Tác giả:

Trên bầu trời trong xanh, từng đám mây trắng mềm mại như những cục bông gòn đang lững lờ trôi. Tuy vẫn đang là mùa hạ, nhưng trời không nóng lắm, chốc chốc lại có một cơn gió nhẹ thoảng qua mát rười rượi, làm lay động cành hoa anh đào, rơi xuống những cánh hoa nhỏ bé, màu hồng nhạt. Một nơi mà có hoa anh đào nở vào mùa hạ thì chỉ có Đào Hoa sơn, ở đây hoa anh đào nở quanh năm, bao phủ cả vùng là một rừng hoa anh đào với các màu sắc như trắng, hồng nhạt, hồng thắm,...Cũng không phải cả một ngọn núi chỉ có hoa anh đào, chỉ là cây này chiếm đa số nên lấn át cả màu sắc của các loại cây khác. Trên một vách núi của Đào Hoa sơn, lấp ló đằng sau những tảng đá to lớn ấy, lại có một ngôi nhà. Ngôi nhà được xây dựng dựa vào núi, tất cả có 2 gian nhà được xây dựng theo kiểu nhà cổ xưa của Trung Quốc, tuy không lớn bằng nhà của các vị đại phú thời bấy giờ, nhưng đồi với một kẻ đến từ nơi "tấc đất, tấc vàng" như thế kỉ 21 thì không còn gì hài lòng hơn. hai gian nhà được xây dựng theo hình chữ L,…

