Tác giả:

ĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,…

Chương 109

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… CHUẨN BỊ ĐỊA HÌNHKhi đoàn cán bộ quan sát thực địa xong và có mặt TMT f307 tại trận địa. Có một thay đổi nhỏ có ảnh hưởng đến trận đánh. Ta quyết định không sử dụng pháo 105 mm, mà chỉ cần dùng hỏa lực của các trung đoàn để giải quyết trận đánh như cối 82 và 120. Cần phải có pháo phòng không 37 mm, vì khả năng trong lúc vận động sẽ có một bộ phận đánh sang đất Thái Lan, và việc Thái sử dụng lực lượng không quân là tình huống có thể xảy ra. Phương án này được Tư lệnh F nhanh chóng chuẩn y, và điều động ngay D14 pháo 37 mm từ vị trí cách chân chùa Preah Vihear khoảng 3 km nhanh chóng về khu vực tác chiến.(Bộ phận phía sau đã dùng sức người để kéo hai khẩu 105 mm vào trận địa. Để bảo đảm bí mật, anh em đã chặt tre chẻ lấy phần cật đánh thành dây và kéo pháo. Mặc dầu trong quyết tâm chiến đấu không dùng pháo 105 mm, nhưng ta vẫn để tại vị trí ban đầu, vì không còn lực lượng để kéo ra cũng như dự phòng tình huống gặp khó khăn).Về hướng bắc, ta dùng lực lượng của anh em công binh e94, dùng mìn DH 10 phục đường rút của chúng chạy về thung lũng hẹp nhất của đường biên giới Thái – Lào.Nhiệm vụ của cối 120 là bắn thẳng vào trận địa của địch, yểm trợ cho mũi đánh chính diện từ sườn nam, đồng thời cũng là hỏa lực chính đánh chặn đường rút về hướng bắc, cũng như bên trong nội địa đất Thái khi có tình huống chúng tung quân chi viện cho nhau.Một khó khăn thứ hai khi dùng hỏa lực DKZ, là tại các vị trí ta đặt hỏa lực có một số vị trí bị khuất tầm bắn. Anh em công binh của sư đoàn phải cài bộc phá vào thân của các cây cao, có tầm che khuất để khi có lệnh là cho nổ để giải phóng tầm bắn cho hỏa lực.TMT F luôn luôn nhắc nhở và kiểm tra công sự của anh em D3E95 ở bộ phận nổ súng đầu tiên, bộ phận này sẽ nổ súng thăm dò hỏa lực địch ở sườn biên giới Lào, và sẽ gặp những khó khăn nhất định khi vận động.Sau khi đưa anh em e95 vào vị trí tập kết, tôi cùng anh Khoa vòng qua khu vực của anh em e94, kiểm tra lại trận địa lần cuối cùng. Hướng này không phải là hướng tấn công chính của ta, nhưng dự đoán là hướng địch rút chạy về hướng biên giới Thái, là bộ phận nổ súng sau các hướng khác nên cần có sự chuẩn bị tốt, nhất là hai khẩu 12.7 có nhiệm vụ quét dọc theo suối phía sau doanh trại chúng.Trong các hướng thì hướng này là dễ quan sát nhất, thấy rõ mồn một các vị trí của địch và nhất là toàn bộ đội hình ta triển khai đều cao hơn địch. Nhìn anh em e94 thì tinh thần có vẻ phấn khích hơn so với anh em e95 đánh chính diện, vì ai cũng thấy thuận lợi về mặt địa hình.Do bị kẹt giữa hai dãy núi làm biên giới tự nhiên giữa ba nước. Trời trở lạnh lạ kì. Sau khi trời bớt mưa thì lại có gió từ đất Thái thổi về lạnh đến tê người. Xung quanh là núi đá, hơi lạnh từ đá tỏa ra… ai cũng co ro trong các công sự khoét vội vàng, toàn đội hình không ai ngủ được trong trạng thái chờ giờ G.Quấn vội tấm nilon đi mưa và cái áo vệ sinh (áo bằng nỉ dày dài tay, chả hiều vì sao gọi là áo vệ sinh) của anh cần vụ D3… mấy anh em trinh sát chui vào mấy cái hốc đá nhỏ, trải một ít lá và nằm ngủ ngon lành.Trong khi chờ giờ G, anh em BB có cảm giác hồi hộp hơn anh em trinh sát. Vì súng chưa nổ là nhiệm vụ chưa hoàn thành. Còn sau khi đưa đội hình vào vị trí chiến đấu thì nhiệm vụ của bộ phận trinh sát coi như đã xong. Chỉ có ngủ và ngủ… và cái cảm giác sướng nhất trên đời trong hoàn cảnh này là ngủ không gác.

