu diệt bốn tên địch (dù ta vẫn có thương vong) vẫn là liều thuốc bổ hiệu quả và kịp thời cho d2 ngày ấy. Qua gương mặt của các b trưởng về họp giao ban, tôi thấy tư tưởng sợ địch bước đầu được khắc phục. (Có cán bộ cấp b không nhận nhiệm vụ). Một đêm thanh bình của d2 sau nhiều tháng đối phó vất vả với địch.Gần sáng, c7 bị địch tập kích, d2 phải chi viện gần ba mươi quả cối 82. Địch dùng B41 bắn phá hàng rào dựng bằng cây rừng gác chéo. Một căn hầm bị cháy. Anh em không ai thương vong.Sáng hôm sau, c5 bổ sung lực lượng đi cùng với các tổ (thay cho anh em bị sốt và bị thương) với mục đích nâng cao tinh thần chiến đấu. Nhiệm vụ đợt này là lùng sục, phục kích gần biên giới. Chặn đánh lực lượng địch đang có chiều hướng bao vây đồi 428, cắt đứt liên lạc giữa c6 c7 với lực lượng phía dưới chân đồi.Trước đây đã có lần liệt sĩ phải ngày hôm sau mới chuyển về đến d bộ, dù chỉ cách vài cây số.Câu chuyện bên lề: Anh chiến sĩ của c9 d3 tên là Huy (lính 4/ 1979) quê ở Sa Huỳnh Quảng Ngãi. Sau trận đánh, anh có kể lại là lúc đó anh phát hiện hai thằng địch đang bò đến kéo xác thằng bị anh trinh sát 95 bắn chết. Địch phát hiện anh, và giơ súng bắn anh. Bằng một động tác võ thuật, anh lộn nhào mấy vòng và quay lại bắn. Không biết là anh nói thật hay nói tiếu, nhưng phải công nhận cú lộn mấy vòng và quay ngoắt 180 độ của anh cực đẹp.

TRẬN ĐÁNH ĐẦU TIÊN Ở KHU VỰC D2 E95. (Tiếp)

Khi
còn cách d bộ d2 chừng 1 km, chỉ vượt qua con suối trước mặt kia thôi là đã
nghe tiếng đổ cây của anh em d2. Liên lạc về chốt d2 báo cáo tình hình để đơn vị
biết có lực lượng ta đang về. D phó d2 nhắc nhở không nên chủ quan, vì tình
hình địch khu vực này không như nơi khác. Chúng đeo bám đánh ta đến cùng.

Lực
lượng của c7 đang cố gắng đưa cáng anh trinh sát 95 bị thương qua suối… thì
nghe súng nổ. Những loạt đạn dồn dập và căng… đạn bắn trả của ta bay qua đầu.
Phán đoán là chúng đang tập kích vào hướng phía sau của d bộ (chính xác là khu
tăng gia của anh em thông tin).

Thời
gian này, cách đánh của chúng khá đơn giản và nhanh gọn. Bí mật phụt bốn, năm
trái B40 vào đơn vị, vài loạt AK rồi biến mất. Có lần chúng lùi ra xa và câu cối
60 vào trong chốt của ta. Để lại bộ phận bảo vệ thương binh. Đội hình còn lại
khẩn trương dàn hàng ngang vượt suối, cơ động về hướng có tiếng súng. Chừng mười
lăm phút sau, khi chuẩn bị tìm cách vượt qua bãi tráng, bộ phận phía trước ra
hiệu có địch, anh em đang đi bỗng nhảy nhanh vào gốc cây và chuẩn bị. Toàn bộ đội
hình nằm tại chỗ chờ lệnh. Ngoái cổ qua một gốc cây bằng lăng bị gió ngã đổ,
tôi phát hiện bốn tên địch, trong đó có một tên vác B40 đang chạy nhanh về hướng
suối, khoảng cách ta và địch là 100 m. Chúng lủi thật lẹ, những bóng áo đen thoắt
ẩn thoắt hiện trong đám cỏ tranh rậm. Vượt qua tráng chúng dừng lại, và có vẻ
như đang chờ lực lượng khác (cự li ta và địch 50 m, thấy rõ chúng quay lại quan
sát và theo dõi). Có lẽ chúng không thấy gì, cả bọn đi vào khu vực trước mặt ta...
Chớp thời cơ tôi phất tay cho anh B40 c9 bắn... khẩu B của c7 cũng bắn theo... Phía
trước bụi mù, những gốc cỏ tranh văng lên tung tóe. (Quả B40 đầu tiên của c9
không nổ)... Anh em còn lại đồng loạt dùng AK bắn quét vào đội hình địch. Một
tiếng nổ B40 của địch nổ ầm vào gốc cây to sau lưng đội hình, xoẹt qua đầu anh
thông tin. Chúng vừa chạy lui vừa bắn lại ta những loạt AK ngắt quãng.