Chương 6

Nuôi Dưỡng Bạo VươngTác giả: Hoa Sơn TràTruyện Lịch Sử, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrên bầu trời trong xanh, từng đám mây trắng mềm mại như những cục bông gòn đang lững lờ trôi. Tuy vẫn đang là mùa hạ, nhưng trời không nóng lắm, chốc chốc lại có một cơn gió nhẹ thoảng qua mát rười rượi, làm lay động cành hoa anh đào, rơi xuống những cánh hoa nhỏ bé, màu hồng nhạt. Một nơi mà có hoa anh đào nở vào mùa hạ thì chỉ có Đào Hoa sơn, ở đây hoa anh đào nở quanh năm, bao phủ cả vùng là một rừng hoa anh đào với các màu sắc như trắng, hồng nhạt, hồng thắm,...Cũng không phải cả một ngọn núi chỉ có hoa anh đào, chỉ là cây này chiếm đa số nên lấn át cả màu sắc của các loại cây khác. Trên một vách núi của Đào Hoa sơn, lấp ló đằng sau những tảng đá to lớn ấy, lại có một ngôi nhà. Ngôi nhà được xây dựng dựa vào núi, tất cả có 2 gian nhà được xây dựng theo kiểu nhà cổ xưa của Trung Quốc, tuy không lớn bằng nhà của các vị đại phú thời bấy giờ, nhưng đồi với một kẻ đến từ nơi "tấc đất, tấc vàng" như thế kỉ 21 thì không còn gì hài lòng hơn. hai gian nhà được xây dựng theo hình chữ L,… Du Tử Khâm vừa mở mắt lập tức nhìn thấy một đôi mắt to tròn ngập nước đang nhìn mình khiến nàng cảm thấy rất bất ngờ, nàng quan sát Sở Hiên cũng 5 năm rồi, cho dù chịu ủy khuất ra sao, tên tiểu tử này cũng không hề khóc, lần này là làm sao vậy. Đưa tay lên khẽ chạm vào gò má cậu, dịu dàng v**t v*:" Sao vậy, sao tiểu Hiên lại khóc, có chuyện gì sao? Nói cho cô, cô nhất định sẽ giúp con." Không hỏi thì thôi, vừa hỏi thì những giọt nước mắt như trân châu ấy liền lăn xuống, Sở Hiên đáng thương hề hề nói:- " Cô cô chảy rất nhiều máu, con sợ người sẽ bỏ đi không cần con nữa"- vừa nói vừa nghẹn ngào thật đáng thương. Tuy hỏi Sở Hiên nhưng nàng không nghĩ nó sẽ trả lời, vì vậy điều này làm nàng vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, tiểu Hiên chịu nói chuyện với nàng rồi, nó nói nó sợ nàng bỏ lại nó, điều này có nghĩa là gì, có nghĩa là nàng thành công rồi, thành công để tiểu Hiên chấp nhận nàng rồi. Vì quá vui mừng nên không để ý mà nàng đã đụng đến vết thương ngay miệng, oa thật đau a.Lúc này Du Tử Khâm mới nhớ lại vụ việc khi nãy, nhủ thầm, uh ha, mình vừa mới bị té mà, lời nói của Sở Hiên khiến cho nàng ý thức được trên người mình có rất nhiều vết thương, thật TMD nó bây giờ mới thấy đau.Nhìn thấy Du Tử Khâm vì đau mà nhăn cả mặt lại, Sở Hiên liền cảm thấy bối rối:" Cô cô có sao không, người đau lắm phải không, xin lỗi người, xin lỗi người đều là lỗi của con, cô cô, người đau lắm không, phải làm sao bây giờ!" Nhìn thấy Sở Hiên vì mình mà lo lắng đến như vậy Du Tử Khâm rất vui, dù sao đây cũng là người mà nàng yêu thương nhất ở thế giới này, nói đúng hơn là người duy nhất, nên bây giờ được đáp lại, tự nhiên nàng cảm thấy rất hạnh phúc. Tuy nhiên nàng ý thức được một vấn đề, tiểu Hiên vừa kêu nàng là ... cô cô, không ổn, cách gọi này làm nàng liên tưởng đến Dương Quá và Tiểu Long Nữ trong Thần Điêu Đại Hiệp, cuối cùng bọn họ chẳng phải yêu nhau sao, không được cách xưng hô này không hợp trong tình huống của nàng và Sở Hiên ( thực chất là tác giả thích xưng hô cô cháu cho nó gọnSở Hiên bị lời nói của Du Tử Khâm làm cho sửng sốt, gương mặt nháy mắt tái nhợt, trong lòng cảm thấy thật khẩn trương, tại sao lại không cho mình gọi người là cô cô, người tức giận rồi sao, tức giận vì mình nghịch ngợm mà khiến người bị thương sao, người chán ghét mình rồi sao, đừng mà, không muốn, làm ơn đừng như vậy, làm ơn đừng bỏ rơi con, con hứa sẽ ngoan, sẽ thật nghe lời mà, làm ơn. Khi Sở Hiên chuẩn bị thốt ra những lời nói kia, thì lại nghe Du Tử Khâm nói:- " Phải gọi là cô biết không, hơn nữa trong những việc như thế này, phải nói cám ơn chứ không phải là xin lỗi."Sở Hiên sửng sốt, sau đó mừng rỡ gật đầu lia lịa:" Dạ!" Cô ơi, chỉ cần cô muốn, Tiểu Hiên nhất định sẽ làm , tiểu Hiên nhất định sẽ nghe lời cô, chỉ một mình cô thôi, cho nên xin người, đừng có không cần con có được không. Những lời sau Sở Hiên giấu trong tận đáy lòng, cậu thầm ra quyết định suốt cuộc đời này sẽ ở bên cạnh cô, sẽ bám lấy cô không buông vì trên thế giới này, ngoại trừ cô ra, tất cả đều là những kẻ ghê tởm, đáng ghét.