CHUẨN BỊ ĐỊA HÌNH

Khi
đoàn cán bộ quan sát thực địa xong và có mặt TMT f307 tại trận địa. Có một thay
đổi nhỏ có ảnh hưởng đến trận đánh. Ta quyết định không sử dụng pháo 105 mm, mà
chỉ cần dùng hỏa lực của các trung đoàn để giải quyết trận đánh như cối 82 và
120. Cần phải có pháo phòng không 37 mm, vì khả năng trong lúc vận động sẽ có một
bộ phận đánh sang đất Thái Lan, và việc Thái sử dụng lực lượng không quân là
tình huống có thể xảy ra. Phương án này được Tư lệnh F nhanh chóng chuẩn y, và
điều động ngay D14 pháo 37 mm từ vị trí cách chân chùa Preah Vihear khoảng 3 km
nhanh chóng về khu vực tác chiến.

(Bộ
phận phía sau đã dùng sức người để kéo hai khẩu 105 mm vào trận địa. Để bảo đảm
bí mật, anh em đã chặt tre chẻ lấy phần cật đánh thành dây và kéo pháo. Mặc dầu
trong quyết tâm chiến đấu không dùng pháo 105 mm, nhưng ta vẫn để tại vị trí
ban đầu, vì không còn lực lượng để kéo ra cũng như dự phòng tình huống gặp khó
khăn).

Về
hướng bắc, ta dùng lực lượng của anh em công binh e94, dùng mìn DH 10 phục đường
rút của chúng chạy về thung lũng hẹp nhất của đường biên giới Thái – Lào.

Nhiệm
vụ của cối 120 là bắn thẳng vào trận địa của địch, yểm trợ cho mũi đánh chính
diện từ sườn nam, đồng thời cũng là hỏa lực chính đánh chặn đường rút về hướng
bắc, cũng như bên trong nội địa đất Thái khi có tình huống chúng tung quân chi
viện cho nhau.

Một
khó khăn thứ hai khi dùng hỏa lực DKZ, là tại các vị trí ta đặt hỏa lực có một
số vị trí bị khuất tầm bắn. Anh em công binh của sư đoàn phải cài bộc phá vào
thân của các cây cao, có tầm che khuất để khi có lệnh là cho nổ để giải phóng tầm
bắn cho hỏa lực.

TMT
F luôn luôn nhắc nhở và kiểm tra công sự của anh em D3E95 ở bộ phận nổ súng đầu
tiên, bộ phận này sẽ nổ súng thăm dò hỏa lực địch ở sườn biên giới Lào, và sẽ gặp
những khó khăn nhất định khi vận động.

Sau
khi đưa anh em e95 vào vị trí tập kết, tôi cùng anh Khoa vòng qua khu vực của
anh em e94, kiểm tra lại trận địa lần cuối cùng. Hướng này không phải là hướng
tấn công chính của ta, nhưng dự đoán là hướng địch rút chạy về hướng biên giới
Thái, là bộ phận nổ súng sau các hướng khác nên cần có sự chuẩn bị tốt, nhất là
hai khẩu 12.7 có nhiệm vụ quét dọc theo suối phía sau doanh trại chúng.

Trong
các hướng thì hướng này là dễ quan sát nhất, thấy rõ mồn một các vị trí của địch
và nhất là toàn bộ đội hình ta triển khai đều cao hơn địch. Nhìn anh em e94 thì
tinh thần có vẻ phấn khích hơn so với anh em e95 đánh chính diện, vì ai cũng thấy
thuận lợi về mặt địa hình.

Do
bị kẹt giữa hai dãy núi làm biên giới tự nhiên giữa ba nước. Trời trở lạnh lạ kì.
Sau khi trời bớt mưa thì lại có gió từ đất Thái thổi về lạnh đến tê người. Xung
quanh là núi đá, hơi lạnh từ đá tỏa ra… ai cũng co ro trong các công sự khoét vội
vàng, toàn đội hình không ai ngủ được trong trạng thái chờ giờ G.

Quấn
vội tấm nilon đi mưa và cái áo vệ sinh (áo bằng nỉ dày dài tay, chả hiều vì sao
gọi là áo vệ sinh) của anh cần vụ D3… mấy anh em trinh sát chui vào mấy cái hốc
đá nhỏ, trải một ít lá và nằm ngủ ngon lành.

Trong
khi chờ giờ G, anh em BB có cảm giác hồi hộp hơn anh em trinh sát. Vì súng chưa
nổ là nhiệm vụ chưa hoàn thành. Còn sau khi đưa đội hình vào vị trí chiến đấu
thì nhiệm vụ của bộ phận trinh sát coi như đã xong. Chỉ có ngủ và ngủ… và cái cảm
giác sướng nhất trên đời trong hoàn cảnh này là ngủ không gác.