Khép
vòng vây, anh em bắn hỗ trợ nhau cùng tiến ra trảng. Một thằng địch bị AK găm
nát người chết queo ngay mép rừng, khẩu AK lổ chỗ mảnh đạn. Một thằng khác bị
thương, đang thở rống những hơi cuối cùng. Trên đầu hắn mất một mảng to, máu chảy
đầm đìa, tay hắn đang cào cấu vào đất một cách vô thức (lát sau tên này cũng chết
luôn). Khẩu B40 còn hai trái đạn nằm bên cạnh hắn, bên hông một cái túi nhỏ
trong có đựng thuốc tây, và thỏi lương khô 701). Một bộ phận quay lại nhóm bảo
vệ thương binh và đưa về chốt của c5. Nhóm còn lại đào hố để chôn hai thằng Pốt.

Đêm
đó chúng tôi ở lại d bộ d2, như vậy ngoài rừng ta còn hai lực lượng phục kích
xung quanh khu vực, với lực lượng hơn năm mươi người. Trong phiên giao ban tối
cùng d2, CTV d2 Nguyễn Thăng biểu dương tinh thần của anh em trong lần diệt địch
đầu tiên. Sau nhiều tháng liên tục bị chúng vây đánh. Anh em bị thương vong
nhưng không tiêu diệt được địch. Sức ép về mặt tinh thần đè nặng lên toàn đơn vị.
Giọng ngẹn ngào khi thủ trưởng nói những lời này.

Hai
trận đánh dù nhỏ lẻ, tiêu diệt bốn tên địch (dù ta vẫn có thương vong) vẫn là
liều thuốc bổ hiệu quả và kịp thời cho d2 ngày ấy. Qua gương mặt của các b trưởng
về họp giao ban, tôi thấy tư tưởng sợ địch bước đầu được khắc phục. (Có cán bộ
cấp b không nhận nhiệm vụ). Một đêm thanh bình của d2 sau nhiều tháng đối phó vất
vả với địch.

Gần
sáng, c7 bị địch tập kích, d2 phải chi viện gần ba mươi quả cối 82. Địch dùng
B41 bắn phá hàng rào dựng bằng cây rừng gác chéo. Một căn hầm bị cháy. Anh em
không ai thương vong.

Sáng
hôm sau, c5 bổ sung lực lượng đi cùng với các tổ (thay cho anh em bị sốt và bị
thương) với mục đích nâng cao tinh thần chiến đấu. Nhiệm vụ đợt này là lùng sục,
phục kích gần biên giới. Chặn đánh lực lượng địch đang có chiều hướng bao vây đồi
428, cắt đứt liên lạc giữa c6 c7 với lực lượng phía dưới chân đồi.

Trước
đây đã có lần liệt sĩ phải ngày hôm sau mới chuyển về đến d bộ, dù chỉ cách vài
cây số.

Câu
chuyện bên lề: Anh chiến sĩ của c9 d3 tên là Huy (lính 4/ 1979) quê ở Sa Huỳnh
Quảng Ngãi. Sau trận đánh, anh có kể lại là lúc đó anh phát hiện hai thằng địch
đang bò đến kéo xác thằng bị anh trinh sát 95 bắn chết. Địch phát hiện anh, và
giơ súng bắn anh. Bằng một động tác võ thuật, anh lộn nhào mấy vòng và quay lại
bắn. Không biết là anh nói thật hay nói tiếu, nhưng phải công nhận cú lộn mấy
vòng và quay ngoắt 180 độ của anh cực đẹp.