- " Tuy hôm nay có đổ chút máu, nhưng tiểu Hiên đã chịu gọi cô bằng cô thì phải mở tiệc ăn mừng, hôm nay cô sẽ nấu một bàn thức ăn thật ngon, đi thôi tiểu Hiên, đỡ cô đến phòng bếp"- " Nhưng mà cô ơi..." - thần sắc Sở Hiên hơi do dự.- " Mau lên, chúng ta đi mở tiệc thôi" "Rắc" ... " Ahhhh, cái lưng của tôi!!!"- " CÔ ĐI NẰM NGHỈ NGAY LẬP TỨC CHO CON, KHÔNG TIỆC TÙNG GÌ HẾT!!!"Vì vậy bữa tiệc ăn mừng thịnh soạn ấy ấy bị dời lại vì tiếng hét như chọc tiết heo của ai đó và sự uy h**p của Sở Hiên, dời mãi, dời mãi.*********=== =======*******===3 năm sau.Trong 3 năm này, Diêm quốc xảy ra khá là nhiều chuyện, nghe nói hoàng thượng rất sủng ái Hoa phi nương nương, nghe nói cửu hoàng tử là người rất thông minh, 3 tuổi đã biết chữ, nghe nói Lan quý phi rất vui mừng lại nghe nói đại hoàng tử, nhị hoàng tử, tam hoàng tử đã đến thượng thư phòng học tập,vâng vâng, tuy nhiên những chuyện này không hề ảnh hưởng đến cuộc sống yên bình của Du Tử Khâm và Sở Hiên.Cánh hoa anh đào bay bay trong gió, tiếng chim hót líu lo hòa cùng với tiếng gió rì rầm luôn là khung cảnh đặc trưng của Đào Hoa sơn. Du Tử Khâm đang ngồi trên chiếc ghế dựa bằng gỗ, tay cầm kim chỉ khâu khâu vá vá liên tục, nhìn vào hình dáng thì biết Du Tử Khâm muốn may quần áo, hơn nữa là quần áo cho con nít. Sở Hiên thì tựa đầu lên đùi nàng, tay đang cầm quyển kinh thư gì đó nhìn chăm chú, chốc chốc lại ngước lên nhìn Du Tử Khâm, khi đôi mắt liếc đến thứ nàng đang cầm trong tay thì lại cười tủm tỉm, tiếp tục nhìn vào trang sách.Khi Sở Hiên lên bảy, tự nhiên một ngày cậu đòi đi học, yêu cầu này không phải là quáđáng gì nhưng Du Tử Khâm tự cảm thấy nàng dạy chữ cho cậu thì được chứ dạy cậu đối câu ngâm thơ gì gì đó thì...khó nói lắm. Mặc dù không nỡ nhưng vì thỏa mãn mong muốn của Sở Hiên, nàng gợi ý việc đưa cậu đến ở nhờ Tề gia, đăng kí học ở chỗ Trần phu tử trong thôn. Nhưng không ngờ cậu lại kiên quyết từ chối, còn thẳng thắng nghiêm trang nói với nàng:- " Tri thức đều ở trong sách, phu tử chỉ là những người hướng dẫn cho người ta có thể dễ dàng hiểu được cuốn sách đó, nếu như có thể hiểu cuốn sách đó rồi, thì còn cần phu tử làm chi ạ! Cho nên con chỉ cần cô dạy chữ cho con là được rồi, mọi chuyện còn lại cứ để con lo."Vì thế dưới yêu cầu của tiểu Hiên đáng yêu, Du Tử Khâm liền mua mấy cuốn kinh thi cho cậu tự nghiên cứu, còn mình thì chỉ dạy chữ cho cậu là được. Thật ra lí do thật sự là nàng không nỡ rời xa tiểu Hiên. Hơn nữa sau sự việc kia, tiểu Hiên bắt đầu dính lấy nàng như hình với bóng.Buông kim chỉ xuống, vươn vai một cái sau đó vỗ vỗ cái đầu nhỏ nhắn đang tựa trên đùi mình kia : " tiểu Hiên, cô muốn đứng dậy!" Cái đầu nhỏ nhắn ấy liền ngẩng lên:' Cô muốn đi đâu ạ ?" Du Tử Khâm cười nói:" Cô đi phòng thuốc, định thuốc cho tiểu Hiên." Mấy năm nay nàng luôn điều trị cho Sở Hiên cố gắng loại bỏ chất độc khi có từ trong bụng mẹ của cậu. Lúc đầu có thể nói là thật vất vả, trầm độc bao nhiêu năm, đâu thể nói loại bỏ là loại bỏ được, làm nàng tốn một phen công phu, đến hiện tại thì trong cơ thể của cậu chỉ còn một ít chất độc, đã có thể loại bỏ từ từ bằng việc uống thuốc.Nghe Du Tử Khâm nói, Sở Hiên chỉ à một tiếng, sau đó đứng dậy, thu gom sách vở, lẽo đẽo đi theo nàng. Khi Du Tử Khâm quay đầu lại nhìn , cậu liền tặng cho nàng một nụ cười dịu dàng như gió xuân, khiến cho Du Tử Khâm chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười, đúng là tiểu quỷ bám người mà. Mới có 8 tuổi thôi mà đã như yêu nghiệt rồi, mai mốt không biết sẽ có bao nhiêu cô nương chết vì nó đây.

