Tác giả:

Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…

Chương 20: Xếp chỗ ngồi (part 1)

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Các em là học sinh mới hả? - Một cô giáo trẻ khoảng 20 tuổi đanh đứng nhìn tụi nó - Vào đây!Gõ cây thước xuống bàn cho cả lớp im trở lại, cô giáo mới điềm nhiên cất tiếng:- Hôm nay lớp chúng ta sẽ có học sinh mới, các em vào đây!Tụi nó vừa bước vào, lập tức đã có tiếng xì xầm nổi lên- Là mấy thiên thần lúc sáng - hs1- Ác quỉ chớ thiên thần nỗi gì! - hs2-.........- CẢ LỚP IM LẶNG! - Bà cô gõ thước xuống bàn. Đến bây giờ, tụi nó mới để ý có bốn tên con trai không thèm quan tâm đến tụi nó mà chỉ thản nhiên úp mặt xuống bàn nghe headphone, và hơn ữa, trong đó có một tên rất quen.- Chào mấy bạn, mình là Trần Ngọc Lan Như. Gọi mình là Yun nhe! - Yun cười làm ối tên con trai ngất ngây như đang ở trên chín tầng mây- Còn mình là Đặng Thị Ngọc Hân, gọi mình là Kull nha! - Kull nhún nhẹ người (kiểu mấy công chúa chào mọi người trong phim hoạt hình Barbie á!) làm khối tên con trai phải ngất xỉu- Mình là Phan Anh Thảo Vân, các bạn cứ gọi mình là Ji cũng được. - Ji nháy mắt làm hầu hết con trai trong lớp xịt máu mũi- Và mình là Nguyễn Thị Thùy Trâm. Cứ gọi mình là Wendy nhé! - nó còn "khuyến mãi" cho cả lớp một nụ hôn gió làm mắt tên con trai nào cũng hiện ra hai hình trái tim to đùng. - Tụi mình là nữ sinh học bổng, mong mấy bạn giúp đỡ tụi mình nha! Cảm ơn mấy bạn nhiều lắm!- Vậy chúng em ngồi ở đâu cô? - Ji hỏi- Ở ĐÂY! Ở ĐÂY NÈ! - tụi con trai nhao nhao- Thưa cô. - Jin bây giờ mới ngẩng đầu dậy, bước lên bàn giáo viên - Cho Ji ngồi với em nha cô!- ơ được! - Bà cô gật đầu lia lia- Kinh thật, tên Jin này sau ba năm không gặp....... Nó đã biết dùng mỹ nam kế luôn rồi. - Yun lắc đầu ngán ngẩm- Hahahaha! - Ba con bạn cùng cười- CƯỜI CÁI GÌ! - Ji gầm lên - JINNNNNNNNNN! BỎ TAY TỚ RA, TƠ PHẢI g**t ch*t TỤI NÀY!!!!!- Cậu không đi về chỗ với tớ phải không? - Jin cúi xuống nhìn nhỏ (hơn nhau một tấc), ngay lúc này, mặt nhỏ và Jin chỉ còn cách nhau khoảng 5cm - Cậu biết kết quả rồi chứ nhỉ? (mặt gian kinh khủng)

- Các em là học sinh mới hả? - Một cô giáo trẻ khoảng 20 tuổi đanh đứng nhìn tụi nó - Vào đây!

Gõ cây thước xuống bàn cho cả lớp im trở lại, cô giáo mới điềm nhiên cất tiếng:

- Hôm nay lớp chúng ta sẽ có học sinh mới, các em vào đây!

Tụi nó vừa bước vào, lập tức đã có tiếng xì xầm nổi lên

- Là mấy thiên thần lúc sáng - hs1

- Ác quỉ chớ thiên thần nỗi gì! - hs2

-.........

- CẢ LỚP IM LẶNG! - Bà cô gõ thước xuống bàn. Đến bây giờ, tụi nó mới để ý có bốn tên con trai không thèm quan tâm đến tụi nó mà chỉ thản nhiên úp mặt xuống bàn nghe headphone, và hơn ữa, trong đó có một tên rất quen.

- Chào mấy bạn, mình là Trần Ngọc Lan Như. Gọi mình là Yun nhe! - Yun cười làm ối tên con trai ngất ngây như đang ở trên chín tầng mây

- Còn mình là Đặng Thị Ngọc Hân, gọi mình là Kull nha! - Kull nhún nhẹ người (kiểu mấy công chúa chào mọi người trong phim hoạt hình Barbie á!) làm khối tên con trai phải ngất xỉu

- Mình là Phan Anh Thảo Vân, các bạn cứ gọi mình là Ji cũng được. - Ji nháy mắt làm hầu hết con trai trong lớp xịt máu mũi

- Và mình là Nguyễn Thị Thùy Trâm. Cứ gọi mình là Wendy nhé! - nó còn "khuyến mãi" cho cả lớp một nụ hôn gió làm mắt tên con trai nào cũng hiện ra hai hình trái tim to đùng. - Tụi mình là nữ sinh học bổng, mong mấy bạn giúp đỡ tụi mình nha! Cảm ơn mấy bạn nhiều lắm!

