Tác giả:

ĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,…

Chương 116

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… CONGPONG THOM… EM ĐẸP QUÁ ĐI THÔI!CONGPONG THOM …QUE C’EST BEAU!Đi được một lúc lâu gần tới chiếc cầu sông Xen. Cảm giác đói bụng, tôi rẽ vào quán phở bên đường… bất ngờ quá… chị chủ quán Hoa Anh Đào đang ăn phở ở đây. Chị rất lịch sự mời tôi cùng ăn với chị.Cuộc đời Khêri được chị minh họa lại =…“Khêri năm nay hai mươi hai tuổi (nhỏ hơn tôi một tuổi). Năm 1976 gia đình Khêri trốn sang Việt Nam hướng Long An. Gia đình của Khêri không đến được đất Việt vì trên dọc đường bị chết đói và bệnh tật cũng như vướng phải mìn của Pốt và cả của ta khi vượt biên giới. Chỉ một mình Khêri còn sống cùng với một người chị họ (là chị dâu của chị chủ quán). Gần ba năm Khêri được đùm bọc bởi nhân dân Long An.Khêri biết tiếng Việt nhưng không nhiều vì khi ấy dân bạn ở chung với nhau không có điều kiện tiếp xúc với người Việt. Khêri cũng có thể nói được tiếng Pháp. Năm 1980 tình hình yên ổn Khêri được chị chủ quán dẫn lại sang Congpong Thom để buôn bán vì anh em trong dòng họ của chị chủ quán ở đây khá đông.Kinh hoàng với cảnh ai biết tiếng Việt đều bị Pốt giết, nên Khêri rất ngại nói tiếng Việt.”Chị hỏi tôi một lần nữa về nơi tôi đang đóng quân và trước sau tôi chối phăng tôi ở Preah Vihear. Do mấy ngày trước chị đã thấy cách ăn mặc, nói chuyện, và cách ứng xử có vẻ hiền lành, khác xa với những anh em “bản địa” nên chị nói như đinh đóng cột là tôi từ nơi xa đến và là lính chiến đấu thật sự… Tôi không phủ nhận điều này.Khêri cũng có nói với chị về sự khác biệt giữa chúng tôi và anh em bộ đội mình ở đây. Khêri biết tôi là Lục thum trong nhóm nữa.Tôi cũng thú nhận tôi có cảm tình với Khêri… tôi kể lại câu chuyện tôi quên gói thuốc khi nãy… Chị cũng thừa nhận là Khêri chưa là của ai, và có nói nếu tôi rảnh thì tối đến quán chị chơi… Khi nói điều này cặp mắt chị long lanh với vẻ hứa hẹn…Tôi về đến khu nghỉ chân với một tâm trạng háo hức… chờ đợi ngày trôi qua nhanh cho đêm mau tới… Lục mãi trong trí nhớ mấy câu chào hỏi tiếng Pháp thông thường học hồi phổ thông để tối nay nói chuyện với Khêri. (Thế hệ tôi cũng như bác @Tran479, @vutrieuduongE1F2, @Dksaigon đều có học hai ngoại ngữ song song).Tôi dự tính phương án tối nay phải làm sao kiếm cớ đi cho bằng được để gặp Khêri, và phương án tốt nhất là lợi dụng sau này có một số đoàn về sau nên khu nhà nghỉ đã quá tải, để xin qua ở với mấy anh vệ binh của MT.Sau giờ cơm chiều, tôi thả bộ dọc bờ sông cùng với mấy anh vệ binh… và gặp Tư lệnh và mấy anh trợ lí cũng đang đứng ngắm dòng sông Xen trôi lững lờ qua thị xã. Chìa cho anh Khoa gói Samit (nhã ý hối lộ) và nói với anh “Khu trại chật quá tối nay em ngủ với mấy anh vệ binh, cần gì thì anh qua khu vệ binh kêu em…” Anh Khoa bảo “Éo… có gì đâu, cậu ngủ đâu thì ngủ… chỉ trừ ngủ với… dân.”Con đường đã rộng mở…Phải mất ba gói Samit nữa tôi mới có hợp đồng uống cà phê ở quán tới mấy giờ cũng được (thực tế thì ban đêm quán đâu có bán, nhưng mấy cha vệ binh đâu có thể đoán ra điều gì) khi nào muốn về thì chờ anh em đi tuần tra thì về.Những hàng cây hai bên đường… như một màu xanh mướt trước mắt… dẫu cả thời gian lẫn không gian… đã bắt đầu chìm dần vào hoàng hôn.Tôi đến với Khêri khi mọi ngả đường vào thị xã Congpong Thom đã lên đèn…