Du Tử Khâm vừa mở mắt
lập tức nhìn thấy một đôi mắt to tròn ngập nước đang nhìn mình khiến
nàng cảm thấy rất bất ngờ, nàng quan sát Sở Hiên cũng 5 năm rồi, cho dù
chịu ủy khuất ra sao, tên tiểu tử này cũng không hề khóc, lần này là làm sao vậy. Đưa tay lên khẽ chạm vào gò má cậu, dịu dàng v**t v*:" Sao
vậy, sao tiểu Hiên lại khóc, có chuyện gì sao? Nói cho cô, cô nhất định
sẽ giúp con." Không hỏi thì thôi, vừa hỏi thì những giọt nước mắt như
trân châu ấy liền lăn xuống, Sở Hiên đáng thương hề hề nói:

- "
Cô cô chảy rất nhiều máu, con sợ người sẽ bỏ đi không cần con nữa"- vừa
nói vừa nghẹn ngào thật đáng thương. Tuy hỏi Sở Hiên nhưng nàng không
nghĩ nó sẽ trả lời, vì vậy điều này làm nàng vừa ngạc nhiên vừa vui
mừng, tiểu Hiên chịu nói chuyện với nàng rồi, nó nói nó sợ nàng bỏ lại
nó, điều này có nghĩa là gì, có nghĩa là nàng thành công rồi, thành công để tiểu Hiên chấp nhận nàng rồi. Vì quá vui mừng nên không để ý mà nàng đã đụng đến vết thương ngay miệng, oa thật đau a.

Lúc này Du Tử Khâm mới nhớ lại vụ việc khi nãy, nhủ thầm, uh ha, mình vừa mới bị
té mà, lời nói của Sở Hiên khiến cho nàng ý thức được trên người mình có rất nhiều vết thương, thật TMD nó bây giờ mới thấy đau.

Nhìn thấy Du Tử Khâm vì đau mà nhăn cả mặt lại, Sở Hiên liền cảm thấy bối
rối:" Cô cô có sao không, người đau lắm phải không, xin lỗi người, xin
lỗi người đều là lỗi của con, cô cô, người đau lắm không, phải làm sao
bây giờ!" Nhìn thấy Sở Hiên vì mình mà lo lắng đến như vậy Du Tử Khâm
rất vui, dù sao đây cũng là người mà nàng yêu thương nhất ở thế giới
này, nói đúng hơn là người duy nhất, nên bây giờ được đáp lại, tự nhiên
nàng cảm thấy rất hạnh phúc. Tuy nhiên nàng ý thức được một vấn đề, tiểu Hiên vừa kêu nàng là ... cô cô, không ổn, cách gọi này làm nàng liên
tưởng đến Dương Quá và Tiểu Long Nữ trong Thần Điêu Đại Hiệp, cuối cùng bọn họ chẳng phải yêu nhau sao, không được cách xưng hô này không hợp
trong tình huống của nàng và Sở Hiên ( thực chất là tác giả thích xưng
hô cô cháu cho nó gọn

Sở Hiên bị lời nói của Du Tử Khâm làm cho sửng sốt, gương mặt nháy mắt tái nhợt, trong lòng cảm thấy thật khẩn trương, tại sao lại không cho mình
gọi người là cô cô, người tức giận rồi sao, tức giận vì mình nghịch ngợm mà khiến người bị thương sao, người chán ghét mình rồi sao, đừng mà,
không muốn, làm ơn đừng như vậy, làm ơn đừng bỏ rơi con, con hứa sẽ
ngoan, sẽ thật nghe lời mà, làm ơn. Khi Sở Hiên chuẩn bị thốt ra những
lời nói kia, thì lại nghe Du Tử Khâm nói:

- " Phải gọi là cô biết không, hơn nữa trong những việc như thế này, phải nói cám ơn chứ không phải là xin lỗi."

Sở Hiên sửng sốt, sau đó mừng rỡ gật đầu lia lịa:" Dạ!" Cô ơi, chỉ cần cô
muốn, Tiểu Hiên nhất định sẽ làm , tiểu Hiên nhất định sẽ nghe lời cô,
chỉ một mình cô thôi, cho nên xin người, đừng có không cần con có được
không. Những lời sau Sở Hiên giấu trong tận đáy lòng, cậu thầm ra quyết
định suốt cuộc đời này sẽ ở bên cạnh cô, sẽ bám lấy cô không buông vì
trên thế giới này, ngoại trừ cô ra, tất cả đều là những kẻ ghê tởm, đáng ghét.

