Tác giả:

ĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,…

Chương 97

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… TIẾP CẬN MỤC TIÊUMôt tổ trinh sát được phân công bắt liên lạc với anh em d3. Trời vẫn mưa nặng hạt.Tôi và bộ phận ở lại vẫn tiếp tục cái việc quan sát và theo dõi chúng. Xung quanh đơn vị chúng cũng có ba vọng gác về ba hướng, nhưng thằng gác hướng chúng tôi là một thằng lười có lắm tật. Cả buổi sáng nó ra ngồi ngó trời đất rồi ngủ, điếu thuốc trên môi nó luôn cháy, có lẽ là do mưa lạnh chăng? Làn khói trắng bốc lên giữa mùa mưa trông rất thèm. Gần trưa, tôi nhận được tin lực lượng cán bộ của D3 đã bám sát khu vực. Tôi quay lại, chui qua các tán cây mà chúng đã đổ xuống để về vị trí tập kết. Từ trên đồi, tôi chỉ cho anh Thìn D phó d3 hướng địch bố trí cũng như ước đoán lực lượng chúng ở khu vực này. Anh Triệu Quý Hợp c trưởng c10, đang quan sát mấy thằng địch đang đào xới một cái gì đó trong khu của chúng. Chúng có cả thảy chín lều bạt rải đều trong khu vực (nhưng thực chất là mười một lều), lều chúng giống nhau đến nỗi không biết lều chỉ huy ở vị trí nào.Ban đầu ta có nhận định: Đây là lực lượng địch mới di chuyển đến, đang trong quá trình làm công sự, hầm hố chưa có. Ban đêm chúng ngủ trong lều, mỗi lều ta đoán chúng ở khoảng mười tên. Dù cố quan sát, nhưng ta không cách nào phát hiện khu vực hỏa lực của chúng. Không thể xác định vũ khí hỏa lực chúng có những gì. Anh Thìn có ý định không dùng tới hỏa lực của D đi theo, vì có nhiều bất lợi dễ bị Thái Lan phát hiện. Anh rất đắn đo cho việc này. Khẩu 12.7 đi theo chưa thấy anh nhắc tới. Phương án ban đầu anh Thìn đưa ra là đánh hai mũi có đón lỏng phía sau.Qua quan sát và đã suy nghĩ cả đêm, tôi bàn với anh Hợp tổ chức đánh theo đội hình “đầu nhọn, đuôi vòng cung” không cần đón lỏng, vì ta sẽ đánh úp nhanh và rút nhanh. Anh Triệu Đình Chuyên C9 cũng tán đồng với cách đánh mà tôi và anh Hợp nêu ra.Anh Thìn không đồng ý với cách này, vì anh ngại là triển khai như thế đội hình không gọn, mũi đầu nhọn không bao hết khu vực sẽ tạo ra khoảng trống, chúng dễ thoát thân. Tôi nêu ra phương án là ta dùng c9 đánh từ phía sau lưng chúng, dồn chúng về hướng đất K và sau đó là bộ phận c10 và c11 bố trí đội hình vòng cung đánh ép lại. Cách đánh này dễ tạo ra bất ngờ địch khó trở tay, nhưng yêu cầu là đội hình mũi nhọn phải mạnh và có uy lực.Qua trao đổi và cuối cùng đi đến thống nhất như sau:Mũi đầu nhọn là c10 (không phải là c9) có khẩu 12.7 hỗ trợ. (Anh Thìn chỉ huy trực tiếp mũi này).Mũi vòng cung là c9 và 1b của c11. (Anh Hợp chỉ huy chung).Lực lượng còn lại của c11 sẽ yểm trợ nếu có khó khăn, cũng như bảo vệ mặt sau là đường rút của đội hình. (c trưởng c11 chỉ huy).D3 nhanh chóng phân tán đội hình và ém sát khu chúng ở chừng hơn cây số, và nằm chờ lệnh. Trời càng về chiều mưa càng nặng hạt và gió lớn.Men theo tán cây chúng đổ, tôi và anh Hợp tiếp cận với khu vực mũi nhọn sẽ đánh, đó là khu vực phiá sau của chúng từ đất Thái đi ra, có một con đường mòn khá to đã nhẵn mặt, dọc theo đường này chúng không có cưa cây, phía xa xa hình như là bãi tráng có nương rẫy. Trên mặt đường chúng vứt vỏ bao thuốc Samit và lon cá hộp. Anh Hợp phân công các vị trí sẽ lót quân cho các B. Thằng địch gác chỉ đi lại và nhìn đám lính phía trong, hình như thằng này không thấy hút thuốc. Vị trí ta và địch cách nhau hơn 100 m.Trời vẫn mưa tối mặt tối mày. Gần tối, anh Hợp và cán bộ c10 di chuyển đội hình vào các vị trí lót quân.