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… CHUẨN BỊ ĐỊA HÌNHKhi đoàn cán bộ quan sát thực địa xong và có mặt TMT f307 tại trận địa. Có một thay đổi nhỏ có ảnh hưởng đến trận đánh. Ta quyết định không sử dụng pháo 105 mm, mà chỉ cần dùng hỏa lực của các trung đoàn để giải quyết trận đánh như cối 82 và 120. Cần phải có pháo phòng không 37 mm, vì khả năng trong lúc vận động sẽ có một bộ phận đánh sang đất Thái Lan, và việc Thái sử dụng lực lượng không quân là tình huống có thể xảy ra. Phương án này được Tư lệnh F nhanh chóng chuẩn y, và điều động ngay D14 pháo 37 mm từ vị trí cách chân chùa Preah Vihear khoảng 3 km nhanh chóng về khu vực tác chiến.(Bộ phận phía sau đã dùng sức người để kéo hai khẩu 105 mm vào trận địa. Để bảo đảm bí mật, anh em đã chặt tre chẻ lấy phần cật đánh thành dây và kéo pháo. Mặc dầu trong quyết tâm chiến đấu không dùng pháo 105 mm, nhưng ta vẫn để tại vị trí ban đầu, vì không còn lực lượng để kéo ra cũng như dự phòng tình huống gặp khó khăn).Về hướng bắc, ta dùng lực lượng của anh em công binh e94, dùng mìn DH 10 phục đường rút của chúng chạy về thung lũng hẹp nhất của đường biên giới Thái – Lào.Nhiệm vụ của cối 120 là bắn thẳng vào trận địa của địch, yểm trợ cho mũi đánh chính diện từ sườn nam, đồng thời cũng là hỏa lực chính đánh chặn đường rút về hướng bắc, cũng như bên trong nội địa đất Thái khi có tình huống chúng tung quân chi viện cho nhau.Một khó khăn thứ hai khi dùng hỏa lực DKZ, là tại các vị trí ta đặt hỏa lực có một số vị trí bị khuất tầm bắn. Anh em công binh của sư đoàn phải cài bộc phá vào thân của các cây cao, có tầm che khuất để khi có lệnh là cho nổ để giải phóng tầm bắn cho hỏa lực.TMT F luôn luôn nhắc nhở và kiểm tra công sự của anh em D3E95 ở bộ phận nổ súng đầu tiên, bộ phận này sẽ nổ súng thăm dò hỏa lực địch ở sườn biên giới Lào, và sẽ gặp những khó khăn nhất định khi vận động.Sau khi đưa anh em e95 vào vị trí tập kết, tôi cùng anh Khoa vòng qua khu vực của anh em e94, kiểm tra lại trận địa lần cuối cùng. Hướng này không phải là hướng tấn công chính của ta, nhưng dự đoán là hướng địch rút chạy về hướng biên giới Thái, là bộ phận nổ súng sau các hướng khác nên cần có sự chuẩn bị tốt, nhất là hai khẩu 12.7 có nhiệm vụ quét dọc theo suối phía sau doanh trại chúng.Trong các hướng thì hướng này là dễ quan sát nhất, thấy rõ mồn một các vị trí của địch và nhất là toàn bộ đội hình ta triển khai đều cao hơn địch. Nhìn anh em e94 thì tinh thần có vẻ phấn khích hơn so với anh em e95 đánh chính diện, vì ai cũng thấy thuận lợi về mặt địa hình.Do bị kẹt giữa hai dãy núi làm biên giới tự nhiên giữa ba nước. Trời trở lạnh lạ kì. Sau khi trời bớt mưa thì lại có gió từ đất Thái thổi về lạnh đến tê người. Xung quanh là núi đá, hơi lạnh từ đá tỏa ra… ai cũng co ro trong các công sự khoét vội vàng, toàn đội hình không ai ngủ được trong trạng thái chờ giờ G.Quấn vội tấm nilon đi mưa và cái áo vệ sinh (áo bằng nỉ dày dài tay, chả hiều vì sao gọi là áo vệ sinh) của anh cần vụ D3… mấy anh em trinh sát chui vào mấy cái hốc đá nhỏ, trải một ít lá và nằm ngủ ngon lành.Trong khi chờ giờ G, anh em BB có cảm giác hồi hộp hơn anh em trinh sát. Vì súng chưa nổ là nhiệm vụ chưa hoàn thành. Còn sau khi đưa đội hình vào vị trí chiến đấu thì nhiệm vụ của bộ phận trinh sát coi như đã xong. Chỉ có ngủ và ngủ… và cái cảm giác sướng nhất trên đời trong hoàn cảnh này là ngủ không gác.

Chương 109