- " Tuy hôm nay có đổ chút máu, nhưng tiểu Hiên đã chịu
gọi cô bằng cô thì phải mở tiệc ăn mừng, hôm nay cô sẽ nấu một bàn thức
ăn thật ngon, đi thôi tiểu Hiên, đỡ cô đến phòng bếp"

- " Nhưng mà cô ơi..." - thần sắc Sở Hiên hơi do dự.

- " Mau lên, chúng ta đi mở tiệc thôi" "Rắc" ... " Ahhhh, cái lưng của tôi!!!"

- " CÔ ĐI NẰM NGHỈ NGAY LẬP TỨC CHO CON, KHÔNG TIỆC TÙNG GÌ HẾT!!!"

Vì vậy bữa tiệc ăn mừng thịnh soạn ấy ấy bị dời lại vì tiếng hét như chọc
tiết heo của ai đó và sự uy h**p của Sở Hiên, dời mãi, dời mãi.

*********=== =======*******===

3 năm sau.

Trong 3 năm này, Diêm quốc xảy ra khá là nhiều chuyện, nghe nói hoàng thượng
rất sủng ái Hoa phi nương nương, nghe nói cửu hoàng tử là người rất
thông minh, 3 tuổi đã biết chữ, nghe nói Lan quý phi rất vui mừng lại
nghe nói đại hoàng tử, nhị hoàng tử, tam hoàng tử đã đến thượng thư
phòng học tập,vâng vâng, tuy nhiên những chuyện này không hề ảnh hưởng
đến cuộc sống yên bình của Du Tử Khâm và Sở Hiên.

Cánh hoa
anh đào bay bay trong gió, tiếng chim hót líu lo hòa cùng với tiếng gió
rì rầm luôn là khung cảnh đặc trưng của Đào Hoa sơn. Du Tử Khâm đang
ngồi trên chiếc ghế dựa bằng gỗ, tay cầm kim chỉ khâu khâu vá vá liên
tục, nhìn vào hình dáng thì biết Du Tử Khâm muốn may quần áo, hơn nữa là quần áo cho con nít. Sở Hiên thì tựa đầu lên đùi nàng, tay đang cầm
quyển kinh thư gì đó nhìn chăm chú, chốc chốc lại ngước lên nhìn Du Tử
Khâm, khi đôi mắt liếc đến thứ nàng đang cầm trong tay thì lại cười tủm
tỉm, tiếp tục nhìn vào trang sách.

Khi Sở Hiên lên bảy, tự nhiên một ngày cậu đòi đi học, yêu cầu này không phải là quá

đáng gì nhưng Du Tử Khâm tự cảm thấy nàng dạy chữ cho cậu thì được chứ dạy
cậu đối câu ngâm thơ gì gì đó thì...khó nói lắm. Mặc dù không nỡ nhưng
vì thỏa mãn mong muốn của Sở Hiên, nàng gợi ý việc đưa cậu đến ở nhờ Tề
gia, đăng kí học ở chỗ Trần phu tử trong thôn. Nhưng không ngờ cậu lại
kiên quyết từ chối, còn thẳng thắng nghiêm trang nói với nàng:

- " Tri thức đều ở trong sách, phu tử chỉ là những người hướng dẫn cho
người ta có thể dễ dàng hiểu được cuốn sách đó, nếu như có thể hiểu
cuốn sách đó rồi, thì còn cần phu tử làm chi ạ! Cho nên con chỉ cần cô
dạy chữ cho con là được rồi, mọi chuyện còn lại cứ để con lo."

Vì thế dưới yêu cầu của tiểu Hiên đáng yêu, Du Tử Khâm liền mua mấy cuốn
kinh thi cho cậu tự nghiên cứu, còn mình thì chỉ dạy chữ cho cậu là
được. Thật ra lí do thật sự là nàng không nỡ rời xa tiểu Hiên. Hơn nữa
sau sự việc kia, tiểu Hiên bắt đầu dính lấy nàng như hình với bóng.

