Tác giả:

Khách sạn lớn Hoàng Đình, cửa thang máy! “Yên nhi, sao đột nhiên mình cảm thấy tim đập nhanh quá, nhanh đến nỗi không thể hít thở!” Chúc Vô Song mặc một bộ váy quây màu hồng bó sát người, bộ váy vốn là mượn của Thư Yên, hơi nhỏ, lại siết hơi chặt, hay là do cô quá khẩn trương, tim đập nhanh, tạo thành hơi thở không thoải mái, hơi thiếu dưỡng khí. “Này, bình thường!” Ngay lập tức từ con gái biến thành phụ nữ, có thể không khẩn trương sao. Thư Yên nắm hai cánh tay trắng mịn của cô ấy, cẩn thận nhìn trang phục trên người cô ấy, màu sắc chiếc váy cùng đồ trang sức trang nhã tương xứng với khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy, cái vây siết chặt lộ ra rãnh thanh xuân như ẩn như hiện giữa hai vú, tuyệt đối khiến đàn ông thấy thì x**n t*nh nhộn nhạo. Nhìn xuống chút nữa, cặp chân Chúc Vô Song cân đối, trắng trơn mềm, cô ấy có phần không được tự nhiên mà vặn vẹo uốn éo, có vẻ càng thêm quyến rũ động lòng người. “Vô Song, đừng uốn éo nữa, mình sắp phun máu mũi rồi!” Thư Yên biết không phải là nói khoa…