TIẾP CẬN MỤC TIÊU

Môt
tổ trinh sát được phân công bắt liên lạc với anh em d3. Trời vẫn mưa nặng hạt.

Tôi
và bộ phận ở lại vẫn tiếp tục cái việc quan sát và theo dõi chúng. Xung quanh
đơn vị chúng cũng có ba vọng gác về ba hướng, nhưng thằng gác hướng chúng tôi
là một thằng lười có lắm tật. Cả buổi sáng nó ra ngồi ngó trời đất rồi ngủ, điếu
thuốc trên môi nó luôn cháy, có lẽ là do mưa lạnh chăng? Làn khói trắng bốc lên
giữa mùa mưa trông rất thèm. Gần trưa, tôi nhận được tin lực lượng cán bộ của
D3 đã bám sát khu vực. Tôi quay lại, chui qua các tán cây mà chúng đã đổ xuống
để về vị trí tập kết. Từ trên đồi, tôi chỉ cho anh Thìn D phó d3 hướng địch bố
trí cũng như ước đoán lực lượng chúng ở khu vực này. Anh Triệu Quý Hợp c trưởng
c10, đang quan sát mấy thằng địch đang đào xới một cái gì đó trong khu của
chúng. Chúng có cả thảy chín lều bạt rải đều trong khu vực (nhưng thực chất là
mười một lều), lều chúng giống nhau đến nỗi không biết lều chỉ huy ở vị trí nào.

Ban
đầu ta có nhận định: Đây là lực lượng địch mới di chuyển đến, đang trong quá
trình làm công sự, hầm hố chưa có. Ban đêm chúng ngủ trong lều, mỗi lều ta đoán
chúng ở khoảng mười tên. Dù cố quan sát, nhưng ta không cách nào phát hiện khu
vực hỏa lực của chúng. Không thể xác định vũ khí hỏa lực chúng có những gì. Anh
Thìn có ý định không dùng tới hỏa lực của D đi theo, vì có nhiều bất lợi dễ bị
Thái Lan phát hiện. Anh rất đắn đo cho việc này. Khẩu 12.7 đi theo chưa thấy
anh nhắc tới. Phương án ban đầu anh Thìn đưa ra là đánh hai mũi có đón lỏng
phía sau.

Qua
quan sát và đã suy nghĩ cả đêm, tôi bàn với anh Hợp tổ chức đánh theo đội hình “đầu
nhọn, đuôi vòng cung” không cần đón lỏng, vì ta sẽ đánh úp nhanh và rút nhanh.
Anh Triệu Đình Chuyên C9 cũng tán đồng với cách đánh mà tôi và anh Hợp nêu ra.

Anh
Thìn không đồng ý với cách này, vì anh ngại là triển khai như thế đội hình
không gọn, mũi đầu nhọn không bao hết khu vực sẽ tạo ra khoảng trống, chúng dễ
thoát thân. Tôi nêu ra phương án là ta dùng c9 đánh từ phía sau lưng chúng, dồn
chúng về hướng đất K và sau đó là bộ phận c10 và c11 bố trí đội hình vòng cung
đánh ép lại. Cách đánh này dễ tạo ra bất ngờ địch khó trở tay, nhưng yêu cầu là
đội hình mũi nhọn phải mạnh và có uy lực.

Qua
trao đổi và cuối cùng đi đến thống nhất như sau:

Mũi
đầu nhọn là c10 (không phải là c9) có khẩu 12.7 hỗ trợ. (Anh Thìn chỉ huy trực
tiếp mũi này).

Mũi
vòng cung là c9 và 1b của c11. (Anh Hợp chỉ huy chung).

Lực
lượng còn lại của c11 sẽ yểm trợ nếu có khó khăn, cũng như bảo vệ mặt sau là đường
rút của đội hình. (c trưởng c11 chỉ huy).

D3
nhanh chóng phân tán đội hình và ém sát khu chúng ở chừng hơn cây số, và nằm chờ
lệnh. Trời càng về chiều mưa càng nặng hạt và gió lớn.

Men
theo tán cây chúng đổ, tôi và anh Hợp tiếp cận với khu vực mũi nhọn sẽ đánh, đó
là khu vực phiá sau của chúng từ đất Thái đi ra, có một con đường mòn khá to đã
nhẵn mặt, dọc theo đường này chúng không có cưa cây, phía xa xa hình như là bãi
tráng có nương rẫy. Trên mặt đường chúng vứt vỏ bao thuốc Samit và lon cá hộp. Anh
Hợp phân công các vị trí sẽ lót quân cho các B. Thằng địch gác chỉ đi lại và
nhìn đám lính phía trong, hình như thằng này không thấy hút thuốc. Vị trí ta và
địch cách nhau hơn 100 m.

Trời
vẫn mưa tối mặt tối mày. Gần tối, anh Hợp và cán bộ c10 di chuyển đội hình vào
các vị trí lót quân.