Buông kim chỉ xuống, vươn vai một cái sau đó vỗ vỗ cái đầu nhỏ nhắn đang tựa
trên đùi mình kia : " tiểu Hiên, cô muốn đứng dậy!" Cái đầu nhỏ nhắn ấy
liền ngẩng lên:' Cô muốn đi đâu ạ ?" Du Tử Khâm cười nói:" Cô đi phòng
thuốc, định thuốc cho tiểu Hiên." Mấy năm nay nàng luôn điều trị cho Sở
Hiên cố gắng loại bỏ chất độc khi có từ trong bụng mẹ của cậu. Lúc đầu
có thể nói là thật vất vả, trầm độc bao nhiêu năm, đâu thể nói loại bỏ
là loại bỏ được, làm nàng tốn một phen công phu, đến hiện tại thì trong
cơ thể của cậu chỉ còn một ít chất độc, đã có thể loại bỏ từ từ bằng
việc uống thuốc.

Nghe Du Tử Khâm nói, Sở Hiên chỉ à một
tiếng, sau đó đứng dậy, thu gom sách vở, lẽo đẽo đi theo nàng. Khi Du Tử Khâm quay đầu lại nhìn , cậu liền tặng cho nàng một nụ cười dịu dàng
như gió xuân, khiến cho Du Tử Khâm chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười, đúng là tiểu quỷ bám người mà. Mới có 8 tuổi thôi mà đã như yêu nghiệt rồi,
mai mốt không biết sẽ có bao nhiêu cô nương chết vì nó đây.