Chương 49: Tuýp đàn ông như thế nào là không có phong độ nhất

Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần KhiếtTác giả: Đồng NiênTruyện Ngôn TìnhKhách sạn lớn Hoàng Đình, cửa thang máy! “Yên nhi, sao đột nhiên mình cảm thấy tim đập nhanh quá, nhanh đến nỗi không thể hít thở!” Chúc Vô Song mặc một bộ váy quây màu hồng bó sát người, bộ váy vốn là mượn của Thư Yên, hơi nhỏ, lại siết hơi chặt, hay là do cô quá khẩn trương, tim đập nhanh, tạo thành hơi thở không thoải mái, hơi thiếu dưỡng khí. “Này, bình thường!” Ngay lập tức từ con gái biến thành phụ nữ, có thể không khẩn trương sao. Thư Yên nắm hai cánh tay trắng mịn của cô ấy, cẩn thận nhìn trang phục trên người cô ấy, màu sắc chiếc váy cùng đồ trang sức trang nhã tương xứng với khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy, cái vây siết chặt lộ ra rãnh thanh xuân như ẩn như hiện giữa hai vú, tuyệt đối khiến đàn ông thấy thì x**n t*nh nhộn nhạo. Nhìn xuống chút nữa, cặp chân Chúc Vô Song cân đối, trắng trơn mềm, cô ấy có phần không được tự nhiên mà vặn vẹo uốn éo, có vẻ càng thêm quyến rũ động lòng người. “Vô Song, đừng uốn éo nữa, mình sắp phun máu mũi rồi!” Thư Yên biết không phải là nói khoa… Sáng sớm hôm sau, Vô Song ăn mặc chỉnh tề từ trong phòng ra ngoài, đúng lúc một người đàn ông cũng từ trong phòng ra ngoài, mắt buồn ngủ cẩu thả, Vô Song kinh ngạc nhảy dựng lên kêu to:“Lưu manh.” Bởi vì Đông Bác Hải ở trần.“Tôi có chỗ nào lưu manh?” Đông Tam Thiếu chau mắt lại, cười tà khí.“Không mặc quần áo, như thế mà còn không gọi là lưu manh sao?” Vô Song chỉ vào thân người tr*n tr**ng của anh, cắn răng nghiến lợi, dựa vào cái gì mà người nào đó coi nhà người ta thành nhà mình, da mặt xem ra là dầy so với thành tường rồi, anh ta lại còn ở nhà người ta muốn làm gì thì làm, một chút cũng không chú ý đến hình tượng, làm ơn đi, có suy nghĩ qua cô là phụ nữ hay không, là phụ nữ, nên cô cũng không muốn có lời đồn nhảm với anh ta. Đông Bác Hải cúi đầu, đầu mối chính là dáng người cao lớn của mình, nhíu mày, tự kỷ nói:“Không tệ mà!” Không tệ? Cái gì không tệ? Vô Song chậm chạp một giây mới phản ứng được, anh chỉ không tệ là vóc người của anh, lập tức cô cười lên:“Thôi đi, ngay cả nhấc thân anh còn nhấc không nổi mà bảo cũng không tệ lắm, ha ha ha, làm tôi cười chết thôi, đây thật sự là chuyện cười buồn cười nhất mà tôi từng nghe, ha ha ha......” Cô càng cười càng dữ dội. Hoàn toàn không nhìn thấy mặt của người đàn ông giống như khối than, Đông Bác Hải cả người đều đang tức giận, anh lạnh giọng nói với con trai trong phòng bếp:“Bảo bối, trở vào trong phòng đi!” Sáng sớm thì cô gái này đã thiếu trừng trị rồi.“...... Ách” cậu bé chu môi muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống, chỉ vạn phần đồng tình mà liếc mắt nhìn mẹ, trong miệng ngậm bánh bao, bưng cháo trở về phòng ăn.“Coi như cơ bụng không có ba khối, nhưng bộ dạng của tôi có thể khiến cho em không xuống giường được.” Anh vung tay lên, thì cả người Vô Song ngã vào ngực của anh, cô kêu lên một tiếng kinh hãi rồi đạp, ngẩng đầu chạm phải vào cơn tức giận giá lạnh của anh. Anh cho rằng cô sẽ giống như trước đây, la to phản kháng, nhưng không ngờ, lần này cô ấy cực kỳ bình tĩnh, bình tĩnh giống như bọn họ là một đôi tình nhân đang ôm ôm ấp ấp nhau vậy. Chỉ thấy cô nở nụ cười:“Biết cái gì chính là người đàn ông không có phong độ nhất không?” Anh yên lặng, giữa chân mày khẽ rung động.“Chính là loại như anh đó, người đàn ông động một chút là động chân động tay.” Anh vẫn trầm mặc không nói, chân mày đã nhíu chặt đến mức có thể gắp con ruồi chết!“Đông Tam Thiếu, tôi nghĩ cô gái vây lượn ở bên cạnh anh nhiều như lông trâu, anh tùy tiện chọn một người, cũng không cần anh dùng sức mạnh, anh nói một câu, một ánh mắt thì họ sẽ ngoan ngoãn nằm ở trên giường chờ anh cưng chìu, anh tội gì phải coi trọng tôi, tôi một không có tiền, hai không có sắc, còn là một người mẹ chưa lập gia đình, bây giờ anh ở nhà tôi, thật sự tôi rất sợ lời đàm tiếu...... sẽ khiến anh bị quấy nhiễu!” Rốt cuộc thì khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng của anh cũng có phản ứng, chân mày chíu nhặt thản nhiên buông ra, loại con ngươi đen như đêm tản ra ánh sáng kim cương, nhếch miệng cười một tiếng:“Cái này là em quan tâm tôi sao?” Vô Song cười lạnh, thôi đi, ai quan tâm anh chứ, cô lo lắng mẹ con cô sẽ bị người ngoài quấy rầy, chỉ là một người dân bình thường chịu không nổi truyền thông giày vò. Một tay giữ đầu của cô, Đông Bác Bải cúi người mạnh mẽ hôn lên đôi môi mềm mại của cô, cô cảm thấy toàn thân chấn động, từng trận ướt át đầy bá đạo dính lên cánh môi của cô, lưỡi càng cuồng dã cạy ra hàm răng cắn chặt cánh môi của cô ra, không chút kiêng kỵ mà khuấy động ở trong miệng cô, trêu chọc cái lưỡi thơm của cô, dây dưa triền miên. Vô Song bình tĩnh đã bắt đầu điên cuồng, người đàn ông này lại cưỡng hôn cô. Dựa vào cái gì chứ! Cô dùng sức đẩy anh ra, nhưng tay anh siết quá chặt, mặc kệ đẩy như thế nào cũng đẩy không ra. Cuối cùng bị anh mạnh mẽ hôn, đôi môi đỏ mọng cũng hơi sưng vù, cô th* d*c, mà anh thì ở bên tai của cô nói:“Tan việc anh đi đón em, sẵn có đồ muốn tặng cho em!”