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… TIẾP CẬN MỤC TIÊUMôt tổ trinh sát được phân công bắt liên lạc với anh em d3. Trời vẫn mưa nặng hạt.Tôi và bộ phận ở lại vẫn tiếp tục cái việc quan sát và theo dõi chúng. Xung quanh đơn vị chúng cũng có ba vọng gác về ba hướng, nhưng thằng gác hướng chúng tôi là một thằng lười có lắm tật. Cả buổi sáng nó ra ngồi ngó trời đất rồi ngủ, điếu thuốc trên môi nó luôn cháy, có lẽ là do mưa lạnh chăng? Làn khói trắng bốc lên giữa mùa mưa trông rất thèm. Gần trưa, tôi nhận được tin lực lượng cán bộ của D3 đã bám sát khu vực. Tôi quay lại, chui qua các tán cây mà chúng đã đổ xuống để về vị trí tập kết. Từ trên đồi, tôi chỉ cho anh Thìn D phó d3 hướng địch bố trí cũng như ước đoán lực lượng chúng ở khu vực này. Anh Triệu Quý Hợp c trưởng c10, đang quan sát mấy thằng địch đang đào xới một cái gì đó trong khu của chúng. Chúng có cả thảy chín lều bạt rải đều trong khu vực (nhưng thực chất là mười một lều), lều chúng giống nhau đến nỗi không biết lều chỉ huy ở vị trí nào.Ban đầu ta có nhận định: Đây là lực lượng địch mới di chuyển đến, đang trong quá trình làm công sự, hầm hố chưa có. Ban đêm chúng ngủ trong lều, mỗi lều ta đoán chúng ở khoảng mười tên. Dù cố quan sát, nhưng ta không cách nào phát hiện khu vực hỏa lực của chúng. Không thể xác định vũ khí hỏa lực chúng có những gì. Anh Thìn có ý định không dùng tới hỏa lực của D đi theo, vì có nhiều bất lợi dễ bị Thái Lan phát hiện. Anh rất đắn đo cho việc này. Khẩu 12.7 đi theo chưa thấy anh nhắc tới. Phương án ban đầu anh Thìn đưa ra là đánh hai mũi có đón lỏng phía sau.Qua quan sát và đã suy nghĩ cả đêm, tôi bàn với anh Hợp tổ chức đánh theo đội hình “đầu nhọn, đuôi vòng cung” không cần đón lỏng, vì ta sẽ đánh úp nhanh và rút nhanh. Anh Triệu Đình Chuyên C9 cũng tán đồng với cách đánh mà tôi và anh Hợp nêu ra.Anh Thìn không đồng ý với cách này, vì anh ngại là triển khai như thế đội hình không gọn, mũi đầu nhọn không bao hết khu vực sẽ tạo ra khoảng trống, chúng dễ thoát thân. Tôi nêu ra phương án là ta dùng c9 đánh từ phía sau lưng chúng, dồn chúng về hướng đất K và sau đó là bộ phận c10 và c11 bố trí đội hình vòng cung đánh ép lại. Cách đánh này dễ tạo ra bất ngờ địch khó trở tay, nhưng yêu cầu là đội hình mũi nhọn phải mạnh và có uy lực.Qua trao đổi và cuối cùng đi đến thống nhất như sau:Mũi đầu nhọn là c10 (không phải là c9) có khẩu 12.7 hỗ trợ. (Anh Thìn chỉ huy trực tiếp mũi này).Mũi vòng cung là c9 và 1b của c11. (Anh Hợp chỉ huy chung).Lực lượng còn lại của c11 sẽ yểm trợ nếu có khó khăn, cũng như bảo vệ mặt sau là đường rút của đội hình. (c trưởng c11 chỉ huy).D3 nhanh chóng phân tán đội hình và ém sát khu chúng ở chừng hơn cây số, và nằm chờ lệnh. Trời càng về chiều mưa càng nặng hạt và gió lớn.Men theo tán cây chúng đổ, tôi và anh Hợp tiếp cận với khu vực mũi nhọn sẽ đánh, đó là khu vực phiá sau của chúng từ đất Thái đi ra, có một con đường mòn khá to đã nhẵn mặt, dọc theo đường này chúng không có cưa cây, phía xa xa hình như là bãi tráng có nương rẫy. Trên mặt đường chúng vứt vỏ bao thuốc Samit và lon cá hộp. Anh Hợp phân công các vị trí sẽ lót quân cho các B. Thằng địch gác chỉ đi lại và nhìn đám lính phía trong, hình như thằng này không thấy hút thuốc. Vị trí ta và địch cách nhau hơn 100 m.Trời vẫn mưa tối mặt tối mày. Gần tối, anh Hợp và cán bộ c10 di chuyển đội hình vào các vị trí lót quân.

Chương 97