CONGPONG THOM… EM ĐẸP QUÁ ĐI THÔI!

CONGPONG THOM …QUE C’EST BEAU!

Đi
được một lúc lâu gần tới chiếc cầu sông Xen. Cảm giác đói bụng, tôi rẽ vào quán
phở bên đường… bất ngờ quá… chị chủ quán Hoa Anh Đào đang ăn phở ở đây. Chị rất
lịch sự mời tôi cùng ăn với chị.

Cuộc
đời Khêri được chị minh họa lại =…

“Khêri
năm nay hai mươi hai tuổi (nhỏ hơn tôi một tuổi). Năm 1976 gia đình Khêri trốn sang
Việt Nam hướng Long An. Gia đình của Khêri không đến được đất Việt vì trên dọc
đường bị chết đói và bệnh tật cũng như vướng phải mìn của Pốt và cả của ta khi
vượt biên giới. Chỉ một mình Khêri còn sống cùng với một người chị họ (là chị
dâu của chị chủ quán). Gần ba năm Khêri được đùm bọc bởi nhân dân Long An.

Khêri
biết tiếng Việt nhưng không nhiều vì khi ấy dân bạn ở chung với nhau không có
điều kiện tiếp xúc với người Việt. Khêri cũng có thể nói được tiếng Pháp. Năm
1980 tình hình yên ổn Khêri được chị chủ quán dẫn lại sang Congpong Thom để
buôn bán vì anh em trong dòng họ của chị chủ quán ở đây khá đông.

Kinh
hoàng với cảnh ai biết tiếng Việt đều bị Pốt giết, nên Khêri rất ngại nói tiếng
Việt.”

Chị
hỏi tôi một lần nữa về nơi tôi đang đóng quân và trước sau tôi chối phăng tôi ở
Preah Vihear. Do mấy ngày trước chị đã thấy cách ăn mặc, nói chuyện, và cách ứng
xử có vẻ hiền lành, khác xa với những anh em “bản địa” nên chị nói như đinh
đóng cột là tôi từ nơi xa đến và là lính chiến đấu thật sự… Tôi không phủ nhận
điều này.

Khêri
cũng có nói với chị về sự khác biệt giữa chúng tôi và anh em bộ đội mình ở đây.
Khêri biết tôi là Lục thum trong nhóm nữa.

Tôi
cũng thú nhận tôi có cảm tình với Khêri… tôi kể lại câu chuyện tôi quên gói thuốc
khi nãy… Chị cũng thừa nhận là Khêri chưa là của ai, và có nói nếu tôi rảnh thì
tối đến quán chị chơi… Khi nói điều này cặp mắt chị long lanh với vẻ hứa hẹn…

Tôi
về đến khu nghỉ chân với một tâm trạng háo hức… chờ đợi ngày trôi qua nhanh cho
đêm mau tới… Lục mãi trong trí nhớ mấy câu chào hỏi tiếng Pháp thông thường học
hồi phổ thông để tối nay nói chuyện với Khêri. (Thế hệ tôi cũng như bác
@Tran479, @vutrieuduongE1F2, @Dksaigon đều có học hai ngoại ngữ song song).