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… TRẬN ĐÁNH ĐẦU TIÊN Ở KHU VỰC D2 E95. (Tiếp)Khi còn cách d bộ d2 chừng 1 km, chỉ vượt qua con suối trước mặt kia thôi là đã nghe tiếng đổ cây của anh em d2. Liên lạc về chốt d2 báo cáo tình hình để đơn vị biết có lực lượng ta đang về. D phó d2 nhắc nhở không nên chủ quan, vì tình hình địch khu vực này không như nơi khác. Chúng đeo bám đánh ta đến cùng.Lực lượng của c7 đang cố gắng đưa cáng anh trinh sát 95 bị thương qua suối… thì nghe súng nổ. Những loạt đạn dồn dập và căng… đạn bắn trả của ta bay qua đầu. Phán đoán là chúng đang tập kích vào hướng phía sau của d bộ (chính xác là khu tăng gia của anh em thông tin).Thời gian này, cách đánh của chúng khá đơn giản và nhanh gọn. Bí mật phụt bốn, năm trái B40 vào đơn vị, vài loạt AK rồi biến mất. Có lần chúng lùi ra xa và câu cối 60 vào trong chốt của ta. Để lại bộ phận bảo vệ thương binh. Đội hình còn lại khẩn trương dàn hàng ngang vượt suối, cơ động về hướng có tiếng súng. Chừng mười lăm phút sau, khi chuẩn bị tìm cách vượt qua bãi tráng, bộ phận phía trước ra hiệu có địch, anh em đang đi bỗng nhảy nhanh vào gốc cây và chuẩn bị. Toàn bộ đội hình nằm tại chỗ chờ lệnh. Ngoái cổ qua một gốc cây bằng lăng bị gió ngã đổ, tôi phát hiện bốn tên địch, trong đó có một tên vác B40 đang chạy nhanh về hướng suối, khoảng cách ta và địch là 100 m. Chúng lủi thật lẹ, những bóng áo đen thoắt ẩn thoắt hiện trong đám cỏ tranh rậm. Vượt qua tráng chúng dừng lại, và có vẻ như đang chờ lực lượng khác (cự li ta và địch 50 m, thấy rõ chúng quay lại quan sát và theo dõi). Có lẽ chúng không thấy gì, cả bọn đi vào khu vực trước mặt ta... Chớp thời cơ tôi phất tay cho anh B40 c9 bắn... khẩu B của c7 cũng bắn theo... Phía trước bụi mù, những gốc cỏ tranh văng lên tung tóe. (Quả B40 đầu tiên của c9 không nổ)... Anh em còn lại đồng loạt dùng AK bắn quét vào đội hình địch. Một tiếng nổ B40 của địch nổ ầm vào gốc cây to sau lưng đội hình, xoẹt qua đầu anh thông tin. Chúng vừa chạy lui vừa bắn lại ta những loạt AK ngắt quãng.Khép vòng vây, anh em bắn hỗ trợ nhau cùng tiến ra trảng. Một thằng địch bị AK găm nát người chết queo ngay mép rừng, khẩu AK lổ chỗ mảnh đạn. Một thằng khác bị thương, đang thở rống những hơi cuối cùng. Trên đầu hắn mất một mảng to, máu chảy đầm đìa, tay hắn đang cào cấu vào đất một cách vô thức (lát sau tên này cũng chết luôn). Khẩu B40 còn hai trái đạn nằm bên cạnh hắn, bên hông một cái túi nhỏ trong có đựng thuốc tây, và thỏi lương khô 701). Một bộ phận quay lại nhóm bảo vệ thương binh và đưa về chốt của c5. Nhóm còn lại đào hố để chôn hai thằng Pốt.Đêm đó chúng tôi ở lại d bộ d2, như vậy ngoài rừng ta còn hai lực lượng phục kích xung quanh khu vực, với lực lượng hơn năm mươi người. Trong phiên giao ban tối cùng d2, CTV d2 Nguyễn Thăng biểu dương tinh thần của anh em trong lần diệt địch đầu tiên. Sau nhiều tháng liên tục bị chúng vây đánh. Anh em bị thương vong nhưng không tiêu diệt được địch. Sức ép về mặt tinh thần đè nặng lên toàn đơn vị. Giọng ngẹn ngào khi thủ trưởng nói những lời này.Hai trận đánh dù nhỏ lẻ, tiêu diệt bốn tên địch (dù ta vẫn có thương vong) vẫn là liều thuốc bổ hiệu quả và kịp thời cho d2 ngày ấy. Qua gương mặt của các b trưởng về họp giao ban, tôi thấy tư tưởng sợ địch bước đầu được khắc phục. (Có cán bộ cấp b không nhận nhiệm vụ). Một đêm thanh bình của d2 sau nhiều tháng đối phó vất vả với địch.Gần sáng, c7 bị địch tập kích, d2 phải chi viện gần ba mươi quả cối 82. Địch dùng B41 bắn phá hàng rào dựng bằng cây rừng gác chéo. Một căn hầm bị cháy. Anh em không ai thương vong.Sáng hôm sau, c5 bổ sung lực lượng đi cùng với các tổ (thay cho anh em bị sốt và bị thương) với mục đích nâng cao tinh thần chiến đấu. Nhiệm vụ đợt này là lùng sục, phục kích gần biên giới. Chặn đánh lực lượng địch đang có chiều hướng bao vây đồi 428, cắt đứt liên lạc giữa c6 c7 với lực lượng phía dưới chân đồi.Trước đây đã có lần liệt sĩ phải ngày hôm sau mới chuyển về đến d bộ, dù chỉ cách vài cây số.Câu chuyện bên lề: Anh chiến sĩ của c9 d3 tên là Huy (lính 4/ 1979) quê ở Sa Huỳnh Quảng Ngãi. Sau trận đánh, anh có kể lại là lúc đó anh phát hiện hai thằng địch đang bò đến kéo xác thằng bị anh trinh sát 95 bắn chết. Địch phát hiện anh, và giơ súng bắn anh. Bằng một động tác võ thuật, anh lộn nhào mấy vòng và quay lại bắn. Không biết là anh nói thật hay nói tiếu, nhưng phải công nhận cú lộn mấy vòng và quay ngoắt 180 độ của anh cực đẹp.

Chương 74