Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…
Chương 17: Cái đồng hồ đáng chết
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… 6h sángReng.... reng.... reng.....Cái đồng hồ của Yun vang lên. Nhỏ mắt nhắm mắt mở, quơ tay ném cái đồng hồ ra ngoài cửa sổ rồi thong thả.... ngủ tiếp.10s sau, "Rầm" cánh cửa phòng cô nàng bể đôi dưới cú đạp của nó.- Gì vậy Wen? Mới có 6h mà!!!!!! - Nhỏ càu nhàu - Cho tớ ngủ chút nữa đi!- Cái đầu cậu á chớ 6h. Cậu nghĩ sao mà thẳng tay ném cái đồng hồ này từ tầng 2 xuống sân hả? - Nó hét lên, tay cầm cái đồng hồ "hung khí" - Cậu biết là cậu ném lệch một chút nữa là tớ vào nhà xác vì bị chấn thượng sọ não không hả? CẬU THỨ DẬY MAU CÁI ĐỒ CON HEO KIA??????????????????????- Ê, sao cậu cầm cái đồng hồ của tớ hả? Cảm ơn nhiều nha! - Nhỏ tỉnh ngủ, cười trước khuôn mặt đằng đằng sát khí của nó. - Mà cậu mới vừa nói gì vậy?Nó tức điên lên, quát cô bạn với tần số nHz (o me ơi! kinh!)- CÁI ĐỒ CON HEO! CÁI ĐỒ CON QUỈ ĐÁNG CHẾT! CÁI ĐỒ HẠI BẠN! CÁI ĐỒ GIẾT NGƯỜI!......... CHẤN THƯƠNG SỌ NÃO....... abc..... xyz......10ph sau!- Ôi trời ơi, tội nghiệp cái lỗ tai của tôi - nhỏ rưng rưng như sắp khóc- Tớ đếm đến ba, cậu không bước ra khỏi gường là tớ nói chú Nghĩa vác cậu về Mỹ nè. - nó hăm he - 1... 2....- Á! Tớ đi, tớ đi liền! Cậu đừng có nói papa vác tớ về Mỹ nha!!!!!! - nhỏ trưng ra khuôn mặt ngyn thơ vô số tội- NHANHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!Nói rồi nó bỏ ra khỏi phòng nhỏ, còn nhỏ bay vào WC làm vscn.
6h sáng
Reng.... reng.... reng.....
Cái đồng hồ của Yun vang lên. Nhỏ mắt nhắm mắt mở, quơ tay ném cái đồng hồ ra ngoài cửa sổ rồi thong thả.... ngủ tiếp.
10s sau, "Rầm" cánh cửa phòng cô nàng bể đôi dưới cú đạp của nó.
- Gì vậy Wen? Mới có 6h mà!!!!!! - Nhỏ càu nhàu - Cho tớ ngủ chút nữa đi!
- Cái đầu cậu á chớ 6h. Cậu nghĩ sao mà thẳng tay ném cái đồng hồ này từ tầng 2 xuống sân hả? - Nó hét lên, tay cầm cái đồng hồ "hung khí" - Cậu biết là cậu ném lệch một chút nữa là tớ vào nhà xác vì bị chấn thượng sọ não không hả? CẬU THỨ DẬY MAU CÁI ĐỒ CON HEO KIA??????????????????????
- Ê, sao cậu cầm cái đồng hồ của tớ hả? Cảm ơn nhiều nha! - Nhỏ tỉnh ngủ, cười trước khuôn mặt đằng đằng sát khí của nó. - Mà cậu mới vừa nói gì vậy?
Nó tức điên lên, quát cô bạn với tần số nHz (o me ơi! kinh!)
- CÁI ĐỒ CON HEO! CÁI ĐỒ CON QUỈ ĐÁNG CHẾT! CÁI ĐỒ HẠI BẠN! CÁI ĐỒ GIẾT NGƯỜI!......... CHẤN THƯƠNG SỌ NÃO....... abc..... xyz......
10ph sau!
- Ôi trời ơi, tội nghiệp cái lỗ tai của tôi - nhỏ rưng rưng như sắp khóc
- Tớ đếm đến ba, cậu không bước ra khỏi gường là tớ nói chú Nghĩa vác cậu về Mỹ nè. - nó hăm he - 1... 2....
- Á! Tớ đi, tớ đi liền! Cậu đừng có nói papa vác tớ về Mỹ nha!!!!!! - nhỏ trưng ra khuôn mặt ngyn thơ vô số tội
- NHANHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!
Nói rồi nó bỏ ra khỏi phòng nhỏ, còn nhỏ bay vào WC làm vscn.
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… 6h sángReng.... reng.... reng.....Cái đồng hồ của Yun vang lên. Nhỏ mắt nhắm mắt mở, quơ tay ném cái đồng hồ ra ngoài cửa sổ rồi thong thả.... ngủ tiếp.10s sau, "Rầm" cánh cửa phòng cô nàng bể đôi dưới cú đạp của nó.- Gì vậy Wen? Mới có 6h mà!!!!!! - Nhỏ càu nhàu - Cho tớ ngủ chút nữa đi!- Cái đầu cậu á chớ 6h. Cậu nghĩ sao mà thẳng tay ném cái đồng hồ này từ tầng 2 xuống sân hả? - Nó hét lên, tay cầm cái đồng hồ "hung khí" - Cậu biết là cậu ném lệch một chút nữa là tớ vào nhà xác vì bị chấn thượng sọ não không hả? CẬU THỨ DẬY MAU CÁI ĐỒ CON HEO KIA??????????????????????- Ê, sao cậu cầm cái đồng hồ của tớ hả? Cảm ơn nhiều nha! - Nhỏ tỉnh ngủ, cười trước khuôn mặt đằng đằng sát khí của nó. - Mà cậu mới vừa nói gì vậy?Nó tức điên lên, quát cô bạn với tần số nHz (o me ơi! kinh!)- CÁI ĐỒ CON HEO! CÁI ĐỒ CON QUỈ ĐÁNG CHẾT! CÁI ĐỒ HẠI BẠN! CÁI ĐỒ GIẾT NGƯỜI!......... CHẤN THƯƠNG SỌ NÃO....... abc..... xyz......10ph sau!- Ôi trời ơi, tội nghiệp cái lỗ tai của tôi - nhỏ rưng rưng như sắp khóc- Tớ đếm đến ba, cậu không bước ra khỏi gường là tớ nói chú Nghĩa vác cậu về Mỹ nè. - nó hăm he - 1... 2....- Á! Tớ đi, tớ đi liền! Cậu đừng có nói papa vác tớ về Mỹ nha!!!!!! - nhỏ trưng ra khuôn mặt ngyn thơ vô số tội- NHANHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!Nói rồi nó bỏ ra khỏi phòng nhỏ, còn nhỏ bay vào WC làm vscn.