Tôi
dự tính phương án tối nay phải làm sao kiếm cớ đi cho bằng được để gặp Khêri,
và phương án tốt nhất là lợi dụng sau này có một số đoàn về sau nên khu nhà nghỉ
đã quá tải, để xin qua ở với mấy anh vệ binh của MT.

Sau
giờ cơm chiều, tôi thả bộ dọc bờ sông cùng với mấy anh vệ binh… và gặp Tư lệnh
và mấy anh trợ lí cũng đang đứng ngắm dòng sông Xen trôi lững lờ qua thị xã.
Chìa cho anh Khoa gói Samit (nhã ý hối lộ) và nói với anh “Khu trại chật quá tối
nay em ngủ với mấy anh vệ binh, cần gì thì anh qua khu vệ binh kêu em…” Anh
Khoa bảo “Éo… có gì đâu, cậu ngủ đâu thì ngủ… chỉ trừ ngủ với… dân.”

Con
đường đã rộng mở…

Phải
mất ba gói Samit nữa tôi mới có hợp đồng uống cà phê ở quán tới mấy giờ cũng được
(thực tế thì ban đêm quán đâu có bán, nhưng mấy cha vệ binh đâu có thể đoán ra
điều gì) khi nào muốn về thì chờ anh em đi tuần tra thì về.

Những
hàng cây hai bên đường… như một màu xanh mướt trước mắt… dẫu cả thời gian lẫn
không gian… đã bắt đầu chìm dần vào hoàng hôn.