Nuôi Dưỡng Bạo VươngTác giả: Hoa Sơn TràTruyện Lịch Sử, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrên bầu trời trong xanh, từng đám mây trắng mềm mại như những cục bông gòn đang lững lờ trôi. Tuy vẫn đang là mùa hạ, nhưng trời không nóng lắm, chốc chốc lại có một cơn gió nhẹ thoảng qua mát rười rượi, làm lay động cành hoa anh đào, rơi xuống những cánh hoa nhỏ bé, màu hồng nhạt. Một nơi mà có hoa anh đào nở vào mùa hạ thì chỉ có Đào Hoa sơn, ở đây hoa anh đào nở quanh năm, bao phủ cả vùng là một rừng hoa anh đào với các màu sắc như trắng, hồng nhạt, hồng thắm,...Cũng không phải cả một ngọn núi chỉ có hoa anh đào, chỉ là cây này chiếm đa số nên lấn át cả màu sắc của các loại cây khác. Trên một vách núi của Đào Hoa sơn, lấp ló đằng sau những tảng đá to lớn ấy, lại có một ngôi nhà. Ngôi nhà được xây dựng dựa vào núi, tất cả có 2 gian nhà được xây dựng theo kiểu nhà cổ xưa của Trung Quốc, tuy không lớn bằng nhà của các vị đại phú thời bấy giờ, nhưng đồi với một kẻ đến từ nơi "tấc đất, tấc vàng" như thế kỉ 21 thì không còn gì hài lòng hơn. hai gian nhà được xây dựng theo hình chữ L,… Du Tử Khâm vừa mở mắt lập tức nhìn thấy một đôi mắt to tròn ngập nước đang nhìn mình khiến nàng cảm thấy rất bất ngờ, nàng quan sát Sở Hiên cũng 5 năm rồi, cho dù chịu ủy khuất ra sao, tên tiểu tử này cũng không hề khóc, lần này là làm sao vậy. Đưa tay lên khẽ chạm vào gò má cậu, dịu dàng v**t v*:" Sao vậy, sao tiểu Hiên lại khóc, có chuyện gì sao? Nói cho cô, cô nhất định sẽ giúp con." Không hỏi thì thôi, vừa hỏi thì những giọt nước mắt như trân châu ấy liền lăn xuống, Sở Hiên đáng thương hề hề nói:- " Cô cô chảy rất nhiều máu, con sợ người sẽ bỏ đi không cần con nữa"- vừa nói vừa nghẹn ngào thật đáng thương. Tuy hỏi Sở Hiên nhưng nàng không nghĩ nó sẽ trả lời, vì vậy điều này làm nàng vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, tiểu Hiên chịu nói chuyện với nàng rồi, nó nói nó sợ nàng bỏ lại nó, điều này có nghĩa là gì, có nghĩa là nàng thành công rồi, thành công để tiểu Hiên chấp nhận nàng rồi. Vì quá vui mừng nên không để ý mà nàng đã đụng đến vết thương ngay miệng, oa thật đau a.Lúc này Du Tử Khâm mới nhớ lại vụ việc khi nãy, nhủ thầm, uh ha, mình vừa mới bị té mà, lời nói của Sở Hiên khiến cho nàng ý thức được trên người mình có rất nhiều vết thương, thật TMD nó bây giờ mới thấy đau.Nhìn thấy Du Tử Khâm vì đau mà nhăn cả mặt lại, Sở Hiên liền cảm thấy bối rối:" Cô cô có sao không, người đau lắm phải không, xin lỗi người, xin lỗi người đều là lỗi của con, cô cô, người đau lắm không, phải làm sao bây giờ!" Nhìn thấy Sở Hiên vì mình mà lo lắng đến như vậy Du Tử Khâm rất vui, dù sao đây cũng là người mà nàng yêu thương nhất ở thế giới này, nói đúng hơn là người duy nhất, nên bây giờ được đáp lại, tự nhiên nàng cảm thấy rất hạnh phúc. Tuy nhiên nàng ý thức được một vấn đề, tiểu Hiên vừa kêu nàng là ... cô cô, không ổn, cách gọi này làm nàng liên tưởng đến Dương Quá và Tiểu Long Nữ trong Thần Điêu Đại Hiệp, cuối cùng bọn họ chẳng phải yêu nhau sao, không được cách xưng hô này không hợp trong tình huống của nàng và Sở Hiên ( thực chất là tác giả thích xưng hô cô cháu cho nó gọnSở Hiên bị lời nói của Du Tử Khâm làm cho sửng sốt, gương mặt nháy mắt tái nhợt, trong lòng cảm thấy thật khẩn trương, tại sao lại không cho mình gọi người là cô cô, người tức giận rồi sao, tức giận vì mình nghịch ngợm mà khiến người bị thương sao, người chán ghét mình rồi sao, đừng mà, không muốn, làm ơn đừng như vậy, làm ơn đừng bỏ rơi con, con hứa sẽ ngoan, sẽ thật nghe lời mà, làm ơn. Khi Sở Hiên chuẩn bị thốt ra những lời nói kia, thì lại nghe Du Tử Khâm nói:- " Phải gọi là cô biết không, hơn nữa trong những việc như thế này, phải nói cám ơn chứ không phải là xin lỗi."Sở Hiên sửng sốt, sau đó mừng rỡ gật đầu lia lịa:" Dạ!" Cô ơi, chỉ cần cô muốn, Tiểu Hiên nhất định sẽ làm , tiểu Hiên nhất định sẽ nghe lời cô, chỉ một mình cô thôi, cho nên xin người, đừng có không cần con có được không. Những lời sau Sở Hiên giấu trong tận đáy lòng, cậu thầm ra quyết định suốt cuộc đời này sẽ ở bên cạnh cô, sẽ bám lấy cô không buông vì trên thế giới này, ngoại trừ cô ra, tất cả đều là những kẻ ghê tởm, đáng ghét.