- Vậy chúng em ngồi ở đâu cô? - Ji hỏi

- Ở ĐÂY! Ở ĐÂY NÈ! - tụi con trai nhao nhao

- Thưa cô. - Jin bây giờ mới ngẩng đầu dậy, bước lên bàn giáo viên - Cho Ji ngồi với em nha cô!

- ơ được! - Bà cô gật đầu lia lia

- Kinh thật, tên Jin này sau ba năm không gặp....... Nó đã biết dùng mỹ nam kế luôn rồi. - Yun lắc đầu ngán ngẩm

- Hahahaha! - Ba con bạn cùng cười

- CƯỜI CÁI GÌ! - Ji gầm lên - JINNNNNNNNNN! BỎ TAY TỚ RA, TƠ PHẢI g**t ch*t TỤI NÀY!!!!!

- Cậu không đi về chỗ với tớ phải không? - Jin cúi xuống nhìn nhỏ (hơn nhau một tấc), ngay lúc này, mặt nhỏ và Jin chỉ còn cách nhau khoảng 5cm - Cậu biết kết quả rồi chứ nhỉ? (mặt gian kinh khủng)

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Các em là học sinh mới hả? - Một cô giáo trẻ khoảng 20 tuổi đanh đứng nhìn tụi nó - Vào đây!Gõ cây thước xuống bàn cho cả lớp im trở lại, cô giáo mới điềm nhiên cất tiếng:- Hôm nay lớp chúng ta sẽ có học sinh mới, các em vào đây!Tụi nó vừa bước vào, lập tức đã có tiếng xì xầm nổi lên- Là mấy thiên thần lúc sáng - hs1- Ác quỉ chớ thiên thần nỗi gì! - hs2-.........- CẢ LỚP IM LẶNG! - Bà cô gõ thước xuống bàn. Đến bây giờ, tụi nó mới để ý có bốn tên con trai không thèm quan tâm đến tụi nó mà chỉ thản nhiên úp mặt xuống bàn nghe headphone, và hơn ữa, trong đó có một tên rất quen.- Chào mấy bạn, mình là Trần Ngọc Lan Như. Gọi mình là Yun nhe! - Yun cười làm ối tên con trai ngất ngây như đang ở trên chín tầng mây- Còn mình là Đặng Thị Ngọc Hân, gọi mình là Kull nha! - Kull nhún nhẹ người (kiểu mấy công chúa chào mọi người trong phim hoạt hình Barbie á!) làm khối tên con trai phải ngất xỉu- Mình là Phan Anh Thảo Vân, các bạn cứ gọi mình là Ji cũng được. - Ji nháy mắt làm hầu hết con trai trong lớp xịt máu mũi- Và mình là Nguyễn Thị Thùy Trâm. Cứ gọi mình là Wendy nhé! - nó còn "khuyến mãi" cho cả lớp một nụ hôn gió làm mắt tên con trai nào cũng hiện ra hai hình trái tim to đùng. - Tụi mình là nữ sinh học bổng, mong mấy bạn giúp đỡ tụi mình nha! Cảm ơn mấy bạn nhiều lắm!- Vậy chúng em ngồi ở đâu cô? - Ji hỏi- Ở ĐÂY! Ở ĐÂY NÈ! - tụi con trai nhao nhao- Thưa cô. - Jin bây giờ mới ngẩng đầu dậy, bước lên bàn giáo viên - Cho Ji ngồi với em nha cô!- ơ được! - Bà cô gật đầu lia lia- Kinh thật, tên Jin này sau ba năm không gặp....... Nó đã biết dùng mỹ nam kế luôn rồi. - Yun lắc đầu ngán ngẩm- Hahahaha! - Ba con bạn cùng cười- CƯỜI CÁI GÌ! - Ji gầm lên - JINNNNNNNNNN! BỎ TAY TỚ RA, TƠ PHẢI g**t ch*t TỤI NÀY!!!!!- Cậu không đi về chỗ với tớ phải không? - Jin cúi xuống nhìn nhỏ (hơn nhau một tấc), ngay lúc này, mặt nhỏ và Jin chỉ còn cách nhau khoảng 5cm - Cậu biết kết quả rồi chứ nhỉ? (mặt gian kinh khủng)

Chương 20: Xếp chỗ ngồi (part 1)