Tôi
đến với Khêri khi mọi ngả đường vào thị xã Congpong Thom đã lên đèn…

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307Tác giả: Võ Văn HàTruyện Lịch Sử, Truyện Quân SựĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI Ngày 20 - 10 - 1978 đơn vị Đoàn 860 QK5* vẫn sinh hoạt bình thường, chúng tôi vẫn ra thị trấn Phú Tài (nay là phường Trần Quang Diệu - Thành phố Quy Nhơn - Bình Định) mua củi và chở về cho chị nuôi, (không hiểu sao nhà bếp toàn là nữ, chuyện này có nhiều điều bí mật lúc nào sẽ kể…) hoàn toàn không biết rằng chiều nay lúc hai giờ sẽ hành quân về biên giới Tây nam, và thật ra hồi đó chúng tôi cũng không nghe gì về tình hình biên giới và mối quan hệ Việt Nam - Căm đang xấu đi. * QK: quân khu (BTV Gác Sách) Ngủ dậy lúc một giờ và vẫn công tác bình thường, tôi được phân công chất lại đống củi ban sáng mua về. Đang nghỉ giải lao thì nghe báo động, nhanh chóng chạy về C mang ba lô tập hợp trên sân D. Một đoàn xe Zin130 dính đầy đất đỏ Bazan từ từ vào cổng… Điểm danh… Lên xe… Khởi hành… Ra đến ngã ba Phú tài (giao lộ giữa QL1 và Đường xuống TP Quy nhơn về hướng đông) tôi nhìn thấy ông cụ thân sinh tôi và cô ấy… (các bác đừng hỏi thêm nhé) đang đi về hướng đơn vị tôi ở cũ,… CONGPONG THOM… EM ĐẸP QUÁ ĐI THÔI!CONGPONG THOM …QUE C’EST BEAU!Đi được một lúc lâu gần tới chiếc cầu sông Xen. Cảm giác đói bụng, tôi rẽ vào quán phở bên đường… bất ngờ quá… chị chủ quán Hoa Anh Đào đang ăn phở ở đây. Chị rất lịch sự mời tôi cùng ăn với chị.Cuộc đời Khêri được chị minh họa lại =…“Khêri năm nay hai mươi hai tuổi (nhỏ hơn tôi một tuổi). Năm 1976 gia đình Khêri trốn sang Việt Nam hướng Long An. Gia đình của Khêri không đến được đất Việt vì trên dọc đường bị chết đói và bệnh tật cũng như vướng phải mìn của Pốt và cả của ta khi vượt biên giới. Chỉ một mình Khêri còn sống cùng với một người chị họ (là chị dâu của chị chủ quán). Gần ba năm Khêri được đùm bọc bởi nhân dân Long An.Khêri biết tiếng Việt nhưng không nhiều vì khi ấy dân bạn ở chung với nhau không có điều kiện tiếp xúc với người Việt. Khêri cũng có thể nói được tiếng Pháp. Năm 1980 tình hình yên ổn Khêri được chị chủ quán dẫn lại sang Congpong Thom để buôn bán vì anh em trong dòng họ của chị chủ quán ở đây khá đông.Kinh hoàng với cảnh ai biết tiếng Việt đều bị Pốt giết, nên Khêri rất ngại nói tiếng Việt.”Chị hỏi tôi một lần nữa về nơi tôi đang đóng quân và trước sau tôi chối phăng tôi ở Preah Vihear. Do mấy ngày trước chị đã thấy cách ăn mặc, nói chuyện, và cách ứng xử có vẻ hiền lành, khác xa với những anh em “bản địa” nên chị nói như đinh đóng cột là tôi từ nơi xa đến và là lính chiến đấu thật sự… Tôi không phủ nhận điều này.Khêri cũng có nói với chị về sự khác biệt giữa chúng tôi và anh em bộ đội mình ở đây. Khêri biết tôi là Lục thum trong nhóm nữa.Tôi cũng thú nhận tôi có cảm tình với Khêri… tôi kể lại câu chuyện tôi quên gói thuốc khi nãy… Chị cũng thừa nhận là Khêri chưa là của ai, và có nói nếu tôi rảnh thì tối đến quán chị chơi… Khi nói điều này cặp mắt chị long lanh với vẻ hứa hẹn…Tôi về đến khu nghỉ chân với một tâm trạng háo hức… chờ đợi ngày trôi qua nhanh cho đêm mau tới… Lục mãi trong trí nhớ mấy câu chào hỏi tiếng Pháp thông thường học hồi phổ thông để tối nay nói chuyện với Khêri. (Thế hệ tôi cũng như bác @Tran479, @vutrieuduongE1F2, @Dksaigon đều có học hai ngoại ngữ song song).Tôi dự tính phương án tối nay phải làm sao kiếm cớ đi cho bằng được để gặp Khêri, và phương án tốt nhất là lợi dụng sau này có một số đoàn về sau nên khu nhà nghỉ đã quá tải, để xin qua ở với mấy anh vệ binh của MT.Sau giờ cơm chiều, tôi thả bộ dọc bờ sông cùng với mấy anh vệ binh… và gặp Tư lệnh và mấy anh trợ lí cũng đang đứng ngắm dòng sông Xen trôi lững lờ qua thị xã. Chìa cho anh Khoa gói Samit (nhã ý hối lộ) và nói với anh “Khu trại chật quá tối nay em ngủ với mấy anh vệ binh, cần gì thì anh qua khu vệ binh kêu em…” Anh Khoa bảo “Éo… có gì đâu, cậu ngủ đâu thì ngủ… chỉ trừ ngủ với… dân.”Con đường đã rộng mở…Phải mất ba gói Samit nữa tôi mới có hợp đồng uống cà phê ở quán tới mấy giờ cũng được (thực tế thì ban đêm quán đâu có bán, nhưng mấy cha vệ binh đâu có thể đoán ra điều gì) khi nào muốn về thì chờ anh em đi tuần tra thì về.Những hàng cây hai bên đường… như một màu xanh mướt trước mắt… dẫu cả thời gian lẫn không gian… đã bắt đầu chìm dần vào hoàng hôn.Tôi đến với Khêri khi mọi ngả đường vào thị xã Congpong Thom đã lên đèn…

Chương 116