- " Tuy hôm nay có đổ chút máu, nhưng tiểu Hiên đã chịu gọi cô bằng cô thì phải mở tiệc ăn mừng, hôm nay cô sẽ nấu một bàn thức ăn thật ngon, đi thôi tiểu Hiên, đỡ cô đến phòng bếp"- " Nhưng mà cô ơi..." - thần sắc Sở Hiên hơi do dự.- " Mau lên, chúng ta đi mở tiệc thôi" "Rắc" ... " Ahhhh, cái lưng của tôi!!!"- " CÔ ĐI NẰM NGHỈ NGAY LẬP TỨC CHO CON, KHÔNG TIỆC TÙNG GÌ HẾT!!!"Vì vậy bữa tiệc ăn mừng thịnh soạn ấy ấy bị dời lại vì tiếng hét như chọc tiết heo của ai đó và sự uy h**p của Sở Hiên, dời mãi, dời mãi.*********=== =======*******===3 năm sau.Trong 3 năm này, Diêm quốc xảy ra khá là nhiều chuyện, nghe nói hoàng thượng rất sủng ái Hoa phi nương nương, nghe nói cửu hoàng tử là người rất thông minh, 3 tuổi đã biết chữ, nghe nói Lan quý phi rất vui mừng lại nghe nói đại hoàng tử, nhị hoàng tử, tam hoàng tử đã đến thượng thư phòng học tập,vâng vâng, tuy nhiên những chuyện này không hề ảnh hưởng đến cuộc sống yên bình của Du Tử Khâm và Sở Hiên.Cánh hoa anh đào bay bay trong gió, tiếng chim hót líu lo hòa cùng với tiếng gió rì rầm luôn là khung cảnh đặc trưng của Đào Hoa sơn. Du Tử Khâm đang ngồi trên chiếc ghế dựa bằng gỗ, tay cầm kim chỉ khâu khâu vá vá liên tục, nhìn vào hình dáng thì biết Du Tử Khâm muốn may quần áo, hơn nữa là quần áo cho con nít. Sở Hiên thì tựa đầu lên đùi nàng, tay đang cầm quyển kinh thư gì đó nhìn chăm chú, chốc chốc lại ngước lên nhìn Du Tử Khâm, khi đôi mắt liếc đến thứ nàng đang cầm trong tay thì lại cười tủm tỉm, tiếp tục nhìn vào trang sách.Khi Sở Hiên lên bảy, tự nhiên một ngày cậu đòi đi học, yêu cầu này không phải là quáđáng gì nhưng Du Tử Khâm tự cảm thấy nàng dạy chữ cho cậu thì được chứ dạy cậu đối câu ngâm thơ gì gì đó thì...khó nói lắm. Mặc dù không nỡ nhưng vì thỏa mãn mong muốn của Sở Hiên, nàng gợi ý việc đưa cậu đến ở nhờ Tề gia, đăng kí học ở chỗ Trần phu tử trong thôn. Nhưng không ngờ cậu lại kiên quyết từ chối, còn thẳng thắng nghiêm trang nói với nàng:- " Tri thức đều ở trong sách, phu tử chỉ là những người hướng dẫn cho người ta có thể dễ dàng hiểu được cuốn sách đó, nếu như có thể hiểu cuốn sách đó rồi, thì còn cần phu tử làm chi ạ! Cho nên con chỉ cần cô dạy chữ cho con là được rồi, mọi chuyện còn lại cứ để con lo."Vì thế dưới yêu cầu của tiểu Hiên đáng yêu, Du Tử Khâm liền mua mấy cuốn kinh thi cho cậu tự nghiên cứu, còn mình thì chỉ dạy chữ cho cậu là được. Thật ra lí do thật sự là nàng không nỡ rời xa tiểu Hiên. Hơn nữa sau sự việc kia, tiểu Hiên bắt đầu dính lấy nàng như hình với bóng.Buông kim chỉ xuống, vươn vai một cái sau đó vỗ vỗ cái đầu nhỏ nhắn đang tựa trên đùi mình kia : " tiểu Hiên, cô muốn đứng dậy!" Cái đầu nhỏ nhắn ấy liền ngẩng lên:' Cô muốn đi đâu ạ ?" Du Tử Khâm cười nói:" Cô đi phòng thuốc, định thuốc cho tiểu Hiên." Mấy năm nay nàng luôn điều trị cho Sở Hiên cố gắng loại bỏ chất độc khi có từ trong bụng mẹ của cậu. Lúc đầu có thể nói là thật vất vả, trầm độc bao nhiêu năm, đâu thể nói loại bỏ là loại bỏ được, làm nàng tốn một phen công phu, đến hiện tại thì trong cơ thể của cậu chỉ còn một ít chất độc, đã có thể loại bỏ từ từ bằng việc uống thuốc.Nghe Du Tử Khâm nói, Sở Hiên chỉ à một tiếng, sau đó đứng dậy, thu gom sách vở, lẽo đẽo đi theo nàng. Khi Du Tử Khâm quay đầu lại nhìn , cậu liền tặng cho nàng một nụ cười dịu dàng như gió xuân, khiến cho Du Tử Khâm chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười, đúng là tiểu quỷ bám người mà. Mới có 8 tuổi thôi mà đã như yêu nghiệt rồi, mai mốt không biết sẽ có bao nhiêu cô nương chết vì nó đây.

Chương 6