Sáng sớm hôm sau, Vô Song ăn mặc chỉnh tề từ trong phòng ra ngoài,
đúng lúc một người đàn ông cũng từ trong phòng ra ngoài, mắt buồn ngủ
cẩu thả, Vô Song kinh ngạc nhảy dựng lên kêu to:

“Lưu manh.” Bởi vì Đông Bác Hải ở trần.

“Tôi có chỗ nào lưu manh?” Đông Tam Thiếu chau mắt lại, cười tà khí.

“Không mặc quần áo, như thế mà còn không gọi là lưu
manh sao?” Vô Song chỉ vào thân người tr*n tr**ng của anh, cắn răng
nghiến lợi, dựa vào cái gì mà người nào đó coi nhà người ta thành nhà
mình, da mặt xem ra là dầy so với thành tường rồi, anh ta lại còn ở nhà
người ta muốn làm gì thì làm, một chút cũng không chú ý đến hình tượng,
làm ơn đi, có suy nghĩ qua cô là phụ nữ hay không, là phụ nữ, nên cô
cũng không muốn có lời đồn nhảm với anh ta. Đông Bác Hải cúi đầu, đầu mối chính là dáng người cao lớn của mình, nhíu mày, tự kỷ nói:

“Không tệ mà!” Không tệ? Cái gì không tệ? Vô Song chậm chạp một giây mới phản ứng được, anh chỉ không tệ là vóc người của anh, lập tức cô cười lên:

“Thôi đi, ngay cả
nhấc thân anh còn nhấc không nổi mà bảo cũng không tệ lắm, ha ha ha, làm tôi cười chết thôi, đây thật sự là chuyện cười buồn cười nhất mà tôi
từng nghe, ha ha ha......” Cô càng cười càng dữ dội. Hoàn toàn không nhìn thấy mặt của người đàn ông giống như khối than, Đông Bác Hải cả người đều đang tức giận, anh lạnh giọng
nói với con trai trong phòng bếp:

“Bảo bối, trở vào trong phòng đi!”
Sáng sớm thì cô gái này đã thiếu trừng trị rồi.

“...... Ách” cậu bé chu môi muốn nói gì đó,
nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống, chỉ vạn phần đồng tình mà liếc mắt
nhìn mẹ, trong miệng ngậm bánh bao, bưng cháo trở về phòng ăn.

“Coi như cơ bụng không có ba khối, nhưng bộ dạng của
tôi có thể khiến cho em không xuống giường được.” Anh vung tay lên, thì
cả người Vô Song ngã vào ngực của anh, cô kêu lên một tiếng kinh hãi rồi đạp, ngẩng đầu chạm phải vào cơn tức giận giá lạnh của anh. Anh cho rằng cô sẽ giống như trước đây, la to phản
kháng, nhưng không ngờ, lần này cô ấy cực kỳ bình tĩnh, bình tĩnh giống
như bọn họ là một đôi tình nhân đang ôm ôm ấp ấp nhau vậy. Chỉ thấy cô nở nụ cười:

“Biết cái gì chính là người đàn ông không có phong độ nhất không?” Anh yên lặng, giữa chân mày khẽ rung động.

“Chính là loại như anh đó, người đàn ông động một chút là động chân động tay.” Anh vẫn trầm mặc không nói, chân mày đã nhíu chặt đến mức có thể gắp con ruồi chết!

“Đông Tam Thiếu, tôi nghĩ cô gái vây lượn ở bên cạnh
anh nhiều như lông trâu, anh tùy tiện chọn một người, cũng không cần
anh dùng sức mạnh, anh nói một câu, một ánh mắt thì họ sẽ ngoan ngoãn
nằm ở trên giường chờ anh cưng chìu, anh tội gì phải coi trọng tôi, tôi
một không có tiền, hai không có sắc, còn là một người mẹ chưa lập gia
đình, bây giờ anh ở nhà tôi, thật sự tôi rất sợ lời đàm tiếu......
sẽ khiến anh bị quấy nhiễu!” Rốt cuộc thì khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng của anh
cũng có phản ứng, chân mày chíu nhặt thản nhiên buông ra, loại con ngươi đen như đêm tản ra ánh sáng kim cương, nhếch miệng cười một tiếng:

“Cái này là em quan tâm tôi sao?” Vô Song cười lạnh, thôi đi, ai quan tâm anh chứ, cô
lo lắng mẹ con cô sẽ bị người ngoài quấy rầy, chỉ là một người dân bình
thường chịu không nổi truyền thông giày vò. Một tay giữ đầu của cô, Đông Bác Bải cúi người mạnh
mẽ hôn lên đôi môi mềm mại của cô, cô cảm thấy toàn thân chấn động, từng trận ướt át đầy bá đạo dính lên cánh môi của cô, lưỡi càng cuồng dã
cạy ra hàm răng cắn chặt cánh môi của cô ra, không chút kiêng kỵ mà
khuấy động ở trong miệng cô, trêu chọc cái lưỡi thơm của cô, dây dưa
triền miên. Vô Song bình tĩnh đã bắt đầu điên cuồng, người đàn ông này lại cưỡng hôn cô. Dựa vào cái gì chứ! Cô dùng sức đẩy anh ra, nhưng tay anh siết quá chặt,
mặc kệ đẩy như thế nào cũng đẩy không ra. Cuối cùng bị anh mạnh mẽ hôn,
đôi môi đỏ mọng cũng hơi sưng vù, cô th* d*c, mà anh thì ở bên tai của
cô nói:

“Tan việc anh đi đón em, sẵn có đồ muốn tặng cho em!”

Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần KhiếtTác giả: Đồng NiênTruyện Ngôn TìnhKhách sạn lớn Hoàng Đình, cửa thang máy! “Yên nhi, sao đột nhiên mình cảm thấy tim đập nhanh quá, nhanh đến nỗi không thể hít thở!” Chúc Vô Song mặc một bộ váy quây màu hồng bó sát người, bộ váy vốn là mượn của Thư Yên, hơi nhỏ, lại siết hơi chặt, hay là do cô quá khẩn trương, tim đập nhanh, tạo thành hơi thở không thoải mái, hơi thiếu dưỡng khí. “Này, bình thường!” Ngay lập tức từ con gái biến thành phụ nữ, có thể không khẩn trương sao. Thư Yên nắm hai cánh tay trắng mịn của cô ấy, cẩn thận nhìn trang phục trên người cô ấy, màu sắc chiếc váy cùng đồ trang sức trang nhã tương xứng với khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy, cái vây siết chặt lộ ra rãnh thanh xuân như ẩn như hiện giữa hai vú, tuyệt đối khiến đàn ông thấy thì x**n t*nh nhộn nhạo. Nhìn xuống chút nữa, cặp chân Chúc Vô Song cân đối, trắng trơn mềm, cô ấy có phần không được tự nhiên mà vặn vẹo uốn éo, có vẻ càng thêm quyến rũ động lòng người. “Vô Song, đừng uốn éo nữa, mình sắp phun máu mũi rồi!” Thư Yên biết không phải là nói khoa… Sáng sớm hôm sau, Vô Song ăn mặc chỉnh tề từ trong phòng ra ngoài, đúng lúc một người đàn ông cũng từ trong phòng ra ngoài, mắt buồn ngủ cẩu thả, Vô Song kinh ngạc nhảy dựng lên kêu to:“Lưu manh.” Bởi vì Đông Bác Hải ở trần.“Tôi có chỗ nào lưu manh?” Đông Tam Thiếu chau mắt lại, cười tà khí.“Không mặc quần áo, như thế mà còn không gọi là lưu manh sao?” Vô Song chỉ vào thân người tr*n tr**ng của anh, cắn răng nghiến lợi, dựa vào cái gì mà người nào đó coi nhà người ta thành nhà mình, da mặt xem ra là dầy so với thành tường rồi, anh ta lại còn ở nhà người ta muốn làm gì thì làm, một chút cũng không chú ý đến hình tượng, làm ơn đi, có suy nghĩ qua cô là phụ nữ hay không, là phụ nữ, nên cô cũng không muốn có lời đồn nhảm với anh ta. Đông Bác Hải cúi đầu, đầu mối chính là dáng người cao lớn của mình, nhíu mày, tự kỷ nói:“Không tệ mà!” Không tệ? Cái gì không tệ? Vô Song chậm chạp một giây mới phản ứng được, anh chỉ không tệ là vóc người của anh, lập tức cô cười lên:“Thôi đi, ngay cả nhấc thân anh còn nhấc không nổi mà bảo cũng không tệ lắm, ha ha ha, làm tôi cười chết thôi, đây thật sự là chuyện cười buồn cười nhất mà tôi từng nghe, ha ha ha......” Cô càng cười càng dữ dội. Hoàn toàn không nhìn thấy mặt của người đàn ông giống như khối than, Đông Bác Hải cả người đều đang tức giận, anh lạnh giọng nói với con trai trong phòng bếp:“Bảo bối, trở vào trong phòng đi!” Sáng sớm thì cô gái này đã thiếu trừng trị rồi.“...... Ách” cậu bé chu môi muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống, chỉ vạn phần đồng tình mà liếc mắt nhìn mẹ, trong miệng ngậm bánh bao, bưng cháo trở về phòng ăn.“Coi như cơ bụng không có ba khối, nhưng bộ dạng của tôi có thể khiến cho em không xuống giường được.” Anh vung tay lên, thì cả người Vô Song ngã vào ngực của anh, cô kêu lên một tiếng kinh hãi rồi đạp, ngẩng đầu chạm phải vào cơn tức giận giá lạnh của anh. Anh cho rằng cô sẽ giống như trước đây, la to phản kháng, nhưng không ngờ, lần này cô ấy cực kỳ bình tĩnh, bình tĩnh giống như bọn họ là một đôi tình nhân đang ôm ôm ấp ấp nhau vậy. Chỉ thấy cô nở nụ cười:“Biết cái gì chính là người đàn ông không có phong độ nhất không?” Anh yên lặng, giữa chân mày khẽ rung động.“Chính là loại như anh đó, người đàn ông động một chút là động chân động tay.” Anh vẫn trầm mặc không nói, chân mày đã nhíu chặt đến mức có thể gắp con ruồi chết!“Đông Tam Thiếu, tôi nghĩ cô gái vây lượn ở bên cạnh anh nhiều như lông trâu, anh tùy tiện chọn một người, cũng không cần anh dùng sức mạnh, anh nói một câu, một ánh mắt thì họ sẽ ngoan ngoãn nằm ở trên giường chờ anh cưng chìu, anh tội gì phải coi trọng tôi, tôi một không có tiền, hai không có sắc, còn là một người mẹ chưa lập gia đình, bây giờ anh ở nhà tôi, thật sự tôi rất sợ lời đàm tiếu...... sẽ khiến anh bị quấy nhiễu!” Rốt cuộc thì khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng của anh cũng có phản ứng, chân mày chíu nhặt thản nhiên buông ra, loại con ngươi đen như đêm tản ra ánh sáng kim cương, nhếch miệng cười một tiếng:“Cái này là em quan tâm tôi sao?” Vô Song cười lạnh, thôi đi, ai quan tâm anh chứ, cô lo lắng mẹ con cô sẽ bị người ngoài quấy rầy, chỉ là một người dân bình thường chịu không nổi truyền thông giày vò. Một tay giữ đầu của cô, Đông Bác Bải cúi người mạnh mẽ hôn lên đôi môi mềm mại của cô, cô cảm thấy toàn thân chấn động, từng trận ướt át đầy bá đạo dính lên cánh môi của cô, lưỡi càng cuồng dã cạy ra hàm răng cắn chặt cánh môi của cô ra, không chút kiêng kỵ mà khuấy động ở trong miệng cô, trêu chọc cái lưỡi thơm của cô, dây dưa triền miên. Vô Song bình tĩnh đã bắt đầu điên cuồng, người đàn ông này lại cưỡng hôn cô. Dựa vào cái gì chứ! Cô dùng sức đẩy anh ra, nhưng tay anh siết quá chặt, mặc kệ đẩy như thế nào cũng đẩy không ra. Cuối cùng bị anh mạnh mẽ hôn, đôi môi đỏ mọng cũng hơi sưng vù, cô th* d*c, mà anh thì ở bên tai của cô nói:“Tan việc anh đi đón em, sẵn có đồ muốn tặng cho em!”

Chương 49: Tuýp đàn ông như thế nào là không